Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu Thư


Một chưởng linh lực rất mạnh tập kích vào Vân Thiên Vũ. Vân Thiên Vũ nhanh chóng vươn tay đẩy Lâm Thanh Dương đang ở phía sau, tự giơ tay ngăn linh lực tiến tới.


Linh lực này quá lớn nên linh lực của nàng bị nghiền nát, khí huyết trong lồng ngực trào dâng, vô cùng khó chịu, cuối cùng cũng nhỏ ra một ngụm máu.


Mấy người phía sau la lên: “Bùi Khê.” 


Vân Thiên Vũ thấy bản than mình bị linh lực của Hồng Thù chèn ép nên trọng thương, tâm trạng bối rối, khẽ mở miệng lệnh cho Ngạo Minh và Điêu Gia tập kích Hồng Thù. Bây giờ chính là cơ hội của nàng. Tất cả sự chú ý của Hồng Thù đang dồn hết vào nàng, không hề để ý xung quanh, nếu Ngạo Minh và Điêu Anh tập kích nàng ta, chắc chắn sẽ đánh trúng.


Vân Thiên Vũ tìm cách động đậy, vừa định hạ lệnh. Ai ngờ nàng chưa kịp hạ lệnh, xoay người đã nghe thấy tiếng gió xoáy, và tiếng nổ ầm ầm.


Một linh lực cường đại đang nổ tung bên cạnh nàng, Hồng Thù cũng bị nổ một linh lực cường đại bên cạnh nàng. Tuy rằng bị linh lực cường đại này bắn ra, nhưng Vân Thiên Vũ cảm thấy linh lực này không uy hiếp tới nàng, cho nên nàng cũng không hề tổn thương gì cả. 


Trái lại Hồng Thù lại tổn thương không hề nhẹ, bị linh lực cường đại đó văng ra xa, sau đó ngã ra đất, phun ra một ngụm máu tươi. Nàng ta giãy giụa ngẩng đầu nhìn lên cửa lục khu. Chỉ thấy một dáng vẻ thanh cao tuấn mỹ đứng trước cửa lục khu. Toàn thân người này lạnh lùng, gương mặt đầy vẻ lo lắng, đôi mắt đằng đằng sát khí.


Hắn trầm giọng mở miệng: “Các người cho lục khu là viện nhà mình sao? Lại dám đánh nhau ở đây?”


Tiêu Cửu Uyên mở lời, mọi người xung quanh ngước nhìn. Hồng Thù đứng dậy, nhìn Tiêu Cửu Uyên nói: “Viêm Thiên, nữ nhân này rất đáng ghét, cho nên ta mới thay huynh xử lý ả.” 


“Nàng ta đáng ghét có liên quan gì tới ngươi sao?”


Tiêu Cửu Uyên lạnh lùng mở miệng.


Hồng Thù kinh ngạc, đồng thời rất nhiều người xung quanh kinh ngạc, Viêm Thiên lại đi che chở cho nữ nhân xấu xí này ư? Mọi người nhanh chóng nhìn về phía Tiêu Cửu Uyên, rồi lại nhìn về phía Vân Thiên Vũ, ngấm ngầm phỏng đoán quan hệ giữa họ. 


Sắc mặt Tiêu Cửu Uyên vô cùng khó coi, tức giận quát: “Tất cả cút hết đi.”


Tâm trạng của hắn giờ đây tức giận không thể nói thành lời, vốn đang kiên trì không để ý tới nữ nhân này, nhưng nghĩ tới tu vi linh lực của nàng không thể chịu đựng thêm được nữa, cuối cùng lại chạy tới đây.


Hình như hắn không còn là bản thân mình nữa. Tiêu Cửu Uyên càng nghĩ càng tức giận, đem nặt nhìn mọi người phía ngoài lục khu. Một khi hắn tức giận thì không ai dám tới gần, nhanh chóng bỏ đi. 


Nhưng những người này vẫn chưa kịp đi xa, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân, một giọng nói vang lên: “Viêm Thiên, ngươi thân là Viêm Minh lão đại, lại dám ra tay đả thương đệ tử của ta, có nên cho Ma Môn chúng ta một lời giải thích thỏa đáng không.”


Lời nói này lại thu hút sự chú ý của những đệ tử đang định rời đi kia, mọi người xôn xao xúm lại xem trò hay.


Nhưng lần này không dám tới quá gần. Ánh mắt của mọi người xung quanh vô cùng tha thiết nhìn tất cả trước mắt.  Những người trong tân sinh bảng đều đã tề tựu đông đủ. Thứ nhất là Viêm Thiên, thứ Hai là Hắc Yêu, thứ tư là Ma Ảnh. Ba người đều là mỹ nam. Đều vô cùng phong cách. 


Đám người Ma Ảnh còn dẫn thêm vài người từ từ bước tới. Vừa nhìn thấy gã tới, Hồng Thù lại vùng vằng đứng dậy, đi tới phía sau đám người Ma Ảnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận