Thực Hoan Giả Yêu


Ed: Hepc


Lúc Quyền Yến Thác chạy tới bệnh viện, khoa cấp cứu cũng đã đầy ấp người.


Nhân viên y tế mặc áo choàng trắng vẻ mặt vội vã, vội vàng xử lý công nhân bị thương.


Quyền Yến Thác chạy mấy bước vào phòng cứu cấp, quét mắt nhìn công nhân bị thương từ đầu tới cuối một lần, cũng không thấy bóng dáng của Sở Kiều. Anh lại từ trong đám người lui ra ngoài, nóng lòng hô to.


"Sở Kiều!"


Mặt tràn đầy bối rối, tâm tình Quyền Yến Thác cũng xoắn lại theo. Mới vừa rồi truyền hình trực tiếp, hình ảnh dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của Sở Kiều, anh cũng không có thấy rõ ràng, rốt cuộc cô có bị thương không!


Chung quanh tiếng ồn ào rất lớn, lấp đầy tiếng la của anh. Gương mặt tuấn tú của Quyền Yến Thác lo lắng, bóng dáng cao lớn xuyên qua mọi người, hướng trên hành lang đi tìm người.


Khóe mắt nhảy lên, người đàn ông thấy trong ghế màu xanh dương phía trước là bóng dáng màu đen đập vào mi mắt.


Khóe mắt Quyền Yến Thác trầm một cái, đẩy mọi người ra chạy tới, ngồi xổm xuống ở trước mặt cô, "Có bị thương không?"


Anh kéo người ngồi trong ghế một cái, đôi mắt sắc bén dò xét trên dưới, xác định trên người cô cũng không có vết thương, mới tính thở phào nhẹ nhõm.


"Kiều Kiều?"


Đưa tay lôi cô đến trong ngực, ngón tay Quyền Yến Thác nhẹ giơ lên, lau gương mặt lạnh lẽo của cô, sắc mặc nhìn không tốt.


Nghe được giọng của anh, ánh mắt Sở Kiều chuyển động, khóe mắt ê ẩm, đặc biệt khó chịu. Cô mím môi, đột nhiên đưa tay vòng chắc hông của anh, vùi mặt ở trước ngực anh.


"Không có chuyện gì, có anh ở đây." Quyền Yến Thác ôm chặt người trong ngực, dịu dàng an ủi cô.


Nghi thức khởi công xảy ra chuyện như vậy, nhất định Sở Kiều bất ngờ trở tay không kịp. Quyền Yến Thác khẽ vuốt ve phía sau lưng của cô, gương mặt tuấn tú căng thẳng một chút.


Lúc anh vừa mới đến bệnh viện, bên ngoài vây đầy phóng viên, toàn bộ lối ra bệnh viện đều bị bao vây nước chảy không lọt. Nếu như Sở Kiều lộ diện, nhất định là đối tượng bị bao vây.


"Tổng giám đốc." Không lâu lắm trợ lý mang theo không ít người chạy tới.


Quyền Yến Thác quét mắt nhìn tình cảnh hỗn loạn, trầm giọng phân phó, "Khắc phục hậu quả cho tốt. Nhớ, nhất định phải dùng hết sức trấn an, không thể để cho người ta nắm được cán!"


"Vâng" Trợ lý đi theo bên cạnh anh nhiều năm, tự nhiên hiểu tác phong làm việc của anh, xoay người dẫn người đi xử lý.


Giây lát, Sở Kiều kiểm tra xong ra ngoài, viện trưởng tự mình làm kiểm tra cho cô, "Quyền thiếu phu nhân của cậu rất tốt, không có bị thương."


Cho cô làm kiểm tra toàn thân, Quyền Yến Thác mới yên tâm hoàn toàn.


Anh đứng ở cửa sổ, nhìn các phóng viên bao vây phía dưới, môi mỏng mím lại, "Chúng ta phải đi ra ngoài thế nào?"


Viện trưởng cười cười, tự mình mang theo bọn họ an toàn đi vào cầu thang phía dưới, tiến vào lối đi VIP. Sau đó viện trưởng tìm đến cấp dưới, hộ tống bọn họ, nói: "Từ nơi này cậu đi ra ngoài, là có thể tránh cửa chính."


Quyền Yến Thác nhìn lối đi này, khẽ gật đầu, liền lôi kéo Sở Kiều rời đi.


Lối đi thật dài, có chút cảm thấy lạnh, Quyền Yến Thác cởi áo khoác, một tay nắm ở hông của Sở Kiều, đắp áo khoác của mình lên người cô, ôm lấy cô đi ra ngoài.


Từ VIP lối đi ra ngoài, quả thật không nhìn thấy những người không có phận sự. Quyền Yến Thác ôm Sở Kiều đi về phía bãi đậu xe, chân của hai người bước rất nhanh.


Như thế các ký giả cũng rất khó đối phó, hàng trăm người ngồi chổm hổm chờ tin tức, sớm để cho bọn họ luyện thành một thân bản lãnh hơn người 


Bãi đỗ xe phụ cận mai phục không ít người, có người thấy Quyền Yến Thác xuất hiện, lập tức như ong vỡ tổ xông tới.


"Kiều tổng! Mau nhìn, người phụ nữ kia là Sở Kiều!"


Không biết là người nào hô một tiếng, các phóng viên khác giơ dụng cụ phỏng vấn, chạy nhanh như làn khói tới đây.


Quyền Yến Thác tay mắt lanh lẹ, nhét Sở Kiều vào trong xe trước một bước. Sau đó đóng cửa xe lại.


"Quyền thiếu, xin hỏi hôm nay nghi thức khởi công ở Sở thị xảy ra sự cố lớn, ngài thấy thế nào?"


"Sự cố?" Mày kiếm Quyền Yến Thác nhíu chặt, môi mỏng nâng lên độ cong lẫm liệt: "Anh lựa từ cho cẩn thận, cái này không gọi là sự cố, chỉ là ngoài ý muốn!"


"Hiện trường kia có nhiều người bị thương, tại sao là ngoài ý muốn được?"


"Làm người phụ trách Sở thị, xin hỏi Kiều tổng có gì muốn nói?"


"Xin hỏi bên ngoài có lời đồn đãi, chị em Sở thị tranh đoạt quyền lợi, chuyện lần này có ảnh hưởng tới địa vị Kiều tổng tại công ty hay không?"


Phóng viên đùng đùng ném vấn đề ra, oanh tạc giống như liên hoàn pháo.


Vốn là Quyền Yến Thác cũng không phải là người có tính tốt, lúc này chỉ là ngại vì chuyện này cũng có liên quan tới Sở Kiều, cho nên mới miễn cưỡng duy trì hình tượng tốt đẹp, không muốn gia tăng mặt trái tin tức.


Ngón tay thon dài anh nhẹ giơ lên, chỉ phóng viên hỏi chanh chua nhất lúc này, trầm mặt kéo cửa xe ra lên xe.


Mắt thấy anh kéo cửa xe lên, các phóng viên như tổ ong vỡ tổ, trong nháy đèn chiếc xe Hummer bị quay chung quanh cực kỳ chặt chẽ.


Máy chụp hình có đèn flash, không ngừng lóe lên ở chung quanh, Sở Kiều nghiêng mặt, đưa tay ngăn lại ống kính của bọn họ.


"Làm sao đây?"


Sở Kiều nhìn phóng viên bao vây bên ngoài, giọng gượng gạo.


Đôi tay người đàn ông khoác lên trên tay lái, quay đầu nhìn cô, giọng nói trầm tĩnh, nói: "Ngồi xong chưa."


Đang khi nói chuyện, Quyền Yến Thác một cước đạp ga...đi, xe rầm rầm vang, sườn xe cũng chấn động.


Phóng viên bao vây có chút run sợ. Mắt thấy xe giống như rời dây cung, đều ở đây do dự là né tránh, hay là không.


Nếu như né tránh, hôm nay khẳng định tin tức trống không. Nhưng nếu như không tránh, vị Thái Tử Gia nhà họ Quyền này, tính khí liều lĩnh không phải bình thường!


Có vài người nắm máy chụp hình, đã khẽ lui ra, nhưng cự ly không xa.


Còn có người cả gan, tiếp tục ngăn ở trước xe.


Hai mắt đen láy của Quyền Yến Thác híp một cái, anh giơ tay thắt dây an toàn, trong nháy mắt xe thoát ra ngoài.


"A ——"


Có mấy phóng viên gượng chống mà không tránh, lúc này bị đè ở trên đầu xe, bị thúc đẩy mấy thước.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...