Thứ Nữ Công Lược


“Phụng thiên cáo mệnh. Hoàng đế chiếu viết. Quốc gia tư gây dựng sự

nghiệp chi long, đương sùng báo công chi điển. Nhân thần kiến phụ quốc

chi tích, nghi thi tích tước chi ân. Này kích khuyên chi hoành quy,

thành cổ kim thông nghĩa. (đoạn này là mở đầu thánh chỉ ý, mình nghĩ để nguyên hợp lý hơn) Vĩnh Bình Hầu, chinh tây Đại tướng quân Từ Lệnh Nghi nhận chức có trách nhiệm, vì nước tận trung, luôn luôn cần mẫn trong công việc, là tấm

gương sáng, không uổng là tôi hiền được tuyển chọn, nay phong thêm nhất

phẩm thái tử thiểu sư hàm. Nguyên phối La thị, giúp chồng dạy con, tấm

gương xuất sắc, truy phong Trinh thuận hầu phu nhân. Kế thê La thị, tính nhu hòa chủ trì việc nhà, tôn kính cẩn thận, phong nhất phẩm phu

nhân···”


Thập Nhất Nương lẳng lặng quỳ ở trên mặt đất, đầu óc lại xoay chuyển rất nhanh.


Chức quan cao nhất của Đại Chu là tam công tam cô, tam công là chính

nhất phẩm, tam cô là theo nhất phẩm··· không phải một hơi có thể được

phong tam công mà là tam cô một trong thái tử thiểu sư··· có thể lý

giải, Hoàng Thượng vẫn là muốn dùng Từ Lệnh Nghi– nếu che tam công, một

khi chiến sự lại nổ ra, như vậy Từ Lệnh Nghi sẽ không thể lại lãnh binh

đánh giặc có phải hay không. Hơn nữa, phong rồi không thể lại phong,

khiến cho sau này người kế vị lấy cái gì thưởng Từ Lệnh Nghi···


Nàng không khỏi thở dài một hơi.


Hiện tại, an nguy Từ gia là quan trọng nhất!


Chế độ phong kiến tội liên đới không phải là trò chơi.


Về phần phong cáo mệnh cho Nguyên Nương cùng cáo mệnh cho mình··· chỉ sợ là bồi thường cho việc không phong tước tương ứng đối với Từ Lệnh

Nghi chăng?


Thập Nhất Nương không kịp nghĩ lại.


Tạ ơn xong, là tặng phẩm do hoàng hậu nương nương ban đến đây.


Lần này là cấp cho nàng. Một đôi diêu bảo hoa các nhất đối,” Vạn sư

như ý”,” Phú quý hoa khai” “Mỗi niên có dư”,”Diễn anh đồ” bốn thất gấm

lục cung đình.


Theo bước nội thị hoàng hậu nương nương. Thái hậu nương nương thưởng tặng phẩm đến đây.


Cũng là cấp cho nàng. Một mặt gương đồng, có khắc chữ “Một lòng trung trinh”, một thanh thước đồng, có khắc (Nữ giới).


Tất cả mọi người trong Từ gia lần thứ ba quỳ xuống tạ ơn.


Nội thị liền cười nói với Thập Nhất Nương: “Dùng gương để soi, dùng

thước làm chuẩn. Phu nhân phải nhớ cho kỹ lời thái hậu nương nương dạy

bảo mới được.”


Mình gả tiến vào dù sao cũng là bác bỏ mặt mũi thái hậu, con tặng

nàng một mặt gương đồng một cây thước chuẩn đã là rất cho mặt mũi.


” Đa tạ công công đề điểm.”


Thập Nhất Nương cung kính nói, “Thiếp thân ghi nhớ lời thái hậu nương nương dạy bảo, tự nhiên sẽ cẩn trọng từ lời nói đến việc làm, nhất định tuân thủ nghiêm ngặt.”


Thái phu nhân không khỏi liếc mắt xem Thập Nhất Nương một cái.



Tuổi còn nhỏ, lần đầu tiên tiếp chỉ, tiến lui không chút nào nao núng……


Vừa đưa mắt lên, nàng nhìn thấy ánh mắt đứa con đảo qua người con dâu.


Thái phu nhân không khỏi khóe miệng cong lên.


Nội thị kia thấy Thập Nhất Nương thái độ khiêm tốn, có chút kiêu căng nghiêm mặt cười cười.


Từ Lệnh Nghi tự mình tiến lên đút lót nội thị—- nội thị Hoàng Thượng

cùng hoàng hậu phái đến tuyên chỉ thưởng lễ vật thì do Từ Lệnh Khoan đút lót.


Vị nội thị kia thái độ càng kiêu căng hơn, cười nói với Từ Lệnh Nghi: “Hầu Gia có rảnh phải đến từ trữ cung đi lại nhiều mới được, thái hậu

nương nương vẫn nhớ Hầu Gia. Còn thường cùng chúng ta nói chuyện thời

thơ ấu năm đó của Hầu Gia, chuyện ngài đi theo phía sau Hoàng Thượng

chọc phá chim công trường xuân…… Thật sự là không nghĩ tới, Hầu Gia lúc

thiếu niên bướng bỉnh như vậy, hiện giờ nhưng lại là rường cột nước nhà, cánh tay đắc lực của triều đình.”


Xem bộ dáng, Từ gia mặc dù đang được Hoàng Thượng duy trì dưới tay

mình, nhưng trong quá trình này cũng không thoải mái, thậm chí có thể

nói, thắng lợi Từ gia không phải là thắng lợi thật tuyệt đối của một

bên…… Còn có thể giữa khe hở tìm thấy một cái cơ hội. Thập Nhất Nương

suy nghĩ, phát hiện Từ gia khuôn mặt tất cả mọi người đều trầm tĩnh như

nước.


Nghĩ đến thái độ của nội thị này đối với Từ Lệnh Nghi đâm bị thương mọi người Từ gia.


Mà Từ Lệnh Nghi lại tươi cười khiêm tốn: “Lúc nhỏ làm chuyện xấu, kiến cho công công chê cười.”


Nội thị kia giống như thật vừa lòng với thái độ của Từ Lệnh Nghi, ha

ha cười vài tiếng, thân thiết cùng Từ Lệnh Nghi nhỏ giọng nói nói mấy

câu, liền cáo từ.


Từ Lệnh Nghi tự mình tiễn hắn ra ngoài. Trong viện không khí buông lỏng.


Thập Nhất Nương bước lên phía trước hành lễ cấp đám người thái phu nhân.


Thái phu nhân cười trong suốt chịu lễ của nàng, Nhị phu nhân là quả

phụ, nàng lập tức lảnh tránh:” Sắc trời đã tối muộn, chỗ ta ở đường

không dễ đi, đi về trước.”


Tất cả mọi người không tốt giữ lại, đưa mắt tiễn nàng rời đi.


Tam phu nhân liền đáp lễ cho Thập Nhất Nương “Tứ đệ muội chúc mừng

chúc mừng xem bộ dáng Tứ đệ đợi không kịp báo lên lễ bộ trực tiếp vì

ngươi cầu cáo mệnh đến”


Ấn theo thể chế, bọn hắn thành thân xong từ Từ Lệnh Nghi báo cáo lên

lễ bộ, sau đó từ lễ bộ báo Hoàng Thượng phê duyệt xong mới có thể chính

thức phong tặng nàng phẩm cấp tương ứng, hơn nữa, Nguyên Nương là chính

thê nhất phẩm nàng là kế thất hẳn là chính tam phẩm không nghĩ tới Hoàng Thượng truy phong Nguyên Nương bởi vậy nước lên cao thì thuyền lên cao

nàng được đến chính nhất phẩm phu nhân cáo mệnh.


Nhưng vào lúc này làm sao có thể nói ra những lời như vậy?


Đừng nói nàng vừa mới tiến môn, chính là từ ngữ của Tam phu nhân cái


gì mà “Tứ đệ đợi không kịp báo lên lễ bộ” Lời nói rất là không ổn một

khi để cho người ta truyền ra ngoài Từ Lệnh Nghi không khỏi bị lưu lại

thanh danh dung túng sủng ái nội quyến khiến cho người ta nói năng tùy

tiện mình càng hỏng bét nói không chừng sẽ bị người ta nói thành là dụ

dỗ ngả ngớn…


Thập Nhất Nương nghĩ đến thái phu nhân ở hôn sự mình quyết đoán sát phạt có chút kinh hoảng nhìn phía thái phu nhân


Thái phu nhân quả nhiên sắc mặt trầm xuống nói “Cả nhà chúng ta tới

đón thánh chỉ và quà mừng đến các vị phu nhân đều an bài tốt chứ” Dáng

điệu bảo nàng ấy nhanh đi chiêu đãi khách khứa.


Tam phu nhân thần sắc hơi có chút mất tự nhiên đứng lên cười nói” Đã an bài tốt lắm”


Một bên Từ Lệnh Trữ nhìn thấy lập tức đến” Nếu bên này không có

chuyện gì ngươi vẫn là đến hậu viện nhìn xem đi ta cũng tới phía trước

đi chiêu đãi khách nhân hôm nay có bốn vị Vương gia hai vị phò mã càng

đừng nói nhị tam phẩm đại viên… Chỉ sợ là cả Yến Kinh đều đến đây”


Thái phu nhân gật đầu” Cũng đừng để cho người ta nói chúng ta mất cấp bậc lễ nghĩa”


Từ Lệnh Trữ cung kính trả lời ”Vâng” Tam phu nhân hành lễ cấp thái phu nhân rồi hai vợ chồng cùng nhau đi ra.


Thập Nhất Nương lúc này mới phát hiện, viện này ở giữa hai tòa thính

đường, phía trước một tòa bảy gian thính đường, mặt sau một tòa năm gian thính đường, đều ngay cánh cửa đại môn, đèn đuốc sáng ngời. Chắc là bởi vì thị giác, thính đường mặt sau thấy rõ mồn một—- bày bàn dài cùng ghế bành, là chỗ đãi khách. Thính đường phía trước thì có chút thấy không

rõ. Bất quá, nàng có thể nghe được tiếng động lớn tiếng cười nói xung

quanh thính đường phía trước.


Tiệc rượu ngoại viện Từ gia chắc là làm ở nơi đó đi?


Nàng đang đoán, thái phu nhân đã tiến lên nắm tay Thập Nhất Nương:” Có mệt hay không? Ta cho nha hoàn đưa ngươi vào nhà trước?”


Thập Nhất Nương không biết chỗ mình ở trong Từ phủ là ở đâu, nhưng

thái phu nhân nói một chữ “Trước” làm cho nàng lập tức ý thức được, Từ

Lệnh Nghi có thể còn quay lại nơi này. Nàng buông mí mắt, mang theo vài

phần ngượng ngùng: “Ta vẫn là đợi Hầu Gia cùng nhau trở về—”


Thái phu nhân nghe xong ý cười trên mặt lại thêm nhiều vài phần.


Ngũ phu nhân bên cạnh liền cười nói:” Ngươi một mình ở trong tân

phòng có sợ không? Khổ la ta có mang, người khâm thiên giám còn nói tân

phòng cầm tinh con dê không thể vào—đợi qua vài ngày, ta đi thăm ngươi.”


” A!” Trên mặt Thập Nhất Nương rất là kinh hỉ hạ đánh giá Ngũ phu nhân:” Ngươi có tiểu bảo bảo? Khi nào thì sinh?”


Nàng thực thích tiểu bảo bảo.


Không biết là quần áo rộng thùng thình hay vẫn là chưa đủ tháng, một chút cũng nhìn không ra.


Ngũ phu nhân sắc mặt đỏ bừng:” Mới được bốn tháng–”



Từ Lệnh Khoan ở bên cạnh ngây ngô cười.


” Vậy phải chú ý mới được.” Thập Nhất Nương thực cao hứng cho đôi vợ

chồng này,” Vừa rồi quỳ vài lần. Có cảm giác không thoải mái hay không?”


Ngũ phu nhân khẽ lắc đầu:” Lúc trước không được tốt lắm, hiện tại thì tốt lắm.”


Mà thái phu nhân xem nàng cùng Ngũ phu nhân nói chuyện hợp duyên, đáy mắt ý cười càng đậm.


Nói hai câu, Từ Lệnh Nghi quay trở về.


Chỉ thấy có bọn hắn, ngạc nhiên nói:” Tam ca cùng Tam tẩu đâu?”


” Hôm nay bọn hắn phụ trách tiếp đón khách khứa,” Thái phu nhân cười

nói,” Ta cho bọn họ trước đi.” Lại nói,” Vừa rồi vội vàng đem các ngươi

kêu đi ra tiếp chỉ, còn chưa có uống rượu hợp cẩn? Mau hồi tân phòng đi! Người khắp phòng còn chờ ngươi đi mời tửu đâu!”


Từ Lệnh Nghi nghe mẫu thân nói như vậy, liền liếc mắt xem Thập Nhất Nương một cái.


Thập Nhất Nương lập tức cúi đầu buông mắt, bộ dáng ngoan ngoãn hiếu thuận đi theo phía sau Từ Lệnh Nghi.


Từ Lệnh Nghi hướng tới thái phu nhân hành lễ, nhấc chân liền theo hành lang uốn khúc phía đông đi.


Thập Nhất Nương tùy tiện phúc thân với mọi người, vội đi theo Từ Lệnh Nghi theo đường cũ quay lại tân phòng.


Ở Tân phòng mọi người xem náo nhiệt đã đi rồi, chỉ có hai vị toàn

phúc phu nhân Từ gia mời đến cùng hai nha hoàn xinh đẹp thường ở trong

phòng thay quần áo Từ Lệnh Nghi. Thấy hai người một trước một sau tiến

vào, hai vị toàn phúc phu nhân thở nhẹ nhõm một hơi, không hẹn mà cùng

tiến lên đón tiếp, một cái kéo Thập Nhất Nương đi vào trong phòng, một

cái kêu thô sử nha hoàn bên ngoài:” Cho phòng bếp mang tiệc đến.”


Thập Nhất Nương mới vừa ngồi xuống, phòng bếp mang bàn tiệc đi lên.


Đúng là để lấy chút may mắn kêu là gà vịt thịt bò.


Nghe hương thơm của đồ ăn, Thập Nhất Nương cảm thấy một trận đau dạ

dày— từ buổi sáng đến bây giờ, nàng chỉ ăn ba muỗng hạt sen táo đỏ bách

hợp.


Nàng cố nén sự thèm ăn, theo sự chỉ đạo của hai vị toàn phúc phu nhân cùng Từ Lệnh Nghi uống chung rượu hợp cẩn.


Nghi thức thành thân xem như đã xong.


Hai vị toàn phúc phu nhân cười khanh khách chức mừng Từ Lệnh Nghi cùng Thập Nhất Nương.


Thập Nhất Nương thưởng hai cái hồng bao lớn, hai vị toàn phúc phu nhân liền cười lui đi xuống.


Từ Lệnh Nghi phân phó nha hoàn trong phòng:” Đi kêu nha hoàn của phu nhân lại đây.”


Trong đó một cái nha hoàn lập tức trả lời mà đi.


” Thay cho ta bộ y phục thường ngày.”


Một nha hoàn khác lập tức tiến lên thành thạo thay quần áo cho hắn.


Tân phòng là cái tòa nhà bốn tầng. Tòa ngang phía tây có cái cửa

nách, nối thẳng với hành lang uốn khúc. Tiền sảnh ba gian có mang hai

cái nhĩ phòng, nhà giữa năm gian mang một cái nhĩ phòng. Nội nhất bọn

hắn đặt ở phía tây nhà giữa.


Từ Lệnh Nghi ở sảo gian xưa thay quần áo thường ngày, Thập Nhất Nương liền ngồi xuống phía tây Lâm Song đại kháng.



Chỉ chốc lát, nha hoàn liền hầu hạ hắn thay đổi thân trực thuyết màu đỏ tía hoa văn vân hoa đi ra.


Thấy Thập Nhất Nương một người ngồi nghiêm chỉnh ở trên kháng, hắn không khỏi ngẩn ra.


Thập Nhất Nương đã xuống kháng khom đầu gối hành lễ với hắn.


Từ Lệnh Nghi đáy mắt có chút do dự cực nhanh: “Ta đi mời rượu.”


Thập Nhất Nương thấp giọng lên tiếng ”Vâng”, sau đó tiễn Từ Lệnh Nghi ra nhà giữa.


Quay lại phòng ở, nàng cười hỏi nha hoàn:” Ngươi tên gì?”


Nha hoàn cung kính nói:” Nô tì kêu Hạ Y.”


Thập Nhất Nương gật đầu:” Một cái khác cùng ngươi làm việc chung gọi là gì?”


“Kêu Xuân Mạt.”


Đang nói, Xuân Mạt mang Hổ Phách cùng Đông Thanh tiến vào.


Chỉ có hai cái canh giờ không thấy, nhưng đối với Hổ Phách cùng Đông

Thanh vẫn lo lắng cho Thập Nhất Nương mà nói, lại giống như là cách hai

năm.


Các nàng không khỏi lệ hoen khéo mắt, hai miệng đồng thanh nói:” Tiểu thư, ngài, ngài không có việc gì đi?”


” Không có việc gì, không có việc gì!” Thập Nhất Nương cười khanh

khách. Trong lòng lại nói: Chỉ là đói sắp chết! Cho nên câu ” Các ngươi

ăn cơm chưa” bật thốt lên mà thôi.


Hai cái liên tục gật đầu: “Ăn qua. Chúng ta đều ăn qua. Đào mama tự mình mang theo thô sử mama mang đồ ăn cho chúng ta.”


Thập Nhất Nương gật đầu cười, đối với Xuân Mạt cùng Hạ Y nói:” Các ngươi đều lui ra đi thôi! Có các nàng hầu hạ ta là được.”


Hai người do dự một lát, vẫn là khom đầu gối hành lễ đi xuống.


Thập Nhất Nương phân phó Đông Thanh cùng Hổ Phách:” Giúp ta đổi bộ xiêm y đi? Mặc cái này khó chịu quá.”


Hai người gật đầu, đi chuẩn bị nước cho Thập Nhất Nương tắm rửa thay

xiêm y, Thập Nhất Nương lại ngồi bên bàn vừa ăn một chén cơm nhỏ.


Đợi Từ Lệnh Nghi mang theo hơi rượu đi vào, Thập Nhất Nương đã rửa

xong mặt, búi tóc toản nhi bình thường, thay đổi thân y phục xanh biếc

màu hồ, đang ngồi lệch người bên gối đầu đọc sách.


” Hầu Gia đã trở lại!” Nàng vội buông sách, xuống kháng hành lễ cấp Từ Lệnh Nghi.


Từ Lệnh Nghi mặt hơi có chút đỏ, ánh mắt cũng không thấy một chút say rượu, chính là so với bình thường càng sáng ngời vài phần.


Thập Nhất Nương lại âm thầm đề cao cảnh giác.


Có một loại người, uống càng nhiều ánh mắt càng sáng, chính là say, cũng nhìn không ra.


Nhưng bình thường người say đối với cảm xúc của mình năng lực khống

chế liền kém…… Nàng không nghĩ làm cho Từ Lệnh Nghi không vui.


Từ Lệnh Nghi lại cũng không thấy liếc mắt xem nàng một cái, lập tức

đi đến bên kháng cầm lấy sách, ghé vào đèn dương giác cung đình thì

thầm:”quyển Đại Chu Cửu Vực Chí!”


Người nầy khẳng định là uống nhiều, bằng không, sẽ không từng chữ từng chữ từ trong miệng phun ra.


Thập Nhất Nương đang muốn giải thích một phen, Từ Lệnh Nghi đã quăng mất sách đi tịnh phòng:” Ta phải tắm rửa!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận