Thương Hoa Tiếc Ngọc


Tần Vĩ Nghĩa nhướn mày, khuôn mặt có chút hung ác nhìn quacàng thêm làm người ta không rét mà run, dù khả ngữ của hắn vẫn ôn hòa như cũ.


“Lưu Vân, ngươi không muốn cùng cha mẹ ở cùng một chỗ sao? Mẹ ngươi cùng ta tìm ngươi mười năm, nàng mười năm này cơ hồ mỗi ngày đều lấy nước mắt rửa mặt, nay rốt cuộc tìm được ngươi, ngươi lại nói trở về, chẳng lẽ muốn cho mẹ ngươi lại thương tâm mười năm sao?”


Lưu Vân hít một hơi, lẩm bẩm nói:


“Ta không phải ý này, nhưng. nhưng khi xưa đã bán ta, nay vì sao còn muốn tới tìm ta đâu? Cuộc sống của ta cũng không khổ cực như các người nói. Ta rất sung sướng, có bạn tốt, mỗi ngày đều rất vui vẻ, ta cũng không thiếu tiền. . . . . . Lại càng không thiếu thốn tình yêu của cha mẹ.”


A Tử nghe được câu nói cuối của nàng, rốt cục nhịn không được tkhóc lớn. Nàng bịt mặt, nước mắt theo cổ tay trắng tuyết chảy xuống, tư thái buồn bã cùng âm thanh thê lương, ngay cả Tập Ngọc cũng nhịn không được rung động. Nàng lặng lẽ kéo tay áo Lưu Vân, nhắc nàng nói điều dễ nghe môt chút, nhưng nàng lại nói:


“Ngươi. . . . . . Ngươi đừng khóc . Ta chưa từng có chịu qua khổ cực, ta rất sung sướng. Các ngươi trở về đi, ta biết cha mẹ mình là ai, trong lòng cũng thoải mái hơn. . . . . . Ít nhất, biết mình không phải từ viên đá mà tạo thành. “


Nàng giễu cười, mặc dù có chút miễn cưỡng.


Tần Vĩ Nghĩa vỗ nhè nhẹ lưng A Tử, trong mắt yêu thương hơn người, hắn đột nhiên hỏi:


“Ngươi là đang trách cứ chúng ta lúc trước vứt bỏ ngươi, có phải không?”


Lưu Vân cắn môi không nói gì, Tần Vĩ Nghĩa hít một tiếng:


“Việc này nói thì dài dòng. Lưu Vân, ngươi không phải con của ta, mà là con của mẹ ngươi, mẹ ngươi trước khi gả cho ta đã bị gả cho một tên vô lại, hắn cả ngày bài bạc uống rượu, lúc mẹ ngươi mang thai của ngươi hắn cũng không cai. Sau lại ngươi sinh hạ được ba tháng, hắn thua sạch tất cả tiền vốn, trong nhà đã nghèo rớt mồng tơi, hắn liền gạt mẹ ngươi đem ngươi vụng trộm đi bán . Mẹ ngươi biết việc này bệnh nặng một hồi, cha ngươi lại thua sạch tiền, không còn gì trả nợ, liền đem mẹ ngươi bán vào kỹ viện. . . . . Lưu Vân, mẹ ngươi vì tìm ngươi chịu rất nhiều đau khổ, vì sao ngươi còn muốn làm nàng thương tâm?”


Lưu Vân cả người phát run, bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi:


“Cha ta. . . . . . Là người nơi nào? Hắn hiện tại. . . . . . Còn sống không?”


Tần Vĩ Nghĩa do dự một chút, mới nói:


“Cha ngươi là người Ba Thục, là một tên vô lại. Sau khi mẹ ngươi tái giá, hắn còn làm náo loạn, chúng ta truy vấn hồi lâu, hắn mới nói đem ngươi bán cho mẹ mìn để làm nha hoàn cho nhà giàu. Chúng ta tìm khắp mọi nhà giàu, vẫn không tìm được ngươi.”


Lưu Vân sợ run sau một lúc lâu, sắc mặt tái nhợt, Tập Ngọc thậm chí sợ nàng lập tức sẽ ngất đi. Ai ngờ nàng bỗng nhiên mỉm cười, thấp giọng nói:


“Mẹ ta không phải là bị bán đi kỹ viện rồi sao? Một giang hồ hào kiệt như ngươi gặp người còn hứng thú?”


Tần Vĩ Nghĩa nghiêm mặt nói:


“Lưu Vân, nàng là mẹ ngươi! Nói chuyện tôn trọng một chút! Trên đời này nữ tử, nếu không phải cùng đường, ai nguyện ý sa đọa phong trần? Huống chi nàng chỉ là một nữ tử yếu đuối, không hề năng lực phản kháng, là bị tướng công của mình bán đi ! Ta cưới nàng sau, bất luận không đê kẻ nào vũ nhục nàng! Làm sao ngươi có thể ăn nói lung tung? !”


Lưu Vân không chút nào sợ, nàng nhìn phía A Tử, nàng tay còn lại lên che mặt khóc nấc nhưng không có giọt nước mắt nào chảy ra. Nàng dưới đáy lòng thở dài một tiếng:


“A Tử. . . . . . Phu nhân. Ta hỏi ngươi, một mâm quả vỏ cứng ít nước, một mâm hoa quả lại thêm đường ti kim, gọi là cái gì? Bao nhiêu tiền một phần? Tiến rượu thời điểm đó nên làm gì?”


A Tử không thể tưởng được nàng không đầu không đuôi hỏi cái vấn đề này, không khỏi ngây người, nhìn nàng sau một lúc lâu, mới nói:


“Ta. . . . . . Ta không biết, đứa nhỏ, ngươi hỏi cái này làm cái gì. . . . .”


Lưu Vân bỗng nhiên lớn tiếng ngắt lời nàng:


“Quả vỏ cứng ít nước, hoa quả thêm đường ti kim quả gọi là tam bảo số đỏ! Hai lượng bạc một phần còn tặng kèm hạt dưa! Tiến rượu thời điểm đó phải đọc một câu thơ, trong đó phải có ba từ! Chỉ cần ở kỹ viện mọi người biết! Ta nhận chính mình không có cha mẹ, cũng có thể nhận chuyện các ngươi vứt bỏ, nhưng là ta không thể để các ngươi vứt bỏ rồi, lại còn muốn quay đầu lừa gạt ta! Làm ra bộ dạng cao thượng nhân ái! Cha ta căn bản không phải người Ba Thục, cũng sẽ không là vô lại! Ta xem bộ dáng của ngươi biết ngươi chưa bao giờ chịu qua khổ cực! Tại sao muốn nói dối?! Tại sao muốn gạt ta? !”


Nàng lớn tiếng nói xong, trong phòng trở nên tĩnh mịch, A Tử hoảng sợ trừng mắt nhìn nàng, giống như hoàn toàn không thể lý giải nàng nói gì. Tần Vĩ Nghĩa bỗng nhiên lạnh nhạt nói:

Nàng lớn tiếng nói xong, trong phòng trở nên tĩnh mịch, A Tử hoảng sợ trừng mắt nhìn nàng, giống như hoàn toàn không thể lý giải nàng nói gì. Tần Vĩ Nghĩa bỗng nhiên lạnh nhạt nói:


“Hừ, ngươi tưởng rằng rất rõ mấy thứ này! Nói chúng ta lừa ngươi, ta đường đường trang chủ Ngũ Thánh sơn trang phải lừa gạt một tiểu nha đầu như ngươi? ! Ngươi không tin còn hỏi này nọ! Ngươi vẫn là không đi? Hãy nói một câu!”


Lưu Vân lành lạnh nói:


“Ta biết đến thứ này đương nhiên rất nhiều, Tần trang chủ, bởi vì ta chính là bị bán đi kỹ viện !”


A Tử thở hốc vì kinh ngạc, vươn tay muốn ôm nàng, Lưu Vân nhanh tránh ra, trừng mắt nhìn sắc mặt xanh mét của Tần vĩ nghĩa, lạnh nhạt nói:


“Ngươi buông tha đi, Tần trang chủ. Ta không dám trèo cao, cũng sợ chính mình làm bẩn thanh danh Ngũ Thánh sơn trang. Một câu, ta sẽ không đi .”


Nàng xoay người rời đi, Tập Ngọc chạy nhanh đuổi theo, Niệm Hương thấy Tập Ngọc đi rồi, cũng chạy đi. Ba người biến mất ở trong hành lang. A Tử nhịn không được lệ rơi đầy mặt, bắt lấy cánh tay Tần vĩ nghĩa, nàng rung giọng nói:


“Này. . . . . . Đây nên làm sao bây giờ? Lão gia. . . . . .”


Tần Vĩ Nghĩa sắc mặt xanh mét, há mồm muốn nói cái gì, nhưng vừa thấy A Tử buồn bã, hắn cũng không nhẫn tâm nói, chỉ có thể nói nhỏ:


“Đứa nhỏ này quá mức quật cường rồi, cần chậm rãi trấn an. Đừng nóng vội, cho nó vài ngày suy nghĩ đi. Chúng ta rời đi trước nơi này. Ta sẽ phái người vẫn bảo vệ nó.”


Dứt lời hắn nhìn Đoan Mộc Dung Tuệ chắp tay nói:


“Quấy rầy công tử nghỉ ngơi, Tần mỗ thật sự thật có lỗi! Cáo từ! Mười tám tháng tư hẹn tại đỉnh Thiên sơn võ lâm hội ngộ!”


Hắn mang theo A Tử cùng mấy người trẻ tuổi kia rất nhanh đi ra. Trong phòng nhỏ chỉ còn lại có Hàn Dự Trần cùng Đoan Mộc Dung Tuệ, thật lâu sau, Đoan Mộc Dung Tuệ mới lạnh lùng nói:


“Việc này. . . . . . Hàn huynh nghĩ sao?”


Hàn Dự Trần nghĩ một lát, mới nói:


“A Tử phu nhân gả cho Tần trang chủ mười năm đúng là như vậy, nhưng ta từng nghe nói, nàng không phải là người Trung Nguyên, mà là một Miêu nữ. Là người một thị tộc. Một nữ tử như vậy, chỉ sợ còn không tới lượt bị phu quân bán đi kỹ viện. . . . . . Huống chi xem khí chất thần thái một người, có thể nhìn ra người này đã trải qua những gì. Lưu Vân cô nương tiên diễm hoạt bát, có cái nhìn hơn nữ tử bình thường, đây là kinh nghiệm của nàng tạo thành. Nhưng ta xem không ra ATử phu nhân có bất kỳ vị phong trần nào, nàng là cô gái tuyệt sắc, chỉ sợ danh chấn tứ phương, nhưng mười năm trước ta vừa vặn ở Vân Nam, lại không nghe qua có một danh kỹ như vậy. . . . . . Cho nên, ta cảm thấy Lưu Vân cô nương hoài nghi đúng, ít nhất, lời Tần trang chủ, có một phần đều là bịa đặt.”


Đoan Mộc Dung Tuệ trầm ngâm thật lâu sau, bỗng nhiên nói nhỏ:


“Việc này ta tựa hồ không nên nhúng tay, chỉ sợ sẽ khiến người chán ghét. . . . . .”


Nhưng, hắn không muốn nhìn thấy sắc mặt tái mét của Lưu Vân, nàng mới vừa rồi mặc dù vẫn là tinh lực mười phần, chỉ trích người khác lừa gạt, hắn lại thấy rất rõ, ánh mắt của nàng vẫn chứa đầy nước mắt, ánh mắt kích động ngâm đầy thương tổn, giống một con mèo vội vàng tự bảo vệ mình.


Hắn bỗng nhiên đứng dậy, thổi một tiếng huýt sáo, chợt nghe ngoài cửa sổ truyền đến âm thanh vỗ cánh, hắn mở cửa sổ, trên bệ cửa sổ một con bồ câu màu tối, trên chân phải chụp vào đeo một cái chiếc vòng màu bạc, ghé vào tai hắn gù gù kêu


Hàn Dự Trần vừa thấy bồ câu đưa tin, không khỏi hơi kinh hãi, ngạc nhiên nói:


“Ngươi. . . . . . Thật muốn dùng nhiều như vậy? Bồ câu đưa tin qua lại một lần, đã đáng giá trên trăm lượng hoàng kim!”


Đoan Mộc Dung Tuệ vội vàng viết cái gì, gấp lại, lấp đầy chiếc vòng bạc trên chân bồ câu, lại thổi một tiếng huýt sáo, bồ câu lập tức giương cánh bay, trong nháy mắt liền biến mất trong bóng đêm.


Thật lâu sau, Đoan Mộc Dung Tuệ mới nhẹ nhàng nói:


“Ta cũng không biết vì sao. . . . . . Nhưng, trăm lượng hoàng kim lại đem tính toán? Ta chỉ. . . . .”


Hắn nói không được nữa, che giấu bên môi nhẹ nhàng ho một tiếng, Hàn Dự Trần dần dần hiểu được tươi cười. Giai nhân khó tìm! Nàng có phải giai nhân hay không, chính hắn cũng không biết.

Hắn nói không được nữa, che giấu bên môi nhẹ nhàng ho một tiếng, Hàn Dự Trần dần dần hiểu được tươi cười. Giai nhân khó tìm! Nàng có phải giai nhân hay không, chính hắn cũng không biết.


Nơi hành lang bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân, là Tập Ngọc cùng Niệm Hương đi đến. Hàn Dự Trần không khỏi lo lắng hỏi:


“Lưu Vân cô nương đâu? Nàng. . . . . . Không có sao chứ?”


Tập Ngọc mỉm cười:


“Không có việc gì, không nên quấy cản nàng. Hai ngày nữa là ổn.”


Đoan Mộc rất muốn hỏi nàng khóc cái gì, có phải vì tuyệt vọng, nhưng hắn hỏi không ra, chỉ có thể lạnh nhạt nói:


“Vì sao không cùng nàng? Không sợ nàng nghĩ quẩn trong lòng?”


Tập Ngọc sầu não, thở dài một hơi, nói nhỏ:


” Biết vì sao ta cùng nàng tâm đầu ý hợp? Bởi vì chúng ta đều là một loại người, lúc đau lòng, bất luận đều không muốn người khác nhìn thấy.”


“Mười năm mẫu tử li biệt, không nhắc, cũng khó quên. . . . . .”


Lưu Vân thì thào, nhớ tới cảnh A Tử khóc, trong lòng nàng đau xót, nhưng đau qua thì là hận.


Bán nàng, cũng không có gì, mười bảy năm qua nàng cũng không có chịu khổ gì. Nhưng nàng thật sự không thể chịu đựng được cái loại giọng điệu lừa gạt này, tựa hồ nói cho nàng biết, chuyện xưa không quan trọng, quan trọng là hiện tại cha mẹ của nàng rốt cục đổi ý rồi, muốn đem nàng mang về. Nàng hẳn là phải mang ơn, khóc rống lên, đi theo bọn họ trở về sao?


Không không, nàng không cần đi! Lưu Vân nín một hơi, đem cả người chìm vào nước, trên mặt nước cánh hoa dao động, nhiệt khí là do trời, nhưng nàng lại cảm thấy toàn thân trên dưới, từ bên trong ra bên ngoài đều lạnh đến không chịu được


Nàng nén nghẹn, ngực cơ hồ muốn nổ tung, mới đột nhiên chồi lên khỏi nước, choáng váng. Nàng há mồm thở hào hển, đang muốn đứng dậy lấy quần áo, chợt nghe trên bệ cửa sổ uỵch một tiếng. Nàng lặng lẽ mở hé, đã thấy ngoài cửa sổ một con bồ câu màu đen đứng thẳng, trên chân là một cái vòng bạc, trong vòng hình như có gì đó.


Lưu Vân nhẹ nhàng bắt lấy bồ câu, lấy ra từ trong vòng bạc một tờ giấy gấp gọn. Trong lòng nàng bỗng nhiên có vật gì đó hung hăng như nổ ra, tim đập đột nhiên nhanh hơn.


Nàng kinh ngạc mở tờ giấy kia, có rất nhiều chứ, sắc mặt nàng đột nhiên còn muốn trắng hơn tờ giấy:


“Đoan Mộc Dung Tuệ!”

”Đoan Mộc Dung Tuệ!”


Theo một tiếng rống dữ dội, cửa phòng ngủ của Đoan Mộc Dung Tuệ bị đá văng một cách hung hăng, hắn đang ngồi ở án tiền đọc sách, trên vai còn choàng một bộ y phục. Ngẩng đầu đã thấy ở cửa một nữ tử đang như hỏa diễm, ánh mắt hắn mỉm cười, lạnh nhạt nói:


“Khuya khoắt, ngươi làm cái gì vậy?”


Nói xong, ánh mắt của hắn theo mái tóc dài ướt sũng của nàng trườn xuống đâu gói, vòng qua vai nàng, nàng chỉ mặc một chiếc áo choàng màu trắng, áo choàng ẩm ướt, từng đường cong thân thể nàng cũng có thể thấy rõ ràng.


Hắn chỉ cảm thấy yết hầu căng thẳng, ánh mắt tối lại, trầm giọng nói:


“Y quan không ngay ngắn! Ngươi không có một chút rụt rè? !”


Lưu Vân vẫn phóng đến trước mặt hắn, đem tờ giấy trong tay hung hăng ném vào mặt hắn, lạnh lùng nói:


“Ai muốn ngươi xen vào việc của người khác rồi? ! Ai muốn ngươi xen vào việc của ta? ! Ai nói ta muốn biết chuyện quá khứ? ! Ngươi dựa vào cái gì nhúng tay chuyện của ta? !”


Đoan Mộc Dung Tuệ nhẹ bắt lấy tờ giấy kia, cúi đầu, sắc mặt cũng nhịn không được nữa liền biến đổi. Bách Hiểu Sanh thật nhanh! Mới một ngày mà thôi, hắn cũng đã điều tra ra thân thế Lưu Vân sao? Chính, thân thế này, thật sự làm cho người ta vui mừng không đứng dậy.


Hắn đem giấy ném đi một bên, đang muốn nói chuyện, Lưu Vân lại một phen nhấc cổ áo hắn, lạnh lùng nói:


” Ngươi cảm thấy vui vẻ sao? ! Đem bí mật của ta toàn bộ xem thấu như vây, đã biết hết thảy, ngươi rất đắc ý?! Ngươi tại sao muốn xen vào chuyện của ta? Ta van ngươi sao? Cầu xin ngươi sao? ! Ngươi quả thực thích xen vào việc của người khác!”


Nàng vừa nói vừa dùng sức lay hắn:


” Ngươi cảm thấy, từ nay về sau có thể cười nhạo ta? ! Dù sao ta cũng là người bị vứt bỏ! Ngươi là đại thiếu gia có thể cao ngạo nhìn xuống ta, coi thường ta? !”


Đoan Mộc Dung Tuệ một ngón tay cũng có thể đánh bay nàng, nhưng hắn lại không động, bởi vì ánh mắt nàng đang cuồng loạn tuyệt vọng, hắn cảm thấy, chỉ cần hắn nói một chữ, nàng sẽ khóc rống lên mất.


【 A Tử, nguyên danh công chúa, dòng dõi Nam Man. Mười bốn tuổi gả cho Lương Vân Nam cùng bộ tộc, cùng phu quân tình thâm, mười lăm tuổi sinh một nữ nhi. Lương thị vì Ngũ Thánh sơn trang diệt môn, A Tử lợi dụng sắc đẹp câu dẫn Tần Vĩ Nghĩa. Lúc đó con gái hắn chưa trong một tuổi, Tần Vĩ Nghĩa dục dẫn trẻ con luyện thần công, A Tử âm thầm sai người đem nữ nhi bán cho mẹ mìn, sợ bị người cướp đoạt. Con gái hắn bị bán tới Hàng Châu Diêu Hồng phường, mười sáu tuổi thành danh, danh xưng Giáng Hồng Hoa tiên, danh mãn Giang Nam. 】


Lưu Vân cả người phát run, bỗng nhiên bất động hắn, nàng suy sụp buông tay, nước mắt từ trong hốc mắt rơi xuống, rung giọng nói:


“Ta. . . . . . Ta thật sự chán ghét ngươi! Chán ghét ngươi chết! Ngươi tại sao xen vào việc của người khác? ! Ta không có cầu ngươi. . . . . . !”


Nàng che mặt, cơ hồ tưởng cứ như vậy lui đi, tốt nhất trốn đi hoàn toàn, về sau ai cũng nhìn thấy nàng, cái thân thế đáng sợ, cũng sẽ chậm rãi bị di vong. Trên vai nàng bỗng nhiên ấm áp, là Đoan Mộc Dung Tuệ đem áo khoác của mình chùm lên vai nàng.


Lưu Vân dùng sức vứt xuống, nức nở nói:


“Không nhờ ngươi giả hảo tâm! Ta chán ghét ngươi!”


Đoan Mộc Dung Tuệ không tức giận, cầm áo nhặt lên, tiếp tục phủ trên người nàng, choàng lại, vứt đi, qua lại hơn mười lần, Lưu Vân rốt cuộc chịu thua hắn, để mặc hắn chùm lên cho mình, nàng chỉ đứng đó khóc.


Lưu Vân nhớ không rõ sau xảy ra chuyện gì, mơ hồ cảm giác mình khóc mệt quá, lại cảm thấy giống như tựa vào một người, người nọ ôm mình lên giường, thay mình đắp chăn. Nàng chỉ cảm thấy tay của người kia với tới trước ngực, tựa hồ muốn thoát y phục của nàng, nàng bản năng cả kinh, bắt được tay hắn, khàn khàn giọng nói:


“Ngươi. . . . . . Làm cái gì? Không được đụng tới ta!”


Người nọ thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhẹ nhàng nói:


“Áo khoác bẩn, không cần dơ giường của ta.”


Lưu Vân hừ một tiếng, chống giữ, gắng gượng đi ra ngoài, một mặt nói:


“Ai muốn ngủ giường của ngươi! Ta chán ghét ngươi! Không bao giờ nữa muốn nhìn thấy ngươi!”


Đoan Mộc Dung Tuệ Nhất bắt lấy cánh tay của nàng, chỉ cảm thấy cánh tay mềm mại, trong lòng không khỏi rung động, nghĩ đến nam nữ chi ngại hắn lập tức buông ra, nhưng dường như nghĩ ra gì đó, theo cánh tay của nàng trượt xuống một tấc, cách quần áo cũng có thể cảm nhận được da thịt trắng mịn của nàng. Nắm cổ tay nàng lên, hắn bỗng nhiên phát giác cánh tay nàng có chút đỏ sẫm như mãu, nhìn qua quần áo ẩm ướt, rất rõ ràng. Lập tức hắn đột nhiên sửng sốt, chỉ cảm thấy không thể tin.


Lưu Vân mặt đỏ lên, oán hận trừng mắt hắn:


“Buông! Ngươi sờ cái gì? ! Buông tay ta! Lưu Vân ta có thể để ngươi đụng vào. . . . . .”


Nàng nói còn chưa dứt lời, chỉ cảm thấy hơi thở của hắn đập vào mặt, trời đất như long chuyển, nàng hít một hơi, trên môi cảm giác không phải lạnh như băng, mà là nóng bỏng, vội vàng . Trước mắt nàng hết thảy đều hóa thành mơ hồ như nước, toàn thân đều nhuyễn thành mỳ sợi, cái mũi, ánh mắt, miệng, lỗ tai. . . . . . Giống như toàn bộ vị giác, đều có sự tồn tại của hắn.


Ý loạn tình mê.


Lưu Vân vừa khóc một hồi còn yếu, bị hắn hôn như vậy, cơ hồ muốn ngất đi. Không biết qua bao lâu, Đoan Mộc Dung Tuệ ghé vào tai nàng, nói nhỏ:


“Đã muộn, nghỉ ngơi đi. Ta đưa ngươi trở về phòng.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận