Thứ Nữ Công Lược


Edit: Leticia


Beta


Lực chú ý của Thập Nhất Nương bị dời đi, nàng nhìn màn trướng

mà thở dài một hơi. Cho nên nói, có con gái cũng đừng nên cho vào cung mới là tốt

nhất!”, thần sắc có chút buồn bã.


Từ Lệnh Nghi nói lời này cũng không phải để cho nàng thương

tâm.


Hắn là sợ nàng tiếp tục hồ nháo chính mình sẽ thương tâm đến

lúc đó Thập Nhất Nương chịu đau khổ...


Ý niệm trong đầu hiện lên, tay dán ở trên bụng của nàng.


“Thái tử mới vừa được sắc phong”, hắn đổi tư thế, cằm đặt ở

đỉnh đầu Thập Nhất Nương, thân mật kéo Thập Nhất Nương, thấp giọng nói” “Đối với

Hoàng thượng, Hoàng hậu, muốn hiếu thuận săn sóc; đối với huynh đệ tỷ muội muốn

khoan dung nhẫn nhịn; trước mặt sư phụ giảng dạy muốn thông tuệ cơ trí; ở trước

mặt đủ loại quần thần muốn trầm ổn cẩn thận...... Chuyện cần làm rất nhiều,

tại sao có thể nhớ đến chuyện nạp phi? Hai ngày nữa là lễ tắm ba ngày của công

chúa, nàng gặp Hoàng hậu nương nương, nhớ cùng Hoàng hậu nói một tiếng. Trong

lòng ngay cả nếu có bất mãn, cũng không thể cứ như vậy mà lỗ mãng nạp phi cho

Thái tử. Cũng nên cho Phương tỷ nhi thư thả mấy năm, Chu gia biết rồi, cũng chỉ

có cảm kích. Nếu như vẫn không được, đến lúc đó lại thương lượng nạp phi như

thế nào cũng không muộn, rồi xin Hoàng hậu nương nương ở trước mặt Hoàng thượng

tha thứ nhiều hơn một chút là được...”


Nam nữ khác biệt, mặc dù là tỷ đệ ruột, Từ Lệnh Nghi cũng

không tiện thường xuyên đi gặp Hoàng hậu nương nương, huống chi một người là

ngoại thần, một người là mệnh phụ trong nội cung, thì càng có nhiều tị hiềm

kiêng kỵ. Nếu có chuyện gì, Thập Nhất Nương lấy thân phận mệnh phụ tiến cung

chúc mừng Hoàng hậu nương nương coi như là an bài tương đối không làm người

khác chú ý.


Thập Nhất Nương hiểu, gối đầu lên bả vai Từ Lệnh Nghi: “Hầu

gia yên tâm, thiếp sẽ đem ý của Hầu gia truyền đạt cho Hoàng hậu nương nương …”


Từ Lệnh Nghi “ừ” một tiếng, sau đó ngáp một cái: “Ngủ sớm

chút đi! Ngày mai còn phải thương lượng với nương chuyện tiến cung...” Tiếng

nói có chút mơ hồ, hiển nhiên người rất mệt mỏi.


Thập Nhất nương nhẹ nhàng trả lời “vâng”, nhắm mắt lại cũng

chuẩn bị nghỉ ngơi, nhưng Từ Lệnh Nghi như nhớ tới cái gì lại nói: “Nếu như

trong cung có ý chỉ để Cẩn ca nhi tiến cung, nàng tìm lý do từ chối —— vào cung,

nàng lại không thể lúc nào cũng mang theo Cẩn ca nhi bên người để chiếu cố, nếu

là đập đầu tới chỗ nào hoặc là đụng phải nơi nào sẽ không tốt….”


Là lo lắng con trai vào cung gặp nguy hiểm sao!


Thập Nhất Nương ôm hông của hắn dán người vào ngực thanh thúy

mà đáp một tiếng “vâng”.


Từ Lệnh Nghi lúc này mới vuốt ve đầu tóc Thập Nhất Nương ngủ


thiếp đi.


Thập Nhất Nương ngửa đầu ra, chỉ nhìn thấy cằm của Từ Lệnh

Nghi.


Xương quai hàm ưu mỹ, bởi vì mím môi lại, mím có chút chặt

nhưng do đó mà cảm thấy trầm ổn.


Thập Nhất Nương bật cười, nhẹ nhàng mà ngẩng lên hôn một

cái…


......


Vì là quốc mẫu, hay là do lúc trước Thập Nhất Nương tiếp xúc

quá ít với Hoàng hậu nương nương, đối với Hoàng hậu nương nương không biết gì,

thời điểm lễ tắm ba ngày, Thập Nhất Nương thỉnh an Hoàng hậu nương nương, vừa mới

nói câu: “Quận chúa lớn lên thật là xinh đẹp giống Đại công chúa như đúc từ một

khuôn vậy.....”, Hoàng hậu nương nương cười vẫy nàng đi qua, cầm tay

nàng, đầu tiên là thấp giọng hỏi Cẩn ca nhi: “...... Răng đã mọc dài chưa?

Hẳn là có thể vịn người ngồi một lúc? Ăn được tốt không? Nặng bao nhiêu? Cao

bao nhiêu….”


Thập Nhất Nương đều trả lời rành mạch.


Chỉ nghe thấy giọng nói nhỏ như muỗi kêu của Hoàng hậu nương

nương: “Muội nói một tiếng với Chu phu nhân. Nên làm cái gì thì làm cái đó là

được. Không cần phải lo lắng. Chuyện trong cung đã có ta đây......”


Thập Nhất Nương khẽ gật đầu nói tiếp chuyện Cẩn ca nhi, thật

giống như mới vừa rồi Hoàng hậu nương nương cũng không nói gì.


Hoàng hậu nương nương nhìn nàng, trong đôi mắt hiện lên một

nụ cười thỏa mãn.


Thập Nhất Nương quyết định sau này trở về sẽ đem mỗi tiếng

nói cử động của Hoàng hậu nương nương mà mình nhìn thấy đều nói cho Từ Lệnh

Nghi, cũng tránh cho Từ Lệnh Nghi coi Hoàng hậu nương nương giống như một tiểu

cô nương không rành thế sự.


Đang nghĩ ngợi thì nhìn thấy Đại công chúa đứng giữa một đám

thái giám, cung nữ vây quanh đang đi đến.


Nhìn thấy Thập Nhất Nương đứng ở bên cạnh mẫu hậu nói chuyện,

Đại công chúa chạy chậm tới, lôi kéo ống tay áo của Thập Nhất Nương: “Phu

nhânVĩnh Bình Hầu, phu nhân Vĩnh Bình Hầu, tại sao phu nhân không mang Cẩn ca

nhi đến.....”


Có người dạy lễ nghi ở bên cạnh thấp giọng nhắc nhở Đại công

chúa: “Đại công chúa, chờ phu nhân Vĩnh Bình Hầu làm lễ cho Đại công chúa xong,

lúc ấy người mới được mở miệng nói chuyện......”


Nhưng Đại công chúa không thèm quan tâm đến lý lẽ kia, tự

mình nói với Thập Nhất Nương: “Cẩn ca nhi thú vị lắm! Lần trước phụ hoàng ôm Cẩn

ca nhi, ta lấy tay đâm vào mặt của Cẩn ca nhi, kết quả Cẩn ca nhi nghiêng mặt một

cái đem ngón tay của ta ngậm vào trong miệng dùng sức mút vào!” vừa nói, còn


đưa ngón trỏ bàn tay phải ra cho Thập Nhất Nương nhìn.


Ngón tay Đại công chúa trắng trắng mịn nhỏ nhắn, móng tay được

cắt tỉa vừa phải không thấy một tia dơ bẩn, móng tay nho nhỏ lóe ra ánh hồng ngọc

trai.


Khó trách Từ Lệnh Nghi trở về sắc mặt khó coi…. Ai biết Cẩn

ca nhi còn gặp được những thứ chuyện gì?


Nghĩ tới đây, mặc dù Thập Nhất Nương đang cười nhưng trong

lòng có chút không thoải mái. Cảm thấy Từ Lệnh Nghi không để cho nàng bế con

mang vào cung là quyết định thật chính xác.


Mà giờ khắc này trong mắt của Hoàng hậu nương nương tất cả

là Đại công chúa, căn bản không chú ý Thập Nhất Nương, cũng không quát trách

móc Đại công chúa vô lễ, ngược lại cười nhẹ nhàng mà nói: “Phúc Vinh, con rất

thích Cẩn ca nhi à......”


Đại công chúa nặng nề gật đầu: “Cẩn ca nhi lớn lên rất xinh

đẹp! Không giống Bát đệ, động đến một chút đệ ấy đã liền oa oa khóc lớn....

..”


Trước đó vài ngàyTống mỹ nhân vì Hoàng thượng sinh hạ được

Bát hoàng tử.


Tất cả các phu nhân trong điện đều nở nụ cười, những cung nữ,

thái giám cũng cúi đầu cố nén cười giống mọi người.


Đại công chúa cảm thấy tất cả mọi người ở đây đều cười nhạo

mình, rất không vui, lớn tiếng biện giải nói: “Ta nói chính là thật. Cẩn ca nhi

lớn lên rất dễ nhìn! Cẩn ca nhi là đứa bé ta thấy dễ nhìn nhất”.


Ma ma dạy lễ nghi mặt đỏ tía tai, chỉ hận có một kẽ đất chui

vào thì tốt rồi, gấp đến độ cái trán ứa ra mồ hôi.


Hoàng hậu nương nương thấy Đại công chúa tức giận, cười ôm

cô bé: “Được rồi, được rồi. Chúng ta không có ý cười nhạo con đâu. Chẳng qua là

cảm thấy con còn nhỏ đã biết xấu đẹp, vô cùng hiếm có mà thôi!”


Mọi người nghe xong vội vàng bảy miệng tám lưỡi nói: “Đại

công chúa, người nào gặp Lục thiếu gia của Vĩnh Bình hầu thì đều biết Lục thiếu

gia rất xinh đẹp. Không phải là chê cười Đại công chúa đâu, là cảm thấy Đại

công chúa rất thông minh thôi!”


Lúc này sắc mặt của Đại công chúa mới nguôi giận.


“Đây chính là duyên phận!” Đột nhiên có người cười nói,

“Trong số nhiều trẻ con như vậy, Tam hoàng tử, Tứ hoàng tử, Lục hoàng tử bên cạnh

còn có thư đồng, nhưng cũng không gặp được bé nào mà Đại công chúa cảm thấy đẹp

hơn? Ta thấy, Hoàng hậu nương nương cùng Vĩnh Bình hầu không bằng thân càng

thêm thân, để cho Lục thiếu gia chúng ta kết thân với Đại công chúa thì tốt


quá!”


Mọi người không khỏi kinh ngạc nhìn lại mới phát ra tiếng

nói.


Người nói chuyện là nhạc mẫu của Lý Vụ, An Thành công chúa.


Trong lòng Thập Nhất Nương giận dữ.


An Thành công chúa này nói chuyện sao lại không thích hợp

như vậy. Không nói đến hai người là biểu tỷ đệ, chỉ có những nhà nghèo mới có

thể lấy cô dâu nhỏ cho con trẻ. Phải biết rằng, tỷ lệ tuổi thọ của trẻ con cổ đại

rất thấp, đính hôn quá sớm, nhà gái thiệt mạng, nhà trai không khỏi mang trên

lưng tiếng khắc vợ; nếu như nhà trai thiệt mạng, nhà gái nên thủ tiết tốt hay

là tái giá mới tốt...... Nhà hơi có chút của cải, thì khi con trẻ được mười

một, mười hai tuổi đã bắt đầu làm mai, trẻ con đến tuổi này, bình thường đã có

hình thức ban đầu, nam nữ song phương cũng thích hợp làm mai mối.


Nàng liếc nhanh Hoàng hậu nương nương một cái.


Thần sắc của Hoàng hậu nương nương ôn hòa, cùng lúc trước vốn

không có cái gì khác biệt, nhưng không có trả lời.


Nhìn dáng vẻ, chắc hẳn cũng không thích lời nói của An Thành

công chúa.


Nàng nhìn về phía Thái phu nhân bên cạnh.


Thái phu nhân cúi đầu uống trà, thật giống như không có nghe

thấy.


Thập Nhất Nương thở phào nhẹ nhõm.


Nàng hi vọng con trai mình có thể tìm được người mình thích…

Nếu như Cẩn ca nhi trưởng thành thích Đại công chúa muốn làm phò mã, nàng cũng

không phản đối. Tất cả đều phải do con mình tự quyết định!


Ý niệm trong đầu chợt lóe, khóe miệng của Thập Nhất Nương

hơi cong lên, đang chuẩn bị nói vài lời lời nói dí dỏm để bỏ qua chuyện này, đã

thì có người đoạt trước nàng: “Ta thấy, sau khi An Thành công chúa được rể hiền,

phàm là nhìn thấy đôi kim đồng ngọc nữ nào cũng muốn tác hợp rồi.” Vừa nói vừa

cười to hai tiếng, hỏi, “Nói đến chuyện này, Thịnh Bình thành thân cũng ba, bốn

tháng rồi, đã có mạch hỉ chưa?”


Thập Nhất Nương nhìn đi qua.


Nói chuyện chính là Thường Trữ công chúa. An Thành công chúa

nghe vậy, hai đầu lông mày hiện lên một tia quang vinh cùng ngạo nghễ: “Vụ nhi

vì nước phân ưu, thành thân chưa được mấy ngày đã lập tức quay về Phúc Kiến..

.”


“Đây chính là ngươi không đúng!” Thường Trữ công chúa không

đợi An Thành công chúa nói xong cũng chen miệng nói, “Hai người họ là vợ chồng

trẻ, một người ở Yên Kinh, một người ở Phúc Kiến… Tuy nói quy củ Lý gia không

được cưới vợ bé, nhưng ngươi làm nhạc mẫu, cũng không thể bởi vì giữ con ở bên

người. Con gái gả ra ngoài giống như bát nước đã hắt đi. Ta thấy, ngươi vẫn nên

để Thịnh Bình đi Phúc Kiến sớm một chút thì mới hay.” Vừa nói, xoay chuyển ánh

mắt, nói, “Chẳng lẽ là Lý phu nhân muốn con dâu ở bên người để lập quy củ, cho

nên không muốn đưa con dâu đi Phúc Kiến?”


Pháp lệnh của Đại Chu, gia quyến của võ tướng từ tam phẩm trở

lên mới có thể ở lại Yên Kinh.



Tất cả người ngồi trong điện đều là hoàng thân quốc thích,

công khanh hậu duệ quý tộc, thê tử quan viên đều ở ngoài điện.


Có người nghe cười nói: “An Thành, nếu là ngươi khó nói. Bây

giờ ở trước mặt Hoàng hậu nương nương, chúng ta kêu Lý phu nhân tới giúp ngưoi

khuyên nhủ. Ngươi thấy coi thế nào?”


Không có đợi An Thành công chúa nói chuyện, lập tức có người

cùng chung mối thù mà nói: “Đúng vậy! Mặc dù nói con dâu ở trước mặt mẹ chồng lập

quy củ là chuyện phải làm, nhưng Thịnh Bình nhà chúng ta một là không phải là

con dâu trưởng, hai là còn có phong cáo huyện chủ, thứ ba vẫn còn trong thời

gian tân hôn... Lý phu nhân cũng không biết nhân tình rồi!”


Cũng có con dâu phải chịu đựng mẹ chồng nhiều năm, nói đến

chuyện phiếm nhà người khác thì coi như là đang coi cuộc vui không sợ đài cao.

Như một hòn đá kích thích ngàn tầng sóng, mọi người bảy miệng tám lưỡi mà thảo

luận.


Mà người khơi mào là Thường Trữ công chúa ngồi trên đệm gấm

nhẹ nhàng cười nhìn người trong điện kiểu như sống chết mặc bay, thối lui ra khỏi

vòng tròn bát quái.


Thập Nhất Nương thấy thế thì trong nội tâm khẽ động.


Vị Thường Trữ công chúa này có thể được Hoàng thượng thích,

sợ rằng không chỉ bởi vì mẹ đẻ nàng từng dưỡng dục* Hoàng thượng!


(*)Nuôi dưỡng và giáo dục


Lát sau câu chuyện phát triển thì càng có tính chất hí kịch

rồi.


Hoàng hậu nương nương tuyên Lý phu nhân vào hỏi.


Lý phu nhân luôn miệng giải thích, nói mình tuyệt đối không

có ý tứ này. Là bởi vì Phúc Kiến không yên ổn, sợ huyện chủ đi không quen với

cuộc sống sinh hoạt nơi đó, cho nên mới ở lại Yên Kinh. An Thành công chúa cũng

không ngừng giải thích, không phải là Lý phu nhân muốn giữ con dâu giữ ở bên

người, mà là mình sợ nữ nhi tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, nhờ Lý phu nhân giữ

nữ nhi ở bên người dạy hai năm.


Đang ồn ào nói chuyện, Hoàng cô cô đi vào bẩm báo, nói bên

Thái tử phi đã chuẩn bị xong.


Mọi người vây quanh Hoàng hậu nương nương đi về phía cung của

Phương tỷ nhi.


Trên đường đi, An Thành công chúa trầm mặt, lộ ra vẻ không

vui; Lý phu nhân thì đoan trang cung kính đi ở trong hàng ngũ ngoại mệnh phụ,

cũng không buồn nhìn An Thành công chúa một cái.


Thập Nhất Nương cảm thấy có chút buồn cười.


Mặt khẽ ngoảnh đi ngoảnh lại thì đúng lúc nhìn thấy Chu phu

nhân đang đỡ Phúc Thành công chúa.


Lúc hai người ở ngoài điện chờ Hoàng hậu nương nương triệu

kiến vẫn cùng mọi người vừa nói vừa cười, vào điện vẫn trầm mặc đến bây giờ.


Nói vậy trong lòng không dễ chịu sao!


Nàng suy nghĩ một chút, tìm cái cơ hội lôi kéo ống tay áo

Chu phu nhân.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận