Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu Thư


Gia Cát Cẩn ở phía sau nhìn Tiêu Cửu Uyên bá đạo đưa Vân Thiên Vũ đi, ánh mắt trở nên lạnh lùng, nhưng nhanh chóng khôi phục lại sắc mặt bình thường.


Gã nói với Hoài vương Tiêu Thiên Nghiêu bên cạnh, khách khí nói: “Thái tử điện hạ, xin mời.”


“Đi thôi.” 


Tất cả mọi người đều ra ngoài.


Đợi họ đi khỏi, Tuyên vương và người phủ Yến Bắc hầu từ từ bước ra ngoài, mọi người ở trong đại điện lại bắt đầu bàn tán sôi nổi.


Suy đoán xem rốt cuộc Vân Thiên Vũ sẽ được gả cho ai, thái tử Nam Chiêu hay Ly thân vương gia đây. 


Nhưng nói đi nói lại, mọi người đều muốn Vân Thiên Vũ được gả cho Ly thân vương gia Tiêu Cửu Uyên.


Bởi vì như vậy, sau này gia đình họ có người bị bệnh có thể cầu cứu phủ Ly thân vương. Việc này là chuyện tốt đối với họ.


Hơn nữa, quận chúa Linh Nghĩ có bản lĩnh như vậy, nếu nàng đến Nam Chiêu, đối với họ mà nói không có gì là tốt đẹp cả. 


Tóm lại trong đại điện, mọi người bàn tán rất sôi nổi.


Ngoài điện, Tiêu Cửu Uyên đưa Vân Thiên Vũ lên xe ngựa của phủ Ly thân vương, đi một mạch.


Trong xe ngựa, Tiêu Cửu Uyên giơ tay ra ôm chặt lấy Vân Thiên Vũ, rất lâu cũng không buông tay ra: “Tên Gia Cát Cẩn láo xược lại dám đòi kết hôn với nàng, y đừng hòng, bổn vương tuyệt đối sẽ không đồng ý cho ai đưa nàng ra khỏi Đông Ly.” 


Ánh mắt Tiêu Cửu Uyên sắc sảo, toàn thân đằng đằng sát khí.


Sát khí này Vân Thiên Vũ đương nhiên cảm nhận được, Tiêu Cửu Uyên đang muốn giết thái tử Nam Chiêu Gia Cát Cẩn.


Nàng vỗ vào tay Tiêu Cửu Uyên, y muốn bảo hắn buông nàng ra: “Tiêu Cửu Uyên, huynh đừng hành động thiếu suy nghĩ như vậy, Gia Cát Cẩn là người tàn nhẫn, nếu ra tay tùy tiện, cuối cùng không phải y chịu thiệt mà huynh cũng sẽ chịu thiệt.” 


“Hơn nữa, ta cũng không đến Nam Chiêu với y đâu.”


Nàng không hề quen thuộc với Nam Chiêu, không đi đâu hết, nhưng nghĩ tới Gia Cát Cẩn lại muốn kết hôn với nàng để nàng làm thái tử phi, nàng vẫn thấy thật đáng buồn cười.


Nàng thực sự không nghĩ ra, nam nhân kia tại sao lại muốn kết hôn với nàng, nàng có gì mà khiến gã có cảm giác sẽ lấy gã, hay là phải nói là gã không hề muốn lấy nàng, chỉ là muốn đưa nàng về Nam Chiêu mà thôi. 


Vân Thiên Vũ đang nghĩ ngợi, Tiêu Cửu Uyên lại cúi xuống khẽ hôn lên khuôn mặt của nàng, sát khí của hắn đã giảm đi, mặt mày cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều, trong mắt đầy vẻ tuấn mỹ: “Vũ Nhi, nàng đừng lo láng, ta sẽ bảo vệ nàng.”


“Từ giờ trở đi, ta sẽ sắp xếp thuộc hạ bảo vệ phủ An thân vương, dù tên kia có muốn mang nàng đi cũng không được.”


Vân Thiên Vũ định mở miệng nói không cần, nhưng nhìn dáng vẻ cố chấp của Tiêu Cửu Uyên, dù nàng có nói cũng vô dụng. Vì để hắn yên tâm, Vân Thiên Vũ không thể từ chối: “Được.” 


Sau đó hai người không nói gì, về thẳng phủ An thân vương.


Vân Thiên Vũ xuống xe ngựa, định vào phủ An thân vương. Tiêu Cửu Uyên lại đi theo nàng vào phủ An thân vương. Vân Thiên Vũ nhìn hắn đầy tò mò: “Huynh đi theo ta làm gì?”


“Không muốn có bất ngờ xảy ra, Gia Cát Cẩn chắc chắn sẽ tới phủ An thân vương để gặp nàng, bổn vương tuyệt đối không cho y gặp nàng.” 


Tiêu Cửu Uyên nói xong, đi vào trong phủ An Thân vương, Vân Thiên Vũ ở phía sau đã hiểu ra vấn đề, tối sầm lại.


Gia Cát Cẩn muốn gặp nàng, nàng sẽ gặp gã.


Bởi vì khi ở trong cung không ăn gì nên Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ vừa vào tới Tê Phượng viện, liền bảo người chuẩn bị đồ ăn. 


Đồ ăn chuẩn bị xong, hai người chưa kịp ăn thì Tiêu Dạ Thần đưa Diệp Gia trở về.


Đúng lúc mọi người cùng ngồi xuống ăn, nhưng mọi người đều không có khẩu vị, ăn gì cũng không thấy ngon


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận