Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu Thư


Vân Thiên Vũ nói xong đi ra ngoài, nàng nhanh chóng hạ lệnh: “Hắc Diệu.”


Hắc Diệu nghiêng mình lao ra, Vân Thiên Vũ chỉ thị cho gã: “Ngươi lập tức cho người tới Ly thân vương phủ thông báo Tiêu Cửu Uyên, nói rằng Gia Cát Cẩn bắt Họa Mi đi rồi, ta muốn giải cứu nàng ta. Nói vương gia lập tức tới chỗ cách ngoại thành năm mươi dặm tập hợp cùng ta.”


“Tuân lệnh, thuộc hạ lập tức tiến hành.” 


Hắc Diệu vẻ mặt khó coi sắp xếp người đi làm.


Đợi sau khi mọi chuyện sắp xếp ổn thoả, Vân Thiên Vũ dẫn Hắc Diệu cùng với ba linh thú chờ ở nơi cách kinh thành năm mươi dặm.


Ở phía sau, Tiêu Lăng Phong cùng với Diệp Gia của An thân vương phủ vô cùng nóng vội, đứng ngồi không yên trong An thân vương phủ, nôn nóng chờ đợi. 


Cách kinh thành Đông Ly năm mươi dặm, có xe ngựa và mấy con ngưạ đang dừng lại.


Một đám người đang im lặng chờ đợi, đợi cho đến khi nghe tiếng vó ngựa phía sau. Trong xe ngựa, lấp ló sau bức màn là một cánh tay thon như ngọc, ẩn sau tấm màn đó là hình bóng của một nam nhân cao quý ngồi bên trong.


Nam nhân mang mặt nạ hình bán nguyệt chế tác bằng bạc che kín nửa mặt, nửa mặt còn lại hiện ra hết sức nho nhã thanh quý, ánh mắt gã sáng long lanh nhìn về mấy cỗ xe ngựa phía sau. 


Mà ngồi trong cỗ xe ngựa đang chạy nhanh tới chính là Vân Thiên Vũ.


Năm mươi dặm, cũng không tính là xa nên nàng đến đó rất nhanh.


Vân Thiên Vũ vừa đến nơi đã nghe thấy tiếng của Hắc Diệu phía bên ngoài: “Trưởng công chúa, xe ngựa của Nam triều đang ở phía trước mặt.” 


Vân Thiên Vũ đột nhiên vén bức rèm lên ngẩng đầu nhìn xung quanh, vừa đúng lúc thấy Gia Cát Cẩn đang đeo mặt nạ nhìn về phía nàng.


Gã mỉm cười, nhìn nàng với gương mặt dịu dàng.


Vân Thiên Vũ trông thấy dáng vẻ của Gia Cát Cẩn như vậy, lòng nàng nóng rừng rực như lửa đốt, vẫn ngồi trên xe, tiếng nói của nàng vang vọng lại: “Gia Cát Cẩn, đầu óc của ngươi có vấn đề không hả, bắt giữ nha đầu của ta để làm gì? Mau thả nàng ta ra.” 


Chờ cho tới khi xe ngựa dừng, Vân Thiên Vũ từ trên xe ngựa nhảy ra.


Tuy nhiên nàng cũng không có dại gì lại gần xe ngựa của Gia Cát Cần để tránh khỏi bị rơi vào tay gã.


Giọng cười của gã từ từ vang lên: “Vũ nhi, có phải ta đã ngăn cản nàng làm việc sai trái không? Nàng có biết là ta không muốn phải để nàng hối hận không?” 


“Hai người chúng ta đến từ thời hiện đại, quan niệm, tư tưởng, giá trị quan của chúng ta với cổ nhân đều không giống nhau. Nếu bây giờ nàng được gả đi, sau này chắc chắn sẽ hối hận, không cần nói những thứ khác, tư tưởng tam thê tứ thiếp của người cổ đại nàng có chấp nhận được không?”


Vân Thiên Vũ trừng mắt với Gia Cát Cẩn nói: “Đầu óc của ngươi có vấn đề gì không, đó là việc của riêng ta, có liên quan gì với ngươi không hả?”


Gã không nói tiếp nữa. 


Gia Cát Cẩn đang suy nghĩ, nhẹ nhàng nói: “Ta biết ta vô ý hại chết nghĩa phụ của nàng, khiến nàng luôn phải tức giận. Nhưng mà không phải ta cũng đã trả một cái giá rất đắt rồi sao? Kiếp trước ta bị nàng nổ chết, còn kiếp này mặt của ta cũng đã bị hủy diệt tại Hoàng Lăng rồi.”


Gia Cát Cẩn từ từ lấy tay gỡ mặt nạ che nửa mặt được làm bằng bạc ra, một nửa gương mặt của gã được lộ ra, một nửa gương mặt phía trên là những vết sẹo dài trông rất đáng sợ.


Gã từ từ đeo mặt nạ nửa mặt được chế tác tinh xảo lên lại. 


“Lẽ nào như vậy vẫn chưa đủ để đền bù việc ta vô ý hại chết nghĩa phụ của nàng sao? Chúng ta bỏ qua tất cả có được không?”


“Ha ha… Bỏ qua tất cả ư? Nếu ngươi vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện thì ta với ngươi đã sớm có thể bỏ qua tất cả rồi. Nhưng mà tại sao ngươi lại xuất hiện chứ? Ngươi vừa xuất hiện lại bắt nha đầu của ta đi. Gia Cát Cẩn, ta với ngươi vĩnh viễn không thể nào xóa bỏ tất cả mọi chuyện được nữa.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận