Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu Thư


Vân Thiên Vũ khẽ cười: “Các người đừng đăm chiêu suy nghĩ nữa, nhà ta ở đây, người thân ta ở đây, ta tuyệt đối sẽ không đi Nam Chiêu.”


Nàng xuyên không về Đông Ly quốc, bây giờ nàng đã xem nơi này là nhà rồi, làm sao có thể rời đi được.


Còn về phần Nam Chiêu gì đó, mặc kệ y đi. 


Đoàn người Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ đi theo phía sau người khác đến đại điện của Vinh Càn cung.


Trong điện, mọi người đang nói chuyện, về những việc đã xảy ra trước đây, hình như mọi người đều xem như chưa có gì xảy ra vậy.


Đợi mọi người ngồi xuống, hoàng đế nâng chén rượu mời Gia Cát Cẩn, hai người uống cạn, vẫn thân thiết như trước. 


Hoàng đế nhắc lại tuyên bố hòa bình của hai nước.


Gia Cát Cẩn đứng lên vô cùng lễ nghi nói: “Lần này ta phụng mệnh của phụ hoàng đến Đông Ly đàm phán hòa bình, không ngờ lại mang đến rắc rối cho Đông Ly, thật sự ta rất áy náy.”


Gã nói xong nâng ly rượu lên, nhìn mọi người trong đại điện: “Ta kính mọi người một ly.” 


Hoàng đế rất vui mừng nâng ly rượu lên.


Đương nhiên những người khác không trì hoãn, mọi người đều nâng ly rượu lên.


Chỉ có Tiêu Cửu Uyên, Vân Thiên Vũ và Tiêu Dạ Thần không thèm nể mặt, lạnh lùng nhìn thái tử Nam Chiêu, không động đậy. 


Nhưng Gia Cát Cẩn cũng không so đo, uống cùng với những người đang nâng chén rượu một ly.


Đợi mọi người uống cạn, ngồi xuống, Gia Cát Cẩn cũng không ngồi xuống, đứng lên hướng về phía hoàng đế nói: “Hòa bình hai nước chính là hệ trọng, vì sự hòa bình ổn định của  hai nước Nam Chiêu và Đông Lý, bổn cung nguyện lấy nữ tử Đông Ly quốc làm thái tử phi của Nam Chiêu, như vậy để thể hiện thành ý của Nam Chiêu ta.”


Lời nói vừa dứt, cả điện đều kinh hoàng. Liên hôn hai nước, Nam Chiêu lại đồng ý thái tử phi là người Đông Ly. 


Như vậy thực sự quá kinh hoàng.


Từ trước tới nay, chưa có tiền lệ thái tử phi một nước là thần nữ của nước khác.


Chẳng lẽ Nam Chiêu không sợ người Đông Ly quốc lật lọng sao? Hoàng đế ngồi ở trên nheo mắt nhìn Gia Cát Cản dưới đại điện, tràn ngập suy tư: “Vậy thái tử Gia Cát Cẩn muốn lấy ai làm thái tử phi của Nam Chiêu?” 


Gia Cát Cẩn quay đầu nhìn Vân Thiên Vũ ở phía đối diện. Vân Thiên Vũ chau mày lại, không thể tin được.


Chẳng nhẽ nam nhân này muốn chọn nàng làm thái tử phi của gã, đầu óc của gã không có vấn đề gì chứ.


Nàng nhìn thấy gã là chỉ muốn giết gã, báo thù thay cho nghĩa phụ. 


Gã lại muốn thành hôn với nàng.


Đầu óc không có vấn đề gì chứ.


Sắc mặt Vân Thiên Vũ lạnh lùng, ánh mắt không có chút ấm áp. 


Gia Cát Cẩn làm như không nhìn thấy, đưa tay chỉ vào Vân Thiên Vũ nói: “Bổn cung muốn lấy Linh Nghi quận chúa làm thái tử phi, để tăng thêm tình hữu hảo của hai nước.”


Gia Cát Cẩn dứt lời, trong điện đầy tiếng xì xào. Hầu như đều là tiếng phản đối.


Bởi Linh Nghi quận chúa chẳng những có tài năng mà còn là thiên hạ đệ nhất thần y, lợi hại như vậy, phải ở lại Đông Ly quốc mới phải. Dựa vào đâu lại lấy người Nam Chiêu. 


Trên đại điện, toàn thân Tiêu Cửu Uyên tức giận ngùn ngụt, đứng phắt dậy, hắn trầm giọng quát: “Bổn vương không đồng ý.”


Gia Cát Cẩn nheo mắt nhìn Tiêu Cửu Uyên, gã nhìn ra vị vương gia này thích Vũ Nhi.


Nhưng như vậy là sao? 


Gã và Vũ Nhi cùng đến từ hiện đại, họ giống nhau về thế giới quan, giống nhau về lý tưởng, họ ở bên nhau mới là tốt nhất.


Tuy rằng hiện tại Vũ Nhi có chút cảm tình với người này, nhưng như vậy thì đã sao.


Gã sẽ nói cho nàng biết, Tiêu Cửu Uyên cũng không hề thích hợp với nàng. 


Gã và nàng mới là trời sinh một cặp.


Lúc trước gã vô tình hại chết nghĩa phụ của nàng, nàng lại nổ chết gã.


Tất cả những thứ trong quá khứ đều đã tan thành mây khói. 


Bây giờ nàng cùng gã về Nam Chiêu, chắc chắn gã sẽ cho nàng hưởng hết vinh hóa phú quý trên nhân gian cả đời


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận