Thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải không?


Nắng quá trưa nhàn nhạt, yếu ớt ám ủ lên mọi thứ nó có thể đặt chân lên rồi nằm huỵt xuống.

Trời ko gió, ko mây làm con người ta bức bối khó chịu. Bầu ko khí khô khốc đến nỗi chỉ cần 1 tàn thuốc mang dư âm của lửa rơi xuống mảnh giấy xấu số nào đó, có thể lắm, nó sẽ bừng lửa rực cháy.

Một ông già đầu hói bán quán bên đường mệt mỏi vắt chéo tay lên gáy, há to miệng ngáp cái rõ dài, vô tình hút luôn đám khói mờ mịt phả ra, hoà lẫn cùng đám bụi đường từ một đoàn xe bất lương nào đó thải ra. Ông ta ho sặc sụa, đánh văng hàm răng giả ra ngoài, cứ thế kêu lên chưởi rủa ko ngớt.

Song, đoàn ô tô bất lương ấy vẫn ko dừng lại, chúng tăng tốc khí thế cùng tiếng kêu hùng hổ của động cơ, băng băng lao về phía bệnh viện trung tâm.

Có điều hơi lạ. Lọt thỏm giữa bầy xe toát ra mùi tà khí kinh người ấy, lạc lõng 1 chiếc xe màu bạc phản chiếu ánh sáng chói loà, mặt trước khoa trương mở hẳn kính như muốn khoe khoang sự giàu có, sang trọng bên trong.

Người ta ko chú trọng vào nguyên nhân, chỉ muốn suy tạc những gì mình thấy thành những câu chuyện oái ăm theo trí tưởng phong phú cha sinh mẹ đẻ của mình. Một số người xem những gì mình nghĩ như một sự việc quan trọng nào đó, tự nâng tầm ảnh hưởng và mục đích của đoàn xe nối đuôi nhau dung dăng dung dẻ vừa phượt khỏi vào dung nhan mình, của đám phi cơ hình thù hệt con chuồn chuồn, chiếc này phả khói vào mặt chiếc kia rợp trời trên ko. Rồi, họ nhẹ nhàng rút điện thoại, lén lút 1 cách lộ liễu gọi báo cảnh sát.

-Alo, tôi vừa nhìn thấy một đoàn mafia đua xe rợp đường, đầu thằng này tông mông thằng nọ. Các anh đến nhanh tóm gọn chúng nhé!

-...chúng rải cả đường bột trắng, tôi nghi chúng đang chở thuốc phiện đó sếp...

-Mấy chục xe luôn anh cánh sát ơi, cả máy bay nữa, vợ tôi còn nhìn thấy một tên cầm súng chĩa nồng ra ngoài cửa sổ, thô bạo lắp đạn...

-...Chúng là khủng bố đó anh, help me...

Nghe phong phanh đâu đó sau khi vụ việc sáng tỏ, ông thủ trưởng cục cảnh sát nhân dân Seul đã lên tiếng xin lỗi Hàn Gia và phân trần rằng, hôm đó, người của ông ta liên tục nhận được những cú điện thoại tương tự như trên của những công dân yêu nước đại Hàn dân quốc. Chính vì vậy, ông ta mới báo lên cấp trên cho quân vây bắt "khủng bố" theo lời trường thuật trực tiếp của một công dân sôi nổi nào đó.

Thật khó mà ngăn cản cái lưỡi nghệ thuật của dư luận.

Lơ lửng che phủ cả khoảng trời bệnh viện trung tâm Seul, những chiếc phi cơ đậm sắc xanh của quân đội tập kích trên ko của quân sự Anh lượn qua lượn lại, càng lúc càng thấp dần. Những chiếc cánh của chúng xoay vòng vòng đến hoa mắt chóng mặt, tạo những luồng gió mạnh đâm trầm vào nhau, thổi tung lớp bụi đường tạo thành màn bão cát đậm chất sa mạc mà ko cần có thêm hiệu ứng hay chỉnh sửa bằng vi tính.

Và rồi, những con chuồn chuồn sắt đáp xuống khoảng sân trống bát ngát trước cửa bệnh viện, choán hết gần nửa diện tích.

Tất cả mọi người trên sân bệnh viện đổ mồ hôi hột tạt nhanh sang ven, họ ko muốn bị cánh quạt vô tình kia tàn ác nâng thốc xác thể mình lên, cho quay vài vòng hưởng gió trời rồi rơi tự do theo đường paravol tuyệt đẹp và càng ko muốn lên báo chỉ vì vô tình chứng kiến cảnh tượng chẳng khác bọn khủng bố trên ti vi là bao này. Họ căng mắt thót tim nhìn những cánh cửa kia đồng loạt bật mở, há mồm trước cảnh toán người mang súng ống và dây đạn buộc quanh người hùng dũng nhảy xuống sân. Cuối cùng, họ thở phào nhẹ khi đám người kia xếp thành hai hàng dài thẳng thắp ko cần thước từ cổng bệnh viện đến bậc cấp đầu tiên, bao quanh theo tấm thảm đỏ chạy dài, ít ra, khủng

bố ko khoa trương như vậy, trừ phi tên khủng bố đó là một tên từ UFO xuống thứ thiệt.

Ngay khi hàng ngũ người ngợm vạm vỡ, súng ống đeo đầy như trang sức kia được xếp ngay ngắn nhất, những chiếc phi cơ vung cánh quạt xé gió, bay vèo lên trời cao rồi mất tích hẳn, để lại khoảng sân rộng rãi cho đoàn xe đang lao tới từ đằng xa.

-Két!_Tiếng phanh xe chói tai vang lên, ngang nhiên xông vào bãi sân trống, thêm lần nữa doạ hồn đám người chung quanh.

Mấy xe mang màu đen bóng loáng ko một vết tì rẽ sang hai bên tìm chỗ đậu, riêng chiếc xe bạc ko kính sừng sững quay ngang người, hướng cửa về chiếc thảm đỏ.

Cửa xe khẽ khàng chuyển động, ko bật ra mà xoay 90 độ chóc ngược lên trời. Từ trong chiếc ô tô bạc một người đàn ông qúy phái trong bộ Âu phục màu kem nổi bật bước ra, đôi mắt như ngọc trai đen dửng dưng lạnh lùng pha chút đờ đẫn tê dại loé lên ánh nhìn u uất rợn người, dáng người cao ráo lịch lãm, chiếc cằm nhọn toát lên vẻ qúy tộc châu Âu cao ngạo. Người đàn ông đặt chân lên thảm đỏ, khẽ quay đầu chờ đợi phu nhân và hai đứa con xuống xe. Người phụ nữ mang nét kiêu sa của một nữ hoàng, khuôn mặt diễm lệ trẻ trung ăn gian chút tuổi tác. Bà khoác tay chồng, để Gia Lâm kháu khỉnh cho hoàng tử bạch mã đậm chất cuồng ngạo bế hộ. 

4 người họ như vẽ nên bức tranh gia đình hoàn mĩ nhất mà bất cứ ai nhìn vào đều nhen nhói lòng ganh tị. Nguyên nhân vì sao họ lại đến bệng viện, đó là ẩn số mà tất cả những người xung quanh đều muốn biết.

Đừng thắc mắc tại sao họ lại khoa trương như vậy. Bởi lẽ họ muốn thế.

Hếch mặt ra lệnh cho đám người dưới trướng phong toả toàn bộ mọi lối ra vào của bệnh viện theo kế hoạch, kể cả sân thượng để tránh tình trạng có kẻ nào đó ngu người nhảy lầu chạy trốn, Hàn lão gia cùng vợ và con kiêu hãnh sải bước vào bên trong của bệnh viện, mắt ông đảo liên tục tìm phòng bệnh cô con gái đáng thương của mình theo thông tin lấy được từ mật vụ thân cận trèo tường, lội sông thu được.

Trong sự yên tĩnh đặc trưng của bệnh viện vào lúc trưa trời, tiếng đạp của mạnh vang lên cùng tiếng va đập của ổ khoá lôi kéo sự chú ý của đám y bác sĩ. Bọn họ kéo đến xì xào bàn tán, nhưng chẳng có lấy ma nào có gan bước đến đối chất với đám người trong lịch sự nhưng hành động lỗ mãn.

-Lão gia, phải khoan thôi!_Một tay mặc vest đen sau khi xả hận no nê vào cánh cửa trong sáng với mái đầu vuốt keo bóng loáng sáng chói ruồi đậu vào cũng trượt chân té chết lên tiếng. Sau khi nhận được cái gật đầu đồng thuận liền xăn tay xăn áo khoan cửa một cách thích thú, ném phăng ổ khóa rồi đá cửa dọn đường cho chủ.

Đổi lại ồ hôi công sức vã ra như tắm của tên cạnh vệ, căn phòng trống huơ trống huếch ko một bóng người, cả mền và ra đệm cũng được sắp xếp gọn gàng.

Ko thấy! Bên trong ko hề có ai cả!

Hàn lão gia chuyển hướng, đi như chạy sang căn phòng kia, nơi Tử Ân đã nằm. Nhưng, cảnh vật như muốn chống lại ông, thách thức lòng kiên nhẫn đang héo úa trong ông. Chỉ cần thêm một giọt nước tràn li nữa, ông sẽ ko do dự vứt bỏ đi vỏ bọc hoàn hoả của mình, để xé xác những kẻ dám động vào con gái ông, dám là đau con gái ông với cương vị là một người cha, ko phải một người được giới qúy tộc sùng bái, tôn thờ. 

-Bệnh nhân phòng này đâu rồi?_Hàn lão gia trầm giọng lạnh lẽo, khuôn mặt như chìm một nửa trong bóng tối.

-Tử Ân thiếu gia đang ở phòng cấp cứu!_Đám y bác sĩ thót mình đồng thanh đáp như hợp xướng, thần kinh họ căng lên thiếu điều đứt phăng.

-Ko phải 3 ngày nữa mới tiến hành ca mổ ư?_Hàn phu nhân ái ngại nhìn mặt chồng mờ mịt như bị mây đen bao phủ rồi nhìn đám người, nhỏ nhẹ hỏi.

-Theo kế hoạch là thế, nhưng hơn 6 tiếng trước, cậu ấy đột qụy, phải ghét tủy_ Một cô gái cũng nhẹ giọng đáp trả.

-Giờ họ đang ở phòng phẫu thuật nào?_Gia Minh thay mẹ hỏi tiếp, ôm lấy thân thể bà đang run lên bằng vòng tay to khoẻ của mình

-Phòng thứ 4!

Ngay khi cô y tá vừa dứt câu, Hàn lão gia đã vùng vằng đi đến phòng phẫu thuật, cơ tay ông nắm chặt thành đấm đến nỗi run lên, ánh mắt ôn nhu luôn tỏ ra lạnh lùng giờ hằn lên từng tia máu đỏ

Tâm trạng ông lúc này chẳng khác gì tâm trạng ông lúc Tử Di bị bắt cóc. Cái ngày đó vào đúng cái ngày ông tuyên bố với cả thế giới rằng, ông có 1 cô con gái, nó có cái tên thật đẹp, Hàn Gia Băng.

Tâm trạng ông lúc này chẳng khác gì tâm trạng ông lúc Tử Di bị bắt cóc. Cái ngày đó vào đúng cái ngày ông tuyên bố với cả thế giới rằng, ông có 1 cô con gái, nó có cái tên thật đẹp, Hàn Gia Băng.

Bầu ko khí bên trong mang nét tĩnh lặng đến âm u cứng lạnh là vậy, nhưng bên ngoài, trên khoảng sân chằng chịt xe như bãi phế thải của bệnh viện lại mang ko khí nhộn nhịp, náo động, chỉ cần có thêm nhạc nền kinh điển của những thời khắc gay cấn như trong phim hình sự Mĩ nữa thì chẳng ai dám chối bỏ tính kịch tính của nó.

Nhảy xuống xe như siêu nhân vượt tường lửa, uốn người len lỏi qua mọi địa hình phong toả tứ phía bệnh viện như rắn lột xác, đám cảnh sát do cục cảnh sát nhân dân phái đến nhuệ khí chiến đấu tăng lên vùn vụt ngay khi nhìn thấy vài tên mang lôgô quân đội Anh cũng đang lén lút như mình, chổng mông lên trời canh chừng. 

Bọn họ sung mãn nép vào bên cạnh đám người lạ ấy, thư thái hỏi han nhau làm quen rồi tám phét cho có bạn mà ko hề hay biết, đứng trên phương diện tình báo của quần chúng, đấy là quân đội do "khủng bố" điều tới.

Lao thẳng vào toan tiếp cận cánh cửa im lìm của phòng cấp cứu số 4, Hàn lão gia lập tức bị đám cận vệ Lăng Gia giữ lại như bkav bắt giữ virut, ko cho tiến vào vùng chờ của người họ Lăng.

-Tránh ra!_Liếc những bàn tay đầy lông lắm lá đang ôm chặt lấy 2 tay mình, Hàn lão gia hạ giọng ra lệnh, người toát ra một dòng khí lạnh truyền sang cho chúng như điện xẹt, cơ tay nắm chặt hơn.

-Ko...người...người...ko...ko phận sự....sự cấm vào!_Một tên cạnh vệ thoáng rùng mình, miệng lấp ba lấp bắp.

-Các ngươi muốn chết?_Hàn lão gia đe doạ.

-Muốn!_Chúng đồng thanh đáp rồi đồng thanh lắc đầu_Ko muốn! Ko muốn!

-Vậy thì tránh ra!_Hàn lão gia cố ra lệnh một cách lịch sự nhất mà ông có thể làm được nhưng đáp lại ông chỉ là những hành động mặt dày quen thuộc.

Tia mắt ra phía xa, nơi đám cận vệ của mình đang làm loạn, ông quản lí thở dài đánh sượt, quay đầu sang người đàn bà đang ngồi nhắm mắt cầu nguyện ghế bên cạnh.

-Phu nhân, tôi ra ngoài làm chút chuyện!

-Ông cứ đi đi, ta ko sao!_Người đàn bà mở mi buồn, đáp nhẹ như thể việc cầu nguyện kia đã rút hết toàn bộ sức lực của bà đi.

-Có chuyện gì vậy?_Tiến tới đám người đang giằng co ồn ào, ông quản lí tỏ rõ thái độ bực bội, mắt ngự hẳn lên con người phong thái cao sang kia.

-Người này muốn xông vào phòng cấp cứu, chúng tôi đang giữ ông ta lại.

-Thế à?_Ông quản lí tỏ ý hiểu_Xin lỗi, chắc ông đến nhầm phòng cấp cứu rồi.

Đưa đôi mắt sắc lạnh như được vẽ bằng nhiều sắc đen khác nhau, Hàn lão gia tia ánh nhìn lên lão quản lí, khoé môi cong khinh bỉ.

-Sao ông nghĩ tôi nhầm phòng cấp cứu.

-À! Tại đây là phòng cấp cứu cậu chủ tôi_Ông quản lí lãnh đạm, chờ đợi làm ông thực sự mệt mỏi nên ông cũng ko muốn dong dài dai dẳng với bất kì ai._Xin ông đi chỗ khác cho.

-Ông là người Lăng Gia?_Hàn lão gia ném mắt về người của mình đang kéo đến.

-Vâng.

Nhận được câu trả lời như ý, Hàn lão gia rút iphone, gọi đến số mà ông ko nghĩ mình sẽ phải gọi.

-Ồ, Hàn lão gia, ko ngờ lại được ông chủ động gọi_Giọng bên kia oang oang rất mực ngạc nhiên.

Hàn lão gia nhấn nút loa rồi tiếp lời, như muốn ko chỉ ông mà kẻ trước mặt cũng phải nghe thấy.

-Ko nói nhiều lời, tôi gọi để nói cho ông biết trước, những kẻ dám bắt cóc đại tiểu thư Hàn Gia, coi nó như vật tế, tôi sẽ ko tha thứ, kể cả phải gây chiến với các ngươi, tôi cũng quyết xiết món nợ này.

-Ý ông là sao, tôi ko hiểu_Bên kia nhẹ giọng thắc mắc.

Nhưng Hàn lão gia đã ngắt kết nối, ông đưa mắt soi lên gương mặt trắng bạch của người trước mặt, hỏi đả kích:

-Giờ thì ông đã biết tôi ko nhầm phòng rồi chứ? Mau dừng ca phẫu thuật cho tôi.

-Tôi...tôi..._Ông quản lí chân nhũn ra cả, phục hẳn xuống đất, lòng liên tục tự vấn chính mình 

"Cái qủy gì đang diễn ra thế này?"

Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng cấp cứu mở rộng, 2 bác sĩ mồ hôi nhễ nhại từ từ đi ra, xuất hiện như 2 ngôi sao màn bạc trong ánh mắt long lên của những người ban nãy còn chờ đợi. Ngay lập tức, ông bác sĩ riêng của Tử Ân bị người của Hàn gia vây quanh "thẩm vấn".

-Gia Băng sao rồi? Bác sĩ!_Hàn phu nhân nhanh miệng hỏi trước, đề phòng chồng lại gắt lên, giận cá chém thớt với người ta.

-Ca phẫu thuật thành công mĩ mãn, cậu Tử Ân đã được ghép tủy, giờ phải theo dõi vài ngày mới biến được tủy có kháng thể hay ko_Ông bác sĩ cởi bịt miệng ra, quệt đi những giọt mồ hôi tụ trên trán.

-Tôi ko hỏi cậu ta, tôi hỏi người còn lại ấy!_Hàn lão gia gắt gỏng.

-À!_Ông bác sĩ thoáng giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh_Hiện tại thì ko sao...

-Gì mà hiện tại ko sao? Ông nói thế ai hiểu được_Gia Minh bực thay cho bố.

-Gì mà hiện tại ko sao? Ông nói thế ai hiểu được_Gia Minh bực thay cho bố.

-Thì như tôi đã nói lúc trước, cô ấy có thể mắc một số di chứng sau này, qua thời gian mới biết được.

-Di chứng? Ông đang nói cái gì thế?_Hàn phu nhân hỏi yếu ớt, người bà dần cứng lại.

-Di chứng đó là gì?_Hàn lão gia hạ giọng, thanh âm nhuốm màu chết chóc đến rợn người.

-Nặng nhất..._Ông bác sĩ nuốt nước bọt như thể điều ông sắp nói ra vô cùng nghiêm trọng_...là vô sinh. 

Như một ngọn nến sáng rực bị lưỡi kiếm vô tình làm tắt phụt, căn phòng chờ đột ngột rơi vào tĩnh lặng đến khó thở. Thời gian giãn dài, dang dải, kéo lê thê, 1 phút trôi qua mà tựa như cả ngàn năm trời đằng đẵng. Bầu ko khí xung quanh như lắng dần, khô hanh đến nghẹt thở.

Đám người xung quanh đồng loạt hít mạnh một hơi, thanh âm tựa như hít phải một luồng lãnh khí. Họ cả kinh người như phỗng, trên mặt vẫn duy trì cùng một loại mặt ngây thơ vô tội nhưng phảng phất sự kinh hãi như đang xem một loạt phim kinh dị.

Họ ko ai nói gì hay phát biểu cảm tưởng của mình sau khi được tận tai nghe thấy đoạn hội thoại ngắn. Những con người nán lại xung quanh, họ nín thở, mà đúng hơn là ko dám phả dài 1 tiếng, hay lui đi bảo toàn tính mạng, bởi họ sợ, chỉ cần một cử động nhẹ của mình sẽ bị con người đang mang ngút ngàn lửa giận kia phát giác, cho vào tầm ngắm trả thù về sau theo cái cách mà "giang hồ" đồn đại: giận cá chém thớt.

Màu trời lạnh lẽo, hanh khô đến kì dị, hệt y như có mùi chết chốc từ căn nhà xác của bệnh viện vẳng đến, đeo bám ko rời.

Một con ruồi hăng hái bay đến "nhập tiệc" rồi thả người rơi độp xuống sàn nhà lạnh với bệnh án đột tử mà chết, âu cũng là cái số chung của những kẻ ngoại lai ko phận sự sa chân lỡ bước. Chỉ cần biết gió chiều nào, ngã chiều ấy thì may ra tính mạng còn vẹn nguyên. 

Trái với cái cảnh lửa giận bừng bừng sát khí đùng đùng rút súng nả đoàng đoàng mà hầu hết kẻ ngoài cuộc phỏng đoán, Hàn lão gia chỉ đưa đôi mắt ẩn hiện làn sương qủy quái nhìn thẳng vào khuôn mặt đang tái dần và bối rối của ông bác sĩ khi ý thức được nguy hiểm cận kề, cằm hếch nhẹ lên cao đầy trịch thượng.

-Ý ông, con gái tôi sẽ ko thể sinh con?_Trầm tĩnh đưa ra một câu hỏi dường như chẳng mang một ý nghĩa nào, thậm chí còn làm người khác ngờ vực về IQ của bậc đế vương giới thượng lưu thế giớ, Hàn lão gia cơ mặt vẫn lãnh đạm, khẩu súng ngắn trong lòng áo vẫn chẳng buồn rút ra.

-Chỉ là có khả năng thôi, thưa ngài. Hiện giờ cần phải theo dõi mới biết được_Ông bác sĩ bình tĩnh trả lời, ko biết tại sao nhưng ông có dự cảm rằng mình sẽ ko bị nguy hại.

-Thế sao?_Cong môi cười giễu thần trí người, Hàn lão gia trở người, đưa nhãn thần ngự lên tấm thân già trơ lì đang cố gắng đứng dậy của lão quản lí. Sải chân ông bước dài. 

-Ông đã biết, đúng chứ?_Thật khác với sự tàn nhẫn, coi mạng người như cỏ rác thường ngày, Hàn lão gia chất vấn.

-Vâng! Tôi đã biết!_Ông quản lí qùy sụp xuống ngay khi vừa đứng vững trên đôi chân nhũn mềm của mình, khoé môi khô ráp mấp máy như phải bùa, dường như ông ta đã ko thể giữ nổi sự trâng tráo, chai lì, già dặn như thường ngày được nữa. Sự hoảng sợ trước cái chết như kết cục có sẵn mà bản thân ông ta đang phải đếm từng khắc chờ đợi, sự choáng ngợp trước thế lực đằng sau một học sinh ban C mà ông ko bao giờ ngờ tới bỗng chốc chiếm lĩnh mọi thớ thịt đang run lên lạnh toát.

Sự hối hận ngập tràn.

Con người, ai mà ko sợ chết.

Ko để chồng phải đơn phương độc mã trên chiến trường lâu hơn nữa, Hàn phu nhân sau một hồi rã rời chân tay, dựa vào lòng con trai mình lấy chút sinh khí để có thể thở, để làm động lực chỗng đỡ thể xác sắp qụy ngã chậm rãi rời khỏi vị trí đã bén rêu, bước về phía ông quản lí.

Bà ngước nhìn khuôn mặt u tối của chồng 1 lát rồi đưa 2 lòng bàn tay lạnh toát cứng ngắc áp lên đôi gò má đẫm mồ hôi đối diện, chỉnh khuôn mặt trắng bệch cùng đôi mắt đen trốn tránh nhìn thẳng vào mình.

Khuôn mặt bà dãn ra đôn hậu, hệt như đức mẹ Maria xứ Tây người.

-Nếu ông đã biết điều đó, tại sao ông vẫn để con gái tôi phẫu thuật?_Giọng nói bà toát ra từ khuôn miệng diễm lệ, thanh âm như được ướp liều thuốc mê loại nặng, khơi gợi những kẻ vô tình nghe thấy hoặc trực diện nghe được những cảm xúc âu sầu đẫm buồn, xen lẫn cả sự thức tỉnh về tâm hồn lẫn thể xác. Như liều thuốc để người ta phải dừng lại, đắn đo và hoài nghi về những điều mình đã và đang thực hiện.

-Tôi...tôi xin lỗi_Ông quản lí cụp mắt, yếu ớt đáp, trái tim ông như thấm đẫm nỗi đau mà con người đang chạm vào da thịt mình phải chịu.

-Ông đã ép nó, phải ko?_Lời chất vấn tiếp theo tuôn ra thật nhẹ, tựa làn gió độc nhưng mang hơi ấm ủ ấp cơ thể người.

-Vâng, tôi đã làm_Ông quản lí ngoan ngoãn nhận tội_Tôi đã cầu xin cô ấy giúp đỡ, nhưng lại ko cho cô ấy biết sự thật. Tôi đúng thực đáng tội, rất đáng tội.

-Đúng, đáng nhẽ ông phải tự kết liễu bản thân nhơ nhuốc, bẩn thỉu của mình từ sớm mới đúng!_Hàn phu nhân gật nhẹ đầu đồng tình, bàn tay vương chút ẩm uớt từ da mặt nhờn đẫm mồ hôi nhanh chóng rời đi, trở về với chủ thể.

-Vâng, đáng nhẽ tôi phải chết đi sớm hơn_Ông quản lí thuận theo đáp như bị thôi miên, đáy mắt thu lại nụ cười tà mị của người đàn bà đang lấy khăn lau đi những vết bẩn trong lòng bàn tay.

-Vậy thì giờ là lúc ông thực hiện những gì đã nói!_Ngay khi nhận được lời đáp đúng ý mình, Hàn lão gia rút từ áo khoác ra một khẩu súng ống ngắn, đen đặc, chĩa nòng vào trán ông quản lí.

Mùi súng nồng chết chóc bắn vào mũi kẻ bị ngắm, đánh thức thần trí đang mê muội. 

Ông quản lí giật thót người, tròng mắt hồng với đồng tử đỏ sậm căng to nhìn lỗ súng đen ngòm. Ông ta nghẹt thở, người cứng như khúc gỗ mục.

Hàn lão gia nghiêng đầu, nhắm qua nòng súng. Thanh âm trầm thấp như đang suy xét.

-Có vẻ như ông đang rất sợ thì phải. Hay ta cho ông cơ hội bày tỏ lòng trung thành trước khi chết, cũng như cho ông trở thành người hùng của Lăng gia nhé.

-Ý...ý ngài là?_Ông quản lí ấp úng.

-Chúng ta chơi trò kiểu Ý đi_Hàn lão gia đăm chiêu nghĩ ngợi_Ta sẽ bắn 3 phát vào người ông, nếu cả 3 phát đều ko có đạn, chuyện ông bắt cóc đại tiểu thư Hàn gia sẽ coi như ko có, và Lăng gia cũng sẽ ko gặp rắc rối gì sau này. Ngược lại, nếu trong 3 phát có 1 viên đạn găm vào đầu ông, hoặc ông ko có gan thử, Lăng Gia sẽ gặp hoạ.

Thấy người kia vẫn im thin thít ko đáp, Hàn lão gia tiếp lời.

-Nghe đồn ông rất trung thành với Lăng Gia, chắc chuyện bé như mắt muỗi này ko làm khó được ông, đúng chứ?

-Nghe đồn ông rất trung thành với Lăng Gia, chắc chuyện bé như mắt muỗi này ko làm khó được ông, đúng chứ?

Nhưng, mắt muỗi ko to được thế.

-Vâng, nếu được, xin ngài cứ việc_Nuốt nước bọt đắng ngắt xuống cổ họng một cách khó khăn nhất, ông quản lí hít sâu chấp thuận.

Ông ta khép dần mí mắt, chuẩn bị sẵn tinh thần chờ đợi. Tâm trạng ông giờ như tên hề cheo leo trên không, ơn chúa ông sống, ơn qủy ông chết.

Khoé môi Hàn lão gia nhích khẽ.

Ngón tay ông cong lại, bóp còi.

-Pằng!

***

Chụp vội chiếc gia huy quen thuộc in hình nanh hổ của Lăng Gia quay tròn lấp lửng trên mặt bàn bằng kính trong suốt trước mặt mình, mặc kệ quyển sách sơ yếu lí lịch mật của P&P và ánh mắt dò xét của ông hiệu trưởng ám lên người, Tử Thần ko thèm cúi chào ông ta một cái, co chân chạy vụt ra khỏi phòng Hiểu trưởng sau cuộc nói chuyện kín.

Chính xác vào cái lúc 3 con cún của Tử Di chổng mông hì hục xử gọn đĩa thức ăn đầy ụ vào bữa sáng, Tử Thần đã được ông hiệu trưởng cân nhắc mời đến nói chuyện đầu tiên.

Ko phải ông ta nhớ cậu nên dùng cái uy hiệu trưởng gọi cậu đến hỏi thăm tình hình sức khoẻ. Mà là vì ông ta thắc mắc chiếc gia huy in hình nanh hổ có mặt ở hiện trường vụ đột nhập mấy ngày trước.

Ông ta đã đúng khi mời Tử Thần đến để đối chất.

Chiếc gia huy mạ vàng là của Lăng Gia, tức có nghĩa, những kẻ đột nhập bất cẩn ngu ngốc ấy là người do Lăng Gia phái đến.

Vì cái gì? Đó là ẩn số đối với ông hiệu trưởng luôn thích thú với chuyện người ta. Ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng.

Vì cái gì? Mỗi mình Tử Thần biết điều đó.

Giờ thì cậu đã biết, cô gái hiến tủy là ai...

Nhanh như một ngọn gió lạnh trước bão, Tử Thần phóng đến chiếc ô tô của mình, đẩy tên lái xe và ông quản gia ra ngoài. Cậu rú ga với tốc độ nhanh đến chóng mặt, hoà vào dòng xe cộ phả khói đen ngòm trên mặt đường.

Tất nhiên, đám cảnh sát vốn chuộng những vụ phóng nhanh vượt ẩu này, mặc cái lôgô Lăng gia chói lọi ánh lên phía sau xe hắt vào mắt, họ vẫn gan lì bám dai xe Tử Thần đến sân bay, đặt lên xe 1 tờ giấy phạt đợi người lái quay lại thì túm gọn.

Song, họ ko hề biết rằng, kẻ mà họ căng mắt đợi chờ như thiếu nữ chờ chồng, đang ở trên không.

***

Âm thanh xé toạc cả bầu ko khí tĩnh lặng ảo não vang vọng. 

Ko gian căng giãn theo tiếng thở trộm của đám người tim rơi lộp bộp xuống dạ dày, xèo mòn trong dung dịch đầy acid.

Súng nổ, và ông quản lí cảm thấy bỏng ráng khi viên đạn đoạt mạng xượt qua đầu ông, mém ti cạo trọc một đường tóc dài trên mái đầu dường như sói mòn của mình. Ông ta ngã về phía sau...vật lộn với nỗi sợ hãi ùa vấy.

Từ từ, ông quản lí hé mắt nhìn kẻ vừa hạ thủ, rợn người rùng mình khi 1 nụ cười thích thú loé lên gian mãnh.

Trong giây lát, ông quản lí chợt hiểu ra sự kinh khủng thực sự của tình thế.

Người đàn ông đó ko hề câu nệ nơi ông ta đang đứng là địa bàn của Lăng Gia, cũng chẳng mảy may lo nghĩ máu tanh sẽ nhấn chìm thanh danh lẫy lừng. Sự thật, đây ko phải là trò đùa rửng mỡ của đám thương lưu hết trò để thử, nó giờ là thách thức sinh tử của bản thân ông.

Có điều, Hàn lão gia đã bắn trật một phát súng và phát súng đó, suýt nữa tước bỏ sự sống nơi ông.

-Xin lỗi đã làm ông giật mình, tôi đang thử súng_Hàn lão gia cười nhạt hối lỗi.

Ko phải là một phát súng trật, Hàn lão gia cố tình làm vậy, vì điều gì?

Để thách thức và đe doạ, để bóp méo và làm lòng trung thành nơi ông bị biến dạng, có thể lắm chứ.

-Chúng ta bắt đầu nhé!

Hàn lão gia chĩa thằng nồng súng vào đầu ông quản lí, tay cong lại và...

-Khoan đã!_Ông quản lí giơ tay lên che chắn.

-Clack!_Tiếng súng rỗng đạn vang lên ngay sau đó, mang đến cả nụ cười viên mãn, thích thú lẫn sự sai lầm tai hại

 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...