Thuận Tay Dắt Ra Một "Bảo Bảo"


“Ê, nữ nhân, cô chích ở đâu thế hả, sao lại đau như vậy?”


____________________________


“Tiểu Tiểu…” Thấy cửa mở ra, Lân vương run rẩy kêu lên, hắn không ngừng bước

chân, mắt chăm chú nhìn người lộ ra kia, tuy ngược sáng nhìn không rõ,

nhưng hắn biết, đấy không phải là Tiểu Tiểu, đấy là…


“Ngươi là

ai?” Còn chưa hiểu rõ, thì người đã đi qua đó, Lân vương nắm lấy cổ của

cô gái đang ở trước cửa đó, bị bóp cổ nên khuôn mặt bắt đầu đỏ lên, nàng ta trợ to mắt, nhưng một câu cũng không thốt lên được.


“Vương

gia, người…người đến rồi à?” Nghe bên ngoài có tiếng nói, quản gia vội

chạy ra, thấy Vương gia mặt đầy tức giận, sợ tới nỗi ông ta buông cái ly đang cầm trong tay ra, ‘Keng leng’ một tiếng rơi xuống đất…


“Quản gia, sao ngươi lại ở đây?”


Lân vương buông tay, nha hoàn mới bị bóp cổ kia ngồi xổm xuống đất, cố gắng thở, rốt cuộc là mình đã làm sai ở đâu, lại không phải cố ý, chẳng phải mình chỉ ra ngoài rót chút nước thôi sao, kết quả là suýt nữa thì không còn mạng nữa…


“Vương gia…Vương gia tha mạng!”


Không giải

thích gi cả, quản gia cứ thế mà quỳ xuống đất, ngay đến nha hoàn ban nãy ngồi xổm dưới đất, nha hoàn đang ở trong phòng kia nữa, đều cùng nhau

quỳ xuống, Lân vương trầm mặt, thì ra quản gia lừa mình, nơi này dường

như chẳng có ai đến quét dọn qua?


Lướt qua mấy người đang quỳ

dưới đất, Lân vương đi vào trong phòng, không biết bọn họ tới lúc nào,

nhưng trong phòng đã sắp xếp rất ngay ngắn, rất sạch sẽ. Ngay đến tẩm

thất cũng ngăn ngăn nắp nắp, xem ra, lúc đầu khi không tìm thấy người,

quản gia đã từng phái người qua đây thu dọn rồi.


“Quản gia, ngươi đã theo bổn vương lâu vậy rồi, sao vẫn chưa thông minh ra thế hả?”


Lân vương thở dài một tiếng, hắn cho rằng mình đối xử rất khác biệt với

Tiểu Tiểu, quản gia hẳn là nên biết, cho dù mình không đến đây, nơi này

cũng không thể để nó bẩn được.


“Vương gia, nô tài vẫn luôn bận rộn tìm kiếm cô nương…”


Mở miệng, quản gia muốn giải thích gì đó, Lân vương phất phất tay, không có tí hứng thú gì nói: “Cút!”


Run rẩy thu dọn mấy thứ đồ linh tinh, ba người cẩn thận lui ra ngoài, dưới

ánh sáng của ngọn đèn, chỉ còn lại cái bóng đơn độc của Lân vương đứng

đó.


Lo lắng lâu như vậy, run rẩy lâu vậy, do dự lâu như thế, tại sao kết quả cuối cùng lại là…


Tiểu Tiểu, ta rất sợ nàng cùng với người khác đứng ở đây, nhưng ta càng sợ,

nơi này không có nàng. Tiểu Tiểu, tại sao không phải là nàng trở về, tại sao lại là bọn họ?


Vốn tưởng rằng, bên trong là nàng, khi nhìn

thấy cửa mở, tim ra run bật lên, nhưng có kích động thêm nữa thì cuối

cùng vẫn thất vọng, người đi ra không phải là nàng…


Tiểu Tiểu,

nàng biết không? Cứ không biết tin tức của nàng thế này, ta rất mệt, rất mệt. Lúc ở ao sen, ta còn có thể cảm giác được khí tức của nàng, có

phải, nàng từng trở về đúng không? Đấy không phải ảo giác của ta, ta

thật sự ngửi được, ngửi được khí tức của nàng, mùi vị trên người nàng…


Nằm trên giường, Lân vương đau khổ híp mắt lại, Tiểu Tiểu, ta biết nàng

chưa rời đi, nàng ở ngay cạnh ta. Tối hôm đó, có phải nàng trở về gặp ta không? Chắc là vậy, bằng không, tại sao nàng lại xuất hiện ở vương phủ? Nếu nàng không yên tâm về ta, tại sao không xuất hiện để ta nhìn nàng

một cái, nếu không thì hãy nói với ta, nàng không thích ta, nàng không

có tí hứng thú gì với ta cũng được. Ta muốn nhìn thấy nàng lần nữa, ta

càng muốn giữ nàng lại bên người…


Trên chiếc giường quen thuộc,

hắn còn nhớ một đêm triền miên kia, chỉ là đã hơn một tháng trôi qua,

trên giường sớm đã không còn mùi vị của nàng, có chăng thì cũng chỉ là

khí tức lạnh băng mà thôi. Lân vương thất vọng nằm trên giường, nếu như

nàng có thể nằm bên cạnh hắn thì tốt quá…


……………


Rời khỏi Liên viên, tâm tình của Tiểu Tiểu rất bấn loạn, biết rằng có thể

hắn đã nghĩ thông rồi, đã tha thứ cho mình, tại sao trong lòng nàng lại

chẳng vui vẻ tí nào vậy? Muốn đến phủ để thăm hắn, nhưng khi đi đến

trước cửa, sợ hãi dừng lại, một bước cũng chẳng bước vào được.


Gặp hắn rồi, phải nói cái gì? Phải nói thế nào? Lân vương, kiêu ngạo thế

kia, dịu dàng thế kia, nhưng cũng bá đạo thế kia. Nếu như hắn tóm được

mình, nếu như hắn khóa mình lại, vậy sau này…


Vẫn là đi gặp Sóc

vương trước đã, hoàn thành nhiệm vụ rồi nói sau. Không do dự nữa, Tiểu

Tiểu xoay người rời khỏi Lân vương phủ, lướt mình mấy cái, thì đã đến

nơi mục đích tối nay của nàng – Sóc vương phủ. Đối với Sóc vương, nàng

thật sự rất tò mò. Hôm đó hắn từng nói hắn bách độc bất xâm, nhưng lại

không chống cự được mị dược đặc chế của mình. Lúc trước Tiểu Tiểu hẳn là cảm thấy rất có cảm giác thành tựu, rất tò mò, rất cao hứng. Nhưng lần

thứ hai khi hạ thuốc xổ với hắn, hắn lại chẳng có tí dị thường gì, sao

lại thế được? Cho dù là Hoàng thượng, Tiểu Tiểu chỉ cho hắn dùng có một

tí mà thôi, liền xổ rất lâu.


Lần thứ ba khi dùng thuốc, chính là

Dạ Hoặc. Thuốc vừa xuất thủ, cho dù Dạ Hoặc võ công cao cường biết phải

bế khí mà vẫn trúng độc, nhưng Sóc vương kia thì lại chẳng hề hấn gì.

Lân vương và Hoàng thượng lúc đó đều hôn mê cả rồi…


Đây…hình như

có chút kì quái? Chẳng lẽ thể chất bách độc bất xâm của Sóc vương, đối

với độc dược mà còn có tính lựa chọn nữa sao? Bách độc bất xâm, thông

thường phải có cơ ngộ rất rất rất là đặc biệt. Sư phụ là thần trộm, đối

với dược và độc đều rất có kiến giải, ở trong núi, ở trong biển người

bồi hồi gần nửa đời rồi, nhưng vẫn chưa từng đụng phải cơ ngộ đặc biệt

thế này, Sóc vương sao lại đụng đến nhỉ? Tiểu Tiểu rất tò mò, nhưng nếu

vậy, nàng lại không thể đi hỏi thẳng Sóc vương. Nếu như nàng dám hỏi,

cái tên Sóc vương tinh tường ấy không những sẽ nghi ngờ mình, hơn nữa sẽ không nói cho nàng, nói không chừng còn lấy mấy thứ linh tinh gì đó để

ứng phó nàng…


Cho nên, biện pháp tốt nhất đó là sau khi khống chế hắn, Tiểu Tiểu đích thân nghiên cứu một phen. Tin tưởng rằng với sức

phá hoại siêu mạnh của Tiểu Tiểu, cùng với năng lực nghiên cứu kiên

cường kia, nhất định sẽ nghiên cứu ra được ngọn ngành.


Có thể

nói, Tiểu Tiểu còn thật sự làm được một việc tốt đấy chứ? Nhìn Sóc vương đang ngoãn ngoãn ở trong phòng nằm ngủ, Tiểu Tiểu liền cảm thấy rất có

cảm giác thành tựu. Tại sao á? Còn không phải bởi vì hắn không kêu ai

thị tẩm đấy sao? Nghe nói, Sóc vương đã rất lâu không sủng hạnh ai rồi,

hình như nguyên nhân là vì…


Sóc vương bỗng dưng không gần nữ sắc. Cái này chẳng liên quan tí gì tới Tiểu Tiểu, có liên quan thì chính cái thứ độc dược chết tiệt kia kìa. Nhưng, độc dược kia hình như là do Tiểu Tiểu hạ mà nhỉ.


Sự tình như vậy, vốn nên là chuyện cơ mật trong

những chuyện cơ mật, tại sao Tiểu Tiểu lại biết? Thật ra, cái này phải

cảm ơn sự mơ hồ của Tiểu Tiểu, nàng vốn cho rằng Sóc vương sẽ qua đêm ở

chỗ thị thiếp nào đó, cho nên bèn không cẩn thận đến phòng thị thiếp của Sóc vương, lại không cẩn thận nghe thấy một thị thiếp của hắn làm

chuyện có lỗi với hắn, cũng không cẩn thận nghe được thị thiếp đó nói,

chuyện Sóc vương ‘không được’…


Trong lòng thầm tự trách một chút, Tiểu Tiểu tốt bụng giúp hắn giáo huấn nam nữ trong phòng một phen. Thật ra cách giáo huấn rất đơn giản, chính là đem động tác kinh điển nhất

nhất của hai người lúc này làm dừng lại một lát, Tiểu Tiểu vừa lòng

thưởng thức một chút kiệt tác của bản thân, quả nhiên đẹp mắt, đủ kinh

điển, Sóc vương mà nhìn thấy nhất định sẽ bị mình làm cho cảm động tới

nỗi nước mắt nước mũi chảy ròng. Nàng thì vừa lòng rồi, nhưng hai người

đương sự kia thì xanh cả mặt, chỉ là hai người họ ngay đến việc kêu lên

đương sự kia thì xanh cả mặt, chỉ là hai người họ ngay đến việc kêu lên

một tiếng cũng không được, cho nên chỉ có thể trơ mắt đợi người tới phát hiện bọn họ mà thôi….


Đi đến bên ngoài tẩm thất của Sóc vương,

bên trong yên tĩnh, Sóc vương sớm đã nghỉ ngơi. Nha hoàn trực đêm ở

ngoài phòng cũng đang ngủ gà ngủ gật, Tiểu Tiểu thầm nói: Ông trời giúp

ta rồi!


Sau khi điểm huyệt hai nha hoàn xong, Tiểu Tiểu ngang

nhiên thay một bộ y phục nha hoàn rồi đi vào tẩm thất của Sóc vương,

nhìn Sóc vương cả mặt vô hại kia, nàng than nói:


“Người này ấy à, sao lúc ngủ và lúc tỉnh lại khác xa nhiều vậy? Vương gia lúc ngủ rất

đẹp, dáng vẻ ngây thơ thuần khiết, khiến người ta nhịn không được muốn

căn hai miếng, nhưng sau khi tỉnh lại thì…”


“Thì sao?” Nghe thấy

tiếng làu bàu bên tai, Sóc vương mở mắt, nhìn nha hoàn xấu xí có chút

quen mặt trước mắt, nàng ta là lần đầu tiên trực đêm à? Nhìn quen mặt

lắm.


Nha hoàn, thì nên có dáng vẻ của nha hoàn, cho dù là chủ

nhân đã ngủ, cũng không nên nhìn thẳng chủ nhân như vậy, hoa chân múa

tay bình luận chủ nhân. Nghe những lời ban nãy của nàng ta, Sóc vương

vốn nên phẫn nộ, nhưng khi mở mắt nhìn thấy ánh mắt rực sáng của nàng,

hắn lại chẳng có tâm tình trách mắng xử phạt nàng, ngược lại còn tốt

bụng hỏi nàng.


Thầm than bản thân không bình thường, nhưng Sóc vương chẳng suy nghĩ sâu xa gì, chỉ dễ tính chờ nàng trả lời.


Tiểu Tiểu đang nói, lời bỗng bật thốt kia, nàng lại chẳng cảm thấy cả kinh,

ngược lại tưởng rằng mình không cẩn thận mà nói ra thôi, nàng cười nói:


“Thì không tốt nữa. Sóc vương này, tính khí thật thối tha, cũng không biết

là bình thường cô nãi nãi cùng hắn bát tự không hợp hay sao ấy, ngày nào cũng thích tìm ta gây chuyện, không biết cô nãi nãi đã đắc tội với hắn

khi nào nữa…”


“Cô quen biết tôi à? Hay là tôi quen biết cô?” Trợn to mắt, Sóc vương cố gắng nhớ đã gặp nàng ta ở chỗ nào, nhưng làm thế

nào cũng chẳng nhớ ra được, nhưng nàng lại cho mình cảm giác rất quen

thuộc, quen thuộc đến độ hình như không lâu trước mới gặp nàng ta thôi

vậy.


“Nói ngài thông minh, thì ngài lại thật ngốc. Ta quen biết

ngài, cùng với việc ngài quen biết ta thì có gì khác nhau? Haizz, ngốc

chết đi được, lúc ngủ đúng thật là ngốc, ngay đến việc tiểu thiếp trộm

tình sau lưng ngài cũng không biết…”


Tiểu Tiểu than nhẹ một

tiếng, hắn thật đáng thương, bị chúng tiểu thiếp nói ‘không được’ thì đã đủ xui xẻo lắm rồi, mấy ả còn to gan cho hắn đội cái mũ xanh siêu lớn

nữa chứ. Vương gia tội nghiệp, nếu là mình, đánh chết nàng nàng cũng

không muốn cưới nhiều vợ, nạp nhiều tiểu thiếp thế kia đâu. Lãng phía

ngân lượng không nói, quản chế thật là phí tâm phí sức.


“Cô nói

cái gì? Ai?” Bực mình nhíu mày, Sóc vương muốn đứng dậy, mới phát hiện

trên người một chút hơi sức cũng không có, lúc này, ngay đến nói chuyện, tiếng nói của hắn cũng rất nhỏ, rất thấp, chẳng lẽ là…


“Ngày mai ngài sẽ biết, không cần cảm kích ta, ta đã giúp ngài bắt bọn họ rồi,

hơn nữa còn dừng lại ở dáng vẻ kinh điển nhất nhất nữa kìa? Đảm bảo ngày mai nhất định ngài sẽ nhìn thấy…Vương gia, sao ngài lại nhìn ta như

vậy? Chẳng phải vừa nãy ta đã nói rồi sao? Không cần phải cảm kích ta

quá, ta đây tự nguyện làm, không cần ngài phải trả thù lao…Vương gia,

sao ngài không nói chuyện vậy? Ngài sao rồi?”


Tiểu Tiểu cười cười, bắt lấy cổ tay hắn, cảm giác được mạch đập của hắn, lúc này, Sóc vương vô lực hỏi:


“Cô không phải là nha hoàn trong phủ?”


Dùng sức gật gật đầu, Tiểu Tiểu hỏi:


“Ta có nói ta là nha hoàn trong phủ hay sao? Ta vốn chẳng phải là nha hoàn mà?”


“Thế y phục của cô?” Mắt nhìn y phục trên người nàng, bây giờ nhìn nó mặc trên người nàng vẫn có chút lớn, có hơi rộng một chút.


“Bộ này à? Mới cởi từ trên người nha hoàn bên ngoài đấy, vì để tiện hành

động đó mà, chẳng lẽ điểm này mà ngài cũng không hiểu hả?”


Hắn

ngốc quá đi, làm như vậy còn không phải là vì muốn mê hoặc tâm trí cố

nhân hay sao? Ngốc chết đi được, không biết có phải thuốc lúc nãy mình

hạ làm cho đầu óc người ta trở nên chậm chạp không nhỉ? Đừng mà, thế thì thuốc của mình rất không thành công…


Tiểu Tiểu cau mày, khổ não nói:


“Vương gia, bây giờ ngài cảm thấy thế nào? Chẳng lẽ ngài thật sự trở nên ngốc

luôn rồi sao? Đừng vậy mà, trên nguyên lý, độc mà bây giờ ngài trúng

phải chỉ làm cho cả người vô lực mà thôi, bệnh trạng hẳn là tay chân mất sức, ngay đến nói chuyện, cũng chỉ có hơi mà không có sức…nhưng không

nên là đầu óc phản ứng chậm thế chứ, nếu thật sự như vậy, thì là sản

sinh ra tác dụng phụ rồi, thuốc của ta không thành công, hơi thất bại.

Thế thì ta sẽ rất đau lòng, rất chịu đả kích…”


Cô đau lòng, chịu

đả kích? Sóc vương im lặng nhìn gương mặt chực khóc kia, hắn không biết

mình phải dùng biểu tình gì để đối mặt với nàng nữa, chắc là an ủi nàng

nhỉ, suy cho cùng thì bây giờ mình đang nằm trong tay nàng. “Cô nương,

ta không sao, đầu óc không trở nên chậm chạp, chỉ là lời nói của cô

nương quá thâm thúy mà thôi. Lý giải rồi, thì ta sẽ tốt hơn. Cô nương,

bây giờ cô có thể nói cho ta biết, cô muốn làm gì?”


Sóc vương

nhìn nàng, bất tri bất giác, mình lại nói chuyện với nàng, hơn nữa, ngay đến thể chất bách độc bất xâm này, thế mà cũng có thể trúng độc, chẳng

lẽ loại độc kia nằm ngoài bách độc à? Đây là lần thứ hai trúng độc, lần

thứ nhất chính là nữ nhân chết tiệt kia, lần thứ hai không phải mỹ nữ

kia nữa, lại đổi thành một cô gái tầm thường xấu xí tới đây, mình đúng

thật là xui xẻo mà.


Nói như vậy, lần trước là vì thưởng thức môi

thơm nên mới trúng chiêu, nhưng lần này cái gì cũng chưa đụng tới, mà

nhìn mắt nàng, hình như có hơi giống với cô gái kia, nhưng giọng nói thì khác, dung mạo cũng cách biệt quá xa…chẳng lẽ, nàng dịch dung sao?


Tỉ mỉ quan sát nàng, trên mặt nàng không có chút tì vết nào, không nhìn ra được dấu vết dịch dung tẹo nào. Ngược lại cái nhìn đăm đăm của mình,

khiến mặt nàng đỏ cả lên.


“Cho dù ngài lớn lên rất đẹp, nhưng ta

đã biết tính xấu của ngài rồi, còn lòng dạ của ngài cũng rất xấu, đừng

lãng phí sức lực nữa. Vương gia, ngài có dào dạt tình ý nhìn ta như vậy, dùng mắt để dụ dỗ ta đi chăng nữa, ta cũng sẽ không động tâm với ngài

đâu. Ban nãy đã thực nghiệm xong với loại thuốc này rồi, hiệu quả cũng

không khác những gì ta nghĩ cho lắm, rất tốt, sau này sẽ giữ lại cho

ngài dùng. Chúng ta thực nghiệm một lần nữa đi…”


Tiểu Tiểu cúi

đầu, từ bên hông lấy ra một túi châm nhỏ xíu, lấy ra ba cây ngân châm

rất nhỏ, cười yêu mị, cười tới nỗi Sóc vương sởn hết cả gai ốc:


“Cô muốn làm gì?”


Mấy ngân châm kia, rất khủng bố! Biểu tình của nàng, cũng rất khủng bố, cái tay nàng cầm ngân châm, càng khủng bố hơn!


“Vương gia, đừng sợ ta, ta sẽ không làm hại ngài. Ta chỉ muốn giải độc cho

ngài mà thôi.” Tiểu Tiểu an ủi nói, từ khi nào, mà gan Sóc vương lại bé

như vậy? Nàng thật sự không có ác ý, sẽ không làm hại hắn đâu.


“Giải độc? Dùng ngân châm á?” Nghe nàng nói là không có vấn đề gì, nhưng thật sự chuyện dùng ngân châm giải độc, hình như hắn chưa hề nghe qua thì

phải.


“Đương nhiên rồi, bình thường ta chỉ thích chế tạo thuốc

“Đương nhiên rồi, bình thường ta chỉ thích chế tạo thuốc

độc, không thích chế tạo thuốc giải, cho nên, độc của ta thường không có thuốc giải, nhưng dựa vào kinh nghiệm của ta, dùng vài cây ngân châm là đủ rồi…” Tiểu Tiểu nhìn hắn, châm rất mau sẽ hạ xuống, Sóc vương nhắm

mắt, bất an hỏi:


“Cô chưa từng dùng ngân châm để giải loại độc này à? Đừng nói với ta là cô chỉ lấy ra để thử nghiệm thôi đấy nhá…”


“Chuyện gì cũng đều có lần đâu tiên. Vương gia đừng sợ, có thể được cô nãi nãi

chọn trúng để thử độc, là vinh hạnh của ngài. Được rồi, khi cảm thấy tốt hơn chút thì nói với ta một tiếng, chúng ta mau chóng thử một lát đi,

thời gian rất gấp, còn không nhanh lên thì trời sẽ sáng mất…”


Thế thì trời mau sáng đi! Còn thời gian rất gấp nữa chứ, lại chẳng phải đêm động phòng hoa chúc, thời gian gấp gì mà gấp? Cô gái này, đều khủng bố y như cô gái tối hôm đó vậy, sau này tốt nhất là đừng rơi vào trong tay

mình, khi đó nhất đinh sẽ không để nàng ta yên đâu.


“Ê, nữ nhân, cô chích ở đâu thế hả, sao lại đau như vậy?”


Cô gái này, đừng nói là ngay đến huyệt vị cũng nhận nhầm đấy nhá? Sóc vương trợn mắt, phẫn nộ trừng nàng hỏi.


“Ồ, đau ở đâu, là cây này, cây này hay là cây này?”


Ba cây ngân châm cắm trên người Sóc vương, Tiểu Tiểu đụng đụng mấy cái,

đau tới nỗi Sóc vương nhe răng cắn môi. Cô gái này, trực tiếp hỏi vị trí nào là được rồi, sao phải vừa đụng vừa hỏi chứ?


“Vốn chỉ có chỗ cây ngân châm thứ hai đau thôi, bây giờ đều đau hết…”


Đều nói hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, Sóc vương tội nghiệp, nằm trên

giường mình mà cũng bị ác nữ ức hiếp, đáng than là, hắn có một thân võ

công, nhưng ngay đến hơi sức phản bác lại cũng không có – bản thân bị

khống chế, chỉ có thể chịu sự áp bức mà thôi.


“Ồ, xin lỗi nha,

Vương gia, ban nãy có thể là ta hơi mạnh tay, hạ châm sâu nửa phân.

Nhưng ngài đừng lo, không có hậu di chứng gì đâu, đảm bảo sẽ không có

tình trạng bị đần độn, không thể động đậy gì gì đó, kết quả xấu nhất thì cũng chỉ là ngài phải nằm bẹp giường mấy tháng thôi…”


Tiểu Tiểu

giải thích, an ủi người đàn ông đang chuẩn bị bạo phát kia. Sóc vương

kinh sợ hỏi: “Sẽ nằm bẹp giường mấy tháng á? Rốt cuộc cô có biết hạ châm không vậy…”


Xong rồi, ai tới cứu ta với, còn tiếp tục nữa. sớm muộn cũng bị nàng ta giày xéo tới chết luôn quá.


“Biết chứ, ta đã chữa cho rất nhiều vật rồi, sói, chó, thỏ, chim…cũng từng

chữa qua cho con người, trừ những lúc hạ châm sai ra, còn chưa từng xuất hiện điều dị thường gì…”


Lang băm, nàng ta tuyệt đối là như vậy! Sóc vương híp mắt lần nữa, nhìn nàng, hắn dám đảm bảo, mình sớm muộn gì cũng bị tức chết.


“Cô lại làm gì nữa?” Ban nãy vì sự im miệng

của nàng ta mà cao hứng, thì bỗng dưng cổ tay lại nhói đau, cảm giác

hình như là bị cứa một đao, mở mắt ra, nhìn cổ tay buông ở bên giường,

không nhìn được có bị thương hay không. Nhưng khá đau, lành lạnh, chắc

là chảy máu rồi.


“Không có gì, Vương gia. Thường xuyên thay máu

đối với thân thể rất có lợi, nó có thể kích thích thân thể của ngài sản

sinh nhiều máu hơn. Ta rất tò mò, tại sao ngài lại có thể chất bách độc

bât xâm? Chẳng lẽ máu của ngài khác với máu của ta sao? Cho nên ta mới

lấy chút máu của ngài, mang về từ từ mà nghiên cứu. Vương gia, ngài biết không? Nếu như ta nghiên cứu thành công, thì loại dược hoàn đó sẽ trở

thành thứ tốt mà người trên thế giới này đều mơ ước có được. Đến lúc đó

ngài sẽ phụ trách ra máu, ta sẽ phụ trách nghiên cứu phối chế, hai chúng ta hợp tác nhất định sẽ phát tài to…”


Loại đồ này rất trân quý,

định giá không thể quá thấp, hơn nữa số lượng cũng không thể làm nhiều

quá, nếu nhiều thì sẽ không còn đáng giá nữa. Hơn nữa một khi công bố

công dụng của nó, đảm bảo sẽ có người đi nghe ngóng muốn có được nó.

Nghĩ tới sau này ngân phiếu sẽ cuồn cuồn mà đến, Tiểu Tiểu cao hứng tới

độ muốn bật khóc – kiếm đủ số tiền tiêu xài cả tám đời, thì nàng có thể

an tâm trở về núi rồi.


“Cô…cô tưởng rằng máu của ta lấy không hết dùng không cạn hay sao? Đến lúc đó, ta còn có mạng mà ngồi đếm tiền chắc…”


Than nặng một tiếng, Sóc vương đối với cô gái này không còn lời nào để nói

nữa, nhưng câu nói tiếp theo của nàng làm cho Sóc vương ngay đến cái

chết cũng nghĩ tới luôn.


“Không thành vấn đề, ta có phương thuốc

giúp ngài bổ máu. Về phần ngân lượng ấy à? Nếu như ngài không còn mạng

để ngồi đếm thì cũng chẳng sao, ta giúp ngài đếm là được; ngài không có

mạng để xài cũng được, ta đây thương tình giúp ngài hết luôn cho…”


Vì hắn, Tiểu Tiểu hi sinh rất lớn, tuy rằng con người này chưa chắc có thể nhận ân tình, chưa chắc sẽ cảm kích nàng.


“…”


Nếu thật sự như thế, ta thà chết luôn bây giờ còn hơn. Ông trời ơi, khi nào ông mở mắt, thì tìm người tới đây đi, không nhất định là tới cứu ta,

chỉ cần đuổi cô gái này đi giúp ta cũng được.


“Được rồi!” Nhìn

máu chắc cũng gần đủ rồi, Tiểu Tiểu giúp Sóc vương cầm máu, cầm cái lọ

không lớn lắm kia lên. Rồi tút ngân châm trên người hắn ra, cười nói:


“Đa tạ sự hợp tác của Vương gia, chất lượng máu không tệ…”


“Có ý gì?” Lời nàng nói rất kì lạ, cái gì gọi là sự hợp tác của mình, đã

rơi vào trong tay nàng rồi, mình có thể không hợp tác với nàng mà được

à?


“Chính là con người bình thường khi ngủ, chất lượng máu rất

thấp, máu cũng không thuần, không nồng cho lắm. Nhưng nếu như một người

giận lên, tính khí biến hóa rất lớn, lấy máu lúc này chất lượng rất tốt, rất thuần, tính năng cũng tốt. Ban nãy để Vương gia thử độc, giúp Vương gia giải độc, chỉ là để điều động tâm tình của Vương gia mà thôi. Nhưng Vương gia không làm ta thất vọng nha, tâm tình biến hóa rất lớn, cho

nên ta mới nói Vương gia rất hợp tác với ta…”


Nhẫn nại giải thích xong, Tiểu Tiểu mau chóng điểm huyệt ngủ của hắn, trước lúc hắn sắp ngủ còn không sợ chết mà chêm thêm một câu:


“Vương gia nghỉ ngơi cho tốt, phải ngoan ngoãn với ta. Chỉ cần Vương gia ngoan ngoãn, mị dược

hôm đó, ta sẽ không dùng trên người Vương gia nữa…ta rất nhân từ, lần

này đối xử với Vương gia tốt hơn nhiều so với lần trước đấy…”


Tiếng nói từ từ bay xa, ý thức của Sóc vương cũng ngày càng yếu, thì ra, không phải ảo giác của mình, nàng ta thật sự là nàng…


Nàng trở về rồi, có phải cũng đại biểu rằng đứa bé trai kia cũng trở về luôn rồi không? Có phải một màn của năm năm trước cũng sẽ mau chóng được

phơi bày hay không? Nhưng nàng là ai, rốt cuộc nàng ở đâu? Có tới nữa

không…


Thật khốn đốn, bị điểm huyệt ngủ, còn có thể kiên trì được lâu vậy, hắn đã lợi hại lắm rồi…


Huýt một giai điệu nhỏ không thành khúc, Tiểu Tiểu cao hứng cầm cái lọ chuẩn bị hồi cung, nhưng lúc đi đến Lân vương phủ nàng vẫn ngây ra một lát,

người cũng không chút cố kị gì mà dừng lại trên nóc nhà vương phủ, nhìn

căn phòng ở nơi không xa kia, hắn cư ngụ trong đó, có nên qua đó hay

không?


Tiểu Tiểu, trước nay mi đều tùy tâm sở dục, sao giờ lại do dự không tiến lên chứ? Tiểu Tiểu cúi đầu, rất hận bản thân mình như

vậy, do dự thiếu quyết đoán, lo trước sợ sau.


Chẳng phải chỉ là

gặp mặt hắn một cái thôi sao? Nhìn xong rồi đi. Nghĩ đến đây, Tiểu Tiểu

bèn phi thân đi về phía căn phòng, gần rồi, sắp đến rồi…


“Có

thích khách!” Trong viện, không biết là ai kêu lên một tiếng, vài ám vệ

áo đen đều hiện thân, cản đường đi của Tiểu Tiểu, đem Tiểu Tiểu vây lại ở giữa.


“Cô là ai?” Nhìn y phục nô tỳ kia, mấy người thoáng do dự, Tiểu Tiểu lưu luyến không nỡ rời mà nhìn căn phòng kia một cái, cười

nhạt nói: “Ta chỉ là một nô tỳ mà thôi!”


“Nô tỳ? Nửa đêm canh ba, đến tẩm thất của Vương gia làm gì?” Một người tiến gần lên trước một

bước, Tiểu Tiểu trong lòng cả kinh, bọn họ là ám vệ, võ công tất nhiên

bước, Tiểu Tiểu trong lòng cả kinh, bọn họ là ám vệ, võ công tất nhiên

không thấp, không thể cứ thế mà đối đầu được. Xem ra hôm nay không gặp

được Lân vương rồi, ba mươi sáu kế chuồn là thượng sách thôi.


Thân bật lên không, người cũng đã bay ra ngoài, mấy người vây Tiểu Tiểu cũng mau chóng bay lên, không đuổi kịp Tiểu Tiểu, nhưng cũng theo sát sau

lưng Tiểu Tiểu.


Có ám khí bay qua, Tiểu Tiểu nhẹ nhàng tránh

khỏi, nhưng muốn cắt đuôi bọn họ, giờ đây nàng mới phát hiện ra là rất

khó làm được, làm sao đây?


Bất tri bất giác, nàng nhìn thấy một cái viện khá quen thuộc, cũng nhìn thấy mấy đóa sen trắng trắng nhỏ li ti. Nơi này là…


Liên viên của mình? Đèn trong phòng đã tắt, một mảnh tối om, có thể trốn ở

đây không nhỉ? Nơi này nói thế nào đi nữa cũng được tính là sản nghiệp

của Lân vương phủ, bọn họ là ám vệ của Lân vương phủ, chắc cũng có chút

kiêng kị nhỉ?


Tiểu Tiểu mau chóng đáp xuống, tìm một nơi khuất

mắt lặng lẽ núp vào, mấy người đuổi theo kia, nhìn thấy viện này quả

nhiên do dự một lát, có ngưởi đẩy cửa lớn ra, nhìn cửa lớn không được

gài lại kia.


Chẳng lẽ nơi này có người à? Mấy người họ do dự nhìn đối phương một cái, bên trong là ai bọn họ không rõ, nếu là người khác

thì còn dễ nói, nếu là Vương gia thì sao? Thì phải làm sao đây?


Mấy người họ thấp giọng rỉ tai nhau một phen, một người trong số họ đi đến

trước phòng, mấy người còn lại thì canh giữ ở xung quanh, cảnh giác bốn

phía, sợ thích khách đột nhiên bỏ chạy.


“Có người ở trong đó

không? Bên trong có người không?” Buổi tối, bọn họ không thấy Vương gia

đi ra, nhưng bọn họ lại biết võ công của Vương gia, tránh khỏi bọn họ mà đi ra ngoài thì không phải chuyện khó gì, cho nên, lúc này, giọng của

bọn họ rất cung kính.


Một đêm trằn trọc, Lân vương lại ngủ thiếp

đi ở đây. Tuy đã ngủ, nhưng hắn ngủ rất nông, tiếng gọi bên ngoài rất

nhanh hắn liền nghe thấy, bực bội cau mày, hắn tức giận nói:


“Có chuyện gi?”


Lân vương chưa hoàn toàn tỉnh dậy, hắn còn tưởng rằng đây là vương phủ của

hắn? Lại không biết, câu nói vừa nãy kia, dọa cho đám thuộc hạ bên ngoài đều quỳ xuống hết.


“Thuộc hạ không biết Vương gia ở đây, tội đáng muôn chết!”


Ám vệ, vốn là bảo hộ Vương gia, nhưng Vương gia của mấy người họ đã chạy

tới đây rồi, bọn họ còn ngây ngốc mà canh giữ ở tẩm thất của Vương gia,

đúng là đáng chết.


“Không sao! Bổn vương là lén lút ra ngoài giải khuây, các ngươi tới đây làm gì?”


Lân vương ngồi dậy, đối với việc thuộc hạ không phát hiện ra mình lén ra

ngoài, hắn chẳng hề trách bọn họ. Nếu như ngay đến việc lén lút ra ngoài mà cũng bị thuộc hạ phát hiện, thế thì hắn mới nên tức giận.


“Hồi Vương gia, ban nãy có nữ thích khách nửa đêm xông vào tẩm thất của

người, thuộc hạ đuổi theo tới đây, muốn vào tra xét, lại lo…”


“Nữ thích khách? Là nàng sao?”


Trong lòng lại bắt đầu khẩn trương, có phải Tiểu Tiểu đến gặp mình, nhưng mình lại không có ở đó?


“Hồi Vương gia, là một cô nương tướng mạo bình thường, nàng ta mặc y phục nô tỳ, nhưng võ công không thấp, mấy người chúng tôi đều chưa giao thủ với nàng ta, nàng ta chạy rất mau…” Ám vệ cúi đầu, Lân vương thất vọng nói:


“Các ngươi về trước đi! Lâu vậy rồi, chắc sớm đã chạy. Bổn vương muốn yên

tĩnh một lát, lát nữa cũng sẽ về!” Nằm xuống lại, trong lòng Lân vương

lại thấy mất mát thêm lần nữa, là bản thân tự mình đa tình à? Sao nàng

có thể lưu luyên hắn? Sao nàng có thể đến gặp hắn cơ chứ?


Tiểu

Tiểu trốn ở một bên, bóng dáng nàng vốn nhỏ, ẩn thân trong bóng tối,

càng làm cho người khác không nhìn thấy được. Lúc nàng nghe thấy giọng

nói của Lân vương, tim nàng suýt nữa thì nhảy bật ra. Lân vương, hắn

thật sự ở đây à? Kích động có chút phát run, nàng muốn gặp hắn, muốn gặp hắn ngay bây giờ!


Trước nay chưa từng giống bây giờ, nàng muốn

gặp hắn như vậy, muốn nhìn thấy hắn như vậy! Nhẫn nại chờ đám ám vệ kia

rời khỏi, chỉ là căn bản bọn họ chẳng hề rời đi, chỉ ẩn thân ở xung

quanh viện, bảo vệ Vương gia từ xa.


Làm sao đây? Chắc là họ cho

rằng mình vẫn còn ở đây, cho nên họ mới đặc biệt chú ý xung quanh căn

phòng, dưới sự chăm chú của bốn cặp mắt, nàng không hể không bị phát

hiện mà đi vào phòng được, nhưng bây giờ nàng còn chưa muốn để lộ thân

phận, nàng chỉ muốn nhìn Lân vương một cái thôi.


Nhẫn nại chờ

đợi, xem ra mình thật sự phải hiện thân dụ bọn họ rời đi, hoặc là hạ

độc! Nhưng cho dù là hạ độc, cũng phải để họ tới gần mình mới được. Nếu

đã không thể không bị phát hiện, vậy thì khống chế bọn họ trước cái đã.


Tiểu Tiểu đột nhiên từ chỗ tối đi ra, chạy nhanh ra phía cửa viện. Giống như những gì nàng dự liệu, mấy ám vệ đều vọt tới, vây Tiểu Tiểu lại, công

kích nàng, nhưng lại không dùng đến những chiêu giết người, bọn họ muốn

bắt sống nàng.


Như vậy càng tốt, ngọc thủ phẩy một cái, bột thuốc vô sắc vô vị từ từ tản ra xung quanh, chớp mắt, mấy người họ liền cả

kinh trợn to mắt:


“Cô dùng độc?”


“Ha ha, đúng đó. Đánh không lại các người, đương nhiên là dùng độc rồi… đứa ngu mới đi làm mấy chuyện tốn công tốn sức…”


Trong lúc đắc ý lời còn chưa nói xong, Tiểu Tiểu đã rơi vào sự ôm áp của một người, ấm ấm, nóng nóng, hắn gấp gáp nói:


“Ban nãy ta cò đang nghĩ, chắc là nàng, nhất định là nàng. Tiểu Tiểu, là nàng sao? Nàng đến gặp ta à?”


Không cần nhìn mặt nàng, chỉ riêng mấy lời nói nghịch ngợm kia, tuy không

giống với giọng nói lúc trước của nàng, nhưng hắn biết, đấy là nàng!


Không có nguyên nhân, trực giác của hắn cho rằng, đấy chính là nàng.


Ôm vào lòng, trên người nàng vẫn có mùi hương nhàn nhạt khiến mình trầm mê kia, ngay đến người của nàng, vẫn giống như lúc mình rời đi, thích hợp

hắn ôm đến thế, cứ như hai người họ vốn cùng một thể vậy.


“Ngài nhận lầm người rồi!”


Muốn gặp hắn, nhưng lại không muốn nhận hắn. Bây giờ vẫn chưa phải lúc, khi

thời điểm đến, nàng sẽ nhận hắn. Tiểu Tiểu biết nàng hôm nay, tướng mạo

giọng nói đều đã thay đổi, làm sao hắn có thể nhận ra mình được chứ?


“Ha ha…” Đầu hắn choáng váng, sắp ngã xuống, nhưng cái tay ôm nàng vẫn

không buông lỏng, ngược lại càng chặt hơn. Khó lắm mới gặp được nàng,

hắn không muốn buông tay, cũng không thể buông tay.


“Vương gia, ngài sao vậy?”


Cảm giác được hắn hơi hơi run, Tiểu Tiểu vội vã quay đầu lại, nhìn sắc mặt

có chút mê mang kia của hắn – hắn, hình như cũng trúng độc rồi!


“Vương gia, ngài trúng độc rồi!” Nói một cách khẳng định, thấy thuộc hạ khác

thường, hắn hẳn là nên biết có độc, nhưng tại sao hắn ngay đến việc đơn

giản như bế khí mà cũng không biết chứ? Hay là, hắn căn bản là không

muốn làm?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận