Thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải không?


5 giờ chiều, nắng về muộn, loang lổ vài vệ đậm màu trên mặt đường kẻ viền bao quanh những vạt cỏ xanh thẫm.

-Này! Sao cậu chạy nhanh thế? Chờ tớ với chứ!_Một cậu nhóc với thân hình đồ sộ và chiều cao có giới hạn lạch bạch chạy theo đám trẻ trước mặt, miệng thở hồng hộc.

-Tớ đâu ngốc, chờ để bị cậu bắt lại à?_Một cô bé với đầu tóc đuôi ngựa quay đầu ngoái lại, vẻ mặt đắc chí lắm.

-Bắt tớ nè!_Đám còn lại nháo nhào, chơi quên cả mệt mỏi.

Những tiếng cười của chúng như phá tan bầu ko khí vắng lặng, tẻ nhạt của trời chiều, làm nó nhộn nhịp, náo loạn cả lên. Tiếng cười của những cô bé, cậu bé đang tụ tập quanh bãi đất trống dim mát sao trong trắng và hồn nhiên đến thế...cứ như thể, chúng chẳng có mối bận tâm lớn hơn điều đó.

Xa xa, cạnh lũ trẻ nghịch ngợm và hiếu động ấy, những bà mẹ trẻ, những ông bố sau giờ tan sở đang mỉm cười tủm tỉm, họ nhìn những đứa con của mình và trò chuyện...cứ như thể, họ chẳng có mối bận tâm nào ở trong lòng.

Một bầu ko khí tràn ngập hạnh phúc và mĩ mãn. Ngay cả những ngọn gió vô tình, chúng dường như bay chậm lại, trêu chọc một vài chiếc lá tàn úa sắp lìa cành về cội hoặc tiễn luôn cho đỡ rườm rà, đêm ngày lắm mộng. Ngay cả nắng muộn, cũng nán lại, nhảy múa một vũ điệu quen thuộc nào đó giã biệt mọi vật rồi tan biến, như bong bóng, để lại chút dư âm dài.

Một thế giới yên bình quá, đẹp đẽ quá, nó làm kẻ nào đó đang ngắm nhìn qua khung cửa sổ phải ghen tị, căm phẫn.

Bật cười khinh giễu, Tử Thần kéo hai cánh cửa sổ đóng rầm lại, tiện tay phủ rèm che, làm nguồn ánh sáng duy nhất trong căn phòng tắt phựt.

Bóng tối bao trùm xung quanh cậu, u ám, nặng nề và trỗn lẫn sự cô độc.

Tử Thần bóp chặt hai bàn tay vào nhau, cả cơ thể cậu như run lên khi cố gắng kiềm chế khao khát được dập tắt đi tiếng cười trong trẻo kia, để khiến những đứa trẻ ngây thơ đó phải nếm mùi vị bất hạnh của cuộc đời như cậu đang nếm phải, để khiến đám người vô lo vô liệu kia phải tái tê sự mất mát, đau khổ, tuyệt vọng khi mất đi người mình yêu thương nhất.

Tâm trí cậu tràn ngập vô vàn câu hỏi, chúng ko chỉ là câu chất vấn bánh xe số phận mà còn là lời than oán của những kẻ bị nhấn chìm trong địa ngục tâm hồn.

Tại sao...

Tại sao khi người con gái cậu dành trọn trái tim mình ra đi, thế giới này vẫn tươi đẹp, hạnh phúc đến thế?

Tại sao Trái Đất vẫn tiếp tục quay tròn, quay mãi, mỗi ngày vẫn tròn trĩnh 24 h đồng hồ với ánh sáng và bóng tối thay nhau trị vì?

Tại sao Tử Di ra đi, thế giới này ko chìm trong tuyệt vọng như cậu?

Tất cả mọi thứ đều quay lưng lại với cậu, chúng tàn nhẫn và thật vô tình.

Đưa đôi mắt mơ màng, căm phẫn và oán giận đảo lướt 1 vòng nhìn quang cảnh đang dần lọt thọm vào bóng tối mịt mùng của thời gian trong căn phòng mình đang bị giam lỏng bởi kẻ cậu tin tưởng nhất, Tử Thần với lấy hộp sữa in hàng chữ "sữa ko đường, ít béo dành cho người đang ăn kiêng" váng lạnh mà chủ nhân của căn phòng quen thuộc này đặt vào chiếc tủ lạnh mini ở gốc phòng bấy lâu, luống cuống cho ống hút vào cái lỗ tròn li ti, hít một hơi cạn thứ chất lỏng trắng nhạt bên trong làm chiếc vỏ giấy méo hẳn, tạm thời đàn áp cơn đói đang trào lên trong cái dạ dày gần như 1 tuần tuyệt thực nay lũ lụt vì sữa.

Dùng lực vò chặt vỏ hộp đầy căm, vô thức để những giọt sữa lạnh từ lỗ "thông hơi" bắn toẹt vào khuôn mặt da bọc xương nhưng vẫn giữ được nét đẹp trai theo phong cách dân Châu Phi có điều da ko đen, Tử Thần vô ơn lấy oán báo ân ném mạnh nó vào cánh cửa gỗ, lối thoát duy nhất của căn phòng, miệng khẽ ựa một tiếng vì no.

Giận, cậu đang rất giận, ko phải vì chuyện mọi thứ xung quanh phản bội lại cậu, mà cậu giận bản thân mình sao Never Give Up (cách viết văn minh và teen hoá của NGU) đến thế. Tâm trạng cậu, suy nghĩ của cậu giờ đây cứ như đang mặc định rằng Tử Di đã chết. Dù tất cả mọi người đều nghĩ như vậy thì đáng nhẽ, cậu phải sáng suốt phủ nhận điều đó mới đúng, đằng này...

Lí trí cậu càng cố chối bỏ thì trái tim cậu càng thắt quặn, càng đớn đau, thật ngu ngốc. Người như cậu, sao lại dễ bị tình cảm chi phối như thế.

Tử Thần đứng phắt dậy, thu rèm và mở nhanh cánh cửa sổ vừa bị đóng lại mấy phút trước. Cậu đưa mắt nhìn quang cảnh huyên náo ban nãy rồi nhìn mọi thứ trong phòng đang dần hiện ra trong ánh sáng, chúng vẫn thế, vẫn thật đẹp.

Thế giới này vẫn đẹp, vẫn ngọt ngào, vẫn ấm áp, đó là vì người con gái trái tim cậu lỗi nhịp vần còn sống. Rất có thể, cô ấy đang ở một nơi nào đó, một hoang đảo ko người, một bệnh viện heo hút hoặc một khu rừng sẫm tối, bất cứ đâu có đất để đứng, có nước để uống và có thức ăn cầm hơi. Rất có thể cô đang tựa cơn dừa nhìn trời nhìn đất chờ cậu đến đón...

Vậy mà...cậu lại nhu nhược để mình bị giam lỏng ở đây và yếu ớt phảng kháng bằng biện pháp cũ xì-tuyệt thực.

Bật cười có phần sảng khoái giễu mình điên rồ, Tử Thần lửa chiến như bùng lên khi có thêm mấy can xăng hỗ trợ, ánh mắt sáng rực đầy sức sống và năng lượng.

-Công chúa vẫn sống thì hoàng tử phải ra tay hành động_Tử Thần bẻ những ngón tay tê cứng ko hoạt động nhiều mấy ngày qua của mình, những tiếng rắc rắc càng làm tăng nhuệ khí trong cậu đạt ngưỡng maxium. Cậu nheo mắt đưa tình với cánh cửa gỗ gan lì nhiều lần cản đường cậu trước mặt, miệng đểu giả cười 1 cái đe doạ, cơ chân vừa khởi động nóng xong sung mãn lực.

Tử Thần lùi ra sau vài bước, tạo khoảng cách phù hợp rồi đẩy nội công, xoay 1 vòng đưa cước chân nhằm mặt cửa cay cay mà đá.

Ầy! Đúng lúc ấy, những tưởng sẽ có màn nứt vỡ ầm ầm khí thế lẫm liệt, nào ngờ, chân Tử Thần chưa chạm tới 1 sợi lông hiếm hoi của nó thì nó đã mở toanh, xuất hiện lão già quản gia đáng ghét, kẻ dám ra lệnh giam lỏng chủ mình và ngày ngày đem cơm đến, bưng cơm đi cho cậu khỏi lìa đời vì đói, đồng thời đảm bảm sự béo tốt cho cậu.

Đã nói là bất ngờ thì dù thiên thần trượt chân đâm đầu xuống trần gian hạ phàm hay oan hồn từ địa ngục trồi lên cũng khó mà tránh được rủi ro huống hồ gì Tử Thần chỉ là người trần mắt thịt. Gót chân đen thui bám những bụi của cậu liến thoắng xé gió, ngang nhiên lật tung đĩa thịt gà rướm mỡ béo ngậy mà ông quản gia hì hục giành hết 2 tiếng quan sát chọn lựa và luộc kĩvà cả cốc nước ngọt vàng rượm đầy đã nữa. 2 anh em chúng rủ nhanh phi lên rồi cua vòng, rơi giòn giã xuống đất, tạo nên khung cảnh lá mùa thu bay bay trong gió chân thực và lãng mạn.

Đã nói là bất ngờ thì dù thiên thần trượt chân đâm đầu xuống trần gian hạ phàm hay oan hồn từ địa ngục trồi lên cũng khó mà tránh được rủi ro huống hồ gì Tử Thần chỉ là người trần mắt thịt. Gót chân đen thui bám những bụi của cậu liến thoắng xé gió, ngang nhiên lật tung đĩa thịt gà rướm mỡ béo ngậy mà ông quản gia hì hục giành hết 2 tiếng quan sát chọn lựa và luộc kĩvà cả cốc nước ngọt vàng rượm đầy đã nữa. 2 anh em chúng rủ nhanh phi lên rồi cua vòng, rơi giòn giã xuống đất, tạo nên khung cảnh lá mùa thu bay bay trong gió chân thực và lãng mạn.

-Cậu chủ!_Cho mình im lặng vài phút để kiềm chế vài xúc cảm lố lăng và ko đẹp, ông quản gia trầm giọng, khuôn mặt như xi măng, nhanh chóng đông cứng lại, tạo cảm giác ghê rợn đến dựng tóc gáy.

-HA...HA!_Tử Thần rùng mình 1 cái, bình tĩng cười trừ, hết mực tỏ ra cái nét hiền lành chất phác nhất có thể_Ông ghé chơi đấy à?

-Cậu xem ra vẫn ko chịu an phận thủ thường thì phải?_Ông ta cười đáp trả, mùi chết chóc và sự mát lạnh vị bạc hà lảng vảng quanh người mang tiếng "cậu chủ".

-Đâu có, ta chỉ muốn thử độ bền của cánh cửa kia thôi_Tử Thần gãi đầu, nhanh chóng nhận ra sự yếu hèn của mình. Cậu đổi giọng, nghiêm mặt_Ông đến đây làm gì, muốn xem tôi chết hay chưa hả?

-Ko! Tôi chỉ đến đưa tin thôi_Ông quản gia có phần dịu đi, đưa tay đẩy gọng kính đang trễ xuống.

-Tin gì? Hay...là tin của Tử Di?_Sốt sắng hỏi, lòng Tử Thần léo lên những tia hi vọng nhạt nhẽo, bởi cậu biết, tin quá sẽ thất vọng nhiều.

-Ko, là tin từ Hàn gửi về_Ngắt lời xem biểu hiện dường như băng lạnh của người đối diện, ông quản gia tiếp lời_Cậu Tử Ân đã tìm được người có tủy thích hợp và cô ta nói muốn gặp ngài trước khi tiến hành phẫu thuật.

-Gặp tôi? Để làm gì?_Khó hiểu nhìn kẻ báo tin, Tử Thần nghi hoặc_Cô ta biết tôi?

-Tôi ko rõ, bên kia chỉ nói muốn nhận hồi âm tốt từ ngài. Ngài đi chứ?

-Ko!_Chẳng dành một giây để suy nghĩ, Tử Thần đáp ngay như lập tức.

-Tôi biết cậu có chuyện khác để quan tâm hơn nhưng nếu chuyện này, ngài ko giúp, e sẽ xảy ra tin đồn ko hay_Ông quản gia lo xa tính kĩ, mập mờ trong lòng những e ngại.

-Ko là ko, cô ta muốn gặp thì kệ cô ta, tôi ko rảnh để đi gặp người con gái khác!_Tử Thần kiên quyết, mắt sáng lên khi nhìn thấy cửa mở toang mà ko có tên cận vệ nào canh gác.

-Ngài đi đâu thế?_Hoảng hốt nhìn thú dữ xổng chuồng, ông quản gia chạy theo ngăn lại.

-Sao ông cứ...

-Sao các ngươi cứ theo ta hoài thế, chết tiệt!_Một giọng nói khác có uy lực và sức vang ngang hàng sư phụ của Tử Thần vang lên, át đi tiếng muỗi thủ thỉ của ai kia.

Song, nhờ đó, Tử Thần càng có cớ thoát ra khỏi 4 bức tường lạnh lẽo. Cậu chạy như bay xuống cầu thang, có chút thất kinh khi nhìn thấy cậu em vợ đang bị đám người dưới trướng bủa vây bu lấy, hệt y cục thịt ba chỉ tươi rói giữa đám sói hoang đói meo, cơ cảnh thảm khốc hơn cậu mấy ngày trước nữa.

-Chuyện gì vậy?_Tử Thần hắng giọng thị uy, làm đám nhốn nháo kia ko hó hé hò hét nữa mà tiến hành trong im lặng. Thấy vậy, Tử Thần chuyển sang hỏi Gia Minh cho khỏe, mắt cậu dán vào chiếc balo to đùng trên vai cậu ta_Muốn đi đâu à?

Ko nói ko rằng, Gia Minh lơ đẹp sự xuất hiện của Tử Thần, tiếp tục một mình một ngựa giành lại độc lập tự do.

-Chết nè, im chưa con!_Đám kia sung mãn thừa cơ oánh nạn nhân vài cái.

-Dừng tay!_Hét đến khàn giọng mà ko có tác dụng, Tử Thần đích thân xuất chinh, xông vào đám đông can ngăn_Điếc hết rồi à?

Đám kia im thin thít tránh đường, mặt cúi nhìn đất lảng tránh đôi mắt dữ dằn của chủ nhân.

Nhân cơ hội ruồi mũi đi hết, Gia Minh xoay người tiến nhanh ra cửa chính thì đám kia lại lắng xắng chặn cửa.

-Cút hết đi!_Gia Minh bực bội.

-Cậu muốn đi đâu à?_Tử Thần ôn hoà hỏi, mắt dao dắc soi lên chiếc taxi đợi sẵn bên ngoài.

-Về Newyork! Đã đến lúc bố mẹ tôi được biết tội ác của cậu con rể qúy báu rồi!_Gia Minh ngoái đầu lại, cười khinh miệt.

-Ko thể được_Ông quản gia toan ngăn cản thì bị Tử Thần chặn lại.

-Để cậu ấy đi!_Tử Thần hếch mặt lạnh lùng ra lệnh cho đám người.

-Nhưng...

-Nhưng...

-Hãy chuyển lời với bố mẹ cậu, Tử Di còn sống và tôi, sẽ tìm thấy cô ấy!

-Đồ hèn!_Gia Minh bật cười chế giễu, quắc mắt nhìn đám chó sai vặt xung quanh rồi tiến ra xe, cơ tay cậu nắm chặt thành đấm như vẫn ôm nỗi hận thấu trời ko từ bỏ.

***

Ho khụ vài tiếng, Tử Ân lại bỏ phòng bệnh, lang thang trên hành lang dài với thân thể yếu nhèm. Nếu đây là lần cuối anh có thể đi bằng đôi chân mình thì anh muốn lê cho đến ngõ cụt của hành lang.

Anh thực hiện điều đó, như 1 kẻ bệnh hoạn nhưng với anh, nó đỡ hơn là việc ngồi chờ chết.

-Cô ấy thực sự đồng ý sẽ phẫu thuật lấy tủy?_Chất giọng ôn nhu đầy ngạc nhiên của ông bác sĩ riêng của anh vẳng lên, đập vào tai anh. Dù là ai hờ hững cũng nổi lên chút tò mò thầm kín.

Anh nán lại nghe ngóng.

-Đúng vậy, cô ấy đồng ý!_Ông quản lí đáp lãnh đạm.

-Kể cả khi việc này sẽ có thể để lại di chứng cho cô ấy, tệ hơn là hủy hoại cả tương lai sau này?_Ông bác sĩ vẫn gặng hỏi

Tuy nhiên, Tử Ân ko mấy để ý đến đoạn hội thoại này nữa. Anh dựa hẳn người vào tường, thở dốc. Sự tuyệt vọng, đau đớn chiếm lấy cơ thể anh.

Để anh sống, cô gái đo sẽ đánh mất tương lai của mình...

Để anh sống, cô sẽ chuốc bệnh vào người và có thể, mạng đổi mạng.

Cô, ban đầu, là người xa lạ.

Nhưng giờ là người quan trọng thứ hai, là mục tiêu thứ hai để anh gắng gượng.

Anh sống mà cô phải hi sinh thì ích gì.

"Ko được! Mình ko thể hi sinh cô ấy! Mình sẽ lấy tủy của Tử Thần" Gạt đi những gì mình từng ghê tởm, Tử Ân gượng người đứng hẳng dậy, loạng choạng toan bước vào trong để nói hết những gì mình nghĩ.

Nhưng, anh chưa kịp bước, người anh đã ngã nhào xuống đất, cảm giác trống rỗng đến kì lạ

***

Gõ, gõ đều những ngón tay bậm thịt xuống mặt bàn bằng kính đen sạm theo nhạc điệu 2/4 nhộn nhịp vang lên trong earphone, Gia Minh nhắm nhiềm đôi mắt tròng đen mệt mỏi, khoé mắt cậu thâm quầng như sản phẩm tất yếu của những đêm mất ngủ, tự kỉ trong bóng tôi kéo dài và hậu quả thường tình của những cuộc giằng co miếng ăn miếng trả, đôi môi tàn tạ nứt ố mím chặt. Cậu thả hồn vào dòng nhạc rộn rã, như cách để xua tan cơn buồn tẻ hoặc để vùi lấp những hố sâu cảm xúc và chờ đợi..

7tiếng đằng đẵng sắp trôi qua trên chiếc phi cơ riêng chuyển hướng sang Hàn Quốc, Gia Minh lòng chắp nối đầy những nghi hoặc mà chỉ còn vài phút nữa, cậu sẽ có câu trả lời, chốc chốc lại hé đôi mắt buồn thẳm ko chút sinh khí ngắm chiếc đồng hồ bản to trên cổ tay, sốt rột.

Có lẽ, bố mẹ cậu giờ đã đến Hàn Quốc và đang chờ cậu. Gia đình cậu sắp sửa được gặp nhau sau quảng thời gian dài xa cách, nhưng, cuộc gặp gỡ, đoàn tụ này liệu có mang sắc hạnh phúc, khi kẻ nắm giữ màu đỏ trong bảng màu mất tích, ko, sự thật là đã ko còn tồn tại.

Rồi, bố mẹ cậu sẽ đến lúc phải biết điều này, dù sớm hay muộn, dù muốn hay ko, họ cũng sẽ phải đón nhận nỗi đau mất mát mà cậu phải gậm nhấm suốt mấy ngày qua, sẽ khóc như cậu đã từng yếu mềm, sẽ giận giữ và chưởi rủa số phận như cậu đã từng hét lên với 4 bức tường cô quạnh.

Chẳng ai muốn thế cả, nhưng ông trời lại thích thú với sự tuyệt vọng ấy, thế nên cứ liên tục gieo giắt mỗi nơi mỗi bất hạnh.

Nhạc điệu từng xoa dịu nỗi đau trong lòng cậu, từng an ủi cậu nhưng chỉ tạm thời như những viên thuốc mê vô tri, khi bản nhạc ấy kết thúc, mọi chuyện vẫn thế, chẳng thể thay đổi. Như giờ đây, đau đớn trong cậu vẫn tụ lại, chẳng vơi đi phân nào.

-Cậu chủ, sắp đến sân bay Seul rồi!_Khẽ khàng gọi kẻ đang chìm trong cảm xúc riêng của ban thân dậy, cô nàng tiếp viên xinh đẹp vỗ nhẹ lên vai cậu đánh động.

Cựa mình hất mạnh bàn tay xinh xẻo của cô ta sang bên, Gia Minh từ từ hé hai con ngươi đen sẫm, tia ánh nhìn nhoè mờ lên đường băng chạy dài bên ngoài. Cậu nhăn mặt, một giọt nước mắt trên khoé mắt cậu bất chợt rơi xuống, lăn dài trên gò má phờ phạc sau khi cậu há miệng ngáp rõ dài xua đi cơn buồn ngủ.

Seul, lần thứ 2 cậu đến.

Gia Minh rời người khỏi ghế, với lấy chiếc vali to kệch màu hồng mượn tạm của cô chị tại trong lúc bị giam lỏng đã lỡ lấy cái của mình ra xả hận, thanh lí cũng như kết thúc luôn quãng đời 1 tháng ít ỏi của nó rồi đưa cho cô tiếp viên trẻ xách hộ, rảnh rang bước xuống máy bay.

Gia Minh rời người khỏi ghế, với lấy chiếc vali to kệch màu hồng mượn tạm của cô chị tại trong lúc bị giam lỏng đã lỡ lấy cái của mình ra xả hận, thanh lí cũng như kết thúc luôn quãng đời 1 tháng ít ỏi của nó rồi đưa cho cô tiếp viên trẻ xách hộ, rảnh rang bước xuống máy bay.

Sải bưới dài đến mỏi, cuối cùng Gia Minh cũng tìm thấy được bố mẹ và thẳng út đang đứng đợi trước cửa sân bay với 3, 4 chiếc ôtô khác hộ tống. Hơi ngợp 1 chút vì độ khoa trương hiếm thấy dựa trên 1 gia đình đang giấu giếm thân phận của mình, Gia Minh lười nghĩ, "nhờ" cô tiếp viên tội nghiệp đem hành lí đến đưa ấy tên cận vệ vừa xuống xe đón, thản nhiên trèo lên chiếc ôtô lấp lánh bạc dà chừng 3 mét, đoàn tụ với gia đình trong ánh mắt trầm trồ, tò mò của mấy cô nàng mê giai tình cờ bắt gặp và khách tứ phương đến sân bay.

-Mẹ!_Vừa rúc lên xe, cái tác phong lạnh lùng bụi bặm ngông cuồng ban nãy bỗng nhiên thẳng cánh cò bay, tan biến như bọt biển, để lại đích thị một thằng cu bám váy mẹ. Thằng cu ấy chưa chào hỏi ai đã ôm chầm lấy người mẹ sắc xuân vời vợi với gương mặt non tơ dễ sợ, miệng thốt lên những câu từ trẻ mới sinh đã biết nói.

-Chà! Gia Minh của mẹ ốm dữ quá!_Hiền từ véo má 1 phát lên mặt thằng con, vô tình phá tan bầu ko khí lâm li bi đát, giàn giụa nước mắt, người mẹ bề ngoài trẻ chán xuýt xoa, tay còn lại vỗ vỗ nhè nhẹ lên lưng.

-Gia Minh, ngồi đàng hoàng đi, xe sắp đi bây giờ!_Ko buồn chém gió với 2 mẹ con như ngày nào, người cha quý phái bên cạnh lạnh lùng nhắc nhở, mắt lơ đãng chiếu tướng đâu đó, vô định.

Thoáng khựng người trước biểu hiện của bố, Gia Minh yên vị trên chiếc ghế trống. Cậu đảo mắt nhìn mọi người ko còn sôi nổi như thường lệ, khó chịu lấy từng mớ ko khí như đặc quánh lại cầm hơi.

Vẫn biết đợi lúc cả nhà yên vị ở biệt thự sẽ nói, nhưng ko hiểu sau, Gia Minh ko thể giấu nổi những gì mình muốn bày tỏ trong cổ họng. Cậu thốt thành tiếng:

-Bố, mẹ, chị Tử Di...

Ngay khi Gia Minh vừa nhắc đến cái tên quen thuộc của người chị song sinh thì mẹ cậu nhanh như tên bắn, lấy tay bịt miệng cậu. Bà đưa ngón tay lên miệng, ra hiệu im lặng.

Hàn lão gia quay đầu hướng mắt nhìn Gia Minh rồi lướt lên mặt vợ, ép bầu ko khí thêm phần nặng nề rồi quay đi, lầm lì, lạnh lẽo đến thót người.

Lần đầu tiên, Gia Minh nhìn thấy bố mình như thế, vẫn lãnh đạm, vẫn qúy phái nhưng ko phải như bộ mặt xã giao thường ngày của ông, giống như đang cố tạc ra để che giấu một cảm xúc thật nào đó.

"Bố mẹ biết chuyện của chị rồi!" Một dòng tin ngắn ngủi được gửi đến điện thoại của Gia Minh từ người đối diện.

Tròn mắt đọc dòng tin rồi nhìn nụ cười buồn của mẹ mình, Gia Minh liến thoắng hồi đáp:

"Từ khi nào ạ? Mà sao lại kêu con đến Hàn Quốc? Có chuyện gì ạ?"

"Con nên nhớ, bố mẹ bỏ các con ở Việt Nam ko có nghĩa ko chú ý việc 2 đứa sống chết thế nào, nên đương nhiên, bố mẹ sớm biết chuyện này. Kêu con sang Hàn vì Tử Di đang ở đây"

"HẢ! Chị ấy còn sống và đang ở đây? Chị ta muốn chơi trò gì vậy, làm con điên đầu đi tìm" Gia Minh ấn mạnh vào màn hình, bực bội giật phăng li kem trên tay út, ăn gọn trong tiếng thét gào của em mình..

"Ko trách Tử Di được, nó bị người họ Lăng bắt cóc để lấy tủy ghét cho thiếu gia nhà đó, 3 ngày nữa sẽ phẫu thuật nên bố mẹ muốn đến sớm đón nó về" Bà mẹ trẻ thở 1 kái dài sượt, cực nhọc gửi tin nhắn tiếp theo cho cậu con trai qúy báu, ko mấy để ý đến ánh mắt đang ngự trên người mình của ai kia.

-Rồi bọn họ sẽ phải trả giá về việc giám đem đại tiểu thư Hàn Gia làm vật tế!_Ko để cho thằng con nhắn tin lại, Hàn lão gia trầm giọng, đe doạ tỉnh bơ ko chút cắn rứt.

-Nhà họ Lăng ạ? Nhưng hình như Tử Thần ko biết chuyện này, cậu ta bị giam lỏng suốt, còn phái người lục lọi mọi nơi tìm chị nữa_Gia Minh lẩm bẩm_Sau chuyện này, bố mẹ sẽ tính sao đây? Vẫn chấp nhận cậu con rể như cậu ta chứ?

-Hàn Gia Minh, con...!_Ko kìm nổi cơn giận sôi sục, Hàn phu nhân nổi quạ, vất hết hình tượng dịu dàng đôn hậu của mình, gỡ chiếc dày gót nhọn toan đánh con thì bị chồng kéo khuỷ tay ngăn lại, tránh gây gia đình tương tàn. Song, chuyện nọ xọ chuyện kia, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, tay vợ thì giữ được còn giày vợ thì mặc nó bay theo tiếng gọi nơi hoang dã, nả mạnh vào kính trước của ôtô.

Sau màn găm đế dày ngoạn mục, từ lỗ thủng to, những đừờng nứt vỡ dần hiện với tiếng kêu đặc trưng. Chúng măn mụn thành những miếng nhỏ, rơi ào xuống, đi tong tấm kính trước của dòng xe đời mới còn chưa hết sốt. Giờ thì, ko cần điều hoà cũng mát lịm.

Tiếc thương cho sự hi sinh anh dũng của tấm kính bạc tỉ, những kẻ gây chuyện im thin thít, ko dám hó hé 1 lời, chỉ biết cúi đầu dành vài phút mặc niệm. Còn kẻ đã rứt ruột bỏ tiền ra mua thì đưa mắt trân trân nhìn, khuôn mặt tối sầm lại.

-Đi tiếp đi!_Ông cắn răng cắn lưỡi nhẫn nhịn_Giờ, ai mà hó hé nửa lời, đừng trách ta ko nể tình vất xuống xe đấy!

-Bố ơi! Kính vỡ kìa!_Đúng lúc ấy, Gia Lâm xử xong đóng đồ của mình, ngứa miệng gọi ngọt ngào.

-Anh! Đừng! Đừng!

Hàn Gia, lại 1 phen nhốn nháo.

Trời xanh thẳm bỗng váng ù 1 đường khói trắng dài của những chiếc phi cơ mang gia huy vảy rồng Hàn Gia. 



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...