Thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải không?


Thời gian trôi, dù đằng đẵng, dù ngắn ngủi đều mang đến cho con người ta những hoài niệm, những kí ức và những xúc cảm riêng biệt. Trong vô vàn cái xúc cảm khó diễn dãi thành lời của trần thế ấy, nỗi đau mất mát, sự giằng xé con tim u uất những ân hận, có lẽ là những xúc cảm duy nhất khiến loài người máu lạnh biết được ai là người mình ko thể thiếu nhất. Tử Thần thì ko nói làm gì, bởi ngay từ đầu gặp lại Tử Di trong đám đông hỗn độn trên con phố nhỏ Hà thành hay nhìn thấy cô phá lên cười khi nghe 1 mẩu chuyện vui dù đấy là tiết học cuả ông thầy nổi tiếng yêu ác, cậu đã luôn xác định cô là người ko thể thiếu trong đời. Còn Khải Phong, mảnh tính cách có chút y hệt Tử Thần, thì bây giờ cậu mới nhận ra sự hụt hững, thiếu thốn ấy, có thể đã từ rất lâu nhưng đến lúc này, cậu mới nhận ra chăng?

Sau bao ngày đổ xô đi lùng sùng khắp Hà Thành, thậm chí "lấn sân" sang các tỉnh thành lân cận, tệ hại hơn, Khải Phong còn bỏ mặc cuộc thương lượng với đám Yakuza nhật để đi tìm Tử Di, cầu mong nhận được một tín hiểu nhỏ nhoi cho thấy cô vẫn sống, vẫn hếch mặt và nở nụ cười dù yếu ớt song, kết quả cậu nhận được vẫn như nhau, một con số 0 tròn trĩnh.

Và trong cái khoảnh khắc thời gian như giãn ra này, Khải Phong chỉ biết uống, mơ màng nốc từng li rượu tây thật nặng, hết rót rồi lại uống, hết uống rồi lại rót. Trớ trêu sao, cậu vẫn tỉnh. Hình ảnh của chiếc dây chuyền bạc mặt nanh sói cậu tìm thấy tại hiện trường vụ nổ đung đưa trong tầm nhìn của cậu vẫn rõ nét, hay phải nói là rất rõ, nó như bóp chặt lấy tim cậu, ép cho đến dòng máu đỏ tươi kia chảy ra mới chịu buông.Chiếc dây chuyền Tử Di luôn đeo bên mình, nó nằm trong đóng đồ cháy đen, như minh chắng cho cái chết bi thương của thân chủ.

Là thực...nhưng phải làm sao để đối diện với hiện thực thì đó là điều Khải Phong chưa bao giờ nghĩ đến...

Tựa hẳn đầu vào thành tường trắng trong phòng tập taewondo, Khải Phong liếc nhìn chai rượu trống rỗng trên tay, khoé môi nhếch lên giễu cợt. Cậu loạng choạng đứng dậy, cố lê từng bước chân nặng như chì đi tìm thêm vài chai rượu giải sầu. Song, vừa bước đến cửa, người cậu ko muốn gặp nhất lúc này lại xuất hiện, ném ánh mắt thương xót phảng phất chút hối hận về phía cậu.

Nghêng đầu nhìn lại người đó, Khải Phong quay người, toan đưa tay đóng cửa thì cậu trượt ngã, men say được thế vồ lấy toàn thân cậu. Chúng mặc sức điều khiển mọi suy nghĩ và hành động của chủ thể vừa đóng chiếm được.

-Cậu chủ!_Nhanh chân đỡ lấy người Khải Phong, con người đó sốt ruột hỏi han, qua biểu hiện lúng túng đủ biết tâm trạng của anh ta cũng đang bấn loạn ko kém.

-Tránh ra!_Khải Phong lồm cồm bò dậy, lấy hết sức bình sinh hất mạnh tay con người đó.

-Cậu chủ, xin hãy nghe tôi giải thích!_Vẫn cố giữ chặt Khải Phong để anh ko ngã thêm lần nữa, con người đó cầu xin, cứ như thể ko giải tỏa khúc mắc ấy, anh sẽ ko sống nổi được vậy. Mà cũng phải, với một thư kí riêng luôn tường tận mọi việc lớn nhỏ như anh, sống mà để chủ ko thèm nhìn mặt cả đời như vậy thì làm sao anh chịu nổi, vả lại anh cũng chẳng muốn bào chữa làm gì, cái chính là anh muốn tạo 1 mục đích tồn tại tạm thời trước khi chủ nhân mạnh mẽ của anh bị gục ngã.

-Rành rành như thế thì anh muốn bày biện lí do gì nữa đây_Quắc mắt nhìn tên thư kí, Khải Phong hờ hững cười nhạt. Cậu say nhưng thần trí vẫn minh mẫn lắm_Hay anh muốn nói rằng cái chết của Tử Di ko phải do anh mà do cô ấy xui xẻo?

-Ko phải, sự thực tôi ko giết cô ấy, người giết cô ấy là một kẻ khác của Lâm Gia hoặc Lăng gia_Đưa 2 tay áp lên má Khải Phong, chỉnh khuôn mặt cậu nhìn thẳng vào đôi mắt thành thật của mình, tay thư kí khai tuột, như câu mở đầu đầy lôi cuốn của một bài văn nào đó khiến tâm trí cậu phải bám theo nó, ko rời được.

-Ý anh là gì?_Khải Phong sững người, mắt ko thèm chớp, chất vấn_Sao lại liên quan đến Lâm gia và Lăng gia kia chứ?

-Đó chỉ là phỏng đoán của tôi thôi_Tay thư kí thoáng xị mặt, có vẻ đang nghĩ ngợi về điều gì đó_Nhưng tôi chắc chắn suy đoán của tôi là đúng.

-Anh dựa vào đâu mà nói như thế, có biết dựa vào câu nói ấy anh sẽ bị "xử" ko hả?_Vì bị hố, Khải Phong uể oải cười nhạt, giọng điệu đe doạ vương chút cợt nhả.

-Tôi biết, ngài thử nghĩ xem, tôi có lỗi là ở chỗ đã thay đổi công dụng của nút đỏ, làm chúng trở thành công tắc hủy mỗi mình xe của Tử Di. Nhưng ngài thấy đấy, khi ngài và Tử Di cùng nhấn nút, xe đã ko nổ, bởi lẽ nó bị rối bởi cùng lúc nhận được 2 tín hiệu hủy xe từ 2 nơi khác nhau, hệ thống cũng bị nghẽn và xe của Tử Di bị rò rỉ xăng. Chiếc xe ấy sẽ ko thể tự hủy được nữa nếu ko có thứ gì đó tác động như một mồi lửa chẳng hạn, quá đơn giản. Vì thế chắc chắn phải có ai đó đứng sau vụ nổ.

-Nói dối! Anh đang cố rũ bỏ hết trách nhiệm của mình đấy à? Nhưng bịa ra đến mức đó thì cũng tài tình lắm_Phá lên cười nhạt, Khải Phong đẩy mạnh tay thư kí ra xa mình_Job, anh đã đi quá xa rồi!

-Xin hãy tin tôi! Nếu ngài muốn kiểm chứng, hãy đến phòng điều khiển, tôi sẽ cho ngài xem lại đoạn ghi hình về diễn biến hoạt động của 2 chiếc xe lúc đó_Cương quyết giữ vững lập trường của mình, Job ngoan cố đưa ra những gì mình suy đoán, lồng ghép vào chúng là 1 ít kích thích ngầm_Nếu sự thật có kẻ nào đó chủ mưu mọi việc thì tôi nghĩ, chắc chắn hắn cũng sẽ biết Tử Di còn sống hay đã chết, thưa ngài, và rất có thể, lúc chúng ta đang hoang mang, thì cô ấy đã ở đâu đó chịu khổ rồi.

-Được rồi! Dẫn ta đến đó_Như Job đã đoán, Khải Phong hoàn toàn trấn tĩnh lại, cậu bước ra khỏi phòng, nhanh chóng tiến đến phòng điều khiển, lòng phập phòng 1 cảm xúc khó tả.Trong lúc đó, tại Hàn quốc.

-Bác sĩ, ngài muốn nói riêng với tôi chuyện gì?_Ông quản lí già cung phụng Tử Ân-đại thiếu gia Lăng gia rón rén bước ra khỏi phòng bệnh của cô gái nọ, cẩn trọng đóng chặt cửa rồi ra ám hiệu bằng mắt cho đám cận vệ canh cửa. Giờ đây, đối với 1 người trung thành với 1 chủ nhân duy nhất như ông ta, cô gái đó rất quan trọng, kẻ có thể cứu sống cuộc đời tàn úa, cứu rỗi tương lai mịt mùng của chủ nhân ông.

-Sau khi đã khám 1 lượt tổng thể trên người cô gái đó, tôi rất lo lắng phải nói điều này để ông cũng như thân nhân cô bé đó biết mà dự liệu_Thở dài một tiếng thật não nề, ông bác sĩ mang mác buồn đưa cho ông quản lí một xấp giấy tờ chuẩn đoán, song, kẻ nhìn vào mà hiểu e có mỗi mình ông ta thôi.

-Xin ông có thể nói rõ hơn được ko, thú thật tôi chả hiểu gì về đóng giấy tờ này cả_Thật thà khai tuột, ông quản lí mồ hôi bắt đầu thấm ướt, dường như ông ta cũng cảm nhận được có điều gì đó ko hay.

-Tôi sẽ nói ngắn gọn để ông hiểu, cô bé ấy, ko thể mổ để lấy tủy được_Đáp trả sự trông chờ của người kia bằng câu khẳng định chắc nịt, ông bác sĩ tiếp lời_Tuy bên ngoài có thể thấy cô bé rất khoẻ và giàu năng lượng, nhưng đừng lấy nó để chuẩn đoán thực chất bên trong, thân thể và nội tạng yếu, bình thường thì ổn, song để lấy tủy thì rất khó, và có thể để lạ di chứng sau này.

-Tôi sẽ nói ngắn gọn để ông hiểu, cô bé ấy, ko thể mổ để lấy tủy được_Đáp trả sự trông chờ của người kia bằng câu khẳng định chắc nịt, ông bác sĩ tiếp lời_Tuy bên ngoài có thể thấy cô bé rất khoẻ và giàu năng lượng, nhưng đừng lấy nó để chuẩn đoán thực chất bên trong, thân thể và nội tạng yếu, bình thường thì ổn, song để lấy tủy thì rất khó, và có thể để lạ di chứng sau này.

-Ý ông, cô bé đó vẫn có thể mổ lấy tủy, đúng chứ_Ông quản lí cố vớt vát.

-Đúng là thế, nhưng mong ông hãy nói trước với cô ấy và thân nhân, xem xem họ có đồng ý hay ko để sau này ko phải hối hận về sau và chúng tôi cũng ko phải cắn rứt lương tâm.

-Di chứng? Đó là gì?_Ông quản lí gặng hỏi, nhưng rồi nhanh chóng gạt đi_Mà thôi, ko có gì.

-Vậy nhờ ông cả!_Mỉm cười đôn hậu chào ông quản lí, ông bác sĩ quay về phòng khám làm tiếp công việc của mình

-Khoan đã!_Như sực nhớ ra điều gì đó, ông quản lí vội vàng tiến về phía người đang quay đầu nhìn mình.

-Ông muốn hỏi điều gì nữa?-Cậu chủ...cậu chủ của tôi còn sống được bao lâu?_Nuốt nước bọt xuống cổ họng, ông quản lí e dè.

-Tôi ko chắc, bệnh tình cậu ấy rất nghiêm trọng, có thể cậu ấy sẽ sống được 1 tháng, 1 tuần hoặc thậm chí 1 ngày. Rất tiếc, tôi ko thể chắc chắn điều gì_Nhìn xoáy sâu vào đôi mắt buồn nâng nao đủ xúc cảm đối diện, ông bác sĩ đủ biết tâm trạng hiện tại của thân chủ đôi mắt ấy_Tôi nghĩ, an toàn nhất vẫn nên lấy tủy của cậu Tử Thần.

-Tôi biết, cảm ơn lời khuyên của ông, bác sĩ_Cúi nhẹ đầu chào, ông quản lí lững thững, người ngợm như mất hồn tiến về căn phòng ban nãy còn yên ắng giờ đã huyên náo hẳn lên bởi tiếng cười đùa, ko phải mỗi tiếng của cô gái cùng tủy ông tìm kiếm giữa biển người mà còn có cả tiếng cười của cậu chủ ông.

Cô gái đó rất tốt, ko giận ông như trước sau khi biết rõ sự tình nữa, cô cũng đã làm quen với cậu, có chút gì đó như tình cảm bạn bè nhen nhói giữa họ.

Lúc này đây, ông sẽ phải quyết định, chọn ai và bỏ mặc ai. Tưởng chừng nó sẽ dễ dàng lắm nhưng lạ rất khó khăn.

-Tôi xin lỗi, cậu chủ...có lẽ tôi phải tước bỏ một thứ gì đó của cậu, xin hãy tha thứ cho tôi.

  Chương 59: Thương lượng


 


Hít một hơi thật sâu bình tâm, ông quản lí từ từ đưa tay núm lấy ốc nắm cửa, vặn mạnh trong cơ người run nhẹ. Ông ta bước vào căn phòng nhỏ của cô gái nọ, kính cẩn gập người 45 độ chào vị chủ nhân đáng kính đang tắt lịm đi nụ cười trên môi bởi sự xuất hiện của kẻ phá bĩnh.

-Cậu chủ! Đã đến giờ uống thuốc và nghỉ ngơi rồi!_Ngẩng đầu thật nhanh ngay sau đó, ông quản lí đưa mắt nhìn cậu chủ mình vẫn chưa buông lơi ngọn tóc đen nhánh, ánh nhìn hướng về người chủ của căn phòng nhỏ, lòng cảm thấy rất mực khó chịu. Ý chí dường như ko còn rối mù giữa sự cắn rứt và hoài mong nữa, giờ chỉ còn chỗ để chất chứa nổi hai từ "ngăn cản".

Nếu lỡ, chủ nhân của ông vướng vào thứ tình cảm đặc biệt với cô gái đó, sự thật đổ bể, ngài sẽ rất đau khổ và ông, với cương vị là người luôn sát cánh, cân nhắc cho ngài, nhất định phải dẹp đi mối đe dọa đó cho tương lai.

-Này! Sao ông ngẩn người ra thế?_Nói mãi mà kẻ tôi tớ trước mặt vẫn nghệt mặt ra nhìn mình như thấy phải người ngoài hành tinh hạ phàm, Tử Ân bực bội quát, nhưng với căn bệnh đang rút ngắn từng hơi thở của anh thì khó tạo âm vực thị uy để ép tim người khác được.

-Gì ạ?_Giật mình choàng tỉnh khỏi đống suy nghi mông lung bề bộn, ông quản lí lúng túng hỏi lại_Ngài có thể nói lại được ko, ban nãy tôi vô tình ko chú ý.

-Gì ạ?_Giật mình choàng tỉnh khỏi đống suy nghi mông lung bề bộn, ông quản lí lúng túng hỏi lại_Ngài có thể nói lại được ko, ban nãy tôi vô tình ko chú ý.

-Ta muốn hỏi sao hôm nay đến giờ uống thuốc nhanh thế!_Tử Ân chán nản thốt nguyên câu ban nãy, cử chỉ ko muốn rời khỏi một việc gì đó ở anh làm ông quản lí thêm lần nữa sựng người.

-Ko nhanh đâu ạ! Tại cậu chủ nghĩ vậy thôi_Rút kinh nghiệm, lần này, ông quản lí như nắm bắt được ý nghĩ của mình và cũng nhanh chóng nhận ra nguyên do của sự thay đổi ấy. Nhưng ông ko hề cảm thấy vui chút nào.

-Được rồi! Anh nên làm theo lời bác sĩ, chúng ta

-Được rồi! Anh nên làm theo lời bác sĩ, chúng ta sẽ nói chuyện với nhau sau_Cùng vào hùa với ông quản lí, cô gái nọ tít mắt cười dỗ dành Tử Ân như dỗ một đứa trẻ. Lòng bàn tay trắng hồng của cô xoè ra trước mặt người bên cạnh, để lộ một cây kẹo mút tròn vị dâu ngọt lịm_Trong đắng có ngọt.

-Anh biết rồi!_Đưa tay chạm vào làn da ấy, Tử Ân khẽ khàng nhận lấy cây kẹo, ép nó vào lòng bàn tay ấm nóng của mình.

Anh đứng dậy, cố ko để cơn tê liệt vì ngồi quá lâu làm mình ngã rồi nở nụ cười nhẹ cáo từ:

-Mong nó ko có độc!

Theo 2 tên cận vệ lẽo đẽo sau lưng hộ giá lúc cấp bách ra ngoài, Tử Ân chợt quay đầu lại, hằn hộc nhìn ông quản lí vẫn còn ở bên trong:

-Ông ko đi sao?

-Xin cậu chủ cứ đi trước, tôi cần dặn dò một số thứ với tiểu thư đây_Hếch nhẹ đầu ra ám hiệu "đưa cậu chủ về phòng" cho hai tên cận vệ, ông quản gia quay đầu lại, ánh mắt đa xúc cảm rọi lên người cô gái nọ hồi lâu.

Cho đến khi chắc mẩm rằng chỉ còn mình ông và cô gái nọ trong căn phòng nhỏ hẹp, ông quản lí đột ngột qùy sụp xuống đất, bất ngờ đến mức cô gái ấy phải tròn mắt vài giây mới bật dậy lúng túng:

-Ông làm gì vậy?_Khó xử ko biết nên đứng, nên ngồi hay qùy xuống theo, cô gái kia dù đã cố giữ bản mặt lạnh lùng và thờ ơ nhưng vẫn bị lời thảng thốt tố cáo tâm trạng.

-Gia Băng, xin cô hãy cứu lấy cậu chủ của tôi_Ánh mắt cương nghị phút chốc long lên nét thần khẩn.

-Khoan..._Hơi giật mình trước những gì mình vừa nghe thấy, cô gái nọ nghi hoặc hỏi lại_Ông mới gọi tôi là gì?

-Gia Băng! Có chuyện gì sao?_Ông quản lí căng não.

-Sao ông biết tên tôi..._Sững sờ khi từng từ, từng chữ của 2 từ ấy lọt vào tai mình, cô gái ấy bất giác thắc mắt, ánh mắt ko ngừng chứa đựng những mối nghi hoặc lớn.

-Khi tìm người hợp tủy với cậu chủ, tôi đã phái người xâm nhập nội bộ P&P tìm tủy như một trò chơi may rủi. Và ông trời có mắt, tôi tìm thấy cô, hết thảy trong bản sơ yếu lí lịch mật của trường_Như chẳng còn gì để dấu diếm, ông quản lí khai tần tật những gì mình biết_Chẳng nhẽ, có chuyện gì ko đúng?

-Ko, ko có gì?_Lắc đầu nhẹ, ánh mắt của Gia Băng dần trở nên xa xăm hơn bao giờ hết. Chẳng ai biết cô đang nghĩ gì, chỉ biết có một sự lo lắng lẫn vui mừng bủa vây cô.

-Vậy, cô có thể trả lời câu hỏi ban nãy của tôi được chứ?_Ông quản lí vẫn chưa chịu buông tha vấn đề chính của mình.

-..._Gia Băng cho phép mình im lặng để nghĩ ngợi. Đây đâu phải một trò chơi để dễ dàng tiếp tục được chứ. Cô đứng yên, ko còn có ý muốn đỡ kẻ già trước mặt.

-..._Gia Băng cho phép mình im lặng để nghĩ ngợi. Đây đâu phải một trò chơi để dễ dàng tiếp tục được chứ. Cô đứng yên, ko còn có ý muốn đỡ kẻ già trước mặt.

-Mang tiếng là đại thiếu gia nhà họ Lăng nhưng thực chất, cậu Tử Ân chưa bao giờ được lão gia xem trọng, kể cả lúc cậu Tử Thần chưa được tìm ra. Và dần dần, cậu ấy trở thành cái bóng mờ trong lòng ông ấy, nay lại thêm cái bệnh hiểm nghèo này nữa, ông chủ lại càng có lí do tách cậu ấy khỏi ghế thừa kế-thứ mà đáng nhẽ cậu ấy nên được hưởng. Cậu ấy cũng là con người, cũng có tình cảm, cậu ấy biết nhưng luôn im lặng và cố gắng hoàn thành mọi việc tốt nhất có thể. Nhưng giờ thì cậu ấy ko thể được nữa, cả hoài bão ước mơ, cậu ấy cũng phải dẹp hết chúng sang 1 bên_Long lanh hai con ngươi đẫm nước nhưng ko để cho thứ dịch lỏng trào trột ấy trào ra bên ngoài, ông quản lí kể lể, từng câu từng chữ như được ông ấp ủ thầm kín bấy lâu, nó thắm đượm vô vàn xúc cảm_Cậu ấy từng nói với tôi rằng, mối lo duy nhất của cậu ấy là phu nhân-người đã mang nặng đẻ đau cậu ấy cũng là người vợ ông chủ ko bao giờ yêu thương. Cậu ấy sợ, khi cậu ấy chết đi, bà ấy sẽ đau khổ, sinh bệnh mà chết.

-Đừng nói nữa!_Quay đầu sang hướng khác, Gia Băng ko muốn để mình bị ánh mắt kia dụ dỗ đến phát khóc, cô cố tỏ ra lệnh lùng nhất có thể_Ông kể những điều đó thì được ích gì chứ? Muốn thuyết phục tôi ư?

-Đúng nhưng chưa chính xác!_Ông quản lí đưa tay quệt nước mắt, mũi có phần nghẹt đi_Tôi ko chỉ muốn thuyết phục cô mà còn muốn cô hiểu cảm giác của một kẻ vô dụng như tôi. Tôi biết nhưng luôn đứng nhìn vì tôi chẳng thể có thứ gì có thể giúp được cho ngài ấy.

-Dù tôi đồng ý hay ko, mấy người vẫn lấy tủy của tôi, đúng chứ?_Gia Băng chất vấn bằng giọng điệu khinh miệt_Thế thì cần phải cầu xin tôi đồng ý làm gì? Hay ông sợ làm chuyện ác sẽ gặp báo ứng?

-Tôi biết cô khinh tôi, nhưng gì cũng được, mong cô hãy chấp nhận. Tôi ko muốn cậu chủ phải ăn năn, ray rứt cả đời.

-Nghe ông nói cứ như thể sau phẫu thuật tôi sẽ chết hoặc bị di chứng ấy nhỉ?_Nheo mắt săm soi, Gia Băng bông đùa.

-Gì? Ko...ko có chuyện đó đâu!_Nhưng nó lại làm cho ông quản lí bối rối, ông ta ấp úng bào chữa, nhưng càng nói càng tố cao thêm việc phẫu thuật sẽ có vấn đề_Tuyệt...tuyệt đối ko có...có chuyện đó.

-Tôi chỉ đùa thôi, ông đâu cần phản ứng mạnh như thế?_Gia Băng khó hiểu.

-Vâng, nhưng xin cô đừng đùa kiểu đó, ko tốt đâu_Ông quản lí chấm chấm khăn tay lên đám mồ hôi vừa toát ra trên trán, khẽ thở dài nhẹ, lòng cũng bớt loạn hẳn.

-Sao ko tốt! Chẳng nhẽ nói đùa câu nào thì câu đó thành sự thật hết ư? Ông vui tính thật_Cong môi cười nửa miệng, Gia Băng ngồi xổm xuống gần ông quản lí, chống tay lên đầu gối nghênh mặt chiếu tướng lên người ông ta ko biết có ý đồ gì_Trừ phi đó là sự thật.

Như bị một con dao nhọn hoắc đâm nhanh vào tim, ông quản lí đứng hình, mắt mở căng nhìn khoảng ko vô định trước mặt, trái tim đập thình thịch. Khó khăn lắm, ông ta mới thoát khỏi trạng thái tê liệt ấy, khoé môi khô khốc mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng ko thể thốt lên thành lời.

Thời gian trôi chậm lại, Gia Băng chán nản đứng dậy, khuôn mặt tuyệt đẹp của cô nghiêm lại, ko còn nét cười cợt hay khinh bỉ như trước. Cô chính thức suy nghĩ một cách nghiêm túc. Mà cũng chẳng cần phải suy nghĩ làm gì, vốn dĩ từ đầu cô đã quyết định sẵn, chỉ là ko muốn để bọn họ ăn mừng sớm.

Tuy biết, nếu cứu Tử Ân, người gặp trở ngại sẽ là Tử Thần, song cô ko phải kẻ máu lạnh, ko có tình người. Tử Ân cũng là người tốt, một người giàu tình cảm nhưng khó bộc lộ, anh ko đáng để mất đi sự sống và cô tin chắc, Tử Thần cũng sẽ vui vì quyết định này của cô.

-Tôi tình nguyện hiến tủy cho cậu chủ ông, ông yên tâm đi_Mỉm cười hiều hệt y một thiên sứ lạc chốn phàm khiến ông quản lí vừa thoát khỏi cú đơ thứ hai liền lãnh tiếp cú đơ thứ 3_Nhưng nói trước tôi sợ đau lắm đấy và tôi ko chắc đến lúc nằm trên bàn phẫu thuật sẽ ko gào đòi hủy đâu nhé.

-Thật ư?_Ông quản lí mừng vội, vẫn hỏi lần nữa cho chắc chắn_Thật là cô sẽ cứu cậu chủ?

-Đúng, nhưng tôi có điều kiện..._Đỡ ông quản lí đứng dậy, Gia Băng chậm rãi nói từng từ 1.

-Điều kiện?_Mặt ông quản lí lại tỏ ra lo lắng, lòng đoán già đoán non.

-Tôi muốn gặp nhị thiếu gia của ông, Lăng Tử Thần_Có chút đỏ mặt, Gia Băng cười thẹn_Tôi nhớ cậu ấy.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...