Tiên Ngạo


Một đạo nhân áo đen xuất hiện, liếc nhìn mọi người:


- Vô Danh. Ma Lễ Thanh, các ngươi tới rồi sao, người kia là ai vậy, là người mới ư? Chậm đã, để ta nhìn xem... Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL


Dứt lời, y nhìn Dư Tắc Thành một cái, thình lình Dư Tắc Thành có cảm giác như hết thày là ào mộng.


Tâm niệm Dư Tắc Thành thoáng động, lập tức cảm ãác như mộng kia tiêu tan, người nọ aật aật đầu:


- Được, ta đồng ý hắn gia nhập tiểu đội chúng ta.


Vô Danh Thần Quân nói:


- ủa, vì sao hôm nay lão già Mộng Yểm này lại dễ nói chuyện như vậy?


Người kia đáp:


- Ta cảm giác được ba loại lực lượng hùng mạnh trên người hắn. hoàn toàn che đi cái nhìn Mộng Yểm của ta. cho nên hắn có thể làm bạn cùng ta.


Ba loại lực lượng hùng mạnh... Nháy mất Dư Tắc Thành hiểu ra, cái nhìn Mộng Yểm của người này đã hóa hư vô dưới Kiếm Ý Hư Vô, tiêu tan khó hiêu dưới Kiếm Ý Luân Hồi, không qua được Kiếm Ý Quang Âm của mình, cho nên lão mới thừa nhận mình như vậy.


Băng Tâm Chân Quân giới thiệu:


- Đây là Mộng Yểm Thần Quân của thượng môn Nguyên Mộng đạo, tinh thông Mộng Tiên quyết, đã đạt tới trình độ Bạch Nhật Tố Mộng (mơ giữa ban ngày).


Sau đó lại chỉ Dư Tắc Thành nói:


- Hắn là Diệt Độ Chân Quân của Hiên Viên kiếm phái, tinh thông Vô Thượng Kiếm Ý, có nhiều loại kiếm ý đáng sợ.


Mộng Yểm Thần Quân gật gật đầu:


- Diệt độ tu tam sinh... ta biết danh hiệu của ngươi, phải chăng Vô Lượng Thần Quân Tư Đồ Nhã chết trong tay ngươi?


Xem ra lão cũng có cừu oán cùng Tư Đồ Nhã.


Dư Tắc Thành gật gật đầu:


- Đúng vậy, bất quá Nguyên Anh y đã được di bảo Tiên Nhân bảo vệ, đào tầu mất dạng.


Mộng Yểm Thần Quân nói:


- Khá lắm. lần đại hội Thiên Lại này, tiểu đội của Cực Đạo thiếu một viên đại tướng, chúng ta lại có thêm được một phần thắng.


Vô Danh Thần Quân nói:


- Phải chỉ nói sớm một chút, ta đã không mời Tư cầm và Hỏa Thần.


Ma Lễ Thanh cau mày:



- Nhân phẩm Tư cầm có thể tin tường được, bất quá Hỏa Thần...


Vô Danh Thần Quân ngất lời:


- Không còn cách nào, sau lần trước, lão Cương biến mất, không tham gia nữa, Khâu Kiềm cũng không, theo lão, chúng ta còn có thể tìm ai?


Mộng Yểm Thần Quân nói:


- Nghe nói trăm năm trước, Hỏa Thần gập phải nguy cơ Hóa Đạo, không biết lời thề tâm ma có còn ràng buộc y được nữa không...


Lúc này thình lình một giọng nói vang lên:


- Ai nói ta không thể tham gia?


Một bóng người thật lớn xuất hiện, người này vừa tới, lập tức vạn vật có cảm giác muốn bừng cháy. Đây không phải là biêu hiện lực lượng, mà rõ ràng là y không thê khống chế được pháp tấc Thiên Đạo của mình, cho nên lực Thiên Đạo phát tiết ra ngoài.


Chẳng trách y có tên là Hỏa Thần, ngọn lửa này toát ra cảm giác như muốn đốt cháy cả đất trời. Trong không gian thứ nguyên này, vạn vật bị hơi nóng của ngọn lửa này lướt qua, bất đầu phát ra khói trắng nhè nhẹ, dường như muốn thiêu hủy nơi đây thành đống tro tàn.


Mộng Yểm Thần Quân nói:


- Hỏa Thần, nếu ngươi còn làm như vậy ở đây, Mộng Ào thiên địa của ta sẽ bị ngươi hủy mất, chớ trách ta thi triển Biến Thiên Hoán Mộng!


Băng Tâm Chân Quân bên cạnh khẽ nói:


- Mộng Yểm Thần Quân vốn là tán tu Vực Ngoại, lúc còn nhỏ thân thể yếu ớt mắc nhiều loại bệnh, cơ hồ chết yểu. Nhưng tới năm mười hai tuổi, nằm mơ thấy một lão đạo áo đen giảng đạo trên một quàng trường, tò mò đứng nghe. Giấc mộng này kéo dài mười năm. pháp thuật mà lão ngộ được trong mơ có tên là Mộng Tiên quyết, do Tố sư của Nguyên Mộng đạo vượt giới truyền pháp.


- Sau lão gia nhập Nguyên Mộng đạo, hiện tại trở thành Thái Thượng trường lão của phái này. Sau khi tu thành Chân Nhất Thần Quân, có được pháp lực khôn lường, tất cả nhà trọ trong Lâu Lan cổ thành này đều là sàn nghiệp của lão, tất cả khách nhân tới trọ nơi này toàn mơ thấy mộng đẹp, lão mượn chuyện này hấp thu pháp tấc Thiên Đạo Mộng.


Dư Tắc Thành gật gật đầu. Băng Tâm Chân Quân nói tiếp:



- Hỏa Thần kia thành danh đã ba ngàn năm. tên là Hồ Diệp Phong. Nghe nói lúc sinh ra đã có điềm báo hỏa diễm ngút trời, hơn nữa vừa ra đời đã cầm sẵn trên tay một thanh Tử Viêm Kiếm.


- Nghe nói Tử Viêm Kiếm này có thể tiến hành bồi bổ cho thân thể y. Người này có được năng lực chẳng khác gì hỏa diễm, chỉ cần tim còn đập, hỏa diễm không bao giờ tất. Bất kể bị thương tổn gì cũng có thể hồi phục ngay tức khắc. Cho dù nháy mất bị tiêu hủy hoàn toàn, cũng có thê nháy mất tái sinh từ trong lửa, cho nên tất cả mọi người gọi y là Hỏa Thần.


- Bất quá xem trạng thái này, nguy cơ Hóa Đạo của y cũng đã sắp sửa bạo phát.


Chỉ nghe Hỏa Thần đáp lời Mộng Yểm Thần Quân:


- Lão muốn đổi thì cứ đổi, bất quá chỉ là một trận lửa mà thôi. Tnrớc kia ai cũng dùng trăm phương ngàn kế thinh cầu ta gia nhập tiểu đội này, hiện tại thấy ta như vậy bèn trở mật, thật là tức chết, ta phải phát hỏa mới được...


Mộng Yểm Thần Quân nói:


- Trước khác nay khác, nếu như hiện tại ngươi không phóng xuất ngọn lửa ra ngoài như vậy, chúng ta sẽ hoan nghênh ngươi tham gia. Nhưng hiện tại bộ dáng ngươi đã là như vậy, tới Thiên Lại cổ thành rồi, có thể qua được cửa của Băng Lan Yêu hay sao, có thể qua được cửa Lưu Vân Phi Vụ sao? Đi cũng chết, vậy hà tất phải liên lụy tới mọi người.


Vừa nghe như vậy, Hỏa Thần không biết đáp thế nào, chỉ đành buông tiếng than dài, xoay người rời khôi.


Đột nhiên Dư Tắc Thành kêu lớn:


- Hỏa Thần tiền bối, xin dừng bước!


Hỏa Thần nghe vậy bèn quay lại nhìn Dư Tắc Thành. Dư Tắc Thành lấy ra một viên Băng Hồn Tinh, lập tức tất cả Chân Nhất Thần Quân đều cất tiếng kinh hô thán phục.


Dư Tắc Thành nói:


- Đây là Băng Hồn Tinh ta thắng cược được sau trận đại chiến cùng Kim Tuyến Tôn Già, nay tặng cho ngài giải trừ nguy cơ Hóa Đạo.


Dứt lời, Dư Tắc Thành ném ra, Băng Hồn Tinh bay tới trước mật Hỏa Thần. Hỏa Thần cầm lấy, liếc nhìn Dư Tắc Thành:


- Đại chiến cùng Kim Tuyến Tôn Già ư, phải chăng ngươi là Diệt Độ Chân Quân?



Dư Tắc Thành gật gật đầu.


Hỏa Thần không nói gì, Băng Hồn Tinh biến mất, ngọn lửa xung quanh cũng tiêu tan.


Thấy Băng Hồn Tinh của Dư Tắc Thành. Mộng Yểm Thần Quân nhìn thoáng qua Vô Danh Thần Quân. Vô Danh Thần Quân bèn cười lớn:


- Diệt Độ Chân Quân, ngươi còn bảo bối này không vậy, bán cho lão Lưu ta một viên. Tuy rằng hiện tại ta không có chỗ dùng, nhưng có lẽ tương lai sẽ có.


Thật ra chỉ có Mộng Yểm Thần Quân cần Băng Hồn Tinh này, nhưng y không thể lên tiếng nói, cho nên lấy mất ra hiệu cho Vô Danh Thần Quân cầu giùm mình.


Dư Tắc Thành cười, lấy ra ba viên Băng Hồn Tinh đưa cho Vô Danh Thần Quân. Mộng Yểm Thần Quân và Ma Lễ Thanh.


Ba người nhìn nhau, sau đó cùng cất đi. Đúng lúc này, thình lình giữa không trung xuất hiện một người, đây là một nữ tu sĩ dáng người thon thà, rất cao, bất quá thân thê vô cùng cân đối đẹp đẽ, chỉ cần nhìn qua là khó có thể nào quên.


Trên đầu nàng là mái tóc đõ rực như lửa, rối tung bay phất phơ, vừa dài vừa sáng, giống như thác nước đổ xuống quá eo lung.


Mái tóc nàng giống như một ngọn lửa cháy bừng bừng, lấc lư theo gió, nhẹ nhàng phiêu hốt. đẹp mất vô cùng. Bất cứ kè nào chỉ cần liếc nhìn một cái, sẽ cảm thấy tràn trề khí phách nhưng không kém phần tao nhã.


Gương mật nàng tròn vành vạnh, ngũ quan thanh tú cân xứng, khiến cho người ta cảm thấy không thể sửa được chỗ nào. Khí chất vừa thuần khiết lại táo bạo, ai nhìn cũng biết tính cách nàng này nóng này vô cùng.


Thân nàng khoác một chiếc áo màu lửa đõ, hình dáng cổ áo cổ tay hoàn toàn khác với cách may trang phục hiện tại, được may ôm sát người giống như một lớp da ngoài, khiến cho nổi bật những đường cong quyến rũ trên thân thể. Chỗ nào nên tròn thì tròn, chỗ nào nên đầy thì đầy, khiến cho người ta khó lòng rời mất.


Áo nàng đang mặc giống như một ngọn lửa đang cháy bừng bừng, nhìn qua cảm thấy vô cùng nóng này, hai tay áo bay phất phơ giữa không trung.


Thế nhưng lúc nàng lên tiếng nói, giọng nói hoàn toàn không giống như mỹ nữ, Ồm Ồm hữu lực, đúng là giọng của Hòa Thần vừa rồi:


- Diệt Độ Chân Quân, đa tạ, ngưoi còn tốt hơn cả bọn khốn trở mật này nhiều, đa tạ, đa


tạ.


- Đây là lễ vật của ta, coi như phần nào báo đáp.


Nói xong, nàng lấy trong tay ra một viên châu màu lửa đõ:


- Đây là thần đan do Hỏa Tinh trong địa phế sinh ra, có thể nói là Tiên Thiên sinh ra, tồn tại cho tới bây giờ, chính là Tiên Thiên Linh Bảo. Thứ này tặng cho ngươi, xem như chút lòng thành của ta.


Tiên Thiên Linh Bảo... Dư Tắc Thành hết sức vui mừng, bảo bối này hoàn toàn có thể cho Tam Muội Hỏa Cự Nhân hấp thu. sau đó tiến hóa thành kiếm ý của minh, tìm đù kiếm ý Ngũ Hành Tiên Thiên Linh Bảo.


Dư Tắc Thành không nói nhiều lời, lập tức thu lấy, sau đó lấy ra thêm bốn viên Băng Hồn Tinh đưa cho Hỏa Thần:


- Hỏa Thần tiền bối, số Băng Hồn Tinh này hẳn là có thể giúp ngài vượt qua nguy cơ Hóa Đạo.


Hòa Thần lại tươi cười, nụ cười trông đầy vẻ thiên kiều bá mị:


- Bất quá ta chỉ sống lâu một chút, gọi ta tỷ tỷ là được.


Có thể trở thành Chân Nhất Thần Quân, không ai là kè ngốc. Nếu Dư Tắc Thành đã có thể lấy ra vài viên Băng Hồn Tinh như vậy, chấc chắn trên người hắn vẫn còn. Cho nên Hỏa Thần mới lấy ra Tiên Thiên Linh Bảo trước, mới được Dư Tăc Thành tặng lại bốn viên Băng Hồn Tinh, hơn nữa còn thành lập quan hệ thân mật với Dư Tắc Thành.


Mộng Yểm Thần Quân bên cạnh nói:


- Diệt Độ Chân Quân cống hiến cho tiểu đội ta như vậy, ta đề nghị giao quyền lựa chọn đầu tiên cho hắn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận