Thụy Nhĩ Ma Tý Khởi Lai Hải


jinny_meo gửi tặng bạn tôi người đã cho tôi động lực edit truyện đầu tiên.


"Giáo thụ, vòng loại hạng mục tiến hành đến đâu rồi?"


"Diệp Tố a, tuy nói ta phi thường xem trọng hạng mục nghiên cứu của ngươi, nhưng lần này sự tình trọng đại, ta một người không làm chủ được, cả năm vị giáo thụ khác đều nhất trí cảm thấy ý tưởng của Kế Vi Thường càng thêm sát thực tế cũng càng có tính khả thi. Kết quả đã định, ngươi không cam lòng ta hiểu, ta cũng thực tiếc hận." Triệu giáo thụ ngồi ngay ngắn sau bàn làm việc, chỉ là thanh âm phun ra nuốt vào làm tư thái đức cao trọng vọng ngày xưa yếu đi vài phần.


Diệp Tố cúi đầu, mang theo bướng bỉnh, nghiêm túc nói: "Nhưng ta nhớ rõ, ngài rõ ràng nói qua ta nhất định có thể lấy được vị trí đề cử."


Triệu giáo thụ cảm thấy mình bị chống đối, cũng có lẽ trong lòng có quỷ nên nóng lòng che giấu, phẫn nộ nói: "Diệp Tố, ta biết ngươi tâm cao khí ngạo, chướng mắt chủ đề nghiên cứu của Kế Vi Thường, nhưng trên thực tế người ta so với ngươi càng thực tế, hơn nữa chủ đề nghiên cứu của hắn là về dầu mỏ càng thêm hữu dụng, càng phù hợp hiện trạng thiếu thốn nguồn năng lượng hiện tại. Mà ngươi đâu? Hoài nghi sự tồn tại của một tân nguyên tố? Nếu chứng minh xong có khả năng sẽ phá vỡ thứ tự xếp hàng của bảng chu kỳ nguyên tố? Người không biết nghe qua còn tưởng Mendeleev* sống lại! Ta lúc trước xem trọng ngươi bởi vì mở đầu còn có điểm ý tứ, nhiều ít còn có một số việc có căn cứ, mà về sau thì sao? Phần lớn đều là phỏng đoán cùng giả thiết, lý luận suông không làm nên chuyện!"


*Người sáng chế ra bảng tuần hoàn hóa học


"Nhưng lần này thi đấu vốn cần giả thiết kinh người a."


Một lần vòng loại cũng không thể làm Diệp Tố canh cánh trong lòng, hắn để ý chính là thi đấu lần này ­­­­­­­­­­— do Mỹ, Đức dẫn đầu, năm mươi nước cùng liên minh tổ chức cuộc thi quốc tế tân tinh tư duy hóa học vật lý. (tân tinh: ngôi sao mới, tài năng trẻ)


Có lẽ là cuối thế kỷ 21, nghiên cứu khoa học của nhân loại cũng tiến vào bình cảnh, các nhà khoa học đầu tóc hoa râm cần gấp những giả thiết, suy đoán mới của lũ nghé mới sinh không sợ cọp. Nghiên cứu khoa học vốn chính là giả thiết trước, chứng thực sau


cho nên lần này cái cuộc thi quốc tế muốn, chính là những giả thiết lớn mật của người trẻ tuổi, muốn những suy đoán, ý tưởng mới mẻ, phong phú, không bị bó hẹp của những người trẻ tuổi chưa lún sâu vào hóa học vật lý. Đương nhiên suy đoán cũng không thể thái quá, như cũ phải có phân lượng chứng minh khoa học thích hợp, nếu không trận thi đấu này liền mất đi ước nguyện ban đầu — khiến tư duy các nhà khoa học và người trẻ tuổi qua va chạm đạt được chợt lóe linh quang. (ý là va chạm bùng nổ gây phản ứng tạo ra ý tưởng mới)


Thanh niên học sinh tham dự thi đấu nếu biểu hiện đặc biệt xuất sắc sẽ được khách quý thu làm học sinh, khách quý đều là những người hoặc khoá trước được giải Nobel hóa học,vật lý, hoặc là có khả năng đoạt giải Nobel sau này.


Thí sinh dự thi cần chất không cần lượng, Trung Quốc lớn như vậy cũng chỉ có mười danh ngạch đề cử, trường học của Diệp Tố bởi vì thành tựu nghiên cứu hóa học xưa nay chồng chất nên may mắn chiếm được một cái danh ngạch hóa học.


"Nhưng ngươi không phải kinh người mà là hù người!" Triệu giáo thụ nặng nề ném chén trà, nước trà bắn ra, ướt đẫm một chồng giấy a4 thật dày trên bàn, làm hai chữ "Diệp Tố" nhòe mờ đi.


Đây là thành quả gần một năm qua của Diệp Tố, hơn 300 ngày đêm, vô số lần thực nghiệm, vô số tư liệu, hội tụ thành tập tài liệu tổng kết này, rất dày kỳ thật cũng rất mỏng. Nó đã từng làm vị giáo thụ trước mắt kinh ngạc cảm thán, nhưng hôm nay lại chỉ nhận được một cái đánh giá "Hù người" cùng một ngụm chua xót nước trà.


Diệp Tố cầm theo tài liệu tổng kết, nhẹ nhàng xóa đi vệt nước trên đó, nhưng vết nước càng lau lại càng lan rộng, giống như buồn bực dưới đáy lòng hắn vậy, Diệp Tố rốt cuộc không nhịn được nói: "Không phải bởi vì Kế Vi Thường tặng ngài bao lì xì?" (đút lót)


Triệu giáo thụ tay cứng đờ, sau đó sắc mặt rung động: "Ngươi nói hươu nói vượn cái gì, ngươi có biết hay không, công nhiên chửi bới cùng chống đối giáo thụ sẽ bị ghi tội xử phạt! Ta thấy ngươi hôm nay bị kích thích nên không muốn so đo với ngươi, ngươi trở về hảo hảo tỉnh táo lại, có chút lời nói không phải bởi vì sinh khí liền có thể nói bừa."


Diệp Tố lặng im mà đứng đó một lúc lâu rồi xoay người rời đi, còn không quên đóng cửa.


Ngoài cửa ánh nắng có vẻ ảm đạm, mắt Diệp Tố nhắm thật lâu rồi mới mở ra, quầng thâm mắt hình thành do thức đêm nhiều làm cả khuôn mặt có vẻ càng thêm uể oải. Hắn dùng tài liệu tổng kết trong tay chắn ánh mặt trời, vùi đầu đi ra khỏi tòa nhà hành chính.


"Đi quán bar trà sữa không?" Ven đường có người nói với đồng bạn.


Diệp Tố dừng một chút, vòng đi quán bar trà sữa trong lời các nàng.


Quán bar Trà sữa nguyên danh gọi là quán bar Bóng Đêm, mở ở trong trường học liền chú định nó sẽ không ngợp trong vàng son giống quán bar chân chính, hơn nữa do thường thường có bảo an tới tuần tra, học sinh lúc đầu vì mới mẻ mà đến cũng cảm thấy mất hứng, lười đến lại đi. Phát triển đến sau này, tác dụng lớn nhất của quán bar này chỉ còn lại có bán trà sữa.


Sống sờ sờ đem quán bar biến thành cửa hàng trà sữa, lão bản thực đau lòng. Nhìn tốp năm tốp ba nữ sinh trước mắt, cầm theo máy tính, mang theo di động, mua một ly trà sữa là có thể ké cả buổi trưa internet, tâm lão bản càng đau.


Diệp Tố tiến vào sau, lão bản thuận miệng hô: "Thân, muốn trà sữa trân châu hay là trà sữa hương thảo?"


"Có rượu không?"


"Có, muốn lạnh hay là nóng...... Gì, ngươi nói gì?"


Diệp Tố không nhìn menu trên quầy với một loạt trà sữa các vị, ngẩng đầu hỏi: "Có rượu không?"


"Có! Ta nơi này không thiếu nhất chính là rượu!" Lão bản mắt sáng lên như gặp tri kỷ, một hơi đem ra rượu giấu ở sau thành quầy điêu khắc, vung khăn lên, bụi bám quanh bình rượu bay lả tả.


Diệp Tố bất động thanh sắc lùi ra phía sau một bước, bắt đầu hoài nghi mình tới đây mua say có đúng hay không.


Chờ lão bản phủi bụi bình rượu xong, Diệp Tố cảm thấy mấy bình rượu này trông cũng không tệ lắm, chất cồn trong suốt óng ánh trong bình xanh, không biết sẽ hay không càng dễ dàng say.


"Đây là rượu ngon nhập khẩu từ Nga ta trân quý đã lâu, vị đủ hăng hái, tư vị đủ độc đáo!"


"Trân quý như thế, sao lại trông thảm như vậy? Bụi cũng là nhập khẩu từ Nga đi."


"Ách......" Lão bản vội vàng giải thích, "Này không phải do không ai biết hàng sao. Ta vừa nhìn đến nó liền cảm thấy khổ sở, khổ sở rồi liền không muốn nhìn thấy nó. Thân, bụi này là do ta tịch mịch a!"


Diệp Tố hỏi: "Bao nhiêu tiền?"


Lão bản hăng hái: "Ta nói với ngươi, rượu này không chỉ là rượu ngon, mà là rượu ngon đã không sản xuất nữa, không thể dùng tiền mà đánh giá! Ta xem ngươi căn cốt thanh kỳ, cùng nó có duyên, liền ấn giá gốc bán cho ngươi đi, nơi này có bốn bình, tổng cộng tám vạn ba!"


Diệp Tố xoay người liền đi.


"Ai ai ai, đồng học đừng đi! Ta xem ngươi cùng ta cũng có chút duyên phận, giảm giá tí, 83 bán ngươi! Thân, ta bán không phải là rượu, là tịch mịch a......"


Buổi tối 10 giờ, lão bản lẽ ra đã đóng cửa nhưng vẫn còn đang mở hàng, hắn không cảm thấy tịch mịch, hắn cảm thấy mệt lòng.


Thật vất vả mới bán ra được mấy bình rượu, kết quả người có duyên căn cốt thanh kỳ kia thật sự đem nơi này của hắn thành quán bar, tìm cái vị trí an tĩnh uống đến bây giờ: "Đã bảy tiếng đồng hồ, còn không đi, nơi này của ta liền biến thành trại tị nạn a!"


Lão bản nhìn khóa màn hình di động Diệp Tố mày ủ mặt ê, này đặt mật mã làm gì, vừa thấy liền không phải người quang minh lỗi lạc. Rơi vào đường cùng, lão bản đành phải móc di động mình ra, chụp ảnh Diệp Tố đang uống say hôn mê.


Diễn đàn trường học liền xuất hiện một bài đăng có tiềm năng bùng nổ: Này hùng hài tử nhà ai, chạy mau ra nhặt!

Diễn đàn trường học liền xuất hiện một bài đăng có tiềm năng bùng nổ: Này hùng hài tử nhà ai, chạy mau ra nhặt!


Diệp Tố say, say đến bất tỉnh nhân sự. Nhưng người say chưa bao giờ nhận chính mình say, cho dù hắn không còn bất luận tri giác gì. Nhưng "Không cảm giác" này là do người khác thấy, còn người say ở thế giới của chính mình vui vẻ vô cùng.


Diệp Tố lạc vào một đường hầm dài tối đen, một bước liền vượt qua cả vạn dặm, hai bên là sao trời cùng tinh vân mỹ lệ mờ ảo. Bước tiếp một bước, lại thêm vạn dặm, cảnh sắc ngoài thông đạo có chút biến hóa, tinh vân cua liền biến thành côn, bụi mù sau nổ mạnh từ từ tiêu tán, thiên thạch hoặc thưa thớt hoặc đông đúc, ánh sáng cùng màu sắc hợp rồi lại phân, không hề có quy luật nhưng lại làm người mơ mơ màng màng mà cảm thán cùng bội phục.


Tinh hệ bên kia đang phát sinh kịch liệt phản ứng, phóng xạ từ hai cực cao tốc phóng ra. Tinh hệ bên này lại thong thả tự quay chậm đến mức làm người ta cho rằng nó đang đứng yên. Tại không gian không người này, đồng thời tồn tại hai loại trạng thái hoàn toàn trái ngược nhau tồn tại cùng diệt vong.


Đây là vũ trụ, vô số người từ tứ phương trên dưới từ xưa đến nay hướng về đây.


Diệp Tố gần như si mê mà nhìn, hắn học tập hóa học khá vậy thì cũng đối vật lý mê muội.


Bỗng nhiên, Diệp Tố bị thứ gì vướng một chút, thân thể nghiêng về một cái tinh cầu phía dưới rơi xuống.


Giữa một thảm hoa kỳ lạ, Diệp Tố có chút mờ mịt mà ngửa đầu nhìn bầu trời, hắn từ địa phương cao như vậy ngã xuống cư nhiên một chút vấn đề gì cũng không có, quả nhiên say rượu cộng thêm nằm mơ là thể nghiệm kỳ diệu nhấtthế giới, chỉ có ngươi không thể tưởng được, không có ngươi không làm được.


Vỗ vỗ tro bụi trên người, Diệp Tố đem lực chú ý đặt ở thảm hoa sum sê xung quanh, nhị hoa vàng nhạt đều to chừng một cái tiền xu, cánh hoa màu trắng, nhưng hình dạng thực quỷ dị, đóa hoa này có ba cánh, đóa hoa kia lại có năm sáu cánh. Cho dù là cùng một đóa hoa, cánh thì to quạt hương bồ, cánh thì so móng tay còn bé hơn...


Thật đúng là sinh trưởng đến tùy ý làm bậy. Phóng mắt nhìn ra, đừng nói hai đóa giống nhau, ngay cả hai mảnh tương tự cánh hoa đều tìm không thấy.


Diệp Tố thật cẩn thận mà tránh đi bụi hoa, muốn đi xem địa phương khác, tiếng người ầm ĩ dần dần lọt vào tai.


"Các ngươi đến tột cùng là ai? Vì cái gì muốn bắt chúng ta?"


"Chỉ nghĩ kiếm chút tiền tiêu vặt thôi, các ngươi nếu ngoan ngoãn phối hợp, sẽ không để các ngươi ăn khổ!"


"Nhưng nhà ta không có tiền!"


"Nhà ngươi không có, nhưng vị phía sau ngươi có a."


Cướp bóc? Bắt cóc?


Trong tình huống bình thường, Diệp Tố hoặc sẽ suy xét báo nguy, hoặc là trộm quan sát tình huống rồi lại tính toán, nhưng mà, đây là mộng a......


Tác giả một câu còn chưa có viết xong, Diệp Tố đã ném một cục đất nhỏ qua hướng hai đám người kia đang đứng, hỏi: "Các ngươi đang làm gì?"


Không khí khẩn trương giống nước sôi như là bị rút đi củi lửa, bọt nước ào ạt vô lực mà vỡ vụn. Kẻ bắt cóc và người bị hại đều nhìn Diệp Tố với ánh mắt mê mang.


Diệp Tố liếc mắt một cái liền nhận ra bên bị bắt cóc — không phải hắn biết trước, mà sự thật là ba cái hài tử này quá nhỏ, cùng lắm đang sơ trung. Ngược lại, bốn nam nhân cao to còn lại rõ ràng càng giống người xấu, cũng càng có tiềm lực làm kẻ bắt cóc.


"Tiểu bằng hữu, các ngươi không có việc gì đi?"


Nam hài đằng trước giật giật khóe miệng, lúc này Diệp Tố còn chưa ý thức được ngoại hình chính mình trở nên trẻ hơn nhiều, cùng lắm cũng chỉ tới bậc cao trung, so với "Tiểu bằng hữu" trong lời hắn không lớn hơn được bao nhiêu.


"Tiểu hài tử này là từ nơi nào tới, bắt hắn mang đi luôn!" Kẻ bắt cóc lúc này mới tức muốn hộc máu mà nói, ngẫm lại nhìn kết quả phân tích của máy dò xét mini, không có người khác hoặc vật thể không rõ, xem ra đứa nhỏ này thật sự chỉ là cái ngoài ý muốn.


Nhưng ngoài ý muốn này tới cũng quá khéo đi, khi bọn họ tiến hành kế hoạch đã cố ý chọn chỗ dã ngoạinày, nhìn trúng chính vì nó là nơi không người. Không khỏi đêm dài lắm mộng, kẻ bắt cóc vung tay lên, những người khác lập tức cầm lên một cái ống dài, nhắm ngay Diệp Tố bốn người.


Ba cái hài tử sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, thân mình cũng run lên.


"Ngươi là ngu ngốc sao!" Một cái nam hài khác phía sau hắn trợn trắng mắt nhìn Diệp Tố, thân thể nho nhỏ đang run rẩy nhưng vẫn cắn răng nói với kẻ bắt cóc: "Phụ thân ta là lãnh sự Nhất Tâm Tinh, còn có thiếu tá Hàn Nghiệp hôm nay sẽ đến tinh cầu này, các ngươi cho dù bắt ta cũng không có khả năng chạy thoát khỏi tay thiếu tá vĩ đại, nếu các ngươi thu tay lại, ta sẽ không khai ra các ngươi, ta tin tưởng các ngươi là người thiện lương, chỉ là bị cuộc sống bức bách mới lầm đường lạc lối......"


Diệp Tố thầm than, nằm mơ quả nhiên không khoa học. Gặp được cướp bóc làm sao còn có tiểu thí hài nào trật tự, rõ ràng được như thế?


Hắn bĩu môi, vẫn là chắn trước mặt ba cái hài tử, "Ta nói các ngươi đều một bó tuổi, tới khi dễ tiểu hài tử có ý tứ sao?"


Ba cái hài tử sửng sốt, kẻ bắt cóc càng sửng sốt đến ngây người, đứa nhỏ này làm sao nói chuyện? Đặc biệt là ngữ khí này, một chút cũng không có phẫn nộ oán giận tuyệt vọng tới cực điểm, càng giống như đang bàn tán việc nhànhàn thoại, có điểm tư thế không sợ hãi.


Nghĩ đến điểm này, nhóm kẻ bắt cóc cả kinh, bọn họ đương nhiên biết Hàn Nghiệp thiếu tá sẽ đến, cho nên mới nhân thời điểm các đại nhân vật đều vội đến đầu óc choáng váng mà đánh cướp, cầu phú quý trong hiểm nguy a. Chẳng lẽ Hàn Nghiệp đã tới nơi, nghe nói Hàn Nghiệp quản lý quân đội thanh thiếu niên, thuộc hạ một cái lại càng lợi hại hơn một cái, đứa nhỏ này có quan hệ gì với Hàn Nghiệp?


Kẻ bắt cóc nuốt một ngụm nước miếng, không đợi hắn mở miệng, Diệp Tố lại hỏi: "Các ngươi cầm trên tay là cái gì?"


Như cũ vẫn là ngữ khí nhẹ gió thổi mây bay kia.


Kẻ bắt cóc lập tức tìm lại được dũng khí, dùng sức siết chặt vũ khí trong tay, ngoài mạnh trong yếu nói: "Đây chính là nhất tinh cấp vũ khí, thượng phẩm cấp súng gây tê! Một lần công kích là có thể gây tê 50% cơ bắp một cái người trưởng thành, sợ không?"


"Nga." Diệp Tố nhàn nhạt đáp, hắn nghe không hiểu.


Ba cái hài tử phía sau vừa nghe xong càng thêm sợ hãi, nhưng thấy Diệp Tố đơn bạc gầy yếu như vậy mà vẫn trấn định, thế nhưng mạc danh kỳ diệu cảm thấy có điểm điểm an tâm.


Trời ơi! Vì cái gì hắn không sợ! Kẻ bắt cócrít gào trong lòng điên cuồng. Đây chính là tinh cấp vũ khí a, tinh cấp vũ khí đều bị Liên Bang nghiêm mật khống chế, cấm lén giao dịch, người bình thường nghe đều biến sắc như ba cái tiểu thí hài kia, nhưng Diệp Tố ngay cả đôi mắt cũng chưa chớp một chút.


Chỉ có một cách giải thích, hắn gặp qua vũ khí cấp bậc càng cao, cấp bậccòn cao không chỉ một hai cái, cho nên mới không đem nhất tinh cấp để vào mắt!


Kẻ bắt cóc khóc không ra nước mắt, bàn tay chẳng may dùng sức quá mạnh, súng gây tê đời xa lắc xa lơ không biết từ nơi nào đào ra đột nhiên phát hỏa!


Diệp Tố lẳng lặng nhìn thấy một đạo sóng vật chất dạng vằn nước nhanh chóng tới gần chính mình, sau đó...... Không có sau đó, cái gì cảm giác cũng không có. Hắn nhìn về phía kẻ bắt cóc đang trợn mắt há hốc mồm, thực nghi hoặc này ngoạn ý đến tột cùng là đang làm cái gì.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận