Thuận Tay Dắt Ra Một "Bảo Bảo"


đúng là một đôi cẩu

nam nữ, ban nãy lúc ở trong lao hai người hôn đến say sưa thế kia, lúc

hôn môi với mình sao không say sưa như thế chứ?


_______________________________________-


Sau khi ngồi lại ngay ngắn, Tiểu Tiểu mở to mắt, ung dung nhìn về phía cửa lao, chờ cái đám người thích lo chuyện bao đồng kia đi tới. Sẽ là ai

đây? Tiểu Tiểu ngẫm nghĩ, Lân vương? Không thể nào, hắn còn đang đợi

thành thân kia kìa? Cho dù hắn không đợi để thành thân, Tiểu Tiểu cảm

thấy hắn cũng sẽ không đến đây cướp ngục, hắn hẳn là sẽ đi cầu xin Hoàng thượng, ca ca của hắn. Đấy không phải Lân vương, đến cứu mình có phải

sư phụ không? Cũng không thể nào, sư phụ đã đưa cả nhà Vu tướng rời khỏi trước, ước chừng muộn nhất cũng phải hai ngày sau mới trở về.


Ngoài Lân vương và sư phụ ra, có thể cứu nàng chỉ có một người, cũng là kẻ

mà nàng muốn tránh còn chẳng kịp. Dạ Hoặc, y là thủ lĩnh của tổ chức sát thủ, cũng là người có năng lực cứu nàng nhất.


“Haizz!” Thở dài

một tiếng, nếu bây giờ có phép ẩn thân thì tốt biết mấy. Nàng có thể lựa chọn ẩn mình, nàng không muốn bị cái tên Dạ Hoặc kia cứu đâu.


“Đừng làm người khác bị thương!”


Giọng nói rất nhỏ từ ngoài cửa vang lên, Tiểu Tiểu ngây ra, là giọng nói quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn: Sao thế được? Sao lại là hắn chứ?


Khẩn trương đứng lên, đúng lúc nhìn thấy hắn toàn thân áo đen, nước mắt

trong mắt Tiểu Tiểu không nhịn được nữa mà rơi lã chã. Nàng tưởng rằng,

hắn không thể nào tới cứu mình được, nàng cho rằng, cho dù hắn muốn cứu

mình, cũng sẽ trực tiếp đi cầu xin Hoàng thượng, nhưng…


“Tiểu Tiểu, nàng không sao chứ?”


Hắn một thân áo đen, như một thiên thần đi ra từ đêm tối mà đứng trước cửa

lao, mà hai người áo đen khác ở bên cạnh hắn lại không ngừng lục lọi gì

đó ở dưới đất…


Trước mắt Tiểu Tiểu một mảnh mơ hồ, nàng đi đến trước cửa lao, kích động đến nỗi hai tay nắm lấy song chắn, run giọng nói:


“Lân, chàng…sao chàng lại đến đây…”


Sao hắn lại đến đây, hắn đến, có phải đã cho thấy, hắn và Hoàng thượng đã

đoạn tuyệt? Có phải đã chứng minh, hắn đã từ bỏ hết thảy?


“Đồ

ngốc, khóc cái gì? Không phải đã nói nàng là nương tử của ta rồi sao? Ta không đến cứu nàng, ta còn xứng làm tướng không của nàng nữa không?”


Bàn tay to lớn run rẩy vuốt lên mặt Tiểu Tiểu, Lân vương đau lòng nhìn nàng, hắn sớm đã muốn đến, nhưng…


Hắn phải đợi thời gian, đợi đến trời tối, đợi đến nửa đêm. Hoàng thượng đã

biết nàng là Tiểu Tiểu của mình rồi, thế mà vẫn giam nàng lại, Lân vương biết, Hoàng thượng đã thật sự động lòng với Tiểu Tiểu rồi. Từ nhỏ đến

lớn, hoàng huynh đích thực là đã trả giá cho bọn họ rất nhiều, hắn cũng

rất kính trọng hoàng huynh, nhưng điều này không biểu thị rằng, hắn vì

tôn kính hoàng huynh mà có thể nhường người con gái mình yêu thương. Cái gì cũng có thể cho hoàng huynh, e rằng ngay cả mạng mình cũng được,

nhưng riêng chỉ có người yêu, hắn làm không được…


“Không…Tiểu

Tiểu sợ, sợ chàng lại giận Tiểu Tiểu nữa…Lân, sau khi biết họ là người

nhà của thiếp, thiếp thật sự không thể không lo…thiếp không làm được,

thiếp…”


Tiểu Tiểu khẩn trương giải thích, hắn đã đến, hắn tha thứ cho nàng rồi, nàng phải giải thích với hắn, nàng không muốn hắn cưới

công chúa…


“Ừm, ta biết, ta biết mà…chìa khóa đâu? Còn chưa tìm thấy sao?”


Trong mắt Lân vương ẩm ướt, một giọt nước mắt tuôn rơi, rơi lên tay Tiểu Tiểu, rơi vào trong tim Tiểu Tiểu…


“Lân, chàng khóc rồi…chàng đã khóc vì thiếp ư? Đừng cưới công chúa, đừng cưới nàng ta, được không… thiếp, thiếp có…”


Tiểu Tiểu run rẩy lau đi vệt nước mắt trên gương mặt hắn, đó là nước mắt của nam nhân đấy, là nước mắt người đàn ông của nàng rơi vì nàng…


“Hồi bẩm Vương gia, không có chìa khóa…”


Một người áo đen đi tới, tỉ mỉ lục lọi hai lượt, nhưng tìm sao cũng không thấy chìa khóa cửa lao, y khẩn trương hỏi:


“Cần chặt cửa không?”


“Được!”


Lân vương không do dự, nói với Tiểu Tiểu:


“Tiểu Tiểu, nàng đến bên này, để bọn họ chặt đứt cửa ra…”


“Lân, không cần chặt cửa, chàng đã quên thiếp làm nghề gì rồi sao?”


Tiểu Tiểu cười hì hì, Lân vương ngạc nhiên nhìn nàng, nhưng lại thấy Tiểu Tiểu cười tươi tắn:


“Cho thiếp một cái trâm ngọc, thiếp cần dùng.”


Củi rác dưới đất cũng được, chỉ là hiệu quả không tốt bằng trâm ngọc thôi,

thời gian dùng cái đó mở cửa hơi lâu chút. Hôm nay bọn người Lân vương

đến cướp ngục, thời gian quý báu, nàng không muốn bọn họ bị Hoàng thượng bắt lại. Nhưng sự thật chứng minh, Tiểu Tiểu chẳng hề có vận may.


Lân vương nghe lời mà đem trâm ngọc trên đầu rút ra, khăn vải màu đen đen

buộc lấy tóc, nên không bị rớt xuống, Tiểu Tiểu cười hì hì một cái, mò

tìm lỗ khóa đút trâm ngọc vào, lắc lắc vài cái, cái khóa liền ‘cạch’ một tiếng mở ra, cửa mở, nàng kích động chạy ra ngoài, nhào vào trong lòng

Lân vương…


Lân vương cúi đầu xuống, tìm kiếm sự ngọt ngào trong

kí ức kia, bá đạo mà hôn lên cánh môi đỏ tươi kia, Tiểu Tiểu cũng nhiệt

tình đáp lại hắn, cái lưỡi màu phấn hồng nghịch ngợm dụ dỗ kẻ bá đạo là

hắn, hai người cấp thiết hút lấy sự ngọt ngào của đối phương, mà thân

thể quấn chặt vào nhau kia, càng giống như muốn đem đối phương nhập vào

trong xương tủy mình, muốn đem đối phương hòa tan…


Thân cứ như

đang trên đám mây bảy sắc, từng đám từng đám tường vân lướt qua bên

đang trên đám mây bảy sắc, từng đám từng đám tường vân lướt qua bên

người bọn họ, hai kẻ say sưa kia sớm đã quên hết thảy mọi thứ xung

quanh, quên mất bên cạnh còn có hai người áo đen đang lo lắng đứng đợi…


“Khụ khụ…” Tuy nhiên, bức tranh như vậy thật sự rất duy mỹ, cũng rất lãng

mạn. Trong thiên lao u ám ẩm thấp, dưới mấy cái đèn nhỏ lờ mờ, một đôi

nam nữ tuấn mỹ hôn say sưa…nam thì toàn thân áo đen, anh tuấn rắn rỏi,

nữ một thân váy trắng, phiêu dật linh tú, nhưng bây giờ đang ở trong lao tù , thế mà bọn họ vẫn bạt mạng…


“Hưm…” Lân vương bực bội cau

mày, hai tay ôm chặt lấy Tiểu Tiểu đã tê liệt trong lòng hắn, hậm hực

lườm người áo đen kia một cái, mới khàn giọng nói:


“Rút…”


Ôm lấy Tiểu Tiểu, mấy người mau chóng đi ra ngoài, vừa ra khỏi cửa lao,

liền thấy ánh lửa bên ngoài sáng như ban ngày, từng hàng từng hàng thị

vệ, còn có Hoàng thượng mặt mũi tối tăm kia nữa…


“Hoàng huynh…”

Lân vương kinh ngạc giây lát, những người bị bọn họ đánh ngất ra đất

trước đó đã bị trói chặt lại, cúi đầu thở dốc quỳ ở một bên. Hắn liền

hiểu mà bật cười, hoàng huynh và mình cùng nhau lớn lên, làm sao lại

không hiểu mình, không phòng bị mình cơ chứ?


“Lân, đệ thật khiến hoàng huynh thất vọng…”


Hoàng thượng khẽ thở dài một tiếng, trên gương mặt tuấn mỹ chẳng có chút ý

cười nào, hàn mâu tựa như đầm nước, liếc nhìn qua lại giữa Lân vương và

Tiểu Tiểu trong lòng hắn, Tiểu Tiểu rúc chặt vào trong ngực Lân vương,

tay Lân vương thu chặt lại, cúi đầu dịu dàng nói:


“Tiểu Tiểu, đừng sợ, có Lân đây, sẽ không sao đâu!”


Tiểu Tiểu gật gật đầu, ánh mắt nhìn xung quanh một vòng, vô tình nhìn thấy

cái thứ sáng trưng kia, xem ra Hoàng thượng đã có sự chuẩn bị hết rồi;

hóa ra, hắn đã chuẩn bị xong xuôi ở đây chờ Lân vương!


Đầu chôn

trong ngực Lân vương, Tiểu Tiểu hít sâu một hơi , rồi lại hít một hơi

nữa. Ở đây, có người nàng lưu luyến nhất, có sự ấm áp mà nàng lưu luyến

nhất…cho nên, nàng sẽ không để hắn xảy ra chuyện, bất luận khi nào, nàng cũng sẽ không để hắn xảy ra chuyện!


Tình cảm của Hoàng thượng và Lân vương trước giờ đều không tầm thường, bố trí nhiều cung tiễn thủ

như vậy, hẳn không phải thật sự muốn đối phó Lân vương đấy chứ? Thế mục

đích của hắn, chính là bắt lấy Lân vương để hắn ngoan ngoãn cưới công

chúa hay sao? Cưới thì cưới đi, dù sao có cưới rồi đi nữa, sau này vẫn

có thể bỏ như thường. Hoặc là, đợi sau khi Tiểu Tiểu ta ra ngoài, có thể xách Lân vương bỏ trốn vì tình nhỉ?


“Lân, nói cho thiếp, nếu như sau này chàng có con, chàng sẽ đặt tên nó là gì?”


Tiểu Tiểu bật cười khẽ, tha thứ cho sự ích kỉ của nàng nhé, hiện tại không

muốn để Lân vương biết nàng đã mang thai, nhưng nàng muốn con mình có

một cái tên mà cha đặt cho.


“Điều này…Tiểu Tiểu, cái này không

gấp, sau này hẵng nói…” Bây giờ không phải là thời cơ tốt để bàn luận

vấn đề này, Lân vương lấy làm khó hiểu nhìn Tiểu Tiểu, lúc nhìn thấy vẻ

vui mừng không che giấu được nơi khóe mắt nàng, trong lòng hắn cả kinh,

lại nhớ đến những lời trước đó của Điểm Điểm, chẳng lẽ…


“Lân, hãy lấy công chúa, đừng làm trái Hoàng thượng nữa, cả đời này của Tiểu

Tiểu, có thể có được tình yêu của chàng, đã đủ lắm rồi, cũng không còn

gì nuối tiếc nữa…”


Nắm lấy tay Lân vương, Tiểu Tiểu len lén viết chữ lên tay hắn, Lân vương ngây ra, trong mắt thoáng qua một tia đau lòng:


“Tiểu Tiểu, nàng biết rõ, ta căn bản không thích cái ả công chúa kia, sao nàng có thể đối xử với Lân như vậy?”


Nhìn nhau, trong mắt hai người đã sáng tỏ, Tiểu Tiểu khẽ thở dài một tiếng, ý vị sâu xa mà nhìn Hoàng thượng một cái, thở dài nói:


“Vì thiếp yêu chàng, cho nên thiếp muốn chàng sống thật tốt, nhớ thiếp thật nhiều, chăm sóc thật tốt cho Điểm Điểm của thiếp…”


“Đủ rồi! Đừng có biểu diễn cái này trước mặt trẫm. Lân, đệ thật khiến hoàng huynh đau lòng, không phải hoàng huynh đã nói, sẽ phong Tiểu Tiểu làm

phi, sau này sẽ phong nàng làm hậu hay sao? Đệ sao có thể…”


Phẫn

hận nhìn Lân vương, đệ ấy thật quá không xem mình ra gì, mà chuyện thành thân ba ngày sau, cũng nhất định sẽ tiến hành như thường!


“Hoàng huynh, đệ và Tiểu Tiểu là thật lòng yêu nhau!”


Lân vương ôm lấy Tiểu Tiểu, cho dù thật sự như những gì Tiểu Tiểu nói, hắn

cũng phải ôm nàng cho chặt, tốt nhất là có thể đả động đến Hoàng thượng, khiến Hoàng thượng buông tay. Nếu như có thể, hắn cũng không muốn làm

tổn hại đến tình huynh đệ với Hoàng thượng.


“Hừ, chỉ cần đệ thành thân rồi, trái tim của Tiểu Tiểu tự nhiên sẽ thu lại, nàng ấy đã là phi tử của trẫm. Một ngày là vậy, sau này vĩnh viễn đều là vậy. Trẫm nói

lại lần nữa, Tiểu Tiểu là của ta, là người con gái của ta!”


Gương mặt Hoàng thượng hàn khí bức người, Lân vương cười lạnh nói:


“Nhưng mà hoàng huynh, hình như huynh đã quên, đệ và Tiểu Tiểu tuy chưa thành

thân, nhưng trước khi nàng làm phi tử của huynh, bọn đệ sớm đã tự định

chung thân rồi, thậm chí…”


Nhìn xung quanh nhiều người như thế,

Lân vương đem những lời phía sau nuốt xuống, chuyện này liên quan đến

danh dự của Tiểu Tiểu, bất luận dưới tình huống nào, hắn cũng đều cố kị.


“Đủ rồi! Người đâu, mời Lân vương vào trong lao nghỉ ngơi, đêm cũng đã khuya, không còn sớm nữa…”


Hoàng thượng hậm hực lườm Tiểu Tiểu một cái, nhìn thấy cánh môi hơi hơi sưng

đỏ kia của nàng liền cảm thấy khó chịu một cách khó hiểu, đúng là một

đôi cẩu nam nữ, ban nãy lúc ở trong lao hai người hôn đến say sưa thế

kia, lúc hôn môi với mình sao không say sưa như thế chứ?

kia, lúc hôn môi với mình sao không say sưa như thế chứ?


“Hoàng

huynh, xin lỗi…” Muốn bắt đệ, hình như cũng không dễ vậy đâu, Lân vương

ôm lấy Tiểu Tiểu, ra hiệu với thị vệ phía sau, mấy người liền phi lên

không trung, mà Hoàng thượng chỉ cười trào một tiếng: May mà, hắn vốn đã biết khinh công của Tiểu Tiểu quá tốt, thứ mà hắn sớm đã chuẩn bị cho

Tiểu Tiểu, bây giờ cuối cùng cũng cần dùng đến rồi…


“Hoàng thượng, ngài hèn hạ!”


Mấy người, đều bị tấm lưới phủ lên đầu tóm lại, Tiểu Tiểu tức tối nhìn Hoàng thượng, Hoàng thượng thì lại bật cười to:


“Vậy sao? Trong mắt của ái phi, ta không phải trước nay đều hèn hạ hay sao?

Biết tấm lưới này từ đâu mà có không? Lúc trẫm biết nàng có khinh công

không tồi, trẫm liền âm thầm tìm người bắt đầu đan dệt, cái này là chuẩn bị riêng cho Tiểu Tiểu nàng đấy. Có điều không ngờ, tấm lưới này, trừ

đối phó nàng, ngay đến huynh đệ ruột của trẫm cũng đối phó luôn, ha ha…”


Hoàng thượng đắc ý cười to, vang khắp cả hoàng cung, mà Lân vương và Tiểu

Tiểu trong lưới, lại ôm chặt lấy nhau, thất vọng mà nhìn Hoàng thượng

đang cười điên cuồng…


***


“Từ Lâm ca, đều tại Thủy Tiên, Thủy Tiên thật sự là quá sơ ý, thế mà lại không biết bản thân mang thai!”


Hạnh phúc dựa vào trong lòng Từ Lâm, trên mặt Thủy Tiên mang theo nụ cười

ngọt ngào, bàn tay vuốt lên cái bụng vẫn chưa nhìn thấy gì của mình. Lúc trước khi Thủy Thủy mang thai, nàng còn từng hâm mộ, lúc nào mình mới

có thể mang thai một đứa con cho Từ Lâm, bây giờ tốt rồi, bọn họ không

chỉ có được đặc xá của Hoàng thượng, còn có đứa con của chính mình, tất

cả đều giống như một giấc mơ vậy.


“Thủy Tiên, ta cũng rất vui mừng!”


Thủy Thủy mang thai, vốn đã đủ cho hắn vui mừng rồi, không ngờ bây giờ Thủy

Tiên cũng đã có, Từ Lâm hắn thật đúng là lợi hại, thế mà lại có thể

khiến cho hai người phụ nữ trước sau mang thai, hơn nữa bọn họ còn là tỷ muội! Tốt quá, hiện giờ không được, đợi sau khi đứa con của Thủy Thủy

sinh ra, hắn liền dẫn hai tỷ muội bọn họ cùng nhau đi ẩn cư. Dù sao thì

hắn đều có hảo cảm với các nàng, hơn nữa, hai người mỗi người một vẻ,

đều rất xinh đẹp.


Nhưng bây giờ hắn không thể nói, Thủy Thủy

tưởng rằng đứa con là của Lân vương, cứ để muội ấy nghĩ vậy đi. Nếu như

biết đứa con là của mình, Thủy Thủy chưa chắc sẽ sinh hạ đứa con này, mà Thủy Tiên cũng sẽ đau lòng thất vọng với mình, lúc đó động thai khí,

con cũng nguy hiểm. Còn có Vu tướng, Vu Hoa, bọn họ đều không phải người dễ chọc, nếu như biết người đàn ông làm nhục Thủy Thủy là mình, bọn họ

sẽ không chịu để yên đâu!


Nhưng đợi đứa bé sinh ra là ổn, gạo đã

nấu thành cơm, con cũng đã có, bọn họ sẽ không giết chết mình để hai

người phụ nữ ở góa đâu nhỉ? Đắc ý tính toán, ánh mắt Từ Lâm lại liếc về

phía Thủy Thủy, chỉ thấy nàng ta đang cẩn thận nắn bóp bàn tay đang

sưng, có thể là rất ngứa, không dám gãi, chỉ có thể dùng tay bóp, giờ

đây bàn tay nàng ta đã chi chít những dấu tay màu xanh tím.


“Bà

ngoại, các người tại sao lại không cần mẹ, đem mẹ vứt ở bên đường không

lo vậy? Có phải khi đó trong nhà bà rất nghèo, không nuôi nổi mẹ phải

không?”


Ngồi trong lòng Vu phu nhân, Điểm Điểm ngây thơ hỏi.


“Ơ…chuyện này…Điểm Điểm…”


Trên mặt Vu phu nhân lộ ra vẻ khẩn trương, bà cũng không biết nguyên nhân,

bà quay đầu nhìn về phía Vu tướng, bản mặt già của Vu tướng đỏ lên, lúng túng không biết phải nói thế nào.


“Điểm Điểm!” Nhìn thấy cha mẹ khó xử, Vu Hoa vội đón lấy Điểm Điểm, ôm trong lòng cười nhạt nói:


“Cháu là bảo bối của mẹ cháu, cũng giống vậy, mẹ của cháu cũng là bảo bối của ông bà ngoại. Lúc nhỏ, mẹ cháu bị bệnh, bọn ta cũng không biết sao mẹ

cháu lại ở bên đường…khi đó, Tiểu Tiểu không còn thở nữa, ta còn chính

mắt nhìn thấy quản gia đem muội ấy nhập liệm…”


Tuy lúc đó y chỉ

có năm sáu tuổi, nhưng chuyện khi đó y vẫn còn nhớ, tận mắt nhìn thấy hạ táng, nhưng Tiểu Tiểu sao lại ở bên đường, còn có thể bật khóc nữa chứ? Lờ mờ, y còn nhớ đứa em gái này rất đáng yêu, rất thích cười, nhìn thấy y luôn cười khanh khách…


“Cậu, ý của cậu là khi đó mẹ đã chết rồi sao?”


Điểm Điểm khó hiểu nhìn cậu, hình như có hơi kì lạ, Vu tướng trầm mặt, lạnh lùng nói:


“Tình hình cụ thể của chuyện này, xem ra phải hỏi quản gia rồi, chuyện lúc đó hắn là người rõ nhất, hắn hẳn là biết chuyện này là sao.”


Đứa

con gái đã tắt thở đem chôn, thế mà lại được lượm ở ven đường, chuyện

này thật sự rất quỷ dị. Có điều những chuyện này đều không quan trọng

nữa, quan trọng là, Tiểu Tiểu, con gái lớn của ông vẫn còn sống tốt, thế là hay rồi.


“Ờm, con biết rồi. Dì xấu xa à, ban nãy những lời

của gia gia dì không nghe thấy sao? Không được gãi, gãi rách da sẽ rất

khó lành…”


Nhìn vẻ đau khổ trên mặt Thủy Thủy, trong lòng Điểm

Điểm liền thấy vui vẻ: Ả nữ nhân này thật quá xấu xa, thế mà lại dám

cùng mẹ cướp cha, thật quá xấu xa mà! Bé nhất định phải lưu tâm đến nàng ta, còn có cái thứ kia trong bụng nàng ta nữa, trong bụng mẹ có em bé

rồi, đó mới chính là của cha đấy nhá?


“Dì còn gãi, lát nữa rách da, đừng nói cháu chưa cảnh cáo dì nhé!”


Điểm Điểm nghiêm túc nhìn nàng ta, Thủy Thủy nhíu mày:


“Cha, cha thương lượng với cái lão bên ngoài một chút, bảo ông ta xem giúp

con được không! Y thuật của ông lão kia cao như thế, tỷ tỷ chảy máu mà

ông ta vẫn còn cứu được, cái này của con nhất định ông ta sẽ có cách…”


Thủy Thủy làm nũng nhìn Vu tướng, Vu tướng lắc lắc đầu:


“Muốn xin thì con tự mình đi xin. Thủy Thủy, con cũng không phải là con nít,

tại sao bây giờ làm việc càng ngày càng xúc động vậy chứ? Tiểu Tiểu là

tỷ tỷ của con, Điểm Điểm là cháu ngoại của con, sau này con tuyệt đối

không được làm tổn thương đến họ!”


“Cha…con làm hại họ lúc nào

chứ? Con chỉ là không muốn để đứa bé trong bụng con không có cha mà

thôi. Đứa bé không có cha, cha không biết sẽ đáng thương cỡ nào sao?

Chẳng lẽ cha…”


Thủy Thủy không kiên nhẫn mà nhìn Vu tướng, nói

lên đại đạo lý của nàng ta, lời của nàng ta còn chưa nói hết, Điểm Điểm

liền oa oa bật khóc, ông lão bên ngoài lắc lắc đầu, vểnh tai lên nghe

động tĩnh bên trong.


“Tiểu tử thối, ta đâu có nói mày, mày khóc gì mà khóc? Không lẽ mày không có cha à? Cha của mày không phải Lân vương sao?”


Thủy Thủy bực bội lườm Điểm Điểm, tên nhóc thối này, luôn tại thời khắc mấu chốt mà ngắt lời mình, thật là đáng ghét quá mà.


“Hu hu…bà ngoại, ông ngoại, Điểm Điểm…Điểm Điểm, chính là đứa bé không cha…”


Khóc gục trong lòng Vu Hoa, Điểm Điểm miệng gọi Vu tướng và Vu phu nhân, nhỏ như bé mà cũng biết, tính quan trọng của Vu tướng và Vu phu nhân trong

cái nhà này, bé chính là muốn thu phục lòng của bọn họ, ai bảo bé thông

minh đáng yêu như thế cơ chứ?


“Điểm Điểm…đừng khóc, đừng khóc

mà…cha của cháu không phải Lân vương sao? Cháu không phải là con trai

của Lân vương đấy ư?” Vu Hoa vỗ bả vai Điểm Điểm, an ủi nói.


“Điểm Điểm không biết nữa, mẹ cũng không biết, mẹ cũng không biết cha của con là ai, chỉ biết cha có khả năng là Lân vương…hu hu, ban nãy dì xấu xa

kia chính là nói Điểm Điểm mà…dì xấu xa,…xấu xa…!”


Nghẹn ngào mà

nói, gương mặt Điểm Điểm lộ ra vẻ cực kì đáng thương, mỹ mục của Thủy

Thủy trợn lên, bỗng nhiên mặt mày hớn hở, nàng ta cẩn thận vịn lên thành xe đi đến bên Điểm Điểm, dịu giọng hỏi:


“Điểm Điểm, ban nãy cháu nói, cháu không biết cha cháu là ai sao? Cháu không phải là con trai của Lân vương?”


“Hừ…” Điểm Điểm ngoảnh đầu đi, từ chối trả lời câu hỏi của nữ nhân này, nàng

ta trước giờ chả có tí lòng tốt nào, nói chuyện dịu dàng với mình thế

này, nhất định là có mưu đồ.


Lúc trời đã tối, một đoàn người cuối cùng cũng đến một hộ nhà nông, cho mấy người trong nhà vài lượng bạc,

bọn họ quyết định tạm thời ở đây nghỉ chân. Tuy là chạy nạn, y phục mặc

trên người bọn họ không hề sang quý, nhưng chế tác tinh tế vẫn cho thấy

bọn họ không phải người thường. Vợ chồng nông gia nhiệt tình chiêu đãi

bọn họ những món ngon nhất, nhưng Thủy Thủy vẫn bĩu môi, vẻ mặt không

vui.


“Thủy Thủy, ở đây cũng không phải ở nhà, muội đừng tùy hứng nữa!”


Vu Hoa lạnh lùng trách móc một tiếng, gắp vài miếng thịt vào trong chén

Điểm Điểm, Điểm Điểm vui vẻ cười, vui vẻ ăn, thuận tiện đem mấy miếng

gắp vào trong chén gia gia, ông lão bật cười ha ha:


“Điểm Điểm ngoan lắm, gia gia không uổng công thương con!”


Sắc mặt Vu tướng như cũ, miếng thịt gắp trên đũa cũng vươn dài cánh tay đưa vào trong chén Điểm Điểm, ôn hòa nói:


“Điểm Điểm, con còn nhỏ, phải ăn nhiều một chút mới mau lớn!”


“Cảm ơn ông ngoại, con phải cao như cha, như thế mới có thể bảo vệ mẹ!”


Điểm Điểm cười khúc khích, bé không cần cao nhiều, cao như cha là được rồi,

có điều cha cũng cao thật đấy, hình như còn cao hơn cậu một chút.


“Hừ…ai mà biết mày là thằng con hoang từ đâu chui ra chứ, còn dám luôn miệng gọi cha, mày…ưm ưm…”


Một miếng rau xanh chuẩn xác nhét vào trong miệng Thủy Thủy, vẻ mặt ông lão như cũ, ưu nhã gắp rau đưa vào trong miệng, chậm rãi nói:


“Ăn

cơm thì ăn đi, muốn đánh rắm, thì cút ra ngoài, đừng có ở đây mà ảnh

hưởng đến tâm tình mọi người ăn cơm! Điểm Điểm là con trai của Lân

vương, điều này cô có dị nghị gì thì đi mà nói với Lân vương, đừng ở đây mà dạy hư con nít!”


Thật sự không ngờ, đường đường là Vu tướng lại có thứ con gái như vậy, thật là…


“Ông…ông già thối…ư m ưm…” Lần này, không chỉ là miệng, trên mặt cũng bị ném một ít rau, vẻ mặt Thủy Thủy cực kì hài hước, vả lại điều quan trọng là ông lão đã điểm huyệt nàng ta rồi, nàng ta có muốn cũng chẳng động đậy

được. Nàng ta bốc hỏa hai mắt nhìn ông lão, mà Điểm Điểm ở bên thì mang

vẻ mặt sùng bái mà nhìn ông lão, miệng cười khúc khích:


“Gia gia, người thật lợi hại. Cách này tốt, thú vị hơn nhiều, cũng yên tĩnh hơn rồi…”


Lúc nói, còn không quên làm mặt quỷ với Thủy Thủy, nhìn thấy cặp mắt bốc hỏa của nàng ta, Điểm Điểm cười càng vui vẻ.


“Ha ha, Điểm Điểm, còn không mau ăn cơm? Ăn cơm xong, gia gia dẫn con đi bay bay…”


Ông lão yêu thương sờ đầu Điểm Điểm, đây là ông đích thân giáo dục, là niềm tự hào của ông. Nào có giống cái tên ngốc Tiểu Tiểu kia đâu, ngốc chết

đi được.


“Bay bay? Được đó, được đó…” Vui vẻ bới cơm trong chén,

cả trái tim Điểm Điểm đều bay bổng: Bay bay nhá, đã bao lâu gia gia

không dẫn mình bay bay rồi?’


“Ưm ưm…ta…” Nhìn thấy một già một

trẻ đều rời đi, Thủy Thủy lo lắng nức nở, ông lão quay đầu, bực dọc nhìn Thủy Thủy, vung tay một cái, một cục đá không lớn không nhỏ liền bay

qua, Thủy Thủy loạng choạng một cái, suýt nữa là ngã xuống đất.


Bốc hỏa nhìn bóng dáng đã đi xa của hai người, nàng ta động đậy cánh tay có hơi cứng ngắc của mình, cảm giác tê dại thuận theo cái tay trúng độc

truyền đến, cái tay sưng đỏ ngứa càng dữ hơn, trên mặt nàng ta đổ một

tầng mồ hôi lạnh, một bàn tay khác thì ra sức nắn bóp bàn tay trúng độc, vài lần thì xuất hiện vết máu loang lổ…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận