Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu Thư


Gia Cát Cẩn dường như đã nói ra tất cả, không hề giấu diếm.


Hành động của gã như vậy ngược lại rất thông minh, đem tất cả mọi trách nhiệm đổ lên đầu Nam Chiêu công chúa, chuyện này xem như là tư tình nam nữ rồi, không có âm mưu quỷ kế gì.


Gia Cát Cẩn nếu không nói rõ ràng, Đông Ly quốc tất nhiên sẽ hoài nghi Nam Chiêu có mưu đồ khác, cho nên gã thản nhiên nói ra hết tất cả mọi chuyện. 


Mọi người ở đây đều kinh sợ.


Mọi người vừa bàn tán vừa chỉ trỏ, những lời mọi người nói đều rất khó nghe.


Nào là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, nào là không biết tự lượng sức mình, không biết xấu hổ, vô liêm sỉ vô cùng. 


Lúc trước thanh danh của Vân Thiên Tuyết ở Đông Ly đã khó nghe, sau này lại còn trở thành người mang vận rủi.


Không ngờ nàng ta lại nhanh chóng biến thành công chúa của Nam Chiêu.


Nam Chiêu công chúa thì Nam Chiêu công chúa, lại còn gây ra trận chiến lớn như vậy, gì mà trên đường đi chữa bệnh cho dân chúng, gì mà tâm địa lương thiện, một lòng vì dân. 


Vân Thiên Tuyết là dạng người gì, bọn họ còn không biết sao?


Nhiều người ở đây đều cảm giác mình bị lừa gạt, cho nên sắc mặt vô cùng khó coi.

Nhiều người ở đây đều cảm giác mình bị lừa gạt, cho nên sắc mặt vô cùng khó coi.


Mọi người tức giận trừng mắt nhìn Vân Thiên Tuyết. 


Vân Thiên Tuyết trong lòng vô cùng tức giận, nhưng lại không dám nói thêm gì, hung hăng đứng ở phía sau Nam Chiêu thái tử.


Hoàng đế nghe Gia Cát Cẩn nói xong, sắc mặt cũng vô cùng khó coi, tức giận nói: "Gia Cát Cẩn, tuy rằng ngươi nói như thế, nhưng trẫm rất hoài nghi Nam Chiêu các ngươi có mưu đồ khác, Vân Thiên Tuyết này rõ ràng là ngôi sao tai họa của Đông Ly quốc chúng ta, ngươi biết rõ thanh danh của nàng ta không tốt còn đưa nàng ta tới đây liên hôn, đây là ý gì? Chẳng lẽ không phải muốn diệt Đông Ly ta để dễ dàng có được Đông Ly quốc sao?"


Gia Cát Cẩn chậm rãi nói: "Hồi hoàng đế bệ hạ, thật ra ta biết Ly thân vương gia của Đông Ly quốc sẽ không lấy hoàng muội, sở dĩ chuyến này ta đi, cũng không phải thật sự muốn để muội ấy gả cho Ly thân vương gia, chỉ là khiến muội ấy biết khó mà lui, cuối cùng ta vẫn muốn dẫn muội ấy về Nam Chiêu." 


"Không được, trẫm sẽ không để người khác đưa nàng ta đi, nàng ta là ngôi sao tai họa của Đông Ly quốc ta, trẫm làm sao có thể để nàng ta đi được."


Hoàng đế nói xong, phất tay trầm giọng ra lệnh: "Người đâu, bắt Vân Thiên Tuyết lại."


Vân Thiên Tuyết biến sắc, nhanh chóng lui về phía sau Gia Cát Cẩn. 


Gia Cát Cẩn duỗi tay ra ngăn cản thị vệ đến bắt người.


Gã ngẩng đầu nhìn hoàng đế nói: "Muội ấy là nữ nhi của cô cô ta, mong hoàng thượng thủ hạ lưu tình."


"Không, nàng ta là ngôi sao tai họa của Đông Ly ta, trẫm nhất định phải phóng hỏa thêu cháy vận rủi này, có vậy Đông Ly ta mới được thái bình." 

"Không, nàng ta là ngôi sao tai họa của Đông Ly ta, trẫm nhất định phải phóng hỏa thêu cháy vận rủi này, có vậy Đông Ly ta mới được thái bình." 


Hoàng đế thà giết lầm một ngàn người, cũng không bằng lòng buông tha một người.


Tuy nói lão ta chưa chắc hoàn toàn tin vào cách nói người mang vận rủi, trời giáng ngôi sao tai họa gì đó, nhưng nếu là thật sự, chẳng lẽ lão ta phải mang vạn dặm giang sơn ra để đặt cược sao? Cho nên lão ta tuyệt đối sẽ không tha cho Vân Thiên Tuyết.


Vân Thiên Tuyết lúc này sắc mặt trắng bệch, tuy rằng dung mạo xinh đẹp nhưng bởi vì bộ dạng hèn yếu, cho nên nhìn có chút ảm đạm. 


Giờ phút này trong lòng nàng ta vô cùng hối hận, tại sao lại muốn tới Đông Ly, nếu nàng ta an phân ở lại Nam Chiêu thì giờ phút này nàng ta đã là Chiêu Hoa công chúa được hưởng vinh sủng cả đời, hơn nữa còn được hưởng vinh hoa phú quý.


Nhưng nàng ta lại vọng tưởng, nàng ta tưởng rằng với thân phận Nam Chiêu công chúa thì gả cho Tiêu Cửu Uyên là chuyện dễ dàng.


Cứ như vậy, nàng ta sẽ đoạt lấy nam nhân của Vân Thiên Vũ, lại trở thành Ly thân vương phi kim tôn bảo ngọc. 


Nàng ta muốn thay mẫu thân báo thù, thay ca ca báo thù.


Nhưng bây giờ ngay cả nàng ta cũng gặp xui xẻo.


Vân Thiên Tuyết nhanh chóng nhìn Nam Chiêu thái tử kêu lên: "Hoàng huynh, cứu ta." 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận