Thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải không?


Sao cậy ấy biết?

Hơi ngẩn người, ánh mắt tôi chạm phải cây violin trên lưng cậu ấy, kí ức về bàn tay cậu ấy lúc trước, cũng là bàn tay tôi đang nắm lấy bây giờ bỗng nhiên vụt đến. Quả đúng cậu ấy là dân chơi nhạc

- Thế.... Thế còn chuyện lúc nãy? – Hơi bối rối chút xíu, tôi ráng tìm chủ đề để lèo lái câu chuyện theo hướng khác thì bất ngờ lại buột miệng, hỏi 1 điều mà rõ ràng tôi đã quá rành. Rất đơn giản, tôi chỉ là tấm bình phong cho cậu ấy từ chối con nhỏ kia dễ dàng, thế thôi!

Cậu ấy nhìn tôi hơi kinh ngạc, rồi nhẹ nhàng buông tay tôi ra, vuốt nhẹ mãi tóc lòa xòa như vỡ lẽ

- À... chuyện đó... không được sao? Tớ muốn cậu làm bạn gái tớ, được chứ?

Gương mặt cậu ấy lúc đó, sao mà như thể có 1 ma lực gì đó làm tôi không thể nào nói không được. Thế nên, dù cơ hàm đang giật giật biểu tình phản đối, tôi cũng phải gật đầu lúng túng nói đúng 2 từ:

- Được thôi

Và thế tôi có người yêu (thật sự) đầu tiên trong đời.

Mấy ngày sau, khi nghe con Tử Di vừa khóc hu hu vừa tuyên bố chuyện này, cả lớp tôi vỡ òa trong nước mắt vì sung sướng, cả trai lẫn gái mới khổ! Thậm chí, ông anh rể bí thư chẳng mấy khi quan tâm đến tôi cũng đưa mắt nhìn tôi biết ơn, tuyên bố hôm nay mở tiệc kỉ niệm (Chắc ông này vẫn còn cay chuyện con Tử Di mấy lần vì tôi mà cho ổng leo cây chứ gì, đồ thù dai!). Bọn chết tiệt! Chúng dám bán rẻ tôi kiểu đó à?! Uổng công thường ngày tôi tốt với chúng!!

Thế nhưng, tôi đành im lặng chấp nhận, một phần là nể mặt tụi bạn, còn chín phần kia là vì tôi vẫn chưa thoát khỏi cái giác hoang mang sợ sệt hôm bữa. 

“Chậc, nhưng chắc chẳng được mấy ngày đâu”

Tôi cong môi, nhìn tụi bạn đánh chén ngon lành mà nghĩ thế, rồi cũng xông vào cuộc chiến giành dưa hấu với tụi nó

Nhưng trái ngược với cái suy nghĩ hời hợt đó của tôi, cũng như lời phán của chuyên gia bói toán thiên tài 10 câu sai hết 11 lớp tôi rằng chúng tôi bền lắm là 1 tuần, thì mối quan hệ của tôi và cậu ấy ngó bộ càng ngày càng bền chặt.

Khác hẳn với ấn tượng ban đầu của tôi, Khang chẳng khờ chút nào, mà ngược lại, còn rất gian manh. Cậu ấy biết cách khiến tôi có cái cảm giác tôi là người chủ động trong mọi việc, nhưng thực chất lúc nào cũng luôn là người xoay tôi như chong chóng. Cậu ấy luôn biết tỏ ra lãng mạn vừa phải, đủ để khiến tôi cảm động, nhưng cũng không đi quá xa khiến tôi phải phát ngượng mà phản ứng ngược. Và, cậu ấy còn biết cách để một đứa mau chán như tôi, 1 đứa bướng bỉnh luôn nghĩ rằng giữa hai chúng tôi chẳng có bất cứ đề tài nào để nói, bị cuốn vào những câu chuyện của cậu ấy, và luôn luôn, thấy vui vẻ và thoải mái khi ở bên cậu ấy. Thế nhưng, ẩn sâu trong tim tôi bắt đầu dấy lên 1 cảm giác...

- Có chuyện gì sao? – Tựa cả người lên vai tôi, Khang khẽ rùng mình, rồi rên lên khe khẽ như chú mèo khoan khoái nằm trong lòng chủ vào những ngày đông giá buốt – Suy nghĩ mông lung về 1 chuyện như thế chẳng giống cậu chút nào!

Đó là một buổi chiều đầu hè buồn chán, khi tất cả các kì thi cuối năm đều đã được giải quyết gọn ghẽ, chúng tôi lại hẹn hò lần đầu sau kì thi, ở nhà cậu ấy.

Đó là một buổi chiều đầu hè buồn chán, khi tất cả các kì thi cuối năm đều đã được giải quyết gọn ghẽ, chúng tôi lại hẹn hò lần đầu sau kì thi, ở nhà cậu ấy.

Những hạt mưa rơi theo hướng gió chảy dài trên trên cánh cửa kính khiến không gian bên ngoài kia trở nên mờ nhạt, trộn lẫn vào nhau hỗn độn, hệt như những mảng màu lòe loẹt trên bảng pha màu của một họa sĩ vụng về.

Hít nhẹ 1 hơi không khí ấm áp dễ chịu trộn lẫn cùng mùi sữa dìu dịu, tôi chạm nhẹ lên những lọn tóc mềm mượt trên vai mình. 

- Không có gì, chỉ là tớ đang nghĩ... - “Hệt như mấy viên giám ngục Azakaban ấy nhỉ” Tôi bật cười với suy nghĩ ngớ ngẩn khẽ thoáng qua trong đầu khi vươn mắt qua khung cửa sổ. Nơi đâu đó, giữa mảng màu xám xịt không còn phân biệt nổi giữa bầu trời với mặt đất và vài mảng màu xanh ngắt của đám lá cây xì xào trong gió, hiện lên đôi ba cái bóng lờ mờ di chuyển. – Khi ở bên cậu, tớ cứ luôn có tâm trạng của 1 người lần đầu tiên đi máy bay, sung sướng, hồi hộp mong chờ điều mới mẻ, nhưng cũng hết sức lo lắng về nguy cơ rớt máy bay. 

Chụp lấy tách sữa tôi vừa hớp được 1 hớp đặt bên cạnh, Khang khẽ mỉm cười, chọn ngay chỗ tôi vừa chạm môi vào mà tu sạch cốc sữa ấm nóng

- Đó là vì tớ không muốn mất cậu. Tình yêu muốn vững bền thì phải đầy những bật ngờ, khiến người ta phải hồi hộp đón chờ những điều mời mẻ từ người mình yêu, phải có cảm giác như ta đã biết hết về người đó, nhưng thực chất lại chỉ mới biết được 1 phần rất nhỏ trong con người người đó, phải rất gần mà như rất xa, thậm chí tưởng chừng như đang ở trong vòng tay ta thì ta vẫn không thể nào chạm tới người đó. Như thế tình yêu của hai người mới có thể bền lâu và không khiến đối phương phát chán.

Khẽ đẩy cậu ấy ra khỏi vai mình, tôi đưa mắt nhìn thẳng vào cậu ấy, như muốn hỏi tại sao, tại sao Khang lại phải khổ công níu giữ trái tim tôi như thế? Cậu ấy không tin vào tình cảm của tôi ư? Khang có biết chăng, tôi đang yêu, phải tôi đã yêu cậu ấy mất rồi, thậm chí là yêu rất sâu đậm, càng ngày càng lún sâu vào như một con nghiện, dù biết ma túy sẽ khiến mình không còn là mình, sẽ khiến mọi thứ quanh mình thay đổi, nhưng vẫn không thể nào dứt ra được. Thế nên, dù đôi khi tôi hơi nhớ những ngày thoải mái áo thun quần bò, những ngày cùng đóng giả làm 1 cặp đôi hoàn hảo đi trên phố với Tử Di, liếc mắt đưa tình với cô gái nào đó bên đường để rồi rúc rích cười như điên như khùng. Nhưng tôi đã cố gắng rất nhiều để khi đi bên cậu ấy không bị nhầm tưởng là 2 đứa con trai đang hẹn hò, thậm chí tôi đã cố để tóc dài, thử trang điểm và chế vài cái váy trong tủ thử xem (Chuyện này đã khiến lớp tôi sung sướng có thêm 1 bữa tiệc liên hoan tưng bừng nữa).

Khi chạm phải ánh mắt đó, Khang đã hơi bối rồi, vươn tay ra chạm vào vầng má tôi, theo cách mà cậu ấy thường sử dụng để dỗ dành mỗi khi tôi giận dỗi. Thế nhưng, lần này, có gì đó thật khác lạ trong cách Khang ôm lấy tôi, vòng tay cậu ấy không những rất dịu dàng mà còn rất say đắm. Và rồi, bỗng chốc tôi thấy đôi môi mình được một đôi môi khác khẽ chạm vào rất ngọt ngào, những cũng rất xa lạ. Bối rối, tôi đẩy cậu ấy ra, để rồi nhận được từ cậu ấy một ánh mắt hơi bị tổn thương như muốn nói với tôi “Đấy, đấy chính là lí do tớ phải làm thế”. Rồi đột nhiên, cậu ấy cất tiếng hát, giọng nam trầm ấm hòa vào tiếng mưa nghe sao mà đau đớn, dù giai điệu của O Sole Mio rất ngọt ngào.

-----------***-----------

Lúc đó mình đã nghĩ nếu cậu ấy hát bài Why does it rain của Darin thì sẽ rất hợp.

Lẳng lặng đứng dậy, tôi vuốt nhẹ những vết ố trên quần tôi, rồi khẽ đưa mắt liếc khắp công viên lần cuối như đang cố gắng kiếm tìm một vóc dáng quen thuộc. Nhưng vô ích thôi, tôi biết rõ điều đó, sao mà Khang có thể ở đây, nơi mà tôi đã nói lời chia tay với cậu ấy, lại còn trong một cơn mưa dai dẳng hiếm thấy giữa mùa hè này được chứ?

Phải rồi, chính nơi đây, vào cái hôm tôi đến xem buổi biểu diễn của trường cậu ấy, chúng tôi đã chia tay.

Hôm ấy, khi ánh đèn sân khấu bật lên, lúc Khang đứng đó bên cây violin dạo một khúc nhạc, hay lúc hát solo trong màn đồng ca, cậu ấy đều quá sáng chói. Từ cơ thể Khang tỏa ra một sức hấp dẫn ghê người, một cuồng khí khiến người ta phải mê đắm trong giọng hát của cậu ấy, hệt như cái lúc mà cậu ấy nói muốn tôi làm bạn gái của cậu ấy.

Và, cũng như hôm đó, tôi lại yêu cậu ấy. Yêu cậu ấy thêm rất nhiều, rất nhiều nữa, 1 thứ tình yêu khiến tôi như lâng lâng trong cơn say, không còn kiềm chế nổi lí trí mình. Và tôi đã mất kiềm chế, để rồi phạm sai lầm.

Sau màn biểu diễn tôi đã ra sau cánh gà tìm Khang, để rồi hơi vô tình, nói vài câu trêu ghẹo lũ con gái cùng lớp với cậu ấy. Chỉ thế thôi, và cậu ấy nổi đóa lên.

Sau màn biểu diễn tôi đã ra sau cánh gà tìm Khang, để rồi hơi vô tình, nói vài câu trêu ghẹo lũ con gái cùng lớp với cậu ấy. Chỉ thế thôi, và cậu ấy nổi đóa lên.

Hôm đó tôi đã hiểu tại sao cậu ấy lại luôn phải cẩn thận nắm giữa tình yêu của tôi như vậy. Thật quá đơn giãn mà cũng không thể ngờ đến được, lại còn vô cùng buồn cười, cậu ấy nghĩ tôi thích con gái!! Thật là một sự xỉ nhục quá lớn!!

Tôi đã nghe rất nhiều câu nói đại loại như tôi là đồ biến thái ghê tởm, là 1 con les vô liêm sỉ,... đại loại thế từ miệng những cô nàng bị tôi lừa tình. Nhưng lúc đó tôi không quan tâm mấy, tôi đâu cần mấy kẻ đó hiểu tôi? Tôi chỉ cần Khang, Tử Di, những người bạn cùng lớp vui tính và tếu táo hiểu tôi mà thôi.

Thế nhưng tôi đã nhầm, Khang không hề hiểu tôi, cậu ấy không hề hiểu tình yêu tôi dành cho cậu ấy sâu sắc đến nhường nào, cậu ấy chỉ nghĩ tôi vì muốn tránh né ánh mắt khinh bỉ của người đời mà giả vờ quen cậu ấy. Thế thôi.

Đến hôm nay tôi vẫn nhớ rất rõ những điều tôi đã nói với cậu ấy ngày hôm đó:

- Khang à, thật sự tớ... Tớ không có thích con gái! Tớ chỉ muốn đùa vui một chút, chỉ xem như đó là cách để vơi đi xấu hổ khi tớ là con gái mà lại chẳng giống con gái chút nào mà thôi. Và tớ... Tớ yêu cậu. Thật đấy. Rất nhiều, đủ để trái tim tớ tan nát.

Cậu biết không, quả thật cái cách cậu khiến tớ yêu cậu không bao giờ làm tớ chán, hay muốn xa cậu cả, nhưng... Nhưng nó khiến tớ sợ hãi, rằng có thật cậu yêu tớ hay không? Hay cậu chỉ muốn thử trò chơi chinh phục, cưa đổ một kẻ ngông nghênh như tớ, hay xem tớ là món đồ mà cậu không bao giờ muốn giao cho kẻ khác thôi? Ngay cả lúc cậu hôn tớ, lòng tớ cũng đầy bất an, tớ chưa bao giờ hôn ai trước kia, thế nên tớ lo rằng tớ sẽ không biết cách đáp trả lại cậu, sẽ khiến cậu thất vọng về tớ. Cậu nghĩ tớ là loại con gái sẽ hôn 1 kẻ mà mình không yêu hay sao? Khang, cậu... Cậu chẳng hiểu tớ 1 chút xíu nào cả. Tớ xin lỗi, nhưng chúng ta dừng lại ở đây thôi, tớ đã quá mệt mỏi với tình yêu này rồi.

Và thế là chúng tôi chia tay.

Cũng vô cùng dễ dàng, vô lí, và khó tin như khi chúng tôi quen nhau.

Mọi việc quay lại như lúc tôi chưa quen cậu ấy. Dế lại vất ngất ngơ trong phòng, với tài khoản xứng đáng xếp hàng đại gia, nhưng chả bao giờ xài đến, tôi lại tiếp tục sóng vai bên Tử Di trong những buổi “hẹn hò” làm anh rể tôi sa sầm mặt mày, lại đi lừa tình những đứa con gái hời hợt, hay trêu ghẹo những anh chàng rụt rè. Tháng ngày dần trôi, kì nghỉ hè của chúng tôi đã trôi qua hơn phân nửa, êm đềm vô vàn như những năm khác.

Nhưng trong tim tôi, sự hụt hẫng đang càng ngày càng trào dâng. Những lúc không cần đi học thêm, không có ai, hay không có gì làm, thay vì chúi mũi vào đống manga mới cóng, tôi lại đi lang thang khắp nơi. Tới những nơi tôi và cậu ấy đã có rất nhiều kỉ niệm và nhớ về cậu ấy với rất nhiều chữ giá như.

Giờ đây suy nghĩ lại, tôi cũng giật mình nhận ra, không phải tất cả đều do lỗi của cậu ấy, mà một phần cũng vì tôi. Là vì tôi đã quá bướng bỉnh, không bao giờ thừa nhận lấy, dù chỉ 1 lần, tình cảm của mình trước mặt cậu ấy. Là vì tôi đã luôn quá vô tâm, không bao giờ nhận ra sự bất an trong cậu ấy mỗi khi nhìn tôi mỉm cười với những cô gái đi bên đường trong khi đang nắm tay cậu ấy. Là tôi đã quá ích kỉ, chẳng bao giờ chịu hiểu nỗi lo lắng của cậu ấy. Và cũng vì, tôi đã yêu với tâm trạng quá non nớt, ngây ngô, yêu quá nên để cho nỗi bất an bao trùm lấy bản thân mình và chính cả đối phương. Giờ, tôi cũng đã hơi ngờ ngợ hiểu điều mà Tử Di nói với tôi trước đây. Rằng tôi phải yêu lấy một lần cho biết, không thì gặp mặt, hẹn hò 1 lần thôi cũng được, để mà học cách hiểu, và cảm thông cho những tình cảm của đói phương dành ình để rồi khi gặp tình yêu đích thực, tôi sẽ không vì sự thiếu hiểu biết của mình mà đánh mất nó

Thở dài thường thượt, tôi lê bước chầm chậm...

Chỉ mình tôi trong tiếng mưa rơi thấm sâu vào tim như tiếng ai hát trong nỗi cô đơn và run rẩy, và cũng tràn đầy nỗi hối hận, như khi đã đánh mất một người rất quý trọng với mình.

Nhưng giờ... tôi có hối hận thì cũng đã quá muộn. Khoảng thời gian mấy tháng ở bên cậu ấy đủ để cho tôi hiểu, cậu ấy cũng như tôi, có không ít fan nữ. Chắc giờ cậu ấy đã quá chán ngán, và đã kiếm một cô bạn gái khác rồi.

Thế nhưng.... nếu như không thì sao? Nếu như cậu ấy cũng như tôi, luôn hối hận về việc chính bản thân đã đánh mất tình yêu của mình vì một sự bất cẩn không đáng có thì sao? Nếu quả thực như vậy, mà 2 chúng tôi cứ buông tay chẳng phải mọi việc sẽ hết thật sự sao?

Thế nhưng.... nếu như không thì sao? Nếu như cậu ấy cũng như tôi, luôn hối hận về việc chính bản thân đã đánh mất tình yêu của mình vì một sự bất cẩn không đáng có thì sao? Nếu quả thực như vậy, mà 2 chúng tôi cứ buông tay chẳng phải mọi việc sẽ hết thật sự sao?

Bước chân tôi chợt khựng lại, rồi lại tiến về phía trước, đầy vội vã hơn.

Công viên này chỉ cách nhà cậu ấy vài ba căn hộ, chỉ cần tôi nhanh chân, chạy đến đó, tôi sẽ nhìn thấy cậu ấy, với nụ cười dịu ngọt quen thuộc, và biết đâu....

- Cậu chạy đi đâu thế? – Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau làm tôi khẽ giật mình.

Không lẽ nào....?

Tôi quay đầu lại nhìn quanh quất, không gian xung quanh vẫn yên ắng không có lấy một bóng người

Chẳng lẽ tôi nghe nhầm? Hay dính mưa cảm lạnh nên sinh ra ảo giác mất rồi?

Tôi hơi nghi ngờ, nheo mắt lại nhìn lần cuối, chợt, ánh mắt tôi chạm phải cây đàn violin đeo sau lưng một bóng hình quen thuộc trong chiếc áo pull xanh đậm ướt sũng làm màu áo càng đậm hơn.

Cậu ấy quay đầu lại, nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng quen thuộc, và bắt đầu cất tiếng hát.

Một giọng hát rất ấm áp, đầy cảm xúc, to và khỏe, nhưng lại hơi nghẹn ngào bị át đi trong tiếng mư rơi thầm lặng....

Quả thật, rất hợp với giai điệu Why does it rain mà tôi yêu thích.

Làn da rám nắng

Mái tóc ướt sũng dính vào khuôn mặt hơi gầy hơn và tái đi trong mưa...

Và rồi, vẫn đôi bàn tay ấy, to khỏe với những ngón tay thon dài đầy vết chai đặc trưng của một nhạc công, khẽ áp lên má tôi rồi ôm xiết tôi vào lòng trong một nụ hôn văng vẳng mùi mưa....


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...