Thuận Tay Dắt Ra Một "Bảo Bảo"


…..Mùi hương này quá

quen thuộc, quen thuộc đến nỗi hắn không muốn buông tay, quen thuộc tới

độ hắn muốn vạch trần bộ mặt thật của mỹ nhân…..


____________________________________


Tiểu Tiểu kinh hãi nhìn cái người bỗng dưng xuất hiện kia, sao…sao hắn lại ở đây? Hơn nữa còn…còn giúp Điểm Điểm bắt cá nữa?


Hắn là Vương gia cơ mà, Vương gia mà cũng bắt cá được à? Tiểu Tiểu nhìn hắn đăm đăm, hắn thì lại đỏ mặt, nói nhạt:


“Nương nương, y phục của người…”


Y phục của ta? Tiểu Tiểu cúi đầu xuống, mới hậu tri hậu giác mà nhìn về

phía y phục của mình, váy cung trang bị xắn lên giữa hông một cách tùy

ý, quần thì kéo lên tới tận đầu gối, lộ hơn nửa cái đùi…


Cảm giác được ánh nhìn của hắn lại quét qua đây, Tiểu Tiểu đỏ mặt đi ra, không

cẩn thật trượt chân một cái, cả người ngã thẳng về phía trong hồ…


“Óa! Cá của con!” Điểm Điểm đột nhiên kêu lên một tiếng, lúc muốn vươn tay

cầm cá, thì cái người giúp bé bắt cá lại bay lên, Điểm Điểm ảo não nhìn

bóng dáng bay vọt lên kia, đúng lúc nhìn thấy một tay người đó bắt lấy

Tiểu Tiểu suýt chút nữa thì ngã vào trong nước, ôm nàng đáp xuống trước

mặt Điểm Điểm, con cá ở trong tay còn lại kia thì vẫn còn đang giãy đuôi đành đạch…


“Thúc thúc à, thúc lợi hại quá!” Điểm Điểm vỗ tay, nhìn mẹ được thúc thúc một tay ôm vào trong lòng, bật cười khúc khích.


Người đó mỉm cười, vốn chẳng có ý muốn buông người trong lòng ra, hắn cao hứng hỏi: “Cháu cũng rất đáng yêu, cháu tên là gì?”


“Cháu gọi là Điểm Điểm, là thiếp thân tiểu cung nữ của mẹ…của nương nương.

Thúc thì sao, thúc tên gì vậy?” Điểm Điểm tò mò nhìn hắn, mắt long lanh, hình như mẹ không bài xích thúc ấy, nhìn mặt mẹ đỏ hết cả lên rồi kìa.


“Điểm Điểm, không được vô lễ!” Tiểu Tiểu khẽ trách mắng, nghĩ tới tư thế hiện nay của mình, vội giãy giụa muốn rời khỏi lòng hắn, nhưng tay của Lân

vương rất chắc, giãy hai cái, nàng cũng không thoát ra được.


“Đây là Lân vương gia, ngài buông ra…” Tiểu Tiểu quay đầu trừng hắn một cái, đã lâu không gặp, lần đầu gặp thì đã ôm ôm ấp ấp với một người xa lạ,

lăng nhăng chết đi được, nàng quyết định bài trừ hắn, không tìm hắn nữa.


“Cô là Tiên phi? Tại sao trên người cũng có mùi hương này?” Mùi hương này

quá quen thuộc, quen thuộc đến nỗi hắn không muốn buông tay, quen thuộc

tới độ hắn muốn vạch trần bộ mặt thật của mỹ nhân. Chẳng trách lần đó

lại cảm thấy quen thuộc một cách khó hiểu, chẳng lẽ cô chính là nàng ấy

sao?


“Ngài buông tay ra!” Tiểu Tiểu không hay biết những gì Lân

vương nghĩ, tưởng là hắn đối với bất kì cô gái nào cũng như vậy, nàng

quát lên:


“Ta là Tiên phi của Hoàng thượng, là hoàng tẩu của ngài, buông tay!”


“Các người đang làm cái gì?” Một tiếng hét giận giữ vang lên, Lân vương vẫn

chưa buông ra, vài người cùng quay đầu lại, nhìn thấy Hoàng thượng tức

giận đầy mặt, còn có một đám phi tử vẻ mặt như muốn xem kịch hay…


Hôm nay đúng là đầy đủ người quá nhỉ, hầu hết đều đã tề tựu đông đủ. Không

ngờ đã chạy tới góc hẻo lánh như vậy rồi, mà nàng vẫn có thể trở thành

đối tượng chú ý của quần chúng, tìm được nhiều người xem thế kia.


“Nương nương, người không sao chứ?”


Lân vương cười nhạt một tiếng, bỗng nhiên buông cái tay đang ôm Tiểu Tiểu

ra, Tiểu Tiểu kinh ngạc nhìn hắn, biểu tình trên mặt vô cùng đáng yêu,

khiến cho Lân vương lại bật cười nữa.


“Hoàng huynh, đệ qua đây

xem cá, không ngờ lại nhìn thấy một nữ nhân ngây thơ chết đi được, chân

trần xuống nước bắt cá. Đệ tốt bụng bắt giúp nàng ấy, bản thân nàng ấy

suýt chút nữa thì rớt xuống nước, cho nên đệ thuận tay mà đem nàng ấy

cùng bắt lên luôn.”


Lời giảỉ thích khiến cho đầu mày đang cau

chặt của Hoàng thượng giãn ra, hắn nhìn Tiểu Tiểu lộ ra cái đùi và đi

chân trần, rồi lại nhìn cá trong tay Lân vương, trong lòng cũng tin

tưởng lời nói của Lân vương, sắc mặt hắn hòa hoãn lại nói:


“Cá

trong Thanh Hoa Trì nuôi để ngắm, chứ không phải nuôi để bắt. Tiên phi,

nàng xem bộ dạng hiện tại của nàng đi? Còn không mau mang giày vào, thả

áo xuống…”


“Hả…” Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn về phía Hoàng thượng, cứ như vậy mà tha cho mình rồi sao? Hoa Nguyên nghe thấy Hoàng thượng

không trách tội Tiểu Tiểu, nàng ta vội chạy tới, giúp Tiểu Tiểu chỉnh

lại áo quần, mang giày vào…


“Thúc thúc, cá của cháu sao không động đậy gì nữa…”


Bên này còn chưa chỉnh lại xong, Điểm Điểm bên cạnh đã chạy tới chỗ Lân

vương, nhìn con cá không còn quẫy đuôi nữa, đau lòng hỏi.


“Hở..”

Lân vương nghĩ, thời gian bắt con cá này lên dài như vậy, rời nước lâu

như thế, động đậy được mới lạ đó? Nhưng lại k