Thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải không?


-Thịt gà KFC thơm ngon, mới ra lò đây!_Đẩy mạnh cánh cửa chính vô tội nhà Lăng Tử Thần, Hàn Gia Minh xông vào như tướng cướp với cái giọng oang oang muôn thuở thiên phú của mình, một tay cầm bao đồ ăn mới vét ở siêu thị, một tay nâng cái ô chứa 3 con cún con mà tôi đã phải chìa từng đồng tiền bòn rút được từ pama mua về ở Houses pet, trân trọng thông báo.

Chưa kịp để tôi thi triển xong kế hoạch vạch trần bộ mặt của Lăng Tử Thần, gửi mọi chứng cứ phạm tội của hắn lên hai đấng sinh thành cũng như giải thoát cho cái số phận ko mấy được tự do của mình thì vị cứu tinh đáng nhẽ phải xuất hiện cuối cùng theo kịch bản đột ngột chìa cái mặt cực tếu phá hỏng mọi thứ, đưa tròng mắt to tướng sắp rơi ra ngoài nhìn chị mình và chiến hữu đang ở trong tư thế hiểu lầm-vốn là cảnh tôi đã dầy công gây dựng, ngơ ngác thắc mắc:

-2 người...đang làm gì thế?

-Ha...haha_Giật mình vì bị bắt quả tang làm điều "xấu", toàn thân tôi rơi vào bấn loạn, đưa mắt soi thằng em với điều cười nhạt nhẽo rồi lại nhìn Lăng Tử Thần. Gắng hết sức tiết nơron đào ra một nguyên do hợp lí để bào chữa. Chứ cứ để thằng quỷ siêng suy diễn lung tung đó nghĩ bậy thì dám chắc 1 tiếng sau mama đại nhân thể nào cũng từ New York ko tiếc tiền di động, điện về giảng giải đạo lí luân thường cho đứa con gái vô kỉ luật của mình, cỡ đó rồi thì dù có ra sức chối cũng ko suy chuyển được gì_Bắt...bắt muỗi thôi mà

-Bắt...bắt muỗi?_Giật giật vài cái ở khóe mắt, Hàn Gia Minh hồ nghi đảo hướng về Lăng Tử Thần, xác nhận thông tin mình vừa nhận. Nói thật, chính tôi còn ko tin cái lí do vớ vẩn ấy huống hồ người phải tin là Hàn Gia Minh-kẻ luôn sống chỉ để tin vào mỗi bản thân mình. Thôi thì nó muốn tin hay ko thì tùy, tôi cũng chẳng cần nó hiểu cho tôi, trước giờ luôn thế

-Chúng tôi làm gì cậu ko cần biết_Đứng dậy nhấc chân rời khỏi chỗ tôi, Lăng Tử Thần chậm rãi bước từng bước đến nơi Gia Minh đang đứng trân, tay đỡ lấy ổ cún rồi quay trở lại quỹ đạo ban đầu, chìa nó về phía tôi, lãnh đạm nhắc nhở rồi bỏ vào bếp_Tôi rất ghét chó, đừng để chúng chạy lung tung

-Ờ..._Sựng người một chút trước chuỗi hành động diễn biến quá nhanh của oan gia Lăng, tôi đưa tay đỡ lấy, gieo đầu ngón tay còn lại vuốt nhẹ vào bộ lông đen của 3 chú cún con đang cuộn mình ngủ ngon lành. Nãy giờ ko hiểu sao tôi quên báng đi chúng, cũng may, cứ ngỡ chúng bị nhốt ở nhà, ko ăn ko uống, chết khô giơ xương rồi chứ, nay mủm mĩm thế này, chắc ko cần bỏ tiền mua thức ăn tối cho chúng nữa, đỡ được một khoản chi tiêu ko phải nhỏ

-Chị nên cẩn thận chút đi!_Lướt qua tôi, khẽ dừng lại một lát, Hàn Gia Minh nói nhỏ đủ để tôi nghe thấy, xong xuôi mới chui vào bếp dọn đồ ăn. Mà cũng chẳng cần nó nhắc nhở làm gì, tôi luôn đặt chế độ cảnh giác cao với tất cả mọi thứ, mọi người chung quanh, kể cả nó, cả pama hay người bạn thân Hạ Kì Như. Ko phải tôi thuộc loại ko tin người, mà chỉ là vì, từ nhỏ đến lớn, tôi, Gia Minh và thậm chí Gia Minh luôn được mẹ dạy bảo rằng: Để sinh tồn, nhất thiết ko được đặt niềm tin vào bất cứ ai, cho dù đó là người thân hay bạn bè. Và cứ mỗi khi chúng tôi sai phạm, luôn có những hình phạt nhắc nhớ, chính nó, đã rẽn giũa một Hàn Tử Di như bây giờ, thậm chí một Hàn Tử Di trong quá khứ

Đặt ổ cún xuống ghế, tôi thiết nghĩ đã đến lúc mình nên hành động, nhanh tay nhanh chân rúc vào bếp "phụ" dọn đồ. Nói là dọn đồ, nghĩa cũng vậy mà mặt chữ viết ra cũng như thế, nhưng thực chất lại là cái vỏ bọc bao biện cho hành vi "tranh thủ đánh chén", xử lí mọi thứ ngay từ khi mới đặt chúng lên đĩa chưa được bao lâu. Cơn đói, nó luôn là kẻ thù nguy hiểm phá vỡ bản tính của con người, nếu chỉ biết ngồi chờ và để 2 tên oan gia đó dọn ra ình, e rằng tôi chỉ còn mỗi cái xương mà gặm, tốt nhất nên tự thân làm ình, chiếm thế chủ động trước khi bị thiệt.

Đánh chén sạch boong mọi thứ, tôi theo thói quen mò lên tổ quạ của mình kí túc, vì thế cũng chẳng rảnh rang gì nán lại phụ giúp rửa chén hay đi đổ rác mà gọn lẹ cầm ổ cún đang yêu phóng lên phòng cố thủ. 

Bước 2 nấc 1, tôi nhau nhảu toan mở cửa phòng thì cánh cửa gỗ sồi ngăn cách thế giới riêng của Lăng Tử Thần với bên ngoài khi ko đập vào tầm mắt tôi, lôi cuốn con người từ khi cắt rốn đã có máu trinh thám, mạo hiểm và cực tò mò tôi dấn thân vào nguy hiểm. Chút do dự thoáng nhen lên lập tức bị tôi gạt đi phũ phàng, cố tình nghĩ đủ mọi lí do thuyết phục bản thâm "tham quan" ổ quạ của oan gia thứ 3: nào là áp dụng định luật bình đẳng quyền lợi, hắn đã vào phòng tôi rất nhiều lần, mọi ngõ ngách hầu như đều đã quen thuộc thì cớ sao tôi lại ko thể vào phòng hắn; nào là dù sao cũng mang tiếng tá túc nhà hắn, ít nhất cũng phải nhòm qua một lần, ngó qua một cái, để sau này có ai hỏi còn bắn tin tiết lộ cho hội fan khủng của hắn, tiền bo từ việc này đâu phải nhỏ, điển hình là cái vụ tôi đưa ảnh của bọn họ ra bán lần trước, cả khối tiền đấy thôi.

Gập đầu đồng ý với cao kiến của mình, tôi vào phòng, đặt ổ chó ngay ngắn trên bàn, trở ra trong tíc tắc đẻ tiết kiệm thời gian, ngay khi xác nhận Lăng Tử Thần vẫn đang còn ở dưới nhà, tôi rón rén như kẻ trộm, đưa mắt qua bên này, đảo mắt qua bên kia hóng tình hình rồi lọt thỏm vào phòng hắn, cẩn thận đóng cửa lại xây dựng lại nguyên hiện trường lúc ban đầu.

Sau khi xem xét một lòng căn phòng ko rộng mấy, tôi nghiệm ra một điều, lúc chưa đạt được ý nguyện phấn khởi hồi hộp bao nhiêu thì lúc đạt được rồi lại thất vọng bấy nhiêu, những tưởng căn phòng hắn phải có nhiều thứ gì hay ho cho tôi phá nhưng ngoại trừ chiếc giường lò xo cực mềm, một cái tủ đựng áo quần, một bộ bàn học cùng đống sách vở cao ngật trời như đống truyện tôi thu giấu và một chiếc laptop đen bóng thì chẳng còn gì cả, vật kỉ niệm hay một bức ảnh gia đình hắn cũng ko, trống trơn và cô quạnh như chính con người hắn vậy. 

"Lăng Tử Thần, ngươi sống kiểu tạm bợ qua ngày thế này sao? Đừng làm ta thương cảm và tội nghiệp cho ngươi chứ?" Thở dài một tiếng, tôi chán nản quyết định tạm biệt mọi thứ quay về tổ ấm trước khi xui xẻo bị phát hiện, rồi lại bị hiểu nhầm cuồng sắc đẹp của hắn quá nên mới vào phòng hắn an ủi tâm trạng thì khổ. Mấy cái chuyện nhầm tưởng tai hại này dễ xảy ra lắm, mà tôi thì lại ko thích bị đem ra làm đề tài bàn tán, cảm thấy cực khó chịu. 

Ngay khi tôi vừa định đưa tay vặn ốc cửa để ra ngoài thì đột nhiên ốc cửa tự động cựa mình, xoay một vòng đủ để kêu lên tiếng tách.

Đứng hình nhìn sự thay đổi rõ ràng của cánh cửa, cả thân thể tôi bắt đầu luống cuống, hoảng hốt quay đầu một vòng 360 độ tìm kiếm chỗ nấp an toàn rồi phi như bay lên chiếc giường của Lăng Tử Thần, lăn 3, 4 vòng như bánh chả cuốn. Khi phần nệm cuối cùng tiễn đưa thân thể tôi thì cũng là lúc cả linh hồn lẫn cái xác 45 kí này tiếp đất với tư thế mặt xung phong đi trước, anh em tứ chi khởi động lon ton chạy theo sau, hân hoan nhắm đến mặt đá lát trắng muốt mà hôn lấy hôn để. Toàn thân dường như bẹt dí nằm một chỗ ko thể nhúc nhích nổi

Hơn chục phút thấm nhuần cái đau đớn đang dâng lên trong người sau tai nạn bất ngờ, tôi lồm cồm bò dậy với tâm thân được tẩm quất đã đời, định bụng đánh liều lộ diện luôn cho Lăng Tử Thần muốn xử thế nào thì xử, bây giờ tôi ko còn tâm trí nào để chơi trò trốn tìm nữa. Nhưng ko, hoàn toàn chẳng có bóng dáng của hắn hiện hữu quanh đây, ngược lại, căn phòng vẫn im lìm như thuở ban đầu. 

Đập nhẹ lên đầu thầm chê trách sự cảnh giác quá cao độ đến lầm tưởng của mình, tôi lê lết tiến về phía cánh cửa, vội vàng tìm đường giải thoát cho chính mình. Một lần như thế là quá đủ, sau này dù có được mời cũng đừng mong tôi lẻn vào đây nữa, mệt thân muốn chết

Lần 2 vặn cửa, quá khứ lại được dựng lên y chang ban nãy, dù đã dặn lòng ko sợ hãi, nghĩ đó là một cơn gió thoáng quá dọa dẫm tôi mà thôi, song bản chất vẫn là bản chất, dù có trơ lì đến đấu thì cái tiếng lẻn vào phòng người khác cũng đã khoác lên người rồi, thế nên có tật giật mình vẫn cứ thế tiếp diễn, ko thể cưỡng lại được mà xuôi theo phản xạ của thân thể chọn cách thông minh hơn trước để ẩn nấp, trốn vào phòng tắm. 

Lần 2 vặn cửa, quá khứ lại được dựng lên y chang ban nãy, dù đã dặn lòng ko sợ hãi, nghĩ đó là một cơn gió thoáng quá dọa dẫm tôi mà thôi, song bản chất vẫn là bản chất, dù có trơ lì đến đấu thì cái tiếng lẻn vào phòng người khác cũng đã khoác lên người rồi, thế nên có tật giật mình vẫn cứ thế tiếp diễn, ko thể cưỡng lại được mà xuôi theo phản xạ của thân thể chọn cách thông minh hơn trước để ẩn nấp, trốn vào phòng tắm. 

Đẩy cửa đóng lại, tôi dựa người vào bức tường bên cạnh thở dốc, giờ tôi mới nếm được cảm giác sợ hãi của mấy tên ăn trộm trên ti vi rồi, quả thực đau tim ghê gớm, cứ luôn phải lẩn tránh, tìm đủ mọi cách để bảo vệ chính mình, bỗng dưng có chút đồng cảm với họ.

Trấn an tinh thần được một lát, tôi mới chịu đưa mắt để ý nơi mình đang trú ẩn ko phải là nhà tắm mà là một căn phòng khác. Đưa người đứng thẳng dậy, tôi từ từ đặt chân tiến sâu vào bên trong. Trái ngược với căn phòng bên ngoài, căn phòng này mới thực sự mang nét của một căn phòng có chủ, bởi lẽ, đồ đạc trong đây rất hiện đại, ngoài những đồ dùng tôi ko biết tên thì còn có cả một chiếc kính viễn vọng, những tấm bản đồ và rất nhiều mô hình tòa nhà cao vun vút.

Chiêm ngưỡng sự kì công cùng những đường nét tinh tế trên những mô hình một chút, tôi chợt bất giác khựng lại, cảm thấy mặt mình vừa quét qua phải thứ gì đó rất lạ. Dừng mặt lại, tôi tiến đến gần cái bàn để một chồng sách dày cộp, chiếu tướng lên chiếc khung ảnh cũ bám bụi với tâm kinh đã bị nứt loang lỗ. Lấy tay chùi hết chỗ bụi đi, tôi nheo mắt nhìn tấm hình bên trong, trong đó, có 2 người con trai đang ôm nhau rất hạnh phúc, họ rất quen....

* * * *

Vừa dứt lời, Lăng Tử Thần ko biết từ lúc nào đã ở phía sau tôi, 

thật nhanh luồn cánh tay rắn chắc của mình đặt trước ngực tôi, 

bàn tay xòe ra áp chặt vào cổ, 

tay còn lại thả lỏng đặt trước bụng tôi


-Cái...cái này..._Thả mắt nhìn chiếc khung ảnh rơi xuống, chạm mạnh vào mặt bàn, tôi sững sờ cảm nhận sự khô rát đang lan tỏa khắp cuống họng, toàn thân thể ko hẹn run lên toát lạnh

-Cậu...làm gì ở đây?_Đưa chất giọng lạnh lẽo tra khảo áp đặt lên người tôi, Lăng Tử Thần gõ gót xuống mặt đá, từng bước từng bước đều tiến gần đến chỗ tôi

-A!_Nhảy dựng lên, tôi lúng túng xoay người lại một cách nhanh chóng, mặt đối mặt với Lăng Tử Thần, ko quên để 2 tay ra đằng sau thu giấu cho hành vi trái phép của mình

-Tôi hỏi...cậu làm gì ở đây?_Nhấn mạnh thêm lần nữa những gì vừa nói, oan gia họ Lăng đưa đôi mắt mun đen thăm thẳm chăm chăm vào người tôi, tiếp tục tăng thêm 1 lực ép vô hình lên đối phương

-À!_Nhất thời xâm xoàng lần 2, đầu óc tôi cứ lộn tùng phèo như một đĩa mì ý hảo hạng, nghĩ mãi mà vẫn chẳng thể đưa ra một lí do thích hợp nào đó ngụy biện ình. E là tôi sẽ phải vác bộ mặt kiều diễm vẹn toàn này đến đấu khẩu với mấy ông cảnh sắt mặt to bụng phệ mất. Mới nghĩ thôi đã cảm thấy ớn lạnh cái cảnh mình đang siêng năng ngồi học thì bị cảnh sát 3,4 xe oai phong lẫm liệt, còi hú vang trời quang minh chánh đại xông thẳng vào lớp lôi cổ về đồn, còn tệ hơn cả việc tôi bị thầy hiệu trưởng triệu lên uống trà vì tội ko điền đúng tên bố mẹ trong ánh mắt kinh ngạc cùng hân hoan "đi đi con" của bọn bạn nữa.

Lắc đầu như chong chóng, tôi gạt phăng tất cả những hồi tưởng vừa đội mồ sống dậy trong đầu, tập trung hết mọi nơron vẽ ra bằng chứng ngoại phạm ình

-Sao nào?_Thấy tôi ko trả lời, Lăng Tử Thần sốt ruộc hối thúc, con ngươi nơi đáy mắt đã mịt mùng lại còn sâu hun hút hơn trước. Đúng là cái đồ dễ giận, tôi mới vào phòng hắn có một tí thôi mà đã rộn ràng cả lên rồi, từ từ cho người ta nghĩ ngợi chút đã chứ.

-À! Tôi..._Thin nín đảo mắt thu mọi thứ vào tầm ngắt, bỗng dưng bộ não siêu việt của tôi lại nãy ra gợi ý về chiếc dây chuyền lần trước Lăng Tử Thần đưa cho trong cuộc chiến "Huyết Thư" tôi vẫn đang đeo trên cổ mình quên chưa trả lại, đành vịn vào nó viện cớ lột xác thoát thân vậy

-Dây chuyền?_Nhướn mày kinh ngạc, Lăng đại nhân nheo mắt nhìn sợ dây với mặt hình thánh giá trên tay tôi, thoáng chút sa sầm

-Dây chuyền?_Nhướn mày kinh ngạc, Lăng đại nhân nheo mắt nhìn sợ dây với mặt hình thánh giá trên tay tôi, thoáng chút sa sầm

-Thì lần trước cậu đưa tôi, nhưng sau đó tôi lại quên đem trả cho cậu giờ mới nhớ ra_Đưa tay còn lại đặt lên mớ tóc đen mượt của mình gãi gãi như có chấy, tôi tỏ vẻ hối lỗi, đôi lúc lại đưa mắt liếc nhẹ xem biểu hiện của Lăng Tử Thần một cái rồi lại cụp xuống nhanh chóng. Coi bộ hắn đã có chút sa chân lỡ bước rồi, chỉ cần quên đi việc ban nãy là đủ

-Ko cần!_Trái với kịch bản tôi đã thảo sẵn: Lăng Tử Thần sẽ chụp lấy, đưa vào lòng mừng rỡ gặp lại người bạn tri kỉ, vừa khóc lóc thảm thương vừa cảm tạ tôi ko ngớt, rồi thì để tỏ rõ sự biết ơn cao ngất trời đối với tôi, hắn có thể sẽ tặng tôi một vài thứ gì đó hay đại loại thế; nhưng ko, hắn chỉ gỏn lọn đáp lại 2 chữ cực kì tuyệt tình, thái độ vương vấn quyến luyến cũng chẳng thấy đâu mà chỉ thấy có thêm vài tảng băng nữa ốp lên khuôn mặt điển trai của hắn, toát ra khí lạnh ngùn ngụt như Bắc Cực

-Ế! Của cậu mà!_Ngạc nhiên tột độ, tôi khó hiểu réo lên, ra sức dúi chiếc dây chuyền vào người hắn như thể đó là quả boom hẹn giờ, ko trả kịp là tôi sẽ "bùm" trước ấy. Mà cũng kì thật, ở đời sao lại có người được người khác trả đồ mà còn lên mặt ko chịu lấy thế chứ, chắc khi nãy bị tôi chọc cho đầu tạm thời bị ôi thiu rồi cũng nên

-Ko lấy_Ngang bướng như mấy đứa con nít cứng đầu cứng cổ, Lăng Tử Thần đẩy chiếc dây chuyền ra xa, mặt hếch sang hướng khác ko thèm đoái hoài

-Thôi được_Thở dài chườm cái mặt bó tay của mình trưng cho đối phương xem, tôi vòng tay đặt trước ngực, nghễnh cố lên nhìn hắn bằng nửa đôi mắt, giọng nói toát ra đến tôi nghe cũng thấy cực menly_Nói đi, sao lại ko hả?

-Thử gì đã rơi vào tay người khác thì đừng hòng tôi sử dụng đến _Cười một cái ko rõ đang chế giễu hay say tếu vì bộ dạng của tôi, Lăng Tử Thần ko chịu uốn cái lưỡi hắn đến lần thứ 7, thốt ra câu từ mang tính cực kì xúc phạm, nhắm thẳng tôi mà bắn

-Ý...ý cậu là?_Giật giật mí mắt, tôi cảm thấy hình như có ai đó đang đá đểu mình

-Ý tôi là, chiếc dây chuyền đó đã vào tay cậu, tôi sẽ ko bao giờ lấy lại nữa_Lắc đầu một cái chứng tỏ sự bất lực đối với tôi, Lăng đại nhân dí sát cái mặt nếu nhìn gần sẽ thầy cực khổng lồ áp vào mặt tôi, chậm rãi từng chữ một, làm tôi dù ko muốn cũng phải đỏ mặt, chỉ tại, khoảng cách quá gần thôi

-Hơ!_Thộn mặt tiêu hóa những gì hắn vừa nói, tôi dường như đã dần hiểu ra được hàm ý sâu xa trong đó. Quả vậy, hắn sợ tôi bị ghẻ lở nên ko muốn lấy lại, đề phòng lây theo chứ gì? Được lắm, Lăng Tử Thần, ngươi đã bất nhân thì ta đành bất nghĩa

-Ra vậy, ngươi nghĩ ta bẩn thỉu nên phòng bệnh hơn chữa bệnh chứ gì?_Chán chườm, tôi ngúc ngúc cái đầu như con gà tục tác, tự thưởng ình một nụ cười vì quá ư thông minh

-Đầu cậu chứa gì vậy?_Ngây người nghe tôi phân trần, Lăng Tử Thần như từ thiên đường rơi xuống trần gian, hỏi một câu cực kì ngu ngốc

-Trời ạ! Đầu tôi chứa chất xám nguyên chất đấy

-Vậy sao?_Nín người, đảm bảo hắn đang nín người vì cái mặt hắn đỏ lên rất khả nghi, Lăng Tử Thần cố gắng lắm mới nói tiếp được

-Muốn nghĩ gì thì nghĩ_Bực bội trước thái độ nhạo báng của đối phương, tôi đẩy hắn ra xa, giận dỗi bỏ về phòng_Ta về

-Đứng lại!

-Ko đứng!_Thẳng thừng và nhất quyết, tôi giữ nguyên chủ ý của mình, hiên ngang bỏ về phòng, nhất định phải vứt cái dây chuyền đáng ghét này mới được

-Đã bảo là đứng lại!_Vừa dứt lời, Lăng Tử Thần ko biết từ lúc nào đã ở phía sau tôi, thật nhanh luồn cánh tay rắn chắc của mình đặt trước ngực tôi, bàn tay xòe ra áp chặt vào cổ, tay còn lại thả lỏng đặt trước bụng tôi

-Á!_Dừng chân kịp lúc trước khi lưỡi mình vô thức bắn ra ngoài vì bàn tay giết người của Lăng Tử Thần, tôi hét lên, cơn giận khí thế phừng phực hơn trước, ra sức _Cậu làm gì thế hả? Sao bóp cổ tôi

-Á!_Dừng chân kịp lúc trước khi lưỡi mình vô thức bắn ra ngoài vì bàn tay giết người của Lăng Tử Thần, tôi hét lên, cơn giận khí thế phừng phực hơn trước, ra sức _Cậu làm gì thế hả? Sao bóp cổ tôi

-Xin lỗi!_Buông lỏng tay đang chế ngự ở cổ tôi tỏ vẻ hối lỗi, im lặng một chút, Lăng Tử Thần đặt cằm lên tai tôi, thở phì phò như kẻ bệnh, từng lời nói ra thật dịu và ấm, đến mức nó cứ cô đọng mãi trong tim_Tôi ko phải có ý đó

-Được rồi!_Đỏ mặt ko ngớt, tôi cúi nhẹ cởi bỏ "dây xích" của Lăng Tử Thần, chân đan chân bước như gió phóng ra khỏi phòng, cố che giấu sự ngượng ngùng đang hằn lên trên mặt. Tất cả cũng chỉ tại hắn mà ra thôi

Đóng sập cửa lại, tôi dựa người vào tường, đưa hai tay lên áp chặt vào má mình, từ từ cảm nhận sức nóng tỏa ra thấm vào tay của nó. Lặng ngắm chiếc dây chuyền đã hằn vết trong lòng bàn tay, tôi thở dài, nhướn người dậy quẳng vào học bàn rồi nằm ì xuống giường, tự thưởng ình một giấc ngủ giũ bỏ mọi thứ. Quả thực, đã lâu rồi, tôi mới có cảm giác này, trái tim thổn thức lệch nhịp liên hồi...

Sáng hôm sau, ngay khi đánh răng rửa mặt làm vệ sinh cá nhân, tôi, Hàn Tử Di, đã quyết tâm làm một chuyện cực kì trọng đại mang tầm ảnh hưởng đến cả tương lai sau này, đó là...tập đi học sớm tránh đụng độ với Lăng Tử Thần càng ít càng tốt. Nói là làm, với ý chí kiên cường bất khuất cây ngay ko sợ chết đứng, tôi soạn đôi patinh đã để mốc meo nhiều tháng trời làm dụng cụ di chuyển, tiết kiệm tiền đi xe buýt để mua đồ ăn vặt. Rón rén một cách hèn hạ, tôi khẽ mở nhẹ cửa chính, khom lưng chống gọi chui tọt ra bên ngoài, nhanh nhẹn mặc đồ nghề tác nghiệp

Xui xẻo sao, vì lâu rồi ko trượt patinh nên tôi đi lại hoàn toàn khó khăn, y chang lúc mới đầu tập trượt vậy. Với nhiều lần ngoan cường ko chịu bỏ cuộc, cuối cùng tôi cũng thành thạo hơn trước, có thể trượt một cách suôn sẻ

Hít thở thật sâu cho oxi tràn đầy 2 lá phổi, tôi toan vận khí ra sức trượt về phía cổng thì bất chợt bị bàn tay tàn bạo của ai đó túm lên cổ áo, ko cho di chuyển

-Ai?_Hùng hổ quay mặt đối diện với tên mới sáng sớm làm xằng làm bậy, tôi quát đầy khí thế, được một chút thì nó lại xì hơi bay đi mất_A, bạn Lăng

-Sớm nhỉ?_Ko thèm chào tôi lấy một cái gọi là có qua có lại, Lăng Tử Thần lập tức nói kháy tôi, chọc vào nỗi đau muôn thuở của con người vốn quen ngủ nướng

-Hơ, tất nhiên, mình là học sinh gương mẫu mà_Cười tươi rói, tôi dặn lòng cố nín nhịn, đợi "thiên thời địa lợi nhân hòa" sẽ ra tay kích bác lại_Bạn Lăng cũng sớm qúa

-Vì có người trở trời nên tôi cũng phải miễn cường thuận theo thôi_Mặt dày đến tráo trở, Lăng Tử Thần vênh cái mặt triều người tấm tắt khen nức nở lên trời, thẳng hướng về phía cổng, miệng thản nhiên ra lệnh như tôi là tớ của hắn_Đi

-Ờ!_Ỉu xìu lặng bước "bẽn lẽn" theo sau Lăng Tử Thần, tôi lấy tay đập cái bốp rõ đau vào mặt mình, tức tối trước kế hoạch bị đổ bể, biết thể hôm qua tôi đã xổ thuốc xổ cho hắn đi tù tì mấy phát, xem hôm nay có ngạo nghễ thế được ko cho rồi

***

Sau một hồi kêu cả than vãn suốt chặng đường, tôi quyết định đi bộ tập sức khỏe, mặc cho Lăng Tử Thần hết lời "dỗ dành" bảo lên xe buýt. Được một lúc, cơ chân của tôi cũng chịu hết nổi mỏi mệt khắp nơi, vì thế vận tốc cũng giảm dần, khoảng cách giữ Lăng Tử Thần cũng xa hơn trước.

-Tránh ra!_Một âm thanh vang vọng cực lớn từ một phía nào đó đổ dồn về chạm vào màng nhĩ tôi, trước khi để cho tôi kịp xử lí thì một người nào đó đã xông đến chạm mạnh vào vai tôi, để lại một câu rồi chạy vào con hẻm_Anh xin lỗi!

Mất thăng bằng bổ nhào xuống đất sau cú va chạm, tôi điên tiếc bỏ qua lời nói của người đó, bướng bỉnh ném ánh mắt oán hận về phía hắn nhưng rồi lại ngớ người đi, cái dáng chạy đó, cái lưng đó, mái tóc đen hơi dài đó, khiến tôi nhớ đến 1 người, Hạ Kì Thiên...



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...