Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu Thư


Tiêu Cửu Uyên khẽ động đậy, tránh mũi kiếm của hoàng đế. Hắn ngửa mặt lên trời gầm lên giận dữ: “A…”


Một chưởng tử linh nhanh chóng được phóng ra, ầm một tiếng, không gian của mật thất bị hủy diệt.


Nhưng hắn chỉ hủy diệt một nửa không gian của mật thất, phần còn lại nơi thái hậu đang đứng hắn không hề ra tay.


Đối với nữ nhân đã từng là mẫu hậu của hắn, rốt cuộc hắn cũng không thể ra tay độc ác được.


Giờ phút này trong lòng Tiêu Cửu Uyên vô cùng tức giận, không biết là hận thái hậu hay là hận bản thân nữa. Nhưng dù là hận thái hậu hay là hận bản thân mình, có một người hắn sẽ không bao giờ tha thứ.


Tiêu Cửu Uyên khẽ cử động, bước thẳng tới chỗ hoàng đế. Mặt hoàng đế biến sắc, nhanh chóng hét lên: “Chặn nó lại.”


Một vài tên thuộc hạ áo đen xuất hiện, đáng tiếc Tiêu Cửu Uyên là tử linh, uy lực của tử linh có thể nghiền nát tất cả.


Cho nên dù mấy tên áo đen là cao thủ linh lực cũng không thể ngăn cản được Tiêu Cửu Uyên.


Huống hồ giờ phút này, hắn đã tức giận giống như một con sư tử hung ác đang khát máu. Hắn nhanh chóng đến bên cạnh hoàng đế, giơ tay bóp cổ hoàng đế.


Sau đó hắn khẽ cử động, chui ra khỏi mật thất, đi tới tẩm cung mà hắn đã hiểu rõ.


Nhưng lúc này, tẩm cung cũng đã hỗn loạn, vô cùng lộn xộn.


Bên ngoài tẩm cung, thuộc hạ của Tiêu Cửu Uyên là đám người Bạch Diệu cũng đang lao vào.


Vừa nhìn thấy vương gia nhà mình đang điên cuồng giữ chặt hoàng đế, thần thái tức giận nóng lòng muốn giết hoàng đế. Đám người Bạch Diệu vô cùng hoảng sợ, không biết đã xảy ra chuyện gì.


Nhưng dù không hề biết xảy ra chuyện gì, họ vẫn đứng sau lưng Tiêu Cửu Uyên, bảo vệ cho hắn.


Hoàng đế đang ở trong tay Tiêu Cửu Uyên sắc mặt tái xanh, giờ phút này hắn không thể kiềm chế được sự sợ hãi.


Lão ta lên tiếng với giọng khàn khàn: “Tiêu Cửu Uyên, ngươi muốn làm gì?”


“Làm gì ư? Ta muốn giết ngươi, ta đã từng nói chỉ có thể tha cho ngươi một lần, nếu như còn có lần sau, ta tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ngươi.”


“Không ngờ lời ta nói với ngươi, ngươi lại không hề ghi nhớ, còn dám bày mưu hãm hại ta, vẫn còn muốn giết ta.”


Tiêu Cửu Uyên nói xong, rốt cuộc Bạch Diệu đã hiểu vì sao vương gia lại điên cuồng như vậy. Hóa ra hoàng đế lại bày mưu hãm hại chủ tử của nhà mình.


Người này sao cứ để người ta phải chán ghét như vậy. Bạch Diệu tức giận thầm chửi rủa.


Trong tẩm cung nhiều thuộc hạ của hoàng đế đã xuất hiện, đáng tiếc không ai dám động đậy.


Dù sao Ly thân vương gia là tử linh, chỉ cần hắn khẽ cử động, hoàng đế sẽ chết ngay tức khắc.


Lúc này, thái hậu dưới mật thật được một tên thuộc hạ áo đen dẫn lên. Thái hậu nhìn thấy nhi tử đang bị Tiêu Cửu Uyên bóp cổ, sắp bị bóp chết rồi.


Thái hậu khóc lóc, quỳ rạp xuống, cầu khẩn đầy thương tâm: “Cửu Uyên, con hãy tha cho hoàng huynh con, tha cho nó, chuyện hôm nay đều là lỗi của mẫu hậu, mậu hậu đáng chết, nếu con cảm thấy trong lòng tức giận không thể giải thoát được, mẫu hậu nguyện tìm đến cái chết để hóa giải hận thù trong lòng con, chỉ cần con tha cho hoàng huynh con.”


Tiêu Cửu Uyên quay đầu nhìn thái hậu, giờ phút này trái tim hắn lạnh thấu xương, bà ta thà chết cũng phải bảo vệ người đã trăm phương ngàn kế muốn giết hắn.


Đúng là bà ta rất yêu thương hoàng đế. Vậy còn hắn, rốt cuộc hắn là cái gì: “Ta vẫn luôn cho rằng bà là mẫu hậu của ta, nhưng hóa ra từ trước tới giờ bà chưa bao giờ là mẫu hậu của ta.”


“Ha ha, điều này đúng là nực cười nhất thiên hạ.”


“Bà không phải là mẫu hậu của ta, ta lại càng không có lý do gì để tha cho y, trước kia ta luôn đắn đo vì bà, cho nên đã tha cho y rất nhiều lần, nhưng bây giờ thì không cần, bà không phải là mẫu hậu của ta, chẳng những không phải là mẫu hậu của ta mà lại còn là người muốn giết ta, ta cần gì phải tha cho y chứ?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận