Thu Thủy Trường Thiên Loạn Hồng Nhan


Đến Tô Châu, đoàn người Ngôn Hân Vân đầu tiên là đi bái kiến vợ chồng Minh Hàn Lâm.

Kỳ thật là vợ chồng Minh Hàn Lâm không đồng ý nữ nhi cùng Ngôn Hân Vân ở cùng một chỗ, lúc trước không biết thân phận đem Ngôn Hân Vân kéo vào chuyện này, cho nên cũng không không biết xấu hổ giáp mặt phản đối như thế nào. Hơn nữa theo như lời Minh Tử Hiên biết được Ngôn Hân Vân vì Minh Ức Hàm hy sinh hết thảy, cùng với Minh Ức Hàm vì Ngôn Hân Vân, lại không tiếc mạo hiểm bước vào nơi tuyết lở......vợ chồng Minh Hàn Lâm lo lắng nếu lại cố ý phản đối, chỉ sợ lại một lần nữa đem nữ nhi đẩy vô vực sâu của bể tình đau khổ, huống chi nay ngay cả Hoàng Thượng cũng không truy cứu việc này, chính mình vợ chồng nếu còn tiếp tục phản đối, trái lại không tốt. Bởi vậy bọn họ mặc dù không đồng ý, nhưng cũng không đến mức đem Ngôn Hân Vân hai người đánh chết.

Cho nên Ngôn Hân Vân tuy là tâm không yên, bất an đi vào Minh phủ, nhưng cũng có một tia vui mừng tâm tình theo Minh phủ đi ra.

Trải qua một phen dàn xếp, các nàng cùng Lâm Như Thái đem đồ đạc cuối cùng từ chỗ Yến Vương đưa vào phủ trạch. Các nàng tin tưởng, cuộc sống hạnh phúc bắt đầu, lẫn nhau đều đối với ngày mai tràn ngập hy vọng.

***.

Đêm thứ nhất, Minh Ức Hàm mang theo rượu, mùi thơm ngát đi vào phòng.

Ngôn Hân Vân kinh ngạc:

"Cây mơ rượu?".

"Cái mũi thính thật.".

Ngôn Hân Vân cười:

"Không lý do mang rượu tới làm cái gì?".

"Đến uống a.".

Này quả thực là vô nghĩa. Ngôn Hân Vân dùng ánh mắt khó hiểu nhìn nàng, nghi hoặc:

"Có phải hay không có chuyện gì ăn mừng?".

"Không có sẽ không thể uống sao?" Minh Ức Hàm cố ý khui nút, thuận tay cầm lấy hai cái chén uống nước trên bàn, đem rượu đổ vào chén, sau đó đưa một chén cho nàng.

Ngôn Hân Vân tiếp nhận chén, không khỏi hỏi lại:

"Đến tột cùng có chuyện gì?".

"Ngươi đoán đi.".

"Đoán không ra.".

"Đoán không ra cũng phải đoán.".

Nàng nhẹ nhàng buông chén rượu, nói:

"Không đoán, thật sự đoán không ra. Hơn nữa, ta cũng không thích uống rượu.".

Minh Ức Hàm hé miệng cười:

"Vậy lần trước ngươi làm gì uống nhiều như vậy chứ?".


Lại nhắc lại chuyện lần trước? Ngôn Hân Vân chính là bởi vì lần trước uống rượu ở trước mặt nàng làm xấu, cho nên thề đời này không bao giờ uống rượu nữa, không nghĩ tới hôm nay nàng còn nhắc lại chuyện này, nhất thời, Ngôn Hân Vân cảm thấy mất mặt:

"Này nhất thời, là nhất thời. Ta hiện tại chính là không uống.".

"Ngươi không uống cũng được, nhưng trăm ngàn lần đừng hối hận.".

"Ta làm chi phải hối hận?".

"Vậy được rồi, về sau ngươi đi đường của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta. Chúng ta không thể đi chung.".

"Vì cái gì? Không uống rượu cũng có gì sai?".

"Có.".

"Vậy ngươi nói xem ta sai ở nơi nào?".

Minh Ức Hàm cười, ôm thắt lưng Hân Vân, thấp giọng:

"Ngươi sai ở lúc trước cưới ta không có cùng ta uống chén rượu giao bôi.".

Lập tức, trên mặt Ngôn Hân Vân mây đỏ bồi hồi, nghĩ kĩ:

"Vậy chén rượu này ta thật sự muốn uống.".

Minh Ức Hàm mỉm cười, nâng chén.

Hai người vai kề vai, đem rượu uống vào.

Xong, các nàng đều buông chén.

Minh Ức Hàm thuận thế ôm lấy Ngôn Hân Vân:

"Ngày đó ta đem hưu thư hủy rồi, uống chén rượu này, ngươi chính là người của ta. Về sau không cho ngươi rời đi ta!".

"Nguyên lai ngươi là có mục đích, sớm biết rằng ta không có tửu lượng tốt.".

Minh Ức Hàm cười:

"Quá muộn, hối hận không kịp.".

"Xem ngươi đắc ý, được một tấc lại muốn tiến một thước!".

"Không đúng ngươi được một tấc lại muốn tiến một thước, kia đối ai được một tấc lại muốn tiến một thước hảo?".

"Tốt lắm, ngươi xem ta hiện tại không có võ công là có thể khi dễ ta không phải?".

"Đúng vậy, ta liền khi dễ ngươi, cả đời khi dễ ngươi.".


"Ngươi kiêu ngạo? Không được, ta phải giáo huấn ngươi một chút." Ngôn Hân Vân nói xong, cười, dùng độc chiêu gãi ngứa.

Minh Ức Hàm trời sinh cái gì cũng không sợ, chỉ sợ bị người ta gãi ngứa, nàng vừa cười vừa muốn trốn tránh.

Ngôn Hân Vân sẽ không dễ như vậy bỏ qua cho nàng, lập tức tiến lên vài bước đem nàng áp đảo ở trên giường, cười nói:

"Nhìn ngươi còn chạy đi đâu?".

Nàng bỗng nhiên trầm mặc lên, có chút tâm niệm dừng ở gần mi mắt người yêu.

Minh Ức Hàm vẻ mặt đỏ ửng, tim đập như hươu chạy, khẽ hỏi:

"...... Như thế nào...... Như vậy nhìn ta?".

"Lung Nhi......thật đẹp." Ngôn Hân Vân nói xong, thật sâu hôn đôi môi thơm của nàng

Nàng nũng nịu rên rỉ một chút, tay vuốt ve mái tóc của Hân Vân, mỉm cười nỉ non hỏi:

"Ngươi hiện tại mới biết được a?".

"Không phải, chính là cảm thấy ngươi......" Ngôn Hân Vân si ngốc nhìn nàng, nhẹ nhàng mà ghé vào này bên tai, nói,"Lúc này so với bình thường thì đẹp hơn.".

Minh Ức Hàm cười, trong lòng ngọt như được uống mật.

Ngôn Hân Vân cơ hồ say mê nhìn nàng đang cười mê người, bắt đầu có chút kìm lòng không đậu hôn môi của nàng. Nhưng mà ngay tại lúc cả hai đang nhiệt tình thì Minh Ức Hàm bỗng nhiên nhớ tới cái gì, sắc mặt khẽ biến, nhiệt tình lui bước, thả nhẹ nhàng đẩy nàng ra.

"Làm sao vậy?" Nàng khó hiểu âu yếm nhìn người kia.

Minh Ức Hàm ngồi dậy, không thèm để ý tới.

Ngôn Hân Vân trong lòng có chút lo lắng, không khỏi đứng dậy ôn nhu ôm lấy nàng, hỏi:

"Làm sao vậy? Có phải hay không...... Không thích......".

Minh Ức Hàm trầm mặc đã lâu mới liếc nàng liếc mắt một cái, có chút "Sinh khí" nói xong:

"Đột nhiên nhớ tới một chuyện.".

"Chuyện gì?".

Minh Ức Hàm tức giận nói:

"Chuyện lần trước bị ngươi đuổi xuống giường.".


Ngôn Hân Vân sợ run một chút, tiếp theo không khỏi nở nụ cười, lại hỏi:

"Còn nhớ chuyện kia a?".

"Đương nhiên, lần đầu tiên nằm ở bên cạnh ngươi đã bị ngươi đuổi xuống, đây là chuyện suốt đời khó quên. Ta mang thù.".

Ngôn Hân Vân cười, thật sâu ôm chặt nàng, hôn một chút má của nàng, ôn hòa nói:

"Đừng mang thù được không? Là ta không tốt, ta cũng không dám nữa.".

Minh Ức Hàm lấy cánh tay nhẹ nhàng "Thúc" nàng một chút, cố ý nói:

"Ai biết ngươi nói câu nào là thật, câu nào là giả? Ta không cần tin tưởng ngươi, đỡ phải ngày mai vừa tỉnh lại, đã bị ngươi...... Đuổi xuống giường.".

"Ta là nói thật." Ngôn Hân Vân sốt ruột, ôm thân mình Ức Hàm, nói,"Ta như thế nào dám đem ngươi đuổi đi đâu?" Nói xong, nàng càng thêm ôn nhu hôn môi Ức Hàm, hy vọng nàng quên đi chuyện cũ.

Lần này Minh Ức Hàm không có cự tuyệt, bởi vì nàng biết qua đêm nay, Hân Vân liền vĩnh viễn không ly khai nàng.

Có lẽ là tình dục, Ngôn Hân Vân hôn nàng, càng "Làm càn" cởi bỏ quần áo của nàng, vuốt ve bộ ngực sữa của nàng. Mà Minh Ức Hàm cũng ôn nhu như một con mèo nhỏ, mặc Ngôn Hân Vân làm, đồng thời cũng nhẹ nhàng cởi bỏ vạt áo, nhu hòa đáp lại nàng mỗi động tác.

Cởi xuống quần áo lẫn nhau, rút đi lẫn nhau áo lót. Các nàng lần đầu tiên như vậy hoàn toàn thấy rõ ràng đối phương. Giống nhau mắt đẹp, giống nhau tuyết phu, giống nhau có được đôi chân thon dài ngọc ngà.

Các nàng ngừng thở, si ngốc nhìn lẫn nhau thân thể xinh đẹp tuyệt trần, lại kìm lòng không đậu ôm nhau, hết hôn, hết phủ, tiến tới tham thánh địa hoa viên thần bí của nhau. Hết thảy phát sinh như vậy tự nhiên hài hòa, lại như vậy rung động đến tâm can. Nhu tình ở từng trận vui thích động lòng người rên rỉ thăng hoa, mệt mỏi nằm trên giường các nàng vẫn thật sâu say mê nhu tình mật ý của nhau, tận tình hưởng thụ thân mật.

Ngoài cửa sổ, bầu trời đầy sao, trăng đỏ bừng mặt, lặng lẽ giấu ở sau mây, lại nhịn không được vụng trộm quan sát, thẳng đến Hân Vân ngủ ở trong lòng Ức Hàm tràn đầy ôn nhu......

Kết thục thu thủy trường thiên.

Cách năm ngày mùa thu.

Hoàng hôn.

Trên bầu trời, mặt trời lặn chính hồng, mây rực rỡ.

Trên mặt sông, sóng vỗ nhẹ nhàng, thuyền đánh cá cập bờ.

Hết thảy đều tạo nên bức tranh thiên nhiên thật đẹp.

Thản nhiên......

Xa xa, mơ hồ.

Một chiếc thuyền nhẹ trôi

Thuyền, không người lái.

Lại thản nhiên tự di chuyển.

Giống như một con.

Linh vật trên trời.

Diệu không thể nói.

Đầu thuyền một đôi thanh niên nữ tử.


Một vị thổi tiêu.

Một vị đánh đàn.

Hai người tại đây.

Cùng nhất thủ "Loạn hồng nhan" chi khúc.

Giang thiên y nhân hợp nhất.

Khinh thuyền nhu khúc tương ứng.

Tình cảnh này.

U nhã không kịp.

......

Dần dần.

Thuyền cùng người biến mất.

Trong lúc đó, nước xuôi một dòng.

Mà kia khúc "Loạn hồng nhan".

Lại vẫn đang quanh quẩn đâu đây.

Thiên địa bầu trời.

Tựa hồ.

Có điều ở nhờ.

......

Thiên không, như trước tường hòa.

Mặt nước, vẫn đang bình tĩnh.

Chính là, khi thuyền lướt qua.

Hiện ra một con sóng nhỏ.

Sóng vỗ.

Ánh mặt trời vừa vặn giấu mình trong núi

Thu thủy trường thiên......

==========.

[ toàn thư hoàn ]


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận