Thụy Nhĩ Ma Tý Khởi Lai Hải


Tinh hạm sau khi tiến vào vũ trụ liền mất đi khái niệm ngày đêm, nhưng thân thể cần nghỉ ngơi, nên để xúc tiến giấc ngủ hành khách, tinh hạm cũng sẽ tự động thay đổi độ sáng ánh đèn, tạo ra bầu không khí đêm tối.


Hiện tại, hẳn là ban đêm, trên hành lang đèn tối nhưng không ảnh hưởng tầm nhìn. Phần lớn mọi người đều đã ngủ, tinh hạm im ắng.


Hàn Nghiệp cùng Diệp Tố bước nhẹ chân, vòng qua khu nghỉ ngơi lập tức xuống cầu thang xoắn ốc, khu khoang chứa hàng thực ra đen như mực, phỏng chừng hạm trưởng vì bớt chút năng lượng mà tắt hết đèn.


Sau khi Diệp Tố ra khỏi xe vận tải, cửa khoang liền bị khóa, Hàn Nghiệp tiến lên, nhìn chằm chằm khóa mật mã một lát, cửa khoang không tiếng động mà mở ra, lộ ra từng hàng từng hàng xe vận tải cỡ lớn bên trong.


Diệp Tố suy đoán, hắn hẳn cũng dùng tinh thần lực cưỡng chế mở khóa, xem ra hắn sử dụng thời gian ngắn, kỹ xảo thuần thục, cũng không biết do am hiểu việc này hay do tinh thần lực thuần thục.


Hàn Nghiệp cũng không biết trong lòng Diệp Tố nghĩ cái gì, đưa quang não của mình cho hắn, dặn dò nói: "Ngươi ở cửa chờ ta, trên cái quang não này có mang máy dò xét, nếu không mang theo thiết bị che chắn tinh vi đều có thể phát hiện sớm người tiếp cận."


"Hảo!" Diệp Tố tiếp nhận quang não.


Hàn Nghiệp cười cười: "Không cần khẩn trương, kể cả bị phát hiện cũng không sao cả."


"Hảo." Diệp Tố nhẹ nhàng thở ra.


Hàn Nghiệp chớp nhoáng đã bước vào bóng đêm, Diệp Tố hoa mắt một cái đã không thấy tăm hơi đối phương đâu, hắn dựa vào cạnh cửa, để tâm nhìn chằm chằm quang não lớn bằng lòng bàn tay kia, sợ nó đột nhiên tích tích mà kêu lên.


Gần mười phút trôi qua, Hàn Nghiệp vô thanh vô tức mà tới gần: "Hảo."


Diệp Tố quay đầu: "Nhanh như vậy?"


"Chỉ đến xác nhận một chút." Hàn Nghiệp nói, chuẩn bị nhận lại quang não, lại thấy trên màn hình hiện lên hai vạch đỏ, "Người tới, trước trốn đi."


Hàn Nghiệp kéo Diệp Tố chui vào khoang chứa hàng, đẩy nhẹ cửa một cái, cửa liền không một tiếng động mà khép lại, giống hệt trước khi bọn họ tới.


Diệp Tố chú ý đến chi tiết này, hắn nhớ tới khi mình phá hư khóa xe gần như đem nó đập nát, căn bản không có khả năng lại đóng cửa xe.


"Tiến vào." Chỉ khoảng nửa khắc, Hàn Nghiệp lại mở ra cửa một chiếc xe vận tải.


Diệp Tố vội đuổi theo, hai người vừa chui vào, liền mơ hồ nghe thấy tiếng người.


"Mỗi ngày kiểm tra một lần cũng quá cẩn thận đi." Một giọng nam khàn khàn ngáp một cái.


"Cẩn thận không hỏng." Một giọng khác đồng dạng là nam nhân, nghe tuổi rất trẻ.


"Nhưng mà cũng không có chỗ tốt gì, lâu như vậy cũng không phải chưa xảy ra chuyện gì sao?"


"Tại sao lại không có chuyện gì? Mấy hôm trước không phải nghe nói có cái nhập cư trái phép chui vào trong xe vận tải sao?"


"Lúc ấy không phải ca ta trực, bất quá ta đã hỏi thăm, vẫn là một người bộ dáng học sinh, căn bản không thể nhận biết La nhung, phỏng chừng là ham chơi thôi."

"Lúc ấy không phải ca ta trực, bất quá ta đã hỏi thăm, vẫn là một người bộ dáng học sinh, căn bản không thể nhận biết La nhung, phỏng chừng là ham chơi thôi."


"Ngươi quá không để ý việc nhỏ nhặt, ta cảm thấy trong lòng thật sự lo lắng, nếu như bên trên biết chúng ta bại lộ, chỉ sợ sẽ không tốt."


"Nếu không..." Nam nhân kia đè thấp thanh âm, "Thời điểm chúng ta rời thuyền liền tìm tên kia giải quyết?"


Diệp Tố ở trong thùng xe:......


"Chuyện này chúng ta trở về lại thương lượng, hiện tại kiểm tra hàng hóa đã, không để sót gì mới tốt."


Đột nhiên, Diệp Tố cảm giác có thứ gì lan tràn ra, nhanh chóng ở bốn phía hình thành một lá chắn nghiêm mật.


Diệp Tố quay đầu nhìn mắt Hàn Nghiệp, đây hẳn là tinh thần lực của hắn, bộ dạng tựa hồ rất mạnh.


Hai người bên ngoài lấy ra máy rà quét thực vật, vòng quanh khoang chứa hàng đi một vòng, "Trong lượng, độ ẩm, giá trị dg* đều bình thường"


*không phải viết tắt đâu, trong bản tiếng trung cũng vậy, có chúa mới biết nó là cái gì


"Vậy trở về ngủ đi. Hành trình chỉ còn lại có một ngày, đừng ở lúc thời khắc mấu chốt này xảy ra vấn đề a."


"Đừng miệng quạ đen......"


Tiếng bước chân hai người xa dần.


Diệp Tố nhìn về phía Hàn Nghiệp, Hàn Nghiệp khẽ gật đầu, xuống khỏi xe vận tải, ngựa quen đường cũ mà mở ra cửa khoang chứa hàng khóa chặt.


Khi trở lại phòng, Diệp Tố lập tức hỏi: "Thật là buôn lậu? Ngươi tính toán xử lý thế nào?"


Không thể không nói, Diệp Tố lúc hỏi những lời này có điểm hưng phấn, màn vừa rồi cực kỳ giống cảnh phim cảnh sát khi còn nhỏ hắn xem, thực dễ dàng liền kích thích nhiệt huyết một người.


"Báo nguy."


Diệp Tố:......


"Cứ như vậy?"


Hàn Nghiệp còn có chút không thể hiểu nổi: "Phát hiện sự kiện khả nghi, lập tức cử báo là nghĩa vụ cùng trách nhiệm của mỗi cái công dân Liên Bang."


Diệp Tố giật mình, nhịn không được cười, một hồi bổ não cốt truyện theo dõi, phản theo dõi, đấu trí, đấu dũng hóa thành nước lạnh mà đóng băng nhiệt huyết của hắn. Hắn xấu hổ mà ở phòng đi lại hai bước, nhìn thấy kệ sách dường như chỉ là đồ trang trí, liền cầm mấy quyển sách giơ giơ lên, "Ta hiện tại ngủ không được, xem sách một lát, ngươi đi ngủ đi."


Lần này Hàn Nghiệp không cự tuyệt, không biết có phải hay không do thực sự mệt mỏi, đi buồng vệ sinh tắm rửa một cái liền nằm lên giường nhắm mắt dưỡng thần.


Diệp Tố vẫn như cũ mà xem sách phương diện lịch sử, tuy rằng nội dung tạp nham, nhưng ở nơi này, tốc độ đọc cùng khả năng ghi nhớ của hắn đều trở nên trác tuyệt, đọc nhanh như gió quét, không dám nói nhớ rõ rành mạnh, nhưng cũng không sai biệt nhiều lắm.


Diệp Tố đọc xong hơn nửa quyển sách, phát hiện ra lịch sử tựa hồ sẽ luôn xuất hiện một ít điểm đứt gãy, thường thường có sự kiện nói không tỉ mỉ, chiều dài niên đại cực lớn, ở giữa sẽ có một thời kì bị trống kéo dài từ ngàn năm tới vạn năm. Từ lần đầu tiên xem sách sử hắn đã để ý điều này, không khỏi cảm thấy thực kỳ quái. Không đợi hắn nghĩ nhiều, đã ôm sách mà ngủ quên trên sô pha.


Rốt cục thì ở thế giới hiện thực hắn chỉ là ngủ trưa, ngủ hai tiếng đã là cực hạn.


Tinh thần Diệp Tố phấn chấn mà mở cửa phòng, tính toán tiếp tục đi làm thực nghiệm, lại ở trên hành lang phát hiện một gương mặt thập phần thân thiết — một nam nhân Á châu trẻ tuổi. Ở nơi hầu như mọi người đều là lão học giả Anh quốc, có thể nhìn thấy gương mặt như thế này là chuyện không dễ dàng. Nam nhân kia cũng thấy được Diệp Tố, lại đây chào hỏi, nói chính là tiếng Trung: "Ngươi hảo, ta là Tiếu Thừa."


"Ngươi hảo, Diệp Tố." Diệp Tố trả lời.


"Ta biết ngươi." Tiếu Thừa cười nói, "Ta nghe nói Lý giáo thụ từ trong nước mang tới một đệ tử trẻ tuổi, kia hẳn là ngươi."


"Ta còn chưa phải đệ tử Lý giáo thụ."


"Nhanh thôi." Tiếu Thừa nói, "Ngươi là muốn tham gia thi đấu tư duy quốc tế đi? Ta biết cái thi đấu này a, ngươi rất lợi hại."


Diệp Tố khách khí cười cười, Tiếu Thừa này có thể xuất hiện ở Viện Nghiên Cứu Hoàng Gia Anh quốc, cũng rất lợi hại.


"Ta vẫn luôn thực thích các loại nguyên tố thần kỳ, chỉ tiếc cuối cùng ta lại học y, nga, đúng rồi, ta là một bác sĩ khoa não."


"Ta khi còn nhỏ cũng rất muốn làm bác sĩ cứu người a."


"Ha ha ha." Tiếu Thừa cười rộ lên, tựa hồ thực thích cùng Diệp Tố nói chuyện phiếm, nhìn thời gian rồi nói: "Có thể mời ngươi uống ly trà chiều sao? Khó có dịp thống thống khoái khoái mà nói tiếng Trung."


Diệp Tố: "Hảo."


Tuy rằng một buổi trưa không làm thực nghiệm, nhưng Diệp Tố vẫn cảm thấy ngày hôm nay sung sướng, hắn nhận thức một tân bằng hữu, đối với Diệp Tố lần đầu xa quê nhà mà nói, đây là một thu hoạch rất lớn. Trong lúc Diệp Tố tâm tình thoải mái mà tiến vào giấc ngủ, tinh tế thế giới bên kia, hắn tỉnh lại.


Hàn Nghiệp không biết khi nào đã rời giường, lại tiếp tục ở bàn làm việc ngày qua ngày tiếp tục suy đoán, tính toán phức tạp của hắn. Thấy Diệp Tố tỉnh lại, hắn quay đầu lại nói: "Còn ba giờ là tinh hạm cập bến, chuẩn bị một chút, chúng ta rời thuyền."


"Hảo." Diệp Tố vội vàng từ trên sô pha bò dậy, rửa mặt đánh răng, sau đó tự mình đi khu ẩm thực trên tinh hạm, trước khi đi hỏi Hàn Nghiệp: "Ngươi ăn chưa? Muốn ta mang cơm trở về sao?"


Hàn Nghiệp nhận một phần văn kiện, tựa hồ nội dung trên đó làm hắn khiếp sợ, thẳng đến Diệp Tố hỏi lần thứ hai, hắn mới trả lời: "Một phần ăn cửa số 3."


"Mệnh lệnh thu được!"


Khu ẩm thực trên tinh hạm thường thường là địa phương quan trọng nhất, trang hoàng đến sạch sẽ thoải mái, khiến người ta càng muốn ăn nhiều.


Diệp Tố nhìn đồ ăn đến hoa cả mắt, đơn giản giống Hàn Nghiệp mà lựa chọn phần ăn cửa số 3, lại cầm hai ly nước trái cây, thật cẩn thận mà trở về.


"Cẩn thận, nhường đường một chút." Diệp Tố vừa đi một bên kêu, khu ẩm thực người đông, rộn ràng nhốn nháo.

"Cẩn thận, nhường đường một chút." Diệp Tố vừa đi một bên kêu, khu ẩm thực người đông, rộn ràng nhốn nháo.


Rốt cuộc vẫn bị người đụng phải, nước trái cây trên hộp cơm Diệp Tố thiếu chút nữa hắt ướt một thân đối phương.


"Xin lỗi!"


"Không có việc gì." Người nọ cười như không cười mà nhìn Diệp Tố vài lần.


Diệp Tố ngẩn ra, thanh âm này là thanh âm thứ nhất hắn nghe được tối hôm qua ở khoang chứa hàng, chính là người nói muốn tìm thời cơ thủ tiêu hắn. Thẳng đến đi trở về phòng, Diệp Tố vẫn cảm giác tầm mắt người nọ vẫn dính lên người mình.


"Làm sao vậy?" Diệp Tố bước đi vội vàng hiển nhiên khiến Hàn Nghiệp chú ý.


Diệp Tố buông đồ ăn, "Ta gặp một người tối hôm qua!"


Hàn Nghiệp nói: "Đợi lát nữa thời điểm rời thuyền sẽ tương đối chen chúc hỗn loạn, ngươi theo sát ta."


"Ân." Diệp Tố thấy hắn gợn sóng vô kinh, bất an trong lòng cũng liền bỏ xuống.


Địa phương cập bến là tiểu tinh cầu bên cạnh Hoa Đô tinh hệ, đây là một tinh cầu giao thông đầu mối then chốt, mọi người dừng thuyền tại đây, nhưng sẽ tiếp tục đổi tinh hạm để đến địa phương mục tiêu.


Đại bộ phận đều là ra ngoài đi công tác, hoặc là đi du lịch, mang theo cả gia đình, đại nhân tiểu hài tử dính cạnh nhau, quả nhiên thực chen chúc, hơn nữa những người thấy hành trình nhàm chán, cuối cùng cũng đến trạm, âm thành đàm tiếu nổi lên bốn phía, liền hống loạn như chợ vỡ.


Hàn Nghiệp chỉ có một rương hành lý, cũng giản tiện. Hắn cùng Diệp Tố đều không vội, đi tít tận cuối cùng, đồng dạng, đi ở phía sau cũng có mấy người, hai người bị nghi ngờ có liên quan đến buôn lậu cũng ở trong đó, ngẫu nhiên sẽ đem tầm mắt ý vị không rõ đặt trên người Hàn Nghiệp cùng Diệp Tố.


Hàn Nghiệp mặt không đổi sắc, như là không quen biết hai người này. Cùng này so sánh, Diệp Tố liền có vẻ thực không bình tĩnh.


Ra cảng, bên ngoài hầu như đều là cao ốc sát sát từng hàng kéo dài, phần lớn là khách sạn, là địa phương nghỉ chân cho những người chờ đợi tân hành trình.


Hàn Nghiệp tùy ý tìm gian khách sạn liền đi vào.


"Tiên sinh, mấy gian phòng?"


"Một gian."


Người phục vụ mắt nhìn Hàn Nghiệp cùng Diệp Tố, lộ ra một mạt tươi cười trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, "Hảo, phòng E302, thỉnh điền vào tin tức thân phận."


Một bên, Diệp Tố thấy một trong hai tên buôn lậu cũng theo vào, tên còn lại có vẻ như đi xử lý vật phẩm buôn lậu. Xem ra, bọn họ thực sự đang theo dõi mình. Diệp Tố cảm thấy răng đau, may mắn hắn gặp Hàn Nghiệp, bằng không kể cả có giải quyết được vấn đề vé tàu, cũng không giải quyết được hai người này.


Thuê xong phòng, Hàn Nghiệp như cũ lờ đi kẻ bụng dạ khó lường nọ, mang theo Diệp Tố về phòng.


Diệp Tố mới vào phòng liền nghe thấy thanh âm nghiêm túc của Hàn Nghiệp: "Diệp Tố, hành trình kế tiếp của ta sẽ có nguy hiểm, ta sẽ tìm người đưa ngươi về Hoa Đô tinh."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận