Tiên Ngạo


Mọi người xuyên qua đột phá cực quang, phi hành ở trong hư không, hư không này Dư Tắc Thành có loại Hỗn Độn vô cực trong thế giới Bàn cổ, trong này không có một tia chân nguyên lưu động, hoàn toàn chính là một mảnh tĩnh mịch.


Vô tướng, vô thường, vô hình, vô sắc, vô phương, vô hướng, vô định, vô biên.


Dư Tắc Thành đứng trong hư không, không biết làm như thế nào cho phải, Vô Danh Thần Quân bên cạnh bắt đầu lấy ra một kiện pháp bảo, giống như loại bảo vật Định Bàn Tinh, yên lặng niệm chú.


Theo sự vận chuyển của Định Bàn Tinh, thinh thoảng trong hư không tĩnh mịch, phía xa xuất hiện một điểm quang mang, quang mang kia đều cực kỳ nhỏ bé, mất thường không thấy, cứ như vậy liên tiếp xuất hiện mười hai đạo quang mang.


Vô Danh Thần Quân nói:


- Quang mang này chính là thiên vực khác, có thể từ nơi này đi tới tổng cộng mười hai thiên vực, sáng nhất kia chính là Kinh Vân Thiên, Diệt Độ Chân Quân ngươi lựa chọn đi.


Dư Tắc Thành nhìn mười hai thiên vực theo Định Bàn Tinh biển hiện, cau mày nói:


- Có thể giao pháp bảo này cho ta dùng không?


Vô Danh Thần Quân không nói hai lời, đem Định Bàn Tinh này giao cho Dư Tắc Thành, kỳ thực phương pháp sử dụng tinh bàn này rất đơn giản. Dư Tắc Thành yên lặng thi pháp, nhất thời đã bắt đầu quá trình thăm dò thiên vực khác.


Một cái, hai cái, ba cái... mười một cái, mười hai cái.


Thế nhưng Dư Tắc Thành vẫn có cảm giác còn quên cái gì, hắn suy nghĩ một chút, chuyến thần niệm thành Thấu Không Việt Giới Hỗn Nguyên Đại Thần Niệm Thuật.


Trong nháy mắt ở trong tinh bàn vô số quang điểm lóe lên, tất cả mọi người vô cùng kinh ngạc, vô số quang mang xuất hiện ở trong đó, thần thức đào qua chính là tám mươi mốt điểm sáng. Phải biết rằng tác dụng của Thấu Không Việt Giới Hỗn Nguyên Đại Thần Niệm Thuật chính là thấu không vượt giới, việc này vừa hay phát huy chỗ hùng mạnh của nó.


Nói cách khác ở đây phát hiện đường nhỏ của tám mươi mốt thiên vực khác, mặc dù vẫn có chín thiên chưa phát hiện, thế nhưng điều này tuyệt đối là vượt quá tường tượng của mọi người, thì ra đây chính là ý tứ của Diệt Độ tại tiền.


Dư Tắc Thành quay đầu lại liếc mất nhìn mọi người, ý tứ để cho bọn họ lựa chọn chỗ thiên vực sắp đến.


Ánh mất của mọi người lại lần nữa tụ tập đến trên người của Vô Danh Thần Quân. Vô Danh Thần Quân vừa nhìn quang mang đầy trời, nói:


- Quang này sáng tối bất định, vô cùng nguy hiểm, bỏ qua, quang này vạn đạo quang mang, vô cùng sáng sủa, bỏ qua, quang này yếu ớt bất định, vô cùng suy yếu, bỏ qua, quang này tinh quang vĩnh hằng, vô cùng xa xôi, bỏ qua...


ở trong tay của hắn. lập tức một mảnh quang mang bị bỏ qua, cuối cùng chỉ còn lại chín điểm quang mang, kỳ thực rất nhiều quang mang quá xa, không trung chuyển thông qua thiên vực khác căn bàn không đến được.


Còn lại chín điểm quang mang, mọi người xoay người nhìn về phía Cúc Khuyết Chân Quân. Cúc Khuyết Chân Quân gật gật đầu, đột nhiên hai mắt chảy máu, biến thành huyết nhãn, sau đó một ngón tay của hắn chỉ một điểm quang mang trong đó nói:


- Cát hung làm bạn. hữu tử vô sinh.


Sau đó lại chỉ một quang mang nói:


- Đại cát đại lợi, thu hoạch thảm đạm.


Lại chỉ một quang mang khác nói:


- Hỗn Nguyên lão tổ, nô dịch vạn năm.


Sau đó lại chỉ một quang mang khác tiếp tục nói:


- Thu hoạch khách quan, tử thương phân nửa.


Một điểm quang mang cuối cùng, hắn nói:


- Hữu hiểm vô kinh, thu hoạch lớn nhất.



Sau đó hai mắt chảy máu biến mất, thở phì phò, vô cùng suy yếu.


Vạn Pháp Tử Chú Thuật này quả nhiên cường hãn. đối với chín thiên vực này toàn bộ đưa ra tiên đoán. Bạn đang đọc truyện tại - https://truyenfull.vn


Không cần phải nói tự nhiên là lựa chọn điểm quang mang cuối cùng.


Dư Tắc Thành lại âm thầm khẽ động, Vạn Pháp Tử Chú Thuật này hùng mạnh như vậy, vậy những cái khác như Vô Thượng Chân Ngôn Thuật của Đại La Tiên Tông, Thinh Thần Đại Dự Ngôn Thuật của Bát Thần Quan lại có uy lực cỡ nào.


Phương hướng xác định. Băng Tâm Chân Quân nói:


- Được rồi, chúng ta đi tới thôi, thiên vực này không biết rốt cuộc có bao xa, không biết chúng ta cần đi tới bao lâu, mọi người cùng nỗ lực lên.


Nói xong, phóng ra một cái liên hoa bảo tọa, nói:


- Ta tới trước, sau đó xin sư thúc tiếp tục, tiếp đến là Vô Danh Thần Quân. Hỏa Thần. Mộng Yểm Thần Quân. Tư cầm Tà Quân, Diệt Độ, Nhất Kiếm, Cúc Khuyết.


- Nhớ kỹ khi chân nguyên của mọi người còn lại ba thành, nhất định phải trở về nghỉ ngơi, trong khi nghỉ ngơi nhất định phải có hai người phụ trách cảnh giới.


- Trên đường, bảo vật của ai phát hiện, thì một nửa thuộc về người đó, một nửa khác thuộc về người dẫn đầu.


- Được rồi, chúc chúng ta phát hiện thế giới không biết, thu được bảo vật vinh quang vô thượng.


Những người khác cùng hô:


-Tất thắng.


Sau đó bắt đầu tiến vào trong liên hoa bảo tọa này, ở trong đó nghỉ ngơi, đợi mọi người tiến vào, liên hoa bảo tọa này hóa thành một đóa liên hoa chỉ lớn ba bốn tấc, bay vào ngực của Băng Tâm Chân Quân, sau đó Băng Tâm Chân Quân ngự khí phi hành về phía trước, dựa vào chỉ dẫn của Định Bàn Tinh, hướng về phía thiên vực xa xôi xuất phát.


Điểm điểm tinh quang của thiên vực xa xôi, mơ mơ hồ hồ, đây là hình chiếu xa xôi của pháp thuật hiển hiện, cũng không phải quang mang chân chính tồn tại, cho nên hoàn toàn không có cảm giác khoảng cách, không ai biết cần phải phi hành bao lâu mới có thể đến thiên vực kia.


Nơi này không có một tia nguyên khí. vô tướng, vô thường, vô hình, vô sắc, vô phương, vô hướng, vô định, vô biên.


Tinh thuyền, phi xa đều không cách nào phi hành ở đây, toàn bộ dựa vào linh khí của bàn thân Nguyên Anh Chân Quân sử dụng phi hành về phía trước.


Đầu tiên là Băng Tâm Chân Quân, phi hành đủ một ngày một đêm, chân nguyên suy nhược, đổi thành Vô Danh Thần Quân, sau đó đã phi hành bốn ngày bốn đêm, đổi thành Hỏa Thần, đã phi hành bốn ngày bốn đêm, lại đổi Mộng Yểm Thần Quân.


Cứ như vậy cả đám thay phiên, người được đổi vào trong liên hoa bảo tọa kia hấp thu linh lực của linh thạch, bổ sung chân nguyên pháp lực.


Dư Tắc Thành ở trong liên hoa bảo tọa, yên lặng nghỉ ngơi, sử dụng linh thạch bổ sung chân nguyên, liên hoa bảo tọa này cực kỳ nhỏ hẹp, mỗi người chỉ có không gian năm thước.


Mộng Yểm Thần Quân ở trong liên hoa bảo tọa ngũ, Vô Danh Thần Quân ở bên cạnh đóng cái bàn, sau khi làm xong lại hủy đi làm lại.


Nhất Kiếm Chân Quân lau phi kiếm, không ngừng lấy tâm dưỡng kiếm. Cúc Khuyết Chân Quân không ngừng đà tọa tu luyện, mỗi người đều có phương pháp khôi phục của mình.


Dư Tắc Thành đi ra ngoài phi hành, bay một ngày một đêm liền trở lại nghi ngoi. Bọn họ dần dần hình thành quy tấc, Nguyên Anh Chân Quân phi hành một ngày một đêm, Phản Hư Chân Nhất phi hành bốn ngày bốn đêm.


Nhìn Dư Tắc Thành giống như đang yên lặng tu luyện, kỳ thực hắn tiến vào trong thế giới Bàn Cổ, cùng Lưu Thi Vận âu yếm với nhau, chàng chàng thiếp thiếp.


Hai người ở trong thế giới Bàn cổ khoái hoạt vô hạn. đợi không có việc gì, bắt đầu kiểm kê thu hoạch ở trong thụ hải, tổng cộng thu lưu một vạn ba ngàn bốn trăm hai mươi bảy hoa yêu, đạt được ba mươi sáu giống loại hoa mới. Những hoa yêu này có thể cho Lão Thất sử dụng, gia tăng số lượng lớn thủ hạ cho Lão Thất, những giống loại hoa mới này có thể trở về thế giới Thương Khung, như vậy khả năng Lạc Tĩnh Sơ thức tỉnh lại nhiều thêm mấy phần, có thể nói lần này thu hoạch cực lớn.


Cứ như vậy tiếp tục đi tới, một ngày này tới phiên Hỏa Thần phi hành, đột nhiên hắn đình trệ một hồi, vẫn không nhúc nhích.


Tất cả mọi người nhìn ra phía ngoài, chỉ thấy ở trong thế giới hư vô này, một hỏa cầu cực lớn ở phía xa bay tới, hỏa cầu kia giống như mặt trời phóng xạ quang mang, giống như một tròng mắt cực lớn.



Hỏa cầu giống như tròng mắt này vô cùng lớn, có thể nói che trời phủ đất, từ phía xa bay lại, ở một bên phía xa, ở trong hư không vô tận, lớn đủ trăm dặm. vô cùng khủng bố, rất xa nhìn lại chính là một mặt trời, Hỏa Thần Chân Nhất ở trước mặt nó bất lực giống như tiểu hài tử.


Hỏa cầu này lan tràn hỏa diễm kim sắc, nó bay lượn ở không trung. giống như liếc mất nhìn xuống phía dưới, nhất thời một loại uy áp không cách nào hình dung từ trên trời giáng xuống, tất cả mọi người cứng ngắc, bị uy áp này áp cho không cách nào hành động, cho dù là Phản Hư Chân Nhất cũng không thể may mắn tránh khỏi.


Trong nháy mắt hỏa cầu kia bay qua ở bên cạnh đám người Dư Tắc Thành, cách Hỏa Thần Chân Nhất chỉ có trăm dặm. sát vai mà qua, may mà ở bên ngoài chính là Hỏa Thần Chân Nhất, nếu là người khác đã lập tức bị luyện hóa. Hỏa Thần Chân Nhất có Hỏa Diễm Thiên Đạo, hoàn toàn chống đỡ được liệt diễm cực lớn này tập kích. Trong khoảnh khắc nó bay qua, Dư Tắc Thành thấy trên hỏa cầu có khắc một chữ Mông lớn mười dặm.


Hỏa cầu biến mất ở phía xa, Dư Tắc Thành nghe được tiếng nuốt nước bọt của vô số người trong liên hoa bảo tọa.


Tất cả Chân Nhất nhìn chằm chằm hỏa cầu kia, thế nhưng không ai dám động, toàn bộ yên lặng bất động, giống như tượng gỗ, mất mờ trừng trừng nhìn nó bay đi.


Vô Danh Thần Quân nói:


- Đó là pháp bảo thập giai ư? Đã có thể hóa hình thiên địa rồi.


Ma Lễ Thanh gật đầu nói:


- Đúng vậy, đây là Viêm Thần Tà Nhãn, pháp bảo thập giai, Viêm Thần Tà Nhãn của Tiên Tần Tam Úy Mông Điềm trong truyền thuyết, không ngờ di lưu ở nơi này.


Tiên Tần Tam Úy đều là nhân vật khó lường của thời đại Tiên Tần Thủy Hoàng, trong đó Tà Úy Úy Liễu thu thập vô số bí pháp Ma môn. nhập Ma cảnh ba ngàn năm. hóa Ma Chủ bảy mươi hai đời, thường biến vạn ma hóa thân, biên chế Thiên Ma Sách.


Hữu Úy chính là Đại tướng quân Mông Điềm, được xưng Tiên Tần đệ nhất tướng, tuy nhiên lịch sử liên quan tới hắn đều đã biến mất ở trong thời gian, thế nhưng chỉ có một ít truyền thuyết, vậy đã đủ để lưu truyền muôn đời. Truyền thuyết hai mất của hắn ở trong chiến đấu mù hết. sau đó hắn móc mắt trái Viêm Thần, đoạt mất phải Sương Thần, trồng vào trong hai mắt của mình, hai mắt băng hỏa, tái hiện quang minh.


Hỏa cầu cực lớn vừa rồi bay qua chính là Viêm Thần Tà Nhãn kia, chẳng qua xem ra nó chính là pháp bảo, hơn nữa đã là pháp bảo thập giai, hóa thân thiên địa, giống như năm đó Dư Tắc Thành nhìn thấy phi kiếm Càn Thích của Hình Thiên hóa thân thành long.


Viêm Thần Tà Nhãn kia, tới nhanh đi cũng nhanh, trong nháy mắt biến mất, không gian lại khôi phục nguyên dạng, mọi người thở phào một cái.


Vô Danh Thần Quân nói:


- Ta nếu như có Thần Uy, nhất định đi hàng phục pháp bảo thập giai này.


Tư Cầm Tà Quân nói:


- Cho dù có Thần Uy, cũng phải là Thần Uy thuộc tính Hỏa, nếu không vẫn không làm nên chuyện gì.


Dư Tắc Thành nói:


- Đây chính là pháp bảo thập giai nha. thực sự là hùng mạnh, quá hung mãnh rồi.


Mọi người cảm thán không ngớt, tiếp tục đi tới.


Lại sau một tháng, thời gian của vòng thứ tư, đến phiên Mộng Yểm Thần Quân, bay một ngày một đêm, đột nhiên Mộng Yếm Thần Quân vô cùng vui mừng nói:


- Tới rồi, chúng ta tới rồi, không ngờ gần như vậy.


Lời này nói ra, nhất thời tất cả mọi người ở trong liên hoa bảo tọa bay ra, nhìn thế giới thiên vực phía xa trước mất.


Lúc này thế giới thiên vực kia không còn là một mảnh tinh quang nữa, mà là thế giới quang minh lớn chừng nắm tay, mọi người vô cùng vui mừng, không ai nghĩ đến không ngờ chỉ có bốn vòng, không đến hai tháng đã đến nơi này, vốn cho rằng phải mất thời gian mấy tháng thậm chí mấy năm.


Nhìn thiên vực phía xa, Cúc Khuyết Chân Quân nói:



- Giàu to rồi, giàu to rồi, thiên vực còn chưa có người thăm dò, bảo vật vô số, linh dược thành núi, có thể muốn lấy thế nào thì lấy thế ấy. giàu to rồi.


Nhất Kiếm Chân Quân nói:


- Đúng vậy, lần này nếu như thuận lợi, Tinh Cơ Kiếm tông ta hoàn toàn có thể mượn cơ


hội hung khởi, bồi dưỡng vô số đệ tử, thậm chí chúng ta có hy vọng phi thăng.


Mọi người toàn bộ kích động không ngớt, mất thấy tài phú ngay trước mất, cho dù là Chân Nhất Thần Quân cũng không tránh khôi có chút hí hửng.


Ánh mắt của mọi người nhìn về phía Mộng Yểm Thần Quân, hắn nói:


- Được, xem ta.


Hắn yên lặng niệm chú, say sưa ở không trung ngã xuống ngũ.


Khi hắn ngũ. ở trên trán của hắn xuất hiện một mảnh thủy kính, rộng chừng ba thước, rõ ràng là tình huống cụ thể của thế giới thiên vực kia.


Đây là một loại thụy mộng tiên thuật, làm cho mọi người có thể nhìn thấy tất cả trong thiên vực phía xa kia.


Mọi người nhìn thủy kính này, Cúc Khuyết Chân Quân nói:


- Mau nhìn xem, Cực Nguyên thiên trụ, nói cách khác nhất định có sự tồn tại của Bất Tử Thảo, tốt.


Vô Danh Thần Quân nói:


- Thanh Vân Tam Điệp, đây là khí tượng thiên địa của Lôi Tinh Mộc tồn tại, tốt, chúng ta thật có phúc.


- Kiến Mộc, đó là Kiến Mộc, Man Hoang thần thụ trong truyền thuyết.


- Sinh Trúc, đó là Sinh Trúc, vạn năm nỡ hoa, có thể tăng bảy ngàn năm thọ nguyên.


ở trong trinh sát của Mộng Yểm tiên thuật, vô số bảo vật lần lượt được phát hiện, tất cả bảo vật đều là thuộc tính Mộc, xem ra thiên vực này là Mộc khí làm chủ.


Đột nhiên mộng cảnh kia dừng ở trên một chỗ kiến trúc, đúng vậy, là kiến trúc, hơn nữa bên cạnh còn có một chỗ truyền tống trận.


Trong nháy mắt mọi người biến sắc, có người đến đây sớm hơn một bước, hơn nữa đã thành lập truyền tống trận.


Ngay trong khi mọi người đang chần chờ, trong kiến trúc bên cạnh truyền tống trận đi ra một người, người này Dư Tắc Thành không ngờ gặp qua, chính là người đã gặp khi bắt đầu đại hội.


Người nọ nhìn thoáng qua chỗ mộng kính, nói:


- Các vị đạo hữu, nơi này Đại La Kim Tiên tông ta đã chiếm cứ một vạn hai ngàn năm. mời các vị đạo hữu đi xa.


Nói xong, người nọ phất tay áo lên, nhất thời mộng cảnh của Mộng Yểm Thần Quân vỡ nát.


Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi toàn bộ há hốc mồm, vốn cho rằng tìm được một chỗ thế giới thiên vực chưa bị người khai phá. thế nhưng không nghĩ đến không ngờ đã bị Đại La Kim Tiên tông chiếm hơn một vạn năm, thực sự là phiền muộn nha.


Vô Danh Thần Quân mắng:


- Khốn nạn. Đại La Kim Tiên tông thực sự là khốn nạn. hơn vạn năm giữ kín không nói ra, tự mình độc chiếm chỗ thiên địa này, thực sự là khốn nạn.


Ma Lễ Thanh nói:


- Người này là Lục u Tiên của Đại La Kim Tiên tông, ta không phải là đối thủ của hắn. mặc dù Tử Kim Tiên của Đại La Kim Tiên tông phi thăng, thế nhưng còn có Tứ Tiên trên đời.


Nhất Kiếm Chân Quân nói:


- Có thể thấy bọn họ ở trong chín thiên của Vân Hải Thanh Minh tông khống chế có một chỗ truyền tống trận, trực tiếp đến đây, mỗi lần đại hội Thiên Lại đều đến đây thu hoạch một phen.


Tư Cầm Tà Quân đột nhiên nói:



- Thảo nào Đại La Kim Tiên tông này, trài qua vô số hạo kiếp đều sừng sững ở thế giới Thương Khung, thì ra có bí mật này, cứ ba trăm sáu mươi lăm năm đến đây lấy bảo vật một lần. kéo dài không thôi, cho nên mới hung thịnh như vậy.


Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, làm sao bây giờ, hiện tại có hai lựa chọn, một là lén lèn vào, cho dù đánh một trận cũng phải khai thác một phen.


Một cái khác chính là tìm thiên vực khác, thế nhưng thiên vực khác rốt cuộc có bao xa, có bao nhiêu nguy hiểm, vậy sẽ không dễ nói.


Mọi người nhất thời đem ánh mắt tập trung lên trên người Cúc Khuyết Chân Quân, đối phương có thể tìm đến nơi này từ một vạn hai ngàn năm trước, nhất định là tác dụng của Vô Thượng Chân Ngôn thuật của Đại La Tiên tông, nơi này sợ là đã sớm bị bọn họ bố trí thành tường đồng vách sất.


Cúc Khuyết Chân Quân lần này không có dự ngôn phát chú, nói:


- Chúng ta lần này sẽ đạt được một thiên vực không ai biết, nơi này đã bị khai phá. vậy đó không phải là mục tiêu của chúng ta.


- Có câu Diệt Độ tại tiền, mời Tắc Thành huynh lựa chọn.


Lần này hắn không có tiên đoán, mà kiên trì Ngôn Xuất Pháp Tùy lúc trước.


Dư Tắc Thành hồi lâu không nói, đột nhiên nói:


- Các ngươi nhìn xem, phía xa bên trái của quang mang kia là cái gì, làm sao ta có cảm giác nơi này là một đoàn tối đen như mực chứ? Hắc ám này hoàn toàn khác với hắc ám của hư không?


Lời này nói ra, nhất thời mọi người nhìn về phía nơi này, nhìn, nhìn. Vô Danh Thần Quân mỉm cười, nói:


- Tái ông mất ngựa không biết là phúc hay họa, thì ra là thế, nơi này mới là địa phương


chúng ta nên đi, có hiếm vô kinh, thu hoạch lớn nhất.


- Nhớ rõ mới vừa rồi Diệt Độ Chân Quân chiếu ra tinh lộ, tổng cộng là tám mươi mốt cái, còn có chín thiên đã bị trấn áp, còn có chín chỗ không tung tích, xem ra nơi đó chính là một.


- Chúng ta giàu to rồi, nơi đó vì sao không có xuất hiện tinh lộ, bởi vì nơi đó vẫn là trạng thái Hồng Mông, chưa hình thành thiên địa cửu vực, nhất định có sự tồn tại của Tiên Thiên Linh Bảo, so với thiên vực nơi này có giá trị gấp trăm lần.


Lời này nói ra, mọi người vô cùng vui mừng, thực sự là được nọ mất kia, một buồn một vui, thì ra bảo tàng lớn hơn nữa ở ngay trước mất.


Mọi người chuyển phương hướng, hướng địa vực một mảnh hắc ám phía xa kia xuất phát. Nơi đó đen kịt một mảnh, không hề có bất luận quang mang gì, thế nhưng mọi người đã


nhận định nơi đó là thế giới thiên vực mới, cho nên không ai nghi hoặc, cùng nhau bay về phía trước.


Lúc này lại bay đi đủ mười ngày mười đêm, nơi hắc ám phía trước càng ngày càng rõ ràng, cuối cùng đến sát biên giới của thế giới này, dần dần có một Hồng Mông chỉ thể lớn chừng trái dưa hấu xuất hiện ở trước mặt, đó chính là thế giới thiên vực chưa bị phát hiện trong truyền thuyết.


Đột nhiên Băng Tâm Chân Quân nói:


- Chờ một chút, lại nói là Diệt Độ tại tiền, Tắc Thành phiền ngươi rồi, đoạn đường cuối cùng này phải do ngươi dẫn đường.


Dư Tắc Thành gật đầu đồng ý, Băng Tâm Chân Quân còn nói thêm:


- Đây không chỉ là tiên đoán như vậy, truyền thuyết trước đây cũng có Hồng Mông thế giới như vậy, đối với loại thế giới này, tu sĩ đầu tiên đến đó có ý nghĩa quan trọng.


- Nếu như Hỏa Thần là người đầu tiên tiến vào thế giới kia, từ nay về sau thế giới này hóa thành Hỏa thế giới. Nếu như Mộng Yếm Thần Quân là người đầu tiên tiến vào, vậy thế giới này sẽ hóa thành Mộng Yểm thế giới, trên người ngươi Ngũ Hành đầy đủ, Ngũ Hành hóa thế giới, cho nên vẫn là ngươi tiến vào đầu tiên là thích hợp nhất.


Dư Tắc Thành gật đầu, biểu thị đồng ý, là người đầu tiên bay về phía thiên vực kia.


Dư Tắc Thành dẫn theo mọi người bay bảy canh giờ, ở canh giờ thứ bảy, đột nhiên có loại cảm giác lao vào thế giới không biết. Nhìn thế giới Hồng Mông kia còn cách xa, thế nhưng lại có loại cảm giác thiên địa biến dị, vạn vật hư không, Dư Tắc Thành cũng không động nữa, giống như bị định trong hư không.


Loại cảm giác này kéo dài một khắc, sau đó thế giới Hồng Mông phía xa kia bắt đầu cuồn cuộn mãnh liệt. Trong nháy mắt tất cả thành viên tiểu đội xuất hiện. Ma Lễ Thanh nói:


- Mọi người cẩn thận, bước tiếp theo là phòng ngự công kích của thiên vực. Mọi người nỗ lực nha.


Vô Danh Chân Nhất cũng hô theo:


- Điều này giống như con chuột ăn trộm trứng gà, hiện tại chúng ta phải đánh vỡ võ trứng bên ngoài, sau đó lòng trắng lòng đõ trứng bên trong sẽ do chúng ta hưởng thụ, cần phải kiên trì qua.


Trong tiếng hô của hai người bọn họ, có loại cảm giác chỉ thấy thiên địa sụp đổ, đột nhiên bốn phía xung quanh bọn họ dâng lên vạn dặm bạch ánh bao trùm chín người bọn họ, bạch ánh này nhìn như vân mà không phải là vân, như tuyết mà không phải là tuyết, như thực mà như hư, không biết là vật gì.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận