Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu Thư


Đáng tiếc mặc cho những người này nói như thế nào, bên trong đều không có động tĩnh, người bên ngoài tức giận, trầm giọng nói.


"Chúng ta là người của Phù Vân cung, nếu ngươi không giao ra chính là đối địch với Phù Vân cung ta, ngươi khẳng định muốn đối địch với Phù Vân cung ta sao?"


"Ta hỏi lại ngươi một lần nữa, có chịu giao đồ ra hay không, nếu giao ra, chúng ta sẽ không làm khó dễ ngươi, nếu không giao ra, chúng ta nhất định phải giết ngươi." 


Đáng tiếc Vân Thiên Vũ một chữ cũng không có nghe lọt vào tai lời nói của bọn gia hỏa này.


Bởi vì lúc này nàng hoàn toàn bị một bảo bối trong phòng hấp dẫn, lúc đầu nàng đi vào, nhìn thấy gian phòng bằng đá không có vật gì, thế nhưng đợi đến sau khi nàng đóng cửa đá xong, lại nhìn thấy trong phòng treo một chiếc áo giáp màu vàng, nhìn qua hết sức hoa lệ.


Kim quang vạn đạo, ba linh thú bên cạnh không nhịn được phát ra tiếng thán phục sợ hãi, chậm rãi mở miệng nói ra: "Chủ tử, chiếc áo giáp này thật tinh xảo, nếu người mặc vào nhất định rất đẹp." 


Vân Thiên Vũ cũng đặc biệt thích, nàng vô ý đưa tay muốn đụng vào chiếc áo.


Nhưng nàng còn chưa đụng vào, liền nhìn thấy giữa không trung hiện lên mấy chữ.


"Hoàng kim Tu La giáp, cần tích huyết kết duyên, người hữu duyên có được." 


Vân Thiên Vũ sững sờ một lúc, sau đó nhanh chóng cắn ngón tay rồi hất máu lên, bắn vào hoàng kim Tu La giáp. Tu La giáp đột nhiên thu nhỏ lại, càng ngày càng nhỏ, đến cuối cùng nhỏ lại chỉ bằng một nắm tay.


Nhưng vật nhỏ này đột nhiên bay tới chỗ Vân Thiên Vũ.


Sau đó trực tiếp chui vào trong cơ thể Vân Thiên Vũ. 


Vân Thiên Vũ khẽ giật mình, sắc mặt không khỏi lo lắng.


Thứ này bay vào trong cơ thể mình, sẽ không có chuyện gì chứ?


Nàng còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, liền cảm nhận được vô vàn hơi thở xa lạ trong người. 


Nàng nhanh chóng ngưng thần cảm thụ một chút, sau đó không khỏi vô cùng sung sướng.


Hóa ra hoàng kim Tu La giáp này lại là một chiếc khôi giáp bảo mệnh, cho dù đối thủ lợi hại như thế nào, nhưng nếu nàng mặc bộ hoàng kim Tu La giáp này vào, người kia cũng sẽ không thể làm tổn thương đến lục phủ ngũ tạng của nàng, chỉ cần không tổn thương đến lục phủ ngũ tạng, nàng sẽ không có việc gì.


Ngoài ra hoàng kim Tu La giáp này sở dĩ có tên là hoàng kim Tu La giáp, chính là bởi vì trên khôi giáp có tẩm kịch độc. 


Nếu nàng có năng lực cường đại, có thể thôi thúc hoàng kim Tu La giáp, khiến cho kịch độc tràn ra, như vậy người tới gần nàng, trừ khi có linh lực cường đại, nếu không tất cả đều phải chết.


Vân Thiên Vũ càng nghĩ càng vui vẻ, nhưng hiện tại linh lực của nàng không quá cao, cho nên uy lực của hoàng kim Tu La giáp này cũng không biểu hiện ra.


Nhưng chỉ cần nàng mặc vào Tu La giáp này liền có thể bảo vệ tính mạng, quan trọng nhất là người khác không thể đánh lên người nàng, nếu đánh lên người nàng, liền sẽ trúng độc mà chết. 


Đây thật đúng là đồ tốt.


Vân Thiên Vũ sung sướng nói không nên lời, nàng và Bạch Vân này thật đúng là có duyên, vậy mà nàng lại có được hai bảo vật từ trong bảo tàng.


Vân Thiên Vũ rất thỏa mãn. 


Tuy nhiên nàng còn muốn đạt được một vật nữa, đó là thứ mà ba linh thú muốn lấy được nhất.


"Cây Tiên Linh."


Vân Thiên Vũ đang nghĩ ngợi, đột nhiên trên đỉnh đầu trời đất quay cuồng, vách tường lần nữa vỡ vụn ra. 


Nàng nhanh chóng vọt tới một bên, dán vào cửa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.


Cuối cùng không nghe thấy động tĩnh gì, nàng nhanh tay mở cơ quan, sau đó lách mình lao ra.


Phía bên ngoài, người của Phù Vân cung vẫn đang chờ nàng, vừa nhìn thấy nàng đi ra, những người này vội vàng đuổi theo. 


Đại điện Bảo Hoa điện càng ngày càng rung chuyển dữ dội hơn.


Lúc này người của Phù Vân cung đã đuổi kịp Vân Thiên Vũ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận