Thụy Du Thiên Miên


Thuỵ Miên tỉnh dậy đã là buổi tối, ngoài ngọn nến leo lét trong phòng, bên ngoài khung cửa sổ lơ thơ vài vì sao sáng trên bầu trời đêm, nàng phải tự mình làm quen với ánh sáng lờ mờ không đèn điện. Tiếng nói cười vang truyền trong biệt phủ, báo cho nàng biết bây giờ vẫn chưa muộn. Thuỵ Miên cảm thấy trong người mình đã khỏe hơn. Nàng bước xuống giường vươn vai đá chân đều thấy dễ dàng hơn rất nhiều.


Đúng lúc này, cái bụng xấu của Thuỵ Miên lại bắt đầu gầm gừ réo rít. Nghề y đã rèn luyện cho nàng tính nhẫn nại chịu cực, nhưng chỉ có chuyện ăn uống, nàng bất kham tự chủ. Thuỵ Miên băn khoăn, phải chăng cứ khi đụng đến mỹ thực, bụng của nàng vừa tự biết nghĩ, lại vừa tự cướp quyền kiểm soát.


Nàng nhìn trên bàn, không có gì ngoài bình trà bích loa xuân đang uống dở. Thúy Như chắc thấy nàng ăn bữa nhẹ lúc vừa tỉnh dậy đã đủ, nên trên bàn rổ không bát trống, vụn bánh cũng đã được mang đi hết. 


Thuỵ Miên một hớp tu sạch cả bình trà bích loa xuân đã nguội, lại nhét vội một viên kẹo vào mồm, nhưng vẫn không thấy đỡ đói.


Nàng chậm rãi hé cửa nhìn ra sân viện. Bên ngoài vắng vẻ, không một bóng người. Phía xa xa là ánh nến lập loè, cùng với khói trắng đang cuộn lên mờ ảo trên nền trời đen tuyền. Nàng quyết định đi tìm chút gì lót dạ. Không khó để Thụy Miên tìm ra phòng bếp, khi đói thì khứu giác của nàng đột ngột thức tỉnh, xông pha trận tuyến, lập tức săn lùng được nơi mùi thơm toát ra.


Trong phòng bếp không có người, Thuỵ Miên thấy nồi hấp đang bốc khói nghi ngút. Không cưỡng lại được, nàng mở nắp nồi nhòm vào. Hai mắt Thụy Miên phát sáng lung linh trước hàng bánh bao trắng nõn đầy mời gọi. 


Bụng nàng bảo: “Thử một cái thôi”, tay nàng liền nghe theo, rồi lại bảo “nhón cái nữa", tay nàng ngoan ngoan vâng lời. “Thử cái nữa đi", lúc này tay Thụy Miên chưa chạm vào chiếc bánh bao tiếp theo thì nàng chợt nghe tiếng người nói đang chuyện bên ngoài: “Bửu Toại thiếu gia vẫn không chịu ăn uống gì. Phu nhân vô cùng lo lắng, cứ thế này, bệnh càng thêm nặng. Ngươi hãy chuẩn bị cháo loãng một chút cho thiếu gia dễ dùng, thêm một ít hương trà thơm để giúp an thần dễ ngủ." Thuỵ Miên nhận ra tiếng của Cao quản gia đang dặn dò đầu bếp.


Nàng định thần quay lại nhìn nồi hấp thì đã thấy mất bảy cái bánh bao trên giá, trên tay nàng là cái thứ tám đã bị lẹm mất bởi một vết cắn to. Thuỵ Miên hoảng hốt: “Sao thế này, chỉ tại cái bụng biết ảo thuật thôi miên này, giờ ta biết chạy đi đâu?” 


Bỗng nàng nghe thấy tiếng hét đau đớn cùng tiếng khóc thút thít ngoài sân. Không nghĩ nhiều, như khi ở phòng cấp cứu của bệnh viện, Thụy Miên liền lao ra ngoài xem ai đang kêu đau, trên tay vẫn cầm mẩu bánh bao cắn dở như bằng chứng ăn vụng.


Nàng nhìn thấy một tiểu nha đầu đang ngồi trên mặt đất, ngay trước sân của phòng bếp, bên cạnh là một bát canh gà đổ vỡ vương vãi ra sân. Tiểu nha đầu Thuý Như nhoe nhoét nước mắt, nức nở thút thít: “Chân của ta, không cử động được, đau quá". Lúc này đã có them nhiều người chạy nghe thấy náo động chạy đến.


Phó Thụy Miên vội lại gần, nhét nốt chiếc bánh bao vào miệng, một miếng giả quyết sạch sẽ. Nàng quỳ xuống bắt đầu sờ nắn chỗ bị ngã, kiểm tra sơ qua rồi bình tĩnh chuẩn trị: “Bị trật khớp gối, gân sưng lên rồi. Muội chịu đau một chút, ta sẽ chỉnh lại cho muội, cũng sẽ dùng kim châm lên huyệt chi đàn, giúp cơ bắp co giãn, nhanh chóng chuyển hoá, tránh được biến chứng lại tự khắc sẽ hết đau, mai ngủ dậy là muội có thể đi lại được bình thường."


“Thuỵ Miên tỷ biết y thuật ư? Kim châm? Ta sợ đau lắm." Thúy Như nước mắt nước mũi giờ hòa làm một, lem nhem lo lắng nói.


“Nha đầu ngốc, muội muốn đời này liệt luôn hay chịu đau một chút là khỏi?” Phó Thụy Miên vừa dọa nạt lại vừa nịnh nọt, dù gì Thuý Như cũng chỉ là một cô bé mới mười mấy tuổi đầu. Thấy Thụy Miên rút ra một bọc với nhiều dải kim trâm, ai cũng yên tĩnh chờ xem nàng định làm gì. Thụy Miên ra hiệu gọi một người phụ nữ khỏe mạnh đến, ra lệnh cho nữ tử to con giữ lấy Thúy Như, lại nhét luôn chiếc khăn tay vào mồm nàng ta.


Sau một tiếng ré thất thanh, Phó Thụy Miên đã nhanh chóng chỉnh lại gối chân bị trệch cho Thúy Như. Tiểu nha đầu đau đến trắng mặt, nước mắt tuôn rơi, trông càng thêm thảm thiết. 

Sau một tiếng ré thất thanh, Phó Thụy Miên đã nhanh chóng chỉnh lại gối chân bị trệch cho Thúy Như. Tiểu nha đầu đau đến trắng mặt, nước mắt tuôn rơi, trông càng thêm thảm thiết. 


Thụy Miên rút cây kim thứ ba trong túi ra, nhẹ nhàng châm lên huyệt chi đàn của Thuý Như. Chưa đầy một khắc, nàng ta đã ngạc nhiên quyệt nước mắt cười ngây ngốc nói: “Hết đau rồi, ta hết đau thật rồi. Cảm ơn Thuỵ Miên, tỷ thật là giỏi."


“Chuyện nhỏ, ta đây đã từng dùng kim thuật chữa cho người liệt toàn thân, thì cái chân trật của muội, chỉ là chuyện vặt, không cần khách sáo. Chỉ cần một canh giờ là muội hồi phục, nhưng vẫn nên nghỉ ngơi đêm nay cho cơ bắp chóng lành, đừng có chạy loạn.” Thụy Miên mỉm cười dặn dò.


Thúy Như ngoan ngoãn gật đầu: “Ta đang muốn bưng bát canh gà đến cho tỷ thì lại bị ngã. Ta đã biết tỷ sức ăn tốt, buổi chiều là không đủ. Giờ đồ ăn đổ hết rồi, làm sao đây?”


Thụy Miên xúc động dạt dào, an ủi Thúy Như: “Muội thật tốt với ta. Ta đã khỏe hẳn, tự lo ăn uống được, cực cho muội rồi. Giờ muội cứ về nghỉ ngơi đã, đừng lo cho ta.”


Tiểu nha đầu Thuý Như được hai nữ nhân khác đỡ về phòng. Cao quản gia nãy giờ vẫn nhìn Thuỵ Miên, vẻ mặt tò mò quan sát, nói: “May là có Phó cô nương ở đây. Cô nương biết y thuật, hoá ra cô nương là đại phu?"


“Ta chỉ biết chút da lông,” Thuỵ Miên vờ khiêm tốn rồi nói: “Làm phiền ngài rồi, ta đói quá không đợi được cơm tối nên tự mò vào bếp ăn chút bánh bao, lúc nãy lỡ ăn nhanh quá giờ hơi khô họng. Có thể làm phiền Cao quản gia cho ngự thiện lấy giùm ta một bát canh được không? Ta ngó thấy bát canh Thúy Như làm đổ, đau lòng hao phí, không biết có còn thêm để ăn?”


Cao quản gia mỉm cười gật đầu: “Được, ta sẽ cho người chuẩn bị bưng đến phòng cô nương ngay. Phó cô nương còn cần gì xin cứ căn dặn." Nàng cảm nhận rõ ràng ánh mắt Cao Quản gia nhìn mình có chút khác lạ, cách ăn nói lại thêm phần kiêng nể.


Phó Thụy Miên đa tạ Cao quản gia rồi về phòng, trước khi đi khuất còn kịp nghe giọng Bát nương quát tháo trong bếp: “Mười cái bánh bao của ta, sao giờ chỉ còn hai cái thế này?” 


Thụy Miên rảo bước nhanh chân rời đi.


Ăn no, uống đã, Phó Thụy Miên ngủ say đến tận sáng hôm sau mới tỉnh. Nàng đang suy nghĩ hôm nay sẽ đi đâu kiếm việc vì không thể cứ mãi ăn nhờ ở đậu, thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, là tiếng nói của Cao quản gia: “Miên cô nương, đại lão gia và phu nhân nhà ta muốn mời cô nương đến thính phòng nói chuyện, nếu cô nương đã dậy, nha đầu Thuý Như sẽ phục vụ người chuẩn bị rửa mặt ăn sáng."


“Được, vậy mời vào." Thuỵ Miên nói.


Cửa phòng mở ra, nha đầu Thúy Như bước vào trong, bưng theo một chậu nước, gương mặt tươi tỉnh nói: “Tỷ đã dậy rồi. Đúng như tỷ nói, sáng nay muội khỏi hẳn rồi này, đi lại đã bình thường, còn tiện chân đá cho Tiểu Miêu một cái chạy khắp sân. Mấy tháng trước Liễu Thanh cũng bị trật chân lúc cho gà ăn, vậy mà mãi gần đây hắn mới khỏi. Thuỵ Miên tỷ y thuật thật giỏi quá, muội vô cùng khâm phục.”


“Không có chi, chỉ là chuyện nhỏ. Phò nguy tế khốn(1) là nghĩa tử  của hảo hán, không cần tư lợi.” Thuỵ Miên nói xong, ưỡn ngực oai phong, rồi đổi giọng thì thầm với Thúy Như: “Nhưng nếu tiểu muội muốn trả ơn, chỉ cần thỉnh thoảng mang đồ ăn ngon tới cho ta là được.”. Hai nàng bật cười khúc khích.


(1)     Phò nguy tế khốn: sự trợ cứu giúp đỡ


Rửa mặt xong, thay quần áo chỉnh tể, Thuỵ Miên buộc mớ tóc dài thành một cột tóc đuôi ngựa gọn gàng. Mấy nha hoàn thay nhau bưng thức ăn sáng vào cho nàng. Thụy Miên không ngần ngại rủ Thúy Như ngồi xuống ăn cùng. 


Lúc đầu tiểu nha đầu còn từ chối, rồi thấy Thụy Miên thái độ thân thiện nhiệt tình, cũng cười tươi bỏ phép, hăng hái cùng nàng ta đánh chén. 


Đồ ăn phong phú đẹp mắt, làm Thụy Miên phấn khởi vui vẻ. Nàng ăn như gió như bão, nhanh chóng chọc ngoáy khắp trận. Thúy Như dùng chút đã no chỉ đành lắc đầu ngồi ngắm Thuỵ Miên đầy thán phục. Một lát sau bát đĩa đã trống rỗng, mấy a hoàn trong phòng ngỡ ngàng nhìn nhau, mở rộng tầm mắt. Lúc này Thuỵ Miên mới uống hai cốc trà ấm tráng miệng, dõng dạc tuyên bố: “Có thực mới vực được đạo. No rồi, chúng ta đi thôi."


Phó Thụy Miên theo Cao quản gia đã đợi sẵn ngoài cửa đi đến thính phòng. Người trong phủ nhìn thấy nàng đều gật đầu lễ phép chào: “Phó đại phu."


Thụy Miên thấy bất ngờ thắc mắc, thì Cao quản gia liền giải thích: “Phó cô nương trong một đêm tiếng vang khắp phủ, mọi người đều biết việc cô nương chữa chân cho Thuý Như chỉ với một cây kim. Chuyện lạ đồn xa, ai nấy đều coi cô nương là cao nhân đại phu." 


Thụy Miên trong lòng tự nhủ: “Thà để mọi người gọi ta là Phó đại phu còn hơn là Phó trộm bao.”


Vào đến thư phòng, nàng nhìn thấy một nam nhân đứng tuổi, dáng người dũng mãnh uy nghiêm và một người phụ nữ ăn mặc quý phái, đoan trang xinh đẹp ra dáng chủ nhân đang ngồi đợi, vẻ mặt khấp khởi. Thấy Cao quản gia vừa đưa Thụy Miên bước vào, hai vị đại nhân cùng đứng dậy.


Cao quản gia nói: “Phó Thuỵ Miên cô nương, đây là Bửu Diệp đại lão gia và Thẩm Tuyết phu nhân.”


Thụy Miên giữ lễ nói: “Tiểu nữ tên Thụy Miên, xin ra mắt Bửu đại lão gia và phu nhân.”


“Thuỵ Miên cô nương, cô nương trông đã khỏe mạnh. Cô nương ở tệ xá có bất tiện chỗ nào không?” Bửu Diệp đại lão gia ân cần hỏi han.


“Ta đã khỏe hẳn. Cảm ơn lão gia đã ra tay cứu giúp còn cho người tiếp đãi ta chu đáo. Mọi thứ ở đây thật tốt." Thuỵ Miên lễ phép nói.

“Ta đã khỏe hẳn. Cảm ơn lão gia đã ra tay cứu giúp còn cho người tiếp đãi ta chu đáo. Mọi thứ ở đây thật tốt." Thuỵ Miên lễ phép nói.


“Miên cô nương đừng khách sáo.” Bửu đại lão gia nói.


“Miên cô nương, bổn phu nhân đã nghe Cao quản gia nói lại, cô nương bị lạc dưới chân núi Tử Lâm, lại không nhớ gì về gia quyến, thật làm người ta thương xót.” Thẩm Tuyết phu nhân nhẹ nhàng nói.


“Đa tạ phu nhân. Phu nhân có tấm lòng từ bi Bồ Tát, thật đáng quý. Ta đã nghe thấy người trong phủ kể qua về Bửu lão gia và phu nhân, danh bất hư truyền, đúng là người hiền có tâm, cứu giúp chúng sinh, ắt sẽ nhận được hiền phúc.” Thụy Miên bắt đầu mồm miệng nịnh hót, tự nhủ ăn nhờ ở đậu phải biết thân biết phận.


“Miên cô nương, lúc ta cứu được cô nương dưới chân núi Tử Lâm, nhìn cô nương ăn mặc kỳ lạ, lại thấy phục trang trên người thật tinh xảo, liền biết cô nương không phải tầm thường. Nếu cô nương quả thật không nhớ gì về chuyện lưu lạc ở chân núi Tử Lâm, hoặc hay cô nương có chuyện khó nói, ta đều không muốn làm khó cô nương. Chỉ cần cô nương lòng dạ trong sáng, thì ta nguyện hết mình giúp đỡ trong thời gian cô nương lưu lại tại Bửu phủ.” Bửu Diệp lão gia từ tốn nói, mắt nhìn Thuỵ Miên quan sát, không ý nghi ngờ mà thực tâm dặn dò.


Thuỵ Miên hiểu ý liền thành thật thưa: “Thuỵ Miên đúng là người lạ từ nơi khác đến, nhưng quả thật không biết tại sao lại có mặt ở chân núi Tử lâm. Ta xin ông trời chứng dám, ta lạc đến đây không chút ý đồ. Bửu đại lão gia đã giúp đỡ còn cưu mang ta, ơn này thế nào ta cũng sẽ hết mình báo đáp.”


Thẩm Tuyết phu nhân nghe thấy thế thì nhìn nàng đầy mong đợi: “Miên cô nương, ta đã nghe Cao quản gia kể lại việc cô nương chữa chân cho a đầu Thúy Như thế nào. Giờ gặp và nói chuyện cùng, ta mới thấy cô nương trẻ tuổi tài cao, xinh đẹp dễ nhìn, lại rất có cốt cách, ăn nói đường hoàng, đúng là tài mạo song toàn." 


“Thẩm Tuyết phu nhân quá khen, chỉ là tiện tay giúp đỡ, không dám nhận ngưỡng mộ." Thụy Miên ra dáng khiêm nhường.


“Không giấu gì Miên cô nương, trong nhà có trưởng hài tử tên Bửu Toại. Tháng trước gặp vận, bị liệt nửa người. Ta đã tận lực cho tìm danh y cố công chữa trị nhưng đều lực bất tòng tâm, ngay cả Bối đại phu nổi danh trong thành cũng đã hết cách. Tối qua biết được biệt tài của Miên cô nương, lại nghe nói cô nương đã từng cứu chữa cho những bệnh nhân liệt toàn thân. Hai phu phụ ta như mở cờ trong lòng, thấp thỏm cầu mong. Ông trời không bạc đãi lòng người, để Bửu lão gia đón được Phó Thụy Miên cô nương về phủ. Nay ta khẩn cầu Thuỵ Miên cô nương cứu giúp hài tử của ta, nếu Bửu Toại được chữa khỏi, cô nương chính là đại ân công của Bửu gia." Thẩm Tuyết phu nhân cầm tay Thuỵ Miên tha thiết nói.


“Thẩm Tuyết phu nhân quá lời rồi. Ta không dám nhận là tinh thông y thuật, nhưng về Kim Châm Y, ta tự tin là danh phó kỳ thật(1).” Thuỵ Miên nín nhịn mà không dùng lại từ “tài mạo song toàn” của Thẩm Tuyết phu nhân. 


(1)     Danh phó kỳ thật: Có danh có tài thực sự


Nàng nói: “Dùng thuật Thủy Y làm phương pháp trị bệnh, kết hợp với các dược liệu bồi đắp, ta đã từng thành công chữa cho nhiều bệnh nhân. Bửu lão gia có ơn cứu giúp, ta xin được dùng hết tài năng, ra sức báo ơn."


“Miên cô nương chính là nữ trung hào hiệp, vậy xin mời cô nương theo ta rẽ qua tệ xá của Bửu Toại." Thẩm Tuyết phu nhân vội vàng dẫn đường, vẻ mặt mang theo kỳ vọng


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận