Thừa nhận đi, cậu yêu tôi, phải không?


Chương 7: Quyết đấu

-Tử Di_Giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng của ai đó vi vu bên cạnh tai tôi cùng lúc cơ thể tôi nghiêng qua nghiêng lại như cái cây trước bão, từ từ phá tan giấc mơ tuyệt đẹp vừa hiện hữu trong đầu

-Ưm..._Tôi cố chấp nhắm mắt, cố nối lại những hình ảnh thoáng qua, tiếp tục chìm đắm vào công việc đại sự dang dở

-Ko muồn vào nhà hả? Thế anh đưa em vào khách sạn nhé?

"Nhà? Khách sạn" Tôi lơ tơ mơ nghĩ về mấy từ ít ỏi vừa lượn qua trong não, mơ màng một chút mới phản ứng lại. Bừng mắt tỉnh giấc, tôi hét lên rõ to: 

-Khách sạn? Ko được.

-Giờ mới tỉnh hả?_Hạ Kì Thiên đứng trước mặt tôi hiện ra như ma, bàn tay to bự của anh ta vuốt nhẹ lên mái tóc tuyệt đẹp thơm phức dầu gội đầu của tôi. Đừng nói anh ta vừa ăn gì đó ko có chỗ lau nên mượn tạm nhé

-Làm gì thế?_Tránh khỏi hơi ấm từ bàn tay đó, để phòng cái chuyển điên rồ phía trên, tôi nghi ngờ nhìn Hạ Kì Thiên, nụ cười lừa tình của anh ta thật công hiệu, nếu ko phải tôi có lí trí cực tốt thì chắc chưa đầy 1 giây đã ngã xuống mê mệt vì bị hút hồn rồi.

-Ngủ nhiều thành heo đấy_Anh ta thích thú đùa giỡn mà ko hề biết mình vừa to gan chạm vào lòng tự trọng của tôi. Hình như tôi đã cảnh báo rồi thì phải, kẻ nào dám nhắc đến họ hàng nhà lợn trước mặt tôi, chết ko thấy xác đừng hòng oán nhá. Mà chờ đã, câu này nghe quen quá, giống y chang cái tên chưởi tôi ở phòng giám thị...

-..._Mặt tôi tối sầm lại, im lặng luyện công. Ko ngờ lại nhận ra người quen ở đây.

-Ồ! Ai thế kia?_Đương lúc tôi chuẩn bị xuất chiêu Phượng Hoàng Cướp Mồi cho Hạ Kì Thiên biết thế nào là lễ độ thì một chất giọng cực quen đến chai cả tai gai cả mắt như quả mìn nổ đoàng đoàng bên màng nhĩ của tôi. Như đã lập trình sẵn, tôi quay phắt người, truy tìm chỗ ẩn nấp của thủ phạm, mặt gằn lên như hổ đói thấy kẻ thù

-Gia Minh đấy à?_Hạ Kì Thiên ko thấy nguy hiếm nở nụ cười tươi nhất của mình ngây thơ chào đón thằng quỷ sứ, dịu dàng cất lời vàng ngọc_Tử Thần cũng đến chơi à?

"Đến chơi? Nghe cứ như chỗ này là nhà anh ta vậy" Tôi bĩu môi thầm nghĩ, chẳng lẽ anh ta định tham gia việc chia gia tài của chị em bọn tôi sao? Thật lố bịch

-Anh ko biết sao?_Gia Minh vờ ngạc nhiên, cái mặt nó bình thường đã ngây ngô đến nỗi nhiều người ko kìm lòng được chạy đến cướp giật rồi mà giờ còn cả gan trưng cái điệu "hiền lành" ko tả nổi đó ra nữa, chắc nó muốn bị chặn đường đánh hội đồng ăn vạ đây. Mưu mô y chang tôi, đúng là cùng một bụng mà ra_Tử Thần mới chuyển đến cạnh nhà em ạ

"Lễ phép kinh" Tôi ngớ người, sao cứ tôn người ngoài như tôn vua trong khi chị mình đứng sờ sờ đây thì một tiếng ngươi một tiếng ta. Nói một câu là nó liền đớp lại hai câu, em với chả út, nuôi ong tay áo.

-Thế sao?_Hạ Kì Thiên nhướn mày ngạc nhiên rồi đưa mặt đảo nhìn tôi một cái, ko cảm xúc.

-Mà nè, sao hai người về cùng nhau thế? Hay là..._Thằng quỷ song sinh khoác vai Lăng Tử Thần, miệng cười gian ta ẩn ý nhìn Hạ Kì Thiên rồi lắc đầu_Khẩu vị anh kém quá, đội trưởng

-Hàn-Gia-Minh!_Tôi gằn giọng, vất hết hình tượng thục nữ thường ngày đi, xăn tay áo lên định chiến một trận nhừ tử với thằng em. Ở đây toàn người lớn, một thằng oắt vắt mũi chưa sạch như nó đâu tới lượt xen vào mà dám to miệng phán xét tôi chứ. Nãy giờ vì nể thể diện cho nó trước mắt người ngoài, tôi đã cố nhịn vậy mà càng nhịn nó càng lấn tới. Hôm nay ko dạy nó một trận nên thân thì tôi ko đáng mặt làm chị của nó

-Anh Kì Thiên, cứu em_Nhanh chân vọt lẹ, Hàn Gia Minh để mặc Lăng Tử Thần đứng một mình trơ trọi, chạy đến núp sau lưng Hạ Kì Thiến, lấy anh ta làm bàn đỡ. Nói thật, ko gặp nạn thì ko biết lòng người, ngày nào tên quỷ con này chả mang cây kiếm hồi cấp một ra phi lên phi xuống cầu thang múa máy với mấy con cún, còn lớn tiếng xưng mình là đệ nhất anh hùng kiếm, vậy mà giờ, xem kìa, xấu mặt chưa kìa, gặp nạn lại núp sau một người "yếu liễu đào tơ" như Hạ Kì Thiên, chẳng còn mặt mà mất nữa. Sau này ai mà hỏi nó có phải là em tôi ko thì bảo ko phải dùm tôi nhé.

-Nhục hơn con cá nục_Tôi bĩu môi, thẳng thắn như ruột ngựa

-Vẫn còn đỡ hơn họ hàng lợn nhà chị đấy_Hàn Gia Minh ko biết chừng mực, thêm một lần nữa xát muối trái tim đang ứa máu của tôi_Anh Thiên, chị ấy giờ nặng hơn lần trước nhiều, anh nên nghĩ kĩ trước khi tự sa chân vào vũng bùn

-Mày..._Tôi điên tiếc nhưng chợt nghĩ có gì đó ko đúng, liền tại chiến địa thắc mắc quân địch_Khoan, lần trước là sao?

Rõ ràng tôi chỉ mới gặp Hạ Kì Thiên mấy ngày trước thôi mà, sao lại lòi ra cái lần trước chứ. Nặng? Chẳng nhẽ anh ta tự tiện xem lí lịch tự bạch của tôi nên mới biết tôi nặng. Mà nặng cái gì chứ, 46 cân chơ mấy, còn nhẹ chán

-Bộ chị quên cá vụ bị ngất xỉu tại chỗ vì ăn nguyên quả bóng à?_Tỏ vẻ ngạc nhiên, Hàn Gia Minh từ từ giảng giải, xong một câu mới tự dưng nổi đóa đưa tay đập cái bốp vào trán mình như thế có con muỗi xấu số nào đang thăm quan làn da mịn màng gần đấy vậy_Quên mất, lúc đó chị ngủ say như chết mà, có rựt tóc ngoáy mũi cũng ko tỉnh chứ đừng nói đến chuyện này

-Ngươi nói rõ xem nào?_Bực bội vì thẳng quỷ con cứ úp úp mở mở, tôi quát thị uy

-Ngươi nói rõ xem nào?_Bực bội vì thẳng quỷ con cứ úp úp mở mở, tôi quát thị uy

Vỗ nhè nhẹ lên vai Hạ Kì Thiên an ủi, Hàn Gia Minh tiếc nuối như thể tôi vừa cướp mất đời trai của đội trưởng nó:

-Thì lân trước, chị bị ngất nằm chỏng vó dưới đất, anh Kì Thiên đã can tâm tình nguyện cắn rắng vác chị về nhà. Lúc đó chị có biết em đây xót xa thế nào ko, thấy mồ hôi ảnh chạy đầm đìa ướt hết cả áo mà em thấy tội nghiệp ghê rợn, lòng ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa...

-Vứt ngay mấy câu trong Hịch tướng sĩ đi_Tôi nén giận, bình tĩnh khuyên nhủ trước khi nó bị đánh gãy rằng vì tội ăn cắp bản quyền 

Thì ra, kẻ cho tôi ăn quả bóng to tổ bố ấy, khiến tôi ko phản ứng kịp mà lăn quay ra đất, nửa đêm gọi điện đến kêu nhà phàn nàn vệ cân nặng khiêm tốn của tôi lại là Hạ Kì Thiên, anh trai duy nhất cũng là kẻ thù ko đôi chung trời, dẫm chung đất của tôi. Ông trời thật trớ trêu, cũng may tôi chưa nói lời cảm ơn với anh ta, nếu ko chẳng hóa phơi sự khù khờ dại dột của mình ra cho anh ta tiêu khiển. Giờ những khúc mắc về kẻ thù bí hiểm đã rõ, từ này về sau, tôi và anh, Hạ Kì Thiên, chính thức đứng giữa ranh giới thù hận, đừng có trách tôi vì những gì sắp xảy ra nhé.

Nhìn Hạ Kì Thiên lần cuối, tôi mỉm cười hiền hòa giả tạo, ko nói ko răng quay phắt bỏ vào nhà. Trước khi cơn hận tràn vào thấm nhuần từng thớ thịt trên người làm tôi nổi khùng nhặt dao chém người, tốt nhất tôi nên lên phòng, đóng sập cửa lại, chuẩn bị đồ nghề tiến hành làm con rối nguyền rủa.

***

Tít! Đồng hồ đeo tay của tôi khẽ vang lên một tiếng, báo hiệu sắp đến lúc dùng bữa tối cùng gia đình. Lắc đầu cho đỡ mỏi, tôi bẻ tay rắc rắc rồi nhìn con rối tuyệt đẹp hoàn thành phân nửa nằm dưới đất, cẩn thận đặt nó vào học bàn. Đưa bộ dạng hắc ám nhất, tôi rón rén nhón chân đột nhập vào căn phòng rừng rậm amazon-đúng chất con trai-của thằng em, lục tìm ảnh của Hạ Kì Thiên trong album để làm mặt cho hình nhân. Tỉ mẩn xem xét từng tấm ảnh, chợt tôi nhận ra một bức thật quen thuộc. Tấm ảnh tôi và Kì Như chụp vào cuối năm lớp 9 sau một thời gian mất tích, giờ lại nằm chễm chệ nguyên một trang trong album của quỷ con. Tệ hơn, phần ảnh có khuôn mặt diễm lệ của tôi lại chẳng thấy đâu, mà chỉ có phần của Kì Như đơn phương độc mã nằm trơ trọi. Tên em tệ bạc đáng ghét, nó dám lấy ảnh của tôi, lại còn dám cắt phăng tôi rồi vất xó nào ko biết, đúng là đáng đánh mà.

Toan hắng giọng gọi thằng em lên mắng, bỗng dưng tôi khựng lại. Bộ não phi thường của tôi hoạt động hết công suất, suy nghĩ. Hàn Gia Minh và Hạ Kì Như, rõ ràng hai người họ ko cùng lớp với nhau, hơn nữa trước giờ chỉ nói chuyện được hai ba câu, sao thằng quỷ này lại giữ ảnh của Kì Như làm gì? Nếu như có lí do, chắc chắn chỉ có một, đó là...

-Chị làm gì thế hả?_Hạ Kì Thiên đứng trước cửa phòng, nghi hoặc nhìn tôi rồi đến cuốn album. 

-..._Tôi im lặng hết ngắm Kì Như trong ảnh rồi lại ngắm Gia Minh, hoàn toàn ko tin vào những gì mình vừa nghĩ

-Sao lại lấy đồ của người khác?_Nghĩ ngợi gì đó, Hàn Gia Minh phóng như bay về phía tôi, giật mạnh cuốn album, hét lên giận giữ_Chị ra ngoài cho tôi

-Có tật giật mình_Tôi cười khẩy, đau khổ. Sao cái chuyện ko tưởng này lại xảy ra thế ko biết

-Chị ra ngay_Nó lôi tôi đi, đẩy mạnh khiến tôi ngã nhào ra ngoài rồi đống rầm cửa, để lại tôi chỉ biết ngớ người nhìn hành động của nó

Dù nó có hận tôi vì tôi ra sớm trước nó vài phút, vì tôi luôn miệng đấu khẩu với nó, vì tôi thương xuyên gây chuyện khiến nó bị mắng nhưng chưa bao giờ, nó đẩy ngã hay làm đau tôi. Việc làm vừa nãy của nó, tôi hoàn toàn sốc, sốc bởi suy nghĩ trong tôi đã được chứng thực. Vậy là, Hàn Gia Minh, oan gia thứ nhất của tôi, đã ko coi tôi là người duy nhất nữa rồi.

Bước từng bước nhẹ tựa lông chim xuống cầu thag, tôi như con ma bé nhỏ ko chốn nương tựa, chút sức lực dạt dào biển đông ban nãy tựa hồ bị ai hút sạch, chỉ để lại tấm thân tàn tạ bơ vơ nơi đây. Chuyện đau lòng trên đời nhiều ko kể xiết, vậy tại sao, dù tôi đã cố thành tâm niệm phật, ăn năn hối cải, tích đức cho đời, mà chúng cứ nhắm vào thân thể non nớt của tôi mà đổ ập xuống chứ. Ko phải tôi có thành kiến hay thù dai chuyện bị bán rẻ với Kì Như mà phản đối việc nó với thằng em tôi thành cặp. Chỉ là, hơi bất ngờ, hơi trống trải và có chút bực bội. Bất ngờ vì hai con người tưởng chừng như hai đường thẳng song song ko bao giờ giao nhau ấy lại có thể đem lòng thích đối phương. Trống trải bởi thằng oắt con nước mắt nước mũi tèm lem nhèm nhụa hở tí là bám lấy tôi ngày nào giờ đã trưởng thành, và tôi ko là tất cả đối với nó nữa. Bực bội, ko phải tôi ích kỉ chỉ muốn giữ nó cho riêng mình, mà là, tôi sợ đống thức ăn, nước uống thường ngày nó hay cống nạp đáng nhé phải qua tay tôi đầu tiên giờ lại bị kẻ có công suất tiêu thụ ngang ngửa tôi chiếm đoạt ko cần dao kiếm. Nghĩ đến mà ko kìm lòng được muốn khóc. Hàn Gia Minh và Hạ Kì Như...nghe cũng hợp nhưng mà...vẫn ko muốn chút nào.

Thương xót cho tương lại mịt mù như sôcôla đen sau này, tôi thở dài, thiểu não tiến đến bàn ăn, định bụng chén 1 trận thật no cho vơi đi nổi đau. Ai ngờ, chưa kịp đặt mông lên chiếc ghế yêu quý, tôi đã phải co mặt lên theo phản xạ, mở to mắt nhìn khuôn mặt cực quen lúc ẩn lúc hiện sau cái đầu to tượng của mẹ, lòng gan được nước sôi lên. Tới gần thêm chút nữa để xác nhận lại những gì mình vừa thấy có thực hay ko, cả cơ thể tôi như gắn lò xo nhảy bật ra sau, đôi mắt to tròn dễ thương thiên bẩm nhìn cái tên gan to hơn não đang trơ trẽn chiếm lấy chiếc ghế yêu quý của tôi, lửa giận được nước bùng lên.

-Ai...ai...cho cậu vào đây?!_Tôi đưa ngón tay chỉ về cái mặt đẹp trai chết người của Lăng Tử Thần, niềm kiêu hãnh từ nhỏ đến lớn ko nói lắp giờ như gió bay đi, vỡ tan tành. Hắn dám vác mặt vào nhà tôi cơ đấy, ăn gan gì mà to phết

-Con bé này! Ai dạy con ăn nói bất lịch sự thế hả?_Mẹ tôi lấy uy chủ nhà quát lớn rồi tươi cười nhìn Lăng Tử Thần, thúc giục_Ăn đi cháu!

Trời đất hỡi ơi! Ở đâu có cái kiểu cõng rắn cắn gà nhà thế này. Đừng nói mẹ tôi bị cái tên oan gia thứ 3 đáng chết này chuốc bùa mê thuốc lú rồi nhé, hàng vạn ngàn lần ko thể được mà.

-Mẹ! Sao lại để người lạ vào nhà mình thế kia! Lỡ nó vác dao kề cổ vét hết tài sản thì tính sao_Tôi tỏ ra bất bình thay cho ba mình. Hừ, trong lúc ba đi vắng mà mẹ dám cả gan làm cái chuyện dại dột này, nhất định tôi sẽ mách nhỏ cho ba biết để trị mẹ một trận mới được, cái tật hám trai thiên cổ nhất định phải bỏ_Ba mà biết chuyện này chắc ko để yên đâu

-Đây là hàng xóm mới chuyển đến của nhà ta, đâu phải người lạ, bỏ cái thành kiến ko đáng đấy đi_Mẹ tôi phớt lờ lời cảnh báo của cô con gái rượu, hết mực tươi cười với Lăng Tử Thần, ko những thế lại còn cầm đũa gắp thức ăn cho hắn trong khi con mình đang đứng trơ trơ như con gà tơ bên cạnh.

-Chỉ là hàng xóm mới thôi, đâu biết lòng dạ bên trong thế nào, nhỡ có ý tiếp cận thì sao, nhất thiết phải đề phòng_Ghen tị, tôi ra sức cảnh báo, quyết đuổi bằng được Lăng Tử Thần ra khỏi nhà, nếu ko khó lòng ăn ngon bữa này.

-Nói xong chưa vậy?_Lăng Tử Thần nãy giờ thin nín cuối cùng cũng lên tiếng, ném ánh mắt đen sâu thăm như lốc xoáy về phía tôi khiến tôi hơi rùng mình, ko phải vì sợ đâu, chỉ là vì hãi thôi.

-Chưa xong_Tôi hất hàng, mặt vênh đến mỏi cả cổ_Hôm nay tôi nhất định vạch trần toàn bộ chân tướng của cậu, chỉ sợ một ngày 1 đêm cũng ko hết

-Chưa xong_Tôi hất hàng, mặt vênh đến mỏi cả cổ_Hôm nay tôi nhất định vạch trần toàn bộ chân tướng của cậu, chỉ sợ một ngày 1 đêm cũng ko hết

-Vậy tối hẵng kể, ko thấy đói à?_"Tất nhiên là đói rồi, nhưng ko đuổi ngươi ra khỏi nhà ta thì ta càng đói hơn"

-Tử Di, quá bữa rồi đó, ngồi xuống ăn đi_Mẹ tôi nhắn nhủ rồi tuôn thêm một tràng thuộc nhiều đề tài khác nhau_Ủa, Gia Minh đâu, cái thằng này đến bữa còn giở chứng; Ấy, Gia Lâm,bỏ cái tay ra khỏi miệng đi, bẩn quá, mẹ có làm món cháo út mẹ thích này, ăn nào....@#$%^&*@#$%^&*

-Nhưng ghế của con..._Tôi chần chừ làm vẻ đáng thương lôi kéo tình mẫu tử từ mẹ, đoạn đến chiếc ghế của mình, ra sức đẩy người Lăng Tử Thần đi nhưng vô dụng, tên đó ko những ko hiểu ý tránh đi cho còn trơ lì đóng đinh như cột. Ko biết hắn thật sự ko hiểu hay là hiểu mà cố tình lấn tới nữa. Ghét nhất là mấy tên ko hiện cảm xúc ra ngoài mặt, chẳng tài nào đoán được

-Bộ ngồi chỗ khác ăn ko được hả? Hết thức ăn đừng đòi mẹ làm lại nhá_Mẹ tôi sẵn sàng đe dọa đứa giọt máu đào của mình, ko tinh nổi cái người đang thản nhiên ngồi xé thịt cho thằng út Gia Lâm 4 tuổi nhà tôi là người đã mang nặng đẻ đau tôi nữa. Cảm thấy nghi ngờ về thân thế bí ẩn của mình quá

Cạch! Thấy đĩa thịt gà đang vơi dần, vơi dần. Tôi kéo lẹ ghế bên cạnh tên hàng xóm, bất mãn ngồi xuống cầm đũa, ko quên lườm hắn một cái. Như chẳng thấy ánh mắt "tình tứ" của tôi dành ình, Lăng Tử Thần vô tư ăn cơm ko thèm chờ con chủ nhà cầm đũa. Ko biết ai vô đức sinh ra thằng con ko sợ trời ko sợ đất như hắn nữa, dám cá con nào khùng khùng đòi cưới hắn chắc xui tám kiếp sau cho coi.

Vừa thầm rủa xả hận vừa cầm đũa, tôi nheo mắt nhắm cục thịt gà to bự béo ngậy vẫn còn an lành trên đĩa, lòng sung sướng ko nghĩ ngợi mà phóng đũa tới toan chiếm cứ. Ai ngờ, đũa tôi còn chưa kịp chạm vào lớp da vàng khiêu gợi của nó thì đã bị đũa của người khác trắng trợn cướp đi trước sự chứng kiến của nhân chứng là tôi. Nếu đó là mẹ, êm thôi, tôi có thể phụng má nũng nịu dùng mĩ tử kế đòi lại nhưng xui thật, đó lại là cái tên mặt dày ko biết xấu hổ-Lăng Tử Thần, đảm bảo dù tôi có vác hoa hậu thế giới về trao đối, hắn cũng ko thèm liếc một cái mà chén luôn ấy chứ. Nén giận, tôi toan đưa đũa gắp miếng nhỏ hơn gấp 3 lần chèn bụng cho qua ngày thì miếng thịt quyến rũ kia chợt chưng hửng trên ko. Sau vài giây làm tổ ở đó, nó phi thẳng một mạch đến bát tôi, nằm gỏn lọn. 

Mồm chữ O mắt chứ A nhìn Lăng Tử Thần múa đũa gắp miếng khác ăn như ko có gì xảy ra, tôi thoáng sững sờ. Cái tên đó, nhừng tôi thịt gà? Có nhầm ko ta hay hắn uống thuốc hết hạn sử dụng? Cũng có thể hắn đang mưu tính điều gì đó, ình ăn hối lộ trước rồi trả treo sau, dân giang hồ tên nào chả rành bài này.

Lí trí mách bảo nên trả lại nhưng cơ thể lại tự ý tàn nhẫn xé miếng thịt cho vào bụng tiêu hóa. Nói đi nói lại là do các bộ phận tôi tự ý hành động đấy nhé, ko phải do tôi muốn thế đâu, có trách thì trách con gà đó nude quá hấp dẫn, hix.

-Tử Thần này, nghe nói cháu học cùng lớp với Tử Di nhà bác hả?_Mẹ tôi vừa mút mấy đầu ngón tay mới xé thịt xong vừa nhẹ nhàng hỏi han

-Vâng!_Lăng Tử Thần đáp ngắn gọn, hết sức chắm chú vào đại nghiệp chống giặc đói

-Nghe nói cháu còn ngồi cùng bàn với nó nữa?

-Vâng! Xui xẻo sao lại thế đấy ạ._"Tôi mới xui nè, cậu thì xui cái gì?" Mặc dù đang ăn nhưng tai tôi vẫn dỏng lên nghe ngóng

-Ồ! Thế sao, mà người ta bảo cháu rất giỏi mấy môn tự nhiên_Trời ạ! hết "nghe nói" rồi "người ta bảo", ai mà buôn dưa lê công suất lớn vậy.

-Vâng! Đủ dùng thi vào đại học ạ!_Lăng Tử Thần kiêu căng thấy ấy, hắn ko biết giờ tôi thực sự rất khinh cái thói ngạo mạn của hắn sao. Đúng là toàn mấy tên chui từ hầm boom mà ra, đâu cũng nổ té tát được.

-Này!!_Mẹ tôi cười tươi, dùng mấy ngón tay vừa mút xong vẹo má Lăng Tử Thần, quả báo đấy_Cháu đẹp trai lắm! Nếu dì mà ở tuổi Tử Di, chắc dì cũng mê mệt cháu như nó. Haha

Tôi đang uống nước nhé, dù đã cố nhịn ko sốc nhưng tôi vẫn phải bất lực phọt mấy ml nước ngọt ra ngoài, báo hại 10000 VNĐ cũng bay mất tiêu vì lời nói hoàn toàn điên rồ của mẹ. Gì chứ, tôi mê mệt Lăng Tử Thần? Mẹ tôi đã nhìn bằng con mắt nào thế trời! Sao có thể nói cái chuyện mấy kiếp nữa cũng ko xảy ra một cách vô tư thế chứ? Thêm vài lần nữa chắc tôi suy tim mà chết quá.

-Thế mà cháu ko biết đấy ạ?_Lăng Tử Thần cười nhạt, đưa tay lấy cốc nước nhấm nháp vài ngụm như uống cà phê. "Uống thì uống hết luôn đi, bày đặt cao sao hay sợ hết ko có mà uống thế?"

-Cậu mà tin lời mẹ tôi thì cậu nên đến viện kiểm tra thần kinh đi_Tôi điên tiếc đả kích, nhất định ko để cho tên này tưởng bở làm bậy

-Người ko có não như cậu mới nên đến mấy chỗ đó_Cái tên này, ở trong nhà tôi mà cứ như nhà hắn vậy, thản nhiên đá đểu lại tôi, hắn ỷ có mẹ tôi làm hậu thuận nên ngạo mạn quá, nhất định phải cho hắn biết thế nào là lễ độ mới được.

Lắc chân khởi động, tôi dẫm mạnh vào chân Lăng Tử Thần đang để bên cạnh, ra sức nghiến như nghiến cục thịt. "Khóc đi, rên đi, la đi hét đi"

-Dì!_Lăng Tử Thần ko chút đau đớn đối thoại với mẹ tôi, hỏi thăm_Nhà dì nuôi chó ko?

-Haha, 3 con luôn đấy_Mẹ tôi cười toe khoe chiến tích

-Có 1con đang cắn cháu

-Hả?_Mẹ tôi nhăn mặt, lồm cồm cúi đầu nhìn về bàn, ko để ẹ biết, tôi uất hận rút chân bỏ của chạy lấy người_Có đâu cháu

-Hả?_Mẹ tôi nhăn mặt, lồm cồm cúi đầu nhìn về bàn, ko để ẹ biết, tôi uất hận rút chân bỏ của chạy lấy người_Có đâu cháu

-Chắc nó chạy mất rồi ạ_Hắn lễ phép đáp trả, nhìn tôi 1 cái rồi làm bộ ko có gì_Ko sao đâu ạ, con chó đó ko có răng...

***

"Đừng nhìn con nữa mẹ" Tôi than oán trong lòng, mồ hôi chảy rũ rượi khi ánh mắt mẹ chiếu tướng lên tôi. Trong bề ngoài ngây thơ đấy, nhưng mấy chuyện tôi làm mẹ tôi đều biết tỏng, đơn giản đó là vì...em tôi cũng từng trải nghiệm nên hiểu rất rõ ="=.

Thôi ko tao áp lực cho tôi, mẹ quay sang Lăng Tử Thần, lại cười:

-Dì nhờ cháu một việc được ko?

-Việc gì ạ?

-Cháu có thể giúp dì kèm Tử Di được ko, nó chỉ nhỉnh mấy môn xã hội thôi còn mấy môn tự nhiên thì kém ko đỡ nội_Mẹ tôi xuýt xoa, ra vẻ đau khổ như mấy bà có đứa con bất hiếu

-Con ko cần_Tôi phản đối quyết liệt dù biết mình hoàn toàn ko có tiếng nói ở đây

-Ko thành vấn đề_Lăng Tử Thần cười hiền lành thấy ớn, ánh mắt hút hồn nhìn mẹ tôi ko chớp_Nhưng cháu có điều kiện

-Điều kiện gì?_Mẹ tôi thích thú

-Đừng nghe hắn mẹ!

-Dì có thể cho cháu ăn 3 bữa ở đây được ko ạ? Cháu là con trai, mấy chuyện bếp núc ko phải sở trường. Hàng tháng cháu sẽ góp tiền cơm nước

-Mơ đi, đừng đồng ý mẹ!

-Được thôi! Ko thành vấn đề, chỉ là thêm cái bát cái đũa thôi mà_Đưa tay làm hiệu, mẹ tôi nháy mắt với Lăng Tử Thần_Cứ coi như đây là nhà con.

-Chuyện gì vui vậy?_Quỷ sứ Hàn Gia Minh cuối cùng cũng chịu rời tổ, ngồi xuống ăn cơm dù mọi thứ đã vơi đi phân nửa.

3 bọn họ, kẻ hát người múa, nói chuyện rầm rộ cứ như tôi là ko khí. Tức mình, tôi buông đũa bước vội lên phòng, gọi điện kể ức với Kì Như giải nỗi sầu. Lòng ko thôi nghĩ đến chuyện ấy mà tự làm mình buồn, có lẽ tôi nên chờ thêm một thời gian quan sát đã, vì dù sao, tình cảm học đường thường rất mong manh, rồi sẽ có lúc Gia Minh nhận ra Kì Như ko phải là ngọn hải đăng cuối cùng

Như thường lệ, sáng hôm nay tôi đến trường khá sớm với đôi mắt thầm quầng, ko phải vì tôi thực đêm nên thành con gấu trúc sắp bị tuyệt chủng như thế, đơn giản là vì có sự xuất hiện của cái tên Lăng Tử Thần đáng ghét sáng gà chưa gáy đã náo loạn giấc ngủ của tôi. Với nhiệm vụ cao cả kèm cặp tôi do mama đại nhân bổ nhiệm, từ sáng tinh mơ trời còn ám hơi sương, hắn đã trơ trẽn lò mò sang phòng con gái chưa chồng, cả gan chiêm ngưỡng tư thế ngủ cực đẹp mà chưa ai có diễm phúc được xem trừ mama đại nhân: hai chân dốc thẳng dựa lên tường, người nằm ngang chia giường thành đôi với dòng nước dãi trắng xóa trên mép, chưa kể quần áo xộc xệch nữa mới điên. Dùng hết mọi thủ đoạn lôi tôi dậy, cụ tỉ như tắt quạt làm tăng nhiệt độ, bóp nghẹt mũi ko cho tôi thở, lấy nước lạnh rắc lên mặt hay thì thầm bên tai "Anh yêu em", hắn rủ rê mama đại nhân bắt tôi chạy bộ tập thể dục quanh công viên với hắn, sau đó ra uy ỷ quyền bảo đại tiểu thư tôi cái chén cũng ko đụng lăn vào bếp làm bữa sáng cho cả nhà, tất nhiên ko thiếu phần của hắn. Nói thật nhé, tôi ko tâm thần đến nỗi suốt ngày răm rắp làm theo lời hắn đâu, chỉ là vì bị mama đại nhân đem tiền tiêu vặt ra đe dọa nên tôi mới bất đắc dĩ nhẫn nhịn, lùi 1 bước biển rộng trời cao, sau này đủ lông đủ cánh tìm cơ hội rồi ********* cũng chưa muộn. Quả là thời thế thử thách anh hùng. 

Quyết tâm ăn ngủ đợi ngày báo thù, tôi đặt cặp xuống chỗ ngồi của mình, lấy di động ra xem tin nhắn vừa gửi đến. Chưa kịp xem nội dung thế nào thì di động trong tay tôi đã bị cái tên Lăng Tử Thần mặt dày kia từ xó nào chui ra tàn nhẫn giật lấy, bấm bấm cái gì đó loạn xị cả lên rồi tịt thu chiến lợi phẩm, cất vào túi quần:

-Từ nay về sau, ở trong lớp, tôi sẽ tạm thời giữ di động của cậu để tránh hiện tượng sao nhãng việc học

-Nhưng...khoan đã, sao thế được, cậu lấy quyền gì mà giữ di động của tôi chứ?_Thoáng chút ngỡ ngàng vì chưa hiểu chuyện gì, tôi gân cổ lên cãi. Đâu ra cái lí đó chứ, xao nhãng việc học? Thật lố bịch, lí do cao hơn mục đích, rõ ràng muốn lầy việc công trả thù riêng, ra oai với tôi đấy mà

-Tôi có quyền làm thế_Lăng Tử Thần lạnh lùng nhìn thái độ bất mãn của tôi. Đừng nói hắn lấy cái quyền điên rồ từ mama đại nhân nhé, thật là một suy nghĩ trẻ con, hắn ko có nơron sao. Nếu ko phải vì nể mama, thì với một người ko hề có danh vị vẻ vang gì mà dám bắt tôi nghe theo này nọ quả nực cười.

-Lăng Tử Thần, cậu nghĩ tôi sẽ ngoan ngoãn nghe theo lời cậu như mấy cô nàng suốt ngày bám lấy cậu như cái đuôi, hở tí là 1 tiếng anh Tử Thần 2 tiếng anh Tử Thần sao? Rất tiếc phải nói điều này nhưng đối với tôi, cậu ko quan trọng đến mức tôi phải vất bỏ lòng tự trọng để làm thế đâu_ Tôi bĩu môi mỉa mai, cố khai sáng đầu óc chuyên nghĩ mình là trung tâm vũ trụ của hắn. 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...