Thụy Nhĩ Ma Tý Khởi Lai Hải


Diệp Tố vừa cúi đầu liền thấy, quần áo mình hỗn độn không chịu được, trên cổ tay còn có vệt đỏ, chăn đơn bị kéo đến rối tung, quả thực rất khó coi.


"Các ngươi làm gì ta a?" Diệp Tố hoảng sợ.


Kỷ Gia Duyệt mặt không biểu tình mà nhìn chằm chằm Diệp Tố: "Không làm gì, chỉ là gọi ngươi dậy mà thôi, thời gian gọi cũng không lâu, chỉ có sáu tiếng đồng hồ mà thôi."


"Ngươi tại sao không dứt khoát ngủ đến kiếp sau luôn đi!" La Thành bốc hỏa, Trương Diêu Phòng giữ hắn lại mới ngăn được hắn không làm với Diệp Tố sự tình nhân thần cộng phẫn gì.


Diệp Tố xấu hổ mà kéo kéo chăn, thấy thời gian đã qua buổi chiều một lúc, phỏng chừng bọn họ đợi ở phòng huấn luyện thật lâu không thấy Diệp Tố, chạy tới gọi hắn, kết quả gọi thế nào cũng không tỉnh.


Ở chỗ này đợi liền sáu tiếng đồng hồ, nhìn một nam nhân ngủ sáu tiếng đồng hồ, ai ai cũng phải sắc mặt không tốt.


Diệp Tố cũng không giải thích gì, giả ngu cười cười.


La Thành rít gào: "Ta sẽ không dạy người lười biếng như vậy, ta mặc kệ các ngươi."


La Thành nhắm mắt làm ngơ đưa lưng về phía Diệp Tố, hận không thể không quen người này.


Định Cảnh buông tay: "Ta không dạy, ta mặc kệ a."


Trương Diêu Phong phu xướng phụ tùy, nhún vai: "Ta không dạy, ta mặc kệ a."


Kỷ Gia Duyệt nhìn trời: "Ta không dạy, ta mặc kệ a."


Mập mạp mắt sáng ngời, hắn chưa kịp mở miệng đã bắt gặp một đạo ánh mắt cực lạnh lẽo, vừa quay đầu liền thấy đôi mắt không tròng của Địch Cảnh (tr đậu nghe cứ như kính không tròng ấy nhỉ), sợ tới mức nuốt một ngụm nước miếng, lưu luyến mà nói: "Ta cũng không dạy..."


La Thành:......


Tầm mắt Diệp Tố chuyển từ người La Thành đến bốn người kia, từ không khí kỳ lạ này đột nhiên hiểu ra cái gì, thật cẩn thận mà hỏi: "Nếu không ai dạy, ta đây tiếp tục ngủ?"


"Ngươi dám!" La Thành đột nhiên quay ngoắt đầu, cao giọng quát, "Cho ngươi thời gian một phút, nhanh lên! Nếu ngươi chiều nay không học được rẽ hướng cơ giáp ta liền bắt ngươi thức đêm học! Học không được đừng mong được ngủ!"


Cũng may trời cao cho Diệp Tố thiên phú điều khiển cơ giáp tốt cực kỳ, sau khi thuận tay liền có thể suy luận thật nhanh, miễn cưỡng một buổi trưa xem như đã có thể rẽ hướng đi. Nếu thật sự bị La Thành đè lại bắt học, hắn ở hiện thực liền thức dậy muộn, sẽ lưu lại ấn tượng không tốt cho Lý giáo thụ.


Bất quá sau giáo huấn lần này, Diệp Tố không lại thức đêm, tuy rằng thức dậy ở thế giới Tinh tế vẫn có chút muộn, nhưng La Thành sau khi chứng kiến một lần ngủ đến tận chiều thì độ bao dung nhẫn nhịn với Diệp Tố lớn hơn rất nhiều.


La Thành vốn định mắng không học đi được thì học bò đi, ngẫm lại, Diệp Tố thế này cũng tạm gọi là biết đi rồi. Lại nghĩ nhiều ngày như vậy chỉ có tập đi buồn tẻ, nên thay đổi khẩu vị.


"Được rồi." La Thành đem lời nói hung hãn nuốt vào bụng, "Nếu ngươi muốn sử dụng tinh thần lực thì trước hết phải biết nó là cái gì. Có học giả cho rằng nó là linh hồn nhân loại ngoại hiện, cũng có người cho rằng đó là ý chí nhân loại thực chất hóa, nói tóm lại, nó là một loại đồ vật rất khó nắm bắt nhưng lại thực sự tồn tại. Tinh thần lực có rất nhiều tác dụng, điểm thần kỳ lớn nhất của nó là có khả năng tăng phúc bội số lớn với nhân loại cùng vật chết có cảm ứng..."


"Ngươi trước nhắm mắt lại, tập trung minh tưởng, đem loại đồ vật mơ hồ này từ trong đầu phát ra."


Tinh thần lực trải qua biến đổi mấy trăm vạn năm, đã trở thành bản năng con người, tựa như ăn cơm uống nước không cần dạy.


"Ngươi không biết nó là cái gì, nhưng ngươi nhất định biết rằng nó tồn tại hơn nữa có thể khống chế nó." La Thành nhìn chằm chằm sắc mặt Diệp Tố, "Hiện tại, chỉ huy nó nhẹ nhàng chạm vào cơ giáp."


Diệp Tố dựa theo lời La Thành nói, đem tinh thần lực ngay cả hình dạng cũng không cảm nhận được đưa tới gần vách cơ giáp, tinh thần lực lập tức chui vào trong cơ giáp, không tốn bất kì thời gian truyền nào, tinh thần lực tựa hồ ngay lập tức tràn ngập toàn bộ cơ giáp, cũng hướng ra ngoài khuếch tán.


"Ngươi hiện tại khống chế tinh thần lực không đủ thành thục, chỉ có thể bị động mà đưa nó tiến vào vật chất, nếu ngươi huấn luyện nhiều hơn, có thể khống chế chúng nó thấm vào trong hay bọc bên ngoài vật thể, di chuyển thậm chí đập vỡ nó."


"Hiện tại, ngươi không cần quan tâm đến phần tràn ra ngoài, đem lực chú ý tập trung vào bộ phận tinh thần lực trong cơ giáp. Ngươi sẽ thu được hồi quỹ. Đương nhiên, không trải qua trường kỳ huấn luyện, ngươi muốn chải vuốt tinh thần lực sẽ thực khó khăn... Nga đúng rồi, cảm thái của ngươi là tinh tế, cái này có trợ giúp với việc ngươi cảm nhận tinh thần lực..."


La Thành còn đang không ngừng giải thích cùng thuyết minh, nhưng Diệp Tố đã hoàn toàn không rảnh mà nghe hắn nói.


Hắn tiến vào một cảnh giới thập phần huyền diệu thần bí, phảng phất địa phương tinh thần lực truyền tới hắn đều tận tay tận mắt sờ qua, khảo sát qua, rõ ràng từng tính chất.


"Trở về." Diệp Tố nghĩ thầm, những tinh thần lực tràn ra mặt ngoài cơ giáp liền ngoan ngoãn mà thu về, chỉ hân hoan nhảy nhót trong cơ giáp.


Nơi đi qua đều được xem xét rõ ràng.


Đây là trọng tâm... Diệp Tố cảm nhận được một cái ổ trục cơ giáp liền toát lên ý tưởng này, hắn cảm thấy nếu bây giờ mình điều khiển cơ giáp có lẽ không cần suy xét trọng tâm, bởi vì hắn không cần suy xét cũng biết, tựa như nhân loại di chuyển, chỉ cần trung tâm hệ thống không có vấn đề gì là có thể bằng bản năng mà di chuyển bình thường, làm gì có chuyện đi về phía trước thôi cũng cần điều tiết trọng tâm?


Đạo tuyến màu lam nối tiếp các khớp xương khuỷu tay cơ giáp có điểm tổn hại, cần tu sửa. Tinh thần lực không thể truyền qua điểm kia, nếu không sẽ gây cho nó phụ tại nặng hơn nữa. Diệp Tố nghĩ vậy, quả nhiên tinh thần lực đi vòng qua đạo tuyến kia, không đụng chạm đến mà đi qua khuỷu tay. Bên trong cơ giáp phức tạp như vậy, tựa như thân thể con người, các loại tài liệu là máu thịt, là xương cốt. Những cái đạo tuyến đó là mạch máu, mà tinh thần lực như tổ chức thần kinh, đem cơ giáp cứng đờ xâu chuỗi thành một cái sinh mệnh linh động.

Đạo tuyến màu lam nối tiếp các khớp xương khuỷu tay cơ giáp có điểm tổn hại, cần tu sửa. Tinh thần lực không thể truyền qua điểm kia, nếu không sẽ gây cho nó phụ tại nặng hơn nữa. Diệp Tố nghĩ vậy, quả nhiên tinh thần lực đi vòng qua đạo tuyến kia, không đụng chạm đến mà đi qua khuỷu tay. Bên trong cơ giáp phức tạp như vậy, tựa như thân thể con người, các loại tài liệu là máu thịt, là xương cốt. Những cái đạo tuyến đó là mạch máu, mà tinh thần lực như tổ chức thần kinh, đem cơ giáp cứng đờ xâu chuỗi thành một cái sinh mệnh linh động.


Diệp Tố có một cảm giác, cơ giáp này không chỉ là một vật chết lạnh băng, mà cùng máu thịt hắn nối liền, chỉ huy từ tâm.


"Tinh thần lực của ngươi là B-, hiện tại chỉ có thể bước đầu cảm giác đến hình dáng phần lưng cơ giáp, cấu tạo bên trong cùng các loại tài liệu ngươi phải học mới đưa tinh thần lực qua được..."


Không hề phát hiện ra, Diệp Tố đã vươn tay đặt lên bàn điều khiển, hắn không cần nhìn vị trí các nút, không cần nhớ tác dụng những cái nút này, hắn muốn đi chỗ nào liền đi chỗ đó.


Nhưng khi hắn chuẩn bị hành động, La Thành liền chụp vai hắn, Diệp Tố liền thoát ly cái trạng thái kỳ diệu này.


"Hảo, hôm nay đến đây thôi, nếu ngày mai ngươi có thể hoàn thành di chuyển theo đường cong ta sẽ tiếp tục dạy ngươi sử dụng tinh thần lực, chờ ngươi khi nào đạt đến trình độ mặc kệ tình huống vẫn bảo trì được độ phóng thích tinh thần lực thì được tính là nhập môn."


Diệp Tố còn có chút hoảng hốt. Cái loại cảm giác vừa rồi......


Cái loại cảm giác này! Cảm giác khống chế hết thảy, cơ giáp thâm ảo phức tạp trước mặt hắn chỉ là cái hài tử quang mông, giống như thế giới này không gì cản được hắn!


Diệp Tố đột nhiên hô hấp dồn dập, có một loại cảm xúc lửa nóng xâm chiếm trái tim hắn, nhanh chóng bành trướng, trưởng thành đại thụ cành lá tốt tươi, đón lấy ánh sáng — đây là thế giới mới.


"Ngươi làm sao vậy?" La Thành nhìn thấy sắc mặt Diệp Tố đột nhiên đỏ lên, trong lòng căng thẳng, còn tưởng rằng hắn sử dụng tinh thần lực xảy ra sự cố gì.


Diệp Tố ngơ ngẩn mà lắc đầu, thất hồn lạc phách mà quay về Kỷ gia tiệm cơm.


La Thành:......


Hắn nghĩ nghĩ xong vẫn gửi tin nhắn cho Kỷ Gia Duyệt: Chú ý tình huống Diệp Tố, hắn tựa hồ có điểm không thích hợp.


"Ngươi lại đối xử với hắn thế nào!" Kỷ Gia Duyệt lập tức gọi điện lại, hung thần ác sát chất vấn.


La Thành phát hỏa: "Ta có thể làm gì hắn! Ta hảo ý dạy sử dụng cơ giáp a!"


"Ngươi......" Kỷ Gia Duyệt không thể nói lý cùng La Thành, bao nhiêu lần hắn đắc tội người ta còn hoàn toàn không biết gì cả. Sợ Diệp Tố luẩn quẩn trong lòng đến thời khắc mấu chốt lại rút lui, hắn cũng không rảnh lo tiếp tục tiến hành phối hợp luyện tập cùng Trương Diêu Phong, vội vàng về nhà.


Nhưng mà, Diệp Tố đã ngủ.


Kỷ Gia Duyệt nơm nớp lo sợ một buổi tối, sáng sớm ngày hôm sau liền ngồi xổm chờ trước cửa phòng Diệp Tố.


Kết quả Diệp Tố mở cửa, thiếu chút vấp phải hắn mà ngã.


Kỷ Gia Duyệt đột nhiên đứng lên, thật cẩn thận mà quan sát sắc mặt Diệp Tố một lát, bỗng nhiên lòng đầy căm phẫn mà mắng: "La Thành cái kia vương bát đản!"


Diệp Tố không hiểu ra sao.


"Tên ngốc to con có IQ mà không có EQ, ta mặt hắn cũng không muốn nhìn!" Kỷ Gia Duyệt liếc mắt khinh thường, miệng liên mồm suốt đường từ nhà đến tận phòng huấn luyện ở trường, "Cùng loại người như hắn so đo quả thực là hạ thấp giá trị con người, người bình thường đều không coi trọng hắn."


Diệp Tố bị hắn đàn bà đanh đá chửi đổng làm kinh sợ vẫn luôn không dám nói gì, trong lòng còn thầm nghĩ La Thành đã làm sự tình thực sai trái gì với Kỷ Gia Duyệt a.


La Thành đồng dạng có chút bất an, phá lệ bổ đầu ra coi xem đến tột cùng là hôm qua mình đã làm gì sai, mỗi câu nói từ buổi sáng đến chiều hôm qua đều lôi ra xem xét một lượt, trừ bỏ ngữ khí có chút hung, yêu cầu có chút nghiêm khắc, cũng không có gì a.


"Hắt xì, hắt xì......" La Thành hắt xì liên tục, âm thầm chửi thầm Diệp Tố, "Cứ như cái nữ nhân vậy, trở mặt so với thời tiết còn nhanh hơn."


Tới phòng huấn luyện, Kỷ Gia Duyệt lời nói thấm thía mà vỗ vỗ bả vai Diệp Tố, "Đại trượng phu một lời đã định, tứ mã nan truy, Diệp Tố, lớn tiếng nói cho ta, ngươi là nam nhân sao!"


Diệp Tố ngẩn ra, không thể hiểu được mà đi vào phòng huấn luyện. Những người này một cái so một cái lại càng không bình thường hơn a.


Sau đó hắn phát hiện ra sự càng không bình thường hơn, La Thành cả ngày ôn nhu cứ như biến thành người khác rồi. Có nhiều lần Diệp Tố thấy hắn thiếu chút nữa nhịn không được mà chửi đổng, cuối cùng vẫn nhịn xuống, nhẹ nhàng dịu dàng mà giải thích cho Diệp Tố.


Diệp Tố tỏ vẻ, hắn đã quen chịu ngược a, bộ dáng này của La Thành làm hắn rớt mất hai cân da gà, mập mạp có thể suy xét một chút, đây quả thực là vũ khí giảm béo tối thượng a.


Dưới bầu không khí kì quái này, thi đấu cơ giáp hữu nghị Hoa Đô Đại học cuối cùng cũng bắt đầu.


Thời điểm ăn cơm trưa, Trương Diêu Phong hưng phấn nói: "Nghe nói trận trung kết sẽ có cấp trên H quân đoàn đến quan sát, chính là Hàn Nghiệp cái kia bối cảnh tận trời a."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận