Thuận Tay Dắt Ra Một "Bảo Bảo"


hắn không cho phép

nàng đi ra khỏi sinh mệnh của mình, hắn không cho phép nàng rúc vào

trong sự ôm ấp của người đàn ông khác…cho dù, người đàn ông đó là Lân

vương, là huynh đệ của mình cũng không được!


________________________________________________


“Nhưng ta cảm thấy, có lẽ hoàng huynh sẽ không giết nàng đâu!”


Ngưng tiếng cười, trên mặt Sóc vương mang theo một tia lo âu, hắn nhìn không

lầm đâu, ắt hẳn hoàng huynh đã yêu cô gái này mất rồi. Haizz, đâu chỉ có hoàng huynh, ngay cả hắn cũng…


“Sóc vương, ngài nên biết, cho dù ngài ấy muốn giết ta, ta có chết hay không còn chưa chắc à nha…”


Tiểu Tiểu cười khẽ, không giống như đang đàm luận sinh tử của nàng, ngược

lại giống như đang nói về thời tiết bên ngoài vậy, trong ánh mắt nàng

mang theo một tia mông lung:


“Mạng của ta cứng lắm, sẽ không toi

dễ dàng vậy đâu. Vả lại trên đời này còn có người mà ta quyến luyến, ta

vẫn không nỡ rời xa!”


Đúng thế, người nàng lưu luyến là ai? Điểm

Điểm, Lân vương, sư phụ, hay là thai nhi nhỏ bé kia trong bụng? Sinh

mệnh vẫn chưa thành hình ấy? Đây là hài tử mà, bây giờ người duy nhất

trên đời này biết đến nó chỉ có mỗi mình nàng mà thôi…cũng không đúng,

không biết lời hôm đó của Dạ Hoặc là có ý gì, Dạ Hoặc có biết không?


“Người nàng lưu luyến là Lân vương à? Tiểu Tiểu, người con gái đêm đó vậy mà

lại là nàng, tại sao nàng lại hỏi ta chuyện về thai ký? Nàng muốn tìm

thứ gì? Hay là nói người mà nàng quen biết có thai ký này?”


Hai mắt của Sóc vương nhìn chằm chằm Tiểu Tiểu, muốn từ trong ánh mắt nàng tìm ra một chút kinh hoàng, một chút hỗn loạn.


“Ta chỉ tùy tiện hỏi thôi, trên lưng Lân vương có, trên lưng ngài cũng có, ta chỉ là tò mò, không có ý gì khác…”


Tiểu Tiểu cúi đầu xuống, nhớ đến chuyện hộp gấm kia, trong lòng nàng liền

bắt đầu loạn cả lên: Nếu như chuyện hộp gấm là thật, thế thì cha của

Điểm Điểm là Sóc vương, là thúc thúc xấu xa trong miệng thằng bé. Cần

nói cho Điểm Điểm biết không? Có cần để Sóc vương và Điểm Điểm nhận nhau không? Nếu như nhận nhau, nàng và Lân vương phải làm sao đây? Trong

lòng Lân vương có để ý hay không…


Hắn nhất định sẽ để ý! Không

nói cho Điểm Điểm, thì lại không công bằng với Điểm Điểm, nàng sẽ cảm

thấy thẹn với Điểm Điểm. Nhưng nói rồi, hạnh phúc của mình cũng bị hủy

luôn…


Trong lúc do dự, lại nghe Sóc vương nói: “Vậy ư? Thế bổn

vương lại càng không hiểu, nửa đêm canh ba, Tiểu Tiểu cô nương đến phủ

của bổn vương để làm gì vậy?”


Sóc vương lạnh lùng nhìn Tiểu Tiểu, nàng đang nói dối, hắn dám khẳng định!


Tiểu Tiểu khẩn trương thu chặt cánh tay, điều này thật sự không dễ trả lời,

nửa đêm canh ba đến phủ của một người đàn ông nói sao đi nữa cũng không

dễ giải thích, ngắm sao ư? Ngươi cần phải chạy đến nhà người ta chắc?

Xem phong cảnh á? Buổi tối cũng chẳng có phong cảnh gì đẹp để xem, khi

đó cái mà ngươi xem lén chính là người ta và tiểu thiếp đang tán tỉnh,

còn suýt nữa bị bắt ngay tại chỗ nữa chứ…


Trong thiên lao im ắng, một người nhìn chằm chằm vào người kia, mà cái người trong thiên lao

thì lại ngồi im không động đậy, không ai biết nàng đang nghĩ gì, cũng

không ai biết Sóc vương đang nghĩ gì.


“Tiểu Tiểu, không trả lời

được sao? Nếu như có một ngày, nàng rơi vào tay ta, ta tuyệt đối sẽ

khiến cho nàng phải ngoan ngoãn nói ra hết tất cả…”


Hừ lạnh một

tiếng, nếu như không phải cố kị hoàng huynh, Sóc vương thật sự sẽ tiến

vào, bổ đầu nàng ra xem thử trong lòng nàng rốt cuộc đang nghĩ cái gì.


“Sẽ không có ngày đó đâu, đối với những việc trước kia, ta nguyện ý nói

tiếng xin lỗi! Nhưng sau này, ta hi vọng hai chúng ta sẽ không liên quan gì nhau nữa…”


Yếu ớt nói ra câu cuối cùng, Tiểu Tiểu mệt mỏi

nhắm mắt lại, Sóc vương khó ứng phó hơn Hoàng thượng, nàng vẫn luôn

biết, nhưng bây giờ chân chính lĩnh hội thêm lần nữa, trong lòng nàng

vẫn cảm thấy mệt mỏi.


“Không đời nào, chuyện nàng thiếu ta còn

nhiều đấy, sao có thể không liên quan gì nhau được? Tiểu Tiểu, trong

lòng nàng ắt hẳn rất rõ, nàng còn thiếu ta một lời giải thích!”


Thân ảnh cô ngạo nặng nề đi về phía cửa thiên lao, trong lòng Tiểu Tiểu cả

kinh: cái gọi là lời giải thích, là chỉ cái gì? Chẳng lẽ Sóc vương cũng

biết bí mật kia? Hoặc là hắn đã bắt đầu hoài nghi thân phận của Điểm

Điểm?


Chuyện của Điểm Điểm, trừ mình và sư phụ, người biết nhiều

nhất cũng chỉ có Lân vương thôi mà? Lân vương không thể nào nói ra, lẽ

nào lúc nàng nói với Lân vương, có người nghe lén sao? Thế trong phủ của Lân vương, há chẳng phải là có gian tế của Sóc vương? Hoặc là, ngay đến Hoàng thượng cũng đã biết rồi?


Bất an đứng dậy, Tiểu Tiểu bắt

đầu đi lại trong lao, nàng bây giờ không gặp được Lân vương, cũng không

gặp được sư phụ, không đưa tin cho họ được! Cũng không biết cả nhà Vu

tướng sắp xếp sao rồi, thời gian một ngày chắc là chưa sắp xếp ổn thỏa

nhỉ.


Nhìn khóa lớn trên cửa nhà lao, Tiểu Tiểu do dự hồi lâu,

khóa này, căn bản không làm khó được nàng, cho dù không có chìa khóa,

không có trang sức, muốn mở khóa cũng dễ như trở bàn tay, nhưng sau khi

mở khóa thì sao? Nàng có thể chạy được bao xa, có thể bay được bao lâu?

Nàng đến là vì cứu Vu gia, nếu như bây giờ nàng rời đi, thế há chẳng

phải nỗ lực của nàng đều trở thành công cốc hay sao?


Vỗ vỗ đầu, nàng không thể đi, sau khi ngồi lại xuống đất, nàng dứt khoát nhắm mắt dưỡng thần.


Nhắm mắt lại, dù sao thì nghĩ gì cũng vô ích, nàng bây giờ tựa như chim

trong lồng, sớm đã bị trói lại đôi cánh. Không thể làm được gì, thành

thử thì chuyện gì cũng làm rồi, nếu đã không còn gì để làm, thì trực

tiếp đi ngủ thôi.


Mơ mơ màng màng, lúc mở mắt ra lần

nữa, trong lao đã thắp đèn, dưới ánh đèn lờ mờ, trước mặt của Tiểu Tiểu, có thể nhìn thấy một bóng dáng cao to, cô độc đứng đó, khiến Tiểu Tiểu

nhìn cũng thấy hơi đáng thương!


Đáng thương cái gì? Tiểu Tiểu tự

cười trào một tiếng, kẻ đáng thương là mình thì có, hắn là Hoàng thượng, chuyện gì cũng do hắn quyết định, có gì mà đáng thương chứ?


“Tiểu Tiểu, nàng cười gì?”


Tiểu Tiểu hơi ngẩn ra, lúc trước, hắn đều gọi mình là Thụy Tiên, nay đột

nhiên bị gọi thành Tiểu Tiểu, hơn nữa giọng điệu lại dịu dàng nhường

này, nàng vẫn thật có chút không quen.


“Không có gì, chỉ là cảm thấy, thật ra ở trong này cũng không tệ, có ăn có uống có chỗ ngủ, đã tốt lắm rồi!”


Cười hì hì một tiếng, Tiểu Tiểu nói có chút chột dạ, đâu thể nói mình cảm thấy hắn hơi đáng thương nên mới cười được…


“Phải đó, yêu cầu của nàng cũng không cao, nhưng yêu cầu của ta càng thấp

hơn, nàng là con gái Thủy Nhu của Vu tướng, ta sẽ phong nàng làm phi,

qua một thời gian thậm chí có thể làm hậu, những chuyện trước kia chúng

ta xí xóa hết…Tiểu Tiểu, để chúng ta làm lại từ đầu, được chứ?”


Hoàng thượng khẩn trương nhìn Tiểu Tiểu, hôm nay hắn đã suy nghĩ cả ngày rồi. Đăng cơ lâu nay, lần đầu tiên hắn dụng tâm với chuyện này như vậy.

Những việc Tiểu Tiểu phạm phải, giết cũng chẳng quá, nhưng hắn không nỡ

giết nàng, cũng sẽ không bỏ qua cho nàng, hắn có hứng thú với Tiểu Tiểu, thậm chí là đã yêu nàng mất rồi, cho dù nàng là người yêu của Lân

vương, cho dù bây giờ nàng không thích hắn, nhưng hắn có lòng tin, nhất

định có thể có được trái tim của Tiểu Tiểu.


“Ha ha, Hoàng thượng, ta nên cảm tạ ngài khoan dung ư? Ta có nên cảm tạ ngài khoan hồng độ

lượng không? Nhưng ta không thích ngài, ta đã có người ta yêu rồi…trên

đời này có nhiều chuyện có thể cưỡng cầu, nhưng duy chỉ có tình cảm, là

vạn vạn không thể cưỡng cầu, cho nên…tha thứ cho ta, thứ lỗi!”


Tiểu Tiểu ngẩng đầu lên, mẫn cảm bắt được một tia tổn thương trong mắt hắn, nhưng chỉ là một thoáng, mặt hắn liền tối lại:


“Tiểu Tiểu, nàng nên biết, tuy rằng bây giờ trẫm thả người nhà của nàng ra

ngoài, trẫm tùy thời có thể đưa bọn họ vào. Mà nàng, nếu như không làm

phi tử của trẫm, trẫm có thể xử nàng tội chết!”


Ánh mắt lạnh lẽo, lời nói vô tình, tựa như lúc bọn họ gặp nhau lần đầu, nhưng cũng không

hoàn toàn giống, khi đó, hắn hận nàng, nhưng bây giờ, hắn không hận

nàng, chỉ là đang uy hiếp nàng.


“Ta biết. Bọn họ là người nhà của ta, nhưng trước nay chưa từng vì ta mà tốn chút sức lực nào nhỉ? Sở dĩ

ta vào cung đổi bọn họ ra, là bởi vì bọn họ từng cho ta sinh mạng, giây

phút ta đến bọn họ đi kia, giữa ta và bọn họ đã không còn bất cứ quan hệ gì nữa. Về phần sau đó của bọn họ, ta không có năng lực để quản, cũng

không muốn quản. Về phần cái chết ấy à? Ai cũng không muốn chết, huống

hồ bây giờ ta còn có người để lưu luyến, ta càng không muốn chết. Nhưng, nếu như ta ở lại trong cung, ở bên Hoàng thượng, tâm cũng không thu hồi được, như thế chẳng phải là hại Hoàng thượng sao? Không yêu ngài, nhưng lại muốn ở bên ngài làm lỡ tinh lực của ngài, cuối cùng đau khổ không

chỉ có ngài, còn có ta, Lân. Hoàng thượng, nếu như bắt ta chết ngài mới

có thể trút bỏ cục tức trong lòng, thế Tiểu Tiểu ta cũng không lời oán

trách!”


Đã đến, thì sẽ không hối hận, huống chi, Tiểu Tiểu tin tưởng, sư phụ và Lân vương sẽ không để mình chết đâu.


“Nàng…hừ, Tiểu Tiểu, ý nàng nói, nàng vĩnh viễn cũng không thể yêu trẫm sao?”


Nổi giận nhìn Tiểu Tiểu, đây là phi tử của hắn mà, cho dù là mạo danh thay

thế, nếu đã làm mấy tháng, thế thì nàng mãi là phi tử, hắn không cho

phép nàng đi ra khỏi sinh mệnh của mình, hắn không cho phép nàng rúc vào trong sự ôm ấp của người đàn ông khác…cho dù, người đàn ông đó là Lân

vương, là huynh đệ của mình cũng không được!


“Phải! Hoàng thượng, chúng ta cũng vốn chẳng tương xứng, ta và Lân sớm đã có phu thê chi

thực, ta cũng sớm đã chẳng phải thân trong trắng…lẽ nào những chuyện này Hoàng thượng cũng không để bụng sao?”

thực, ta cũng sớm đã chẳng phải thân trong trắng…lẽ nào những chuyện này Hoàng thượng cũng không để bụng sao?”


Điềm nhiên nhìn hắn, nói đến câu này, gương mặt Tiểu Tiểu lộ ra tia ửng hồng, rất là mê người.


“Ta…việc trước kia của các người, ta có thể không nhắc chuyện cũ. Chỉ là sau này, không cho phép gặp nhau nữa!”


Siết nắm tay lại thật chặt, đồng ý điểm này, đã là cực hạn của hắn.


“Nhưng trái tim thì sao? Có thể quản được chắc? Tiểu Tiểu ta từ nhỏ cũng không tiếp thu mấy thứ giáo dục tùm lum lùm la kia, ta không biết cái gì luân lý đạo đức, ta chỉ biết, yêu thì là yêu, muốn thay đổi rất khó…”


Vì mình và Lân vương, Tiểu Tiểu sẽ không khuất phục. Dù sao thì kết quả

xấu nhất chính là bị chém đầu, nàng chẳng có gì cố kị hết.


“Nàng…Tiểu Tiểu, không phải nàng rất thiếu tiền sao? Vu tướng nói, điều kiện nàng

đáp ứng tiến cung đó là ba tháng hai vạn lượng bạc đúng không? Thế trẫm

thuê nàng được không? Thuê nàng cả đời, vĩnh viễn…”


Thật ra, trái tim có thể từ từ thu phục, tâm niệm Hoàng thượng xoay chuyển, bây giờ

khiến nàng đồng ý ở bên mình trước đã, từ từ thuần phục nàng, cũng tốt

đấy!


“Không thiếu tiền, cách kiếm tiền rất nhiều, mà đây là cách

mệt nhất, sau này chuyện như vậy ta tuyệt đối không nhận nữa…” Vả lại,

bây giờ trong bụng nàng đã có em bé, nàng phải dưỡng thai cho tốt, sinh

cho Điểm Điểm một muội muội đáng yêu.


Hoàng thượng trầm mặc, ánh

đèn lờ mờ chiếu lên khuôn mặt hắn, chợt sáng chợt tối, nhìn khá là khủng bố, Tiểu Tiểu nhàn nhạt nhìn hắn, hắn chăm chú nhìn Tiểu Tiểu, hai

người cách một hàng thanh chắn ngục, căn phòng lặng ngắt như tờ…


***


“Cha, chúng ta phải đi đâu đây? Con không muốn đi nữa, con phải ở đây đợi Lân vương đến cưới con….Tiểu Tiểu đã tiến cung rồi, con mang thai đứa con

của Lân vương, chàng nhất định sẽ đến cưới con…”


Trong chiếc xe

ngựa không rộng rãi lắm, một giọng nói om sòm lại cất lên lần nữa, Vu

tướng dứt khoát nhắm mắt lại, mặc cho Thủy Thủy ở bên làm ầm ĩ.


Thủy Tiên chặt chẽ dựa vào lòng Từ Lâm, trong tay cầm cái bọc không lớn lắm, ánh mắt Từ Lâm liếc về phía Thủy Thủy, rồi lại nhìn về phía Vu tướng,

hắn tựa như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra. Cũng giống như Vu tướng nhắm mắt lại, không nghe tiếng ồn bên ngoài nữa.


Vu phu nhân hình như đã ngủ, bà ta tựa trên người Vu Hoa, Vu Hoa ôm bà,

trên mặt mang theo một tia bất an, bọn họ chạy rồi, thế Hoàng thượng sẽ

đối xử thế nào với Tiểu Tiểu?


Không đúng, nàng không phải Tiểu

Tiểu nữa, là Thủy Nhu, muội muội của y, đứa muội muội ra đời hai tháng

đã chết yểu, cũng là cô nương mà y từng yêu.


Xe ngựa chạy không

nhanh, đi đường chưa tới một canh giờ, đột nhiên dừng lại, người trong

xe đều mở mắt ra, khẩn trương nhìn bên ngoài, nhưng tấm màn dày đã che

hết thảy bên ngoài, bọn họ chỉ đành vểnh tai lên, muốn nghe ra được chút tin tức hữu ích gì đó.


“Gia gia, người đến muộn nửa canh giờ đấy…”


Giọng nói non nớt cất lên, ông lão đánh xe cười hì hì nói:


“Hết cách, đụng phải một con ruồi nhặng, cứ mãi kêu vo ve, lầm lì ở phía sau không chịu đi, cho nên hơi muộn một chút…”


Xe ngựa lại bắt đầu đi về phía trước, nhưng tiếng nói chuyện ở ngoài xe vẫn không dừng lại, giọng trẻ con lại nói:


“Thế hả? Có con ruồi nhặng đáng ghét vậy sao? Thế sao gia gia không dứt

khoát bỏ mặc con ruồi nhặng kia luôn đi. Nếu như có mặt con ở đó, trực

tiếp phớt lờ con ruồi nhặng đấy, để nó ở lại chờ chết là xong…”


Có thể tưởng tượng, lúc đứa bé nói những lời này, nét mặt tất nhiên là rất hung dữ, ông lão không để bụng cười ha ha một tiếng:


“Ta cũng muốn chứ, nhưng mẹ con có chịu không? Nó biết rồi, còn không làm thịt ta?”


“Thế cũng đúng ha, mẹ con tuy bình thường nhìn rất dữ dằn, nhưng lòng lại mềm yếu…”


Đứa bé nhìn ông lão: “Gia gia lợi hại quá, gia gia cũng biết đánh xe hả? đánh thế nào, con cũng muốn học?”


Đứa trẻ hậu tri hậu giác, đã lên nửa ngày trời, đột nhiên mới phát hiện vấn đề này. Bàn tay nhỏ của thằng bé nắm chặt lấy y phục của ông lão, nũng

nịu nói.


“Điểm Điểm, con còn nhỏ, đợi con lớn rồi, muốn học cái gì gia gia cũng dạy con. Bên ngoài gió lớn, con cũng vào trong xe đi!”


Da của trẻ con rất nõn nà, không thể để Điểm Điểm phơi đen, nếu như bị

phơi đen thật rồi, cái cô nàng kia còn không đến tính sổ với ông chắc!

Tuy Tiểu Tiểu xưa nay tùy tiện ẩu tả, nhưng nó cũng rất biết làm đẹp,

lúc nào phơi nắng, lúc nào không thể phơi nắng, nó biết còn rõ hơn ai

hết.


“Ố, được thôi…” Vui vẻ đáp một tiếng, Điểm Điểm vừa định bò vào, đột nhiên dừng lại do dự nói:


“Gia gia ơi, không phải người nói bên trong có con ruồi nhặng bự hay sao? Ruồi nhặng rất bẩn, con không thèm!”

“Gia gia ơi, không phải người nói bên trong có con ruồi nhặng bự hay sao? Ruồi nhặng rất bẩn, con không thèm!”


“Tùy con, đợi lúc cha mẹ con đều không nhận ra Điểm Điểm, ta xem thử con tìm ai để kể khổ!”


Ông lão cười hì hì một tiếng, Điểm Điểm vội vã tọt vào trong, đập vào mắt, chính là cặp mắt đang bốc hỏa kia của Thủy Thủy.


“Ê, cô tưởng mắt cô to lắm hả? Trừng gì mà trừng, trợn thành mắt ếch, xem ai còn dám muốn cô nữa!”


Điểm Điểm không vui lòng mà lườm nàng ta một cái, ánh mắt của bé liếc nhìn

xung quanh, trước tiên nhìn về phía Thủy Tiên và Từ Lâm, tiếp đó là Vu

tướng, Vu Hoa, Vu phu nhân, bé bật cười hì hì: “Chỉ thấy ngươi thuận

mắt!”


Chỉ vào Vu Hoa, bé ngồi ở một bên kia của Vu Hoa, lời của Thủy Thủy đã đuổi tới nơi:


“Ta có người muốn hay không chẳng cần mày lo. Đồ con nít thối, sau này nói chuyện miệng mồm sạch sẽ chút!”


“Phù phù…”


Bàn tay nhỏ bé của Điểm Điểm quạt quạt bên mũi, miệng vội nói:


“Ai thả rắm thế? Thối quá thối quá! Có một số người chính là thiếu dạy dỗ,

thả rắm thối thế này, thối chết đi được! Cỗ xe này vốn chẳng lớn, hun

đến nỗi mọi người chịu không nổi!”


“Thằng nhãi ranh nhà mày, ta…” Thủy Thủy bốc hỏa nhìn Điểm Điểm, muốn cho nó hai cái bạt tai, nhưng

trong đầu xoay chuyển, nàng ta cười duyên nói:


“Đợi sau này ta gả cho Lân vương rồi, nhất định sẽ khiến mày sống không bằng chết!”


Ban nãy nàng ta suýt nữa thì quên, so đo với tên nhóc này làm gì, nàng ta

có Lân vương cơ mà, đợi Lân vương cưới nàng ta rồi, nàng ta chính là

vương phi, nàng ta muốn dọn dẹp tên nhãi này thế nào cũng được.


“Gả cho Lân vương? Dựa vào cô á?”


Điểm Điểm khinh thường nhìn nàng ta, Lân vương là của mẹ, ánh mắt của người

cao thế kia, người lại yêu mẹ như thế, ả đàn bà này nghĩ dễ quá rồi nhỉ? Lân vương là ai, mỹ nữ dạng gì chưa thấy qua, ngay đến công chúa người

cũng chẳng để vào mắt, dựa vào nàng ta á, đánh giá cao bản thân quá rồi

đấy?


“Ta thì sao? Tiểu tử thối, một đứa con nít như mày, làm gì

có mắt. Lân vương thích ta, trong bụng ta đang mang, chính là cốt nhục

của Lân vương…nếu không thích ta, chàng có thể để ta mang thai đứa con

của chàng chắc?”


Nhìn vẻ kinh ngạc kia của Điểm Điểm, Thủy Thủy

cao hứng ngẩng đầu, kiêu ngạo nhìn Điểm Điểm, Điểm Điểm ngẩn ra giây

lát, thở dài như ông cụ non:


“Hết rồi, nữ nhân này điên rồi.

Trong bụng cô có hài tử hả? Sao ta không thấy? Hơn nữa gần đây cha ta

giữ mình trong sạch lắm, sao có thể làm cho nữ nhân khác mang thai được? Nếu như để mẹ ta biết, Lân vương sẽ rất thảm…”


“Cha mày…”


Thủy Thủy kinh ngạc nhìn bé trai này, không phải nói Lân vương đã nhận một

đứa bé gái bốn năm tuổi làm con à? Đứa bé trai này sao lại gọi Lân vương là cha chứ? Chẳng lẽ nó là nữ cải nam trang?


Thủy Thủy đứng dậy, một phát bắt lấy Điểm Điểm, Điểm Điểm kêu to:


“Bỏ ta ra, nữ nhân thối! Nếu như không vì mẹ, ta đã sớm chẳng khách khí với cô rồi…”


“Hừ, ta không bỏ ra, mày làm được gì? Cởi quần ra, ta xem xem mày rốt cuộc là nam hay nữ!”


Thủy Thủy dữ tợn nhìn bé, Điểm Điểm lắc lắc đầu, lớn tiếng nói:


“Nữ nhân này, đồ bệnh! Bọn ta hảo tâm hảo ý cứu cô, cô còn đối xử với ta như vậy…gia gia, nữ nhân này muốn cởi quần của con…”


Điểm Điểm còn chưa la hết, một bàn tay liền đập tay Thủy Thủy ra, cũng bế

Điểm Điểm qua, Thủy Thủy ôm cái tay bị đánh đau, không thể tin được nhìn Vu Hoa:


“Ca, sao huynh lại đánh muội? Huynh vì tên nhóc thối tha này, vậy mà lại đánh muội?”


“Thủy Thủy, muội không thể tổn thương nó!”


Ôm Điểm Điểm, Vu phu nhân cũng mở mắt, dịu dàng cười cười:


“Con tên Điểm Điểm?”


Bà vuốt ve đầu Điểm Điểm, phiền muộn trong lòng sau khi nhìn thấy Điểm Điểm tự dưng vui vẻ hẳn lên.


“Bà là…bà không phải là mẹ của mẹ con đấy chứ? Gia gia nói, lần này ông ấy

phải cứu là người nhà của mẹ, bà là bà ngoại của con hả?”


Ngây

thơ chớp chớp mắt, Điểm Điểm không biết, lời của bé, cứ như tảng đá bự, ở trong lòng những người trong xe, làm dẫy lên cơn sóng lớn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận