Thứ Nữ Công Lược


Edit: Tiểu Ngạn

Thập Nhất Nương trong lòng mềm nhũn nói: “Hai người khi nào trở lại?”


Thất Nương thấy giọng nói nàng buông lỏng, mừng rỡ vội nói: “Chúng ta nhất định trước giờ tý sẽ trở lại.”


“Muội chỉ cần ở nơi Ngũ đệ muội nhìn là được sao?”


Thất Nương gật đầu lia lịa: “Có Thạch ma ma, còn có vú nuôi, muội chỉ ở đó nhìn thôi, Đan Dương cũng yên tâm chút ít.”


Thập Nhất Nương gật đầu.


Thất Nương cười cười lôi tay nàng: “Tỷ sẽ mang cho muội bánh xốp Ma Bà Tử về!”


“Tỷ đừng gây họa là được.” Thập Nhất Nương cười nói, “Bánh xốp Ma Bà Tử muội cũng không mong chờ.”


“Tỷ là cái lọai người hay gây họa sao?” Thất Nương xem thường.


Thập Nhất Nương cười to.


Từ Lệnh Nghi nhíu mày: “Lệnh Khoan cùng Chu An Bình cũng đi theo phải không?”


“Vâng.” Thập Nhất Nương đáp, “Nếu không thiếp cũng không dám đồng ý.”


Từ Lệnh Nghi không có lên tiếng.


Thái phu nhân nghe được biết hai người muốn đi tham gia lễ Mạnh Lan,

còn muốn đi thả đèn ở sông, thì có chút do dự, nghe nói Thập Nhất Nương

đã đáp ứng trông coi Hâm Tỷ Nhi, lúc này mới đồng ý.


Ai biết qua hai ngày, Từ Tự Truân nói: “Tiên sinh nói, lễ Mạnh Lan chúng ta cũng đi coi thả đèn ở sông.”


Thái phu nhân sợ hết hồn: “Không được. Rằm tháng bảy, quỷ môn mở. Âm khí rất mạnh.”


Từ Tự Truân nghe xong cười hì hì nói: “Tiên sinh nói, ở đằng sau hoa

viên nhà chúng ta có một con sông. Trời tối trước khi trở về phòng. Tự

chúng ta làm đèn thả sông.”


Thái phu nhân lúc này mới hạ tâm xuống.


Sau Từ Tự Truân, Từ Tự Giới vùi đầu vào làm hoa đăng, để cho Trinh Tỷ Nhi nhìn cũng ngứa lòng, nói là giúp hai huynh đệ chiếu cố, mình làm

một chiếc đèn hoa sen đưa cho Thập Nhất Nương: “Mẫu thân, đẹp hay không

đẹp?


Cái bệ là gỗ, nước sơn khung màu đỏ, cánh sen là dùng lụa mỏng làm

thành, còn có ở phía trên gắn mấy viên lưu ly nho nhỏ. Nếu như thêm cây

nến, những thứ lưu ly nho nhỏ này sẽ chiếu sáng rực rõ, trái ngược với

ban ngày, khẳng định nhìn rất đẹp. Chẳng qua là không biết nên thả hay

không.


“Đẹp lắm!” Thập Nhất Nương mỉm cười cho người ta đem đến gian phía

tây đặt ttrên bệ cửa sổ của phòng mở bàn tiệc, rồi nhờ Trinh Tỷ Nhi làm


thêm một cái, “Ta muốn mang cho Cam thái phu nhân một cái.”


Đây là lời đồng ý tốt nhất.


Trinh Tỷ Nhi vô cùng cao hứng, hăng hái bừng bừng đi làm cái thứ hai. Từ Tự Truân nghe nói, tặng một đèn con thỏ, Từ Tự Giới tặng một cái đèn bát giác.


Thập Nhất Nương cũng vui lòng nhận lấy, đưa đến chỗ Cam thái phu nhân.


Cam thái phu nhân đem đèn hoa sen của Trinh Tỷ Nhi để trên hương án ở đường sảnh, đèn thỏ của Từ Tự Truân đặt ở phía Đông, còn đèn bát giác

của Từ Tự Giới đặt ở bên trong. Mấy ngày nữa lại để cho ma ma mang bánh

hạt sen, bánh phù dung, bánh mân côi tới để đáp tạ ba người.


Ba người hứng thú càng nhiều, lôi kéo quản gia, tiểu nhan hoàn cùng

bà tử thô sử làm đèn. Ngay cả Thất Nương cùng Ngũ phu nhân nghe tin cũng lập tức hành động. Từ Tự Truân nghiễm nhiên thành tổng chỉ huy, ưỡng bộ ngực nhỏ, thoáng cái sai sử dùng giấy màu này, thoáng cái kêu do dùng

bột đánh bóng đèn, mỗi ngày loay hoay loay hoay, thế nhưng tinh thần

luôn tỉnh táo.


Trong nhà khí thế ngấy trời, cũng so với thời điểm cuối năm còn muốn náo nhiệt hơn mấy phần.


Thái phu nhân đơn giản nói: “Nếu không, lúc đó chúng ta đến Bích Y

xem hoa đăng trên sông. Xem một chút hoa đăng của ai là đẹp nhất. Ta ra

hai mươi lượng bạc làm tiền thắng.”


Thất Nương cùng Ngũ phu nhân đứng thẳng hai vai co lại, sợ Thái phu nhân giữ các nàng ở lại trong nhà.


Thập Nhất Nương nhìn buồn cười, theo Thái phu nhân nói: “Con đây ra mười lượng.”


Thất Nương cùng Ngũ phu nhân liếc mắt nhìn nhau, vội vàng cười nói: ” Chúng con không ở nhà, nhưng cũng không thể cản hứng thú của mọi người, con ra mười lượng.


Ngũ phu nhân lập tức vội nói: “Con cũng vậy ra mười lượng.”


Thái phu nhân sao không nhìn ra tim đen của các nàng, nhưng cũng là

mưu đồ việc vui. Không ngừng cười ha hả, phân phó Thập Nhất Nương: “Nhớ

thu bạc của hai người này lại.”


Thập Nhất Nương cười đáp “Vâng”, Thất Nương cùng Ngũ phu nhân vội

vàng sai người đi mở hòm giữ bạc, làm trò trước mặt Thái phu nhân giao

cho Thập Nhất Nương.


Cứ như vậy đã có năm mươi lượng bạc.


Thất Nương nghĩ kế: “Không bằng chọn ra Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa, cũng chọn mấy cái tên.”


“Được cứ như vậy!” Thái phu nhân rất là đồng ý, “Tất cả mọi người đều có hi vọng.”


Từ Tự Truân biết rồi liền cùng Từ Tự Giới tìm Thái phu nhân: “Chúng cháu cũng được sao?”


“Cháu là chủ tử, làm sao thể cùng vú già tranh giành quyền lợi.” Thái phu nhân cười nói, “Nhưng mà, nếu như các cháu thi làm đèn hoa đăng mà

được Trạng nguyên, Bảng nhãn hoặc là Thám hoa, ta và các nàng sẽ có chút tiền thưởng thêm cho mấy đứa.”


Từ Tự Truân nghe xong thì hoan hô, phân phó Từ Tự Giới: “Ta nói cho


đệ biết làm gì thì đệ làm cái đó. Nếu có được tiền thưởng, ta và đệ mỗi

người một nữa.”


Từ Tự Giới nghe vậy gật đầu: “Ca ca nói gì đệ liền làm cái đấy!”


Từ Tự Truân hài lòng lôi kéo Từ Tự Giới đi, tìm gã sai của mình cùng

Từ Tự Giới gọi vào, không cho ma ma, nha hoàn đi theo, đóng cửa làm đèn

hoa đăng. Còn sợ Thập Nhất Nương hỏi làm gì thế, không để cho Từ Tự Giới nói cho Thập Nhất Nương biết. Thế cho nên Từ Tự Giới nhìn thấy Thập

Nhất Nương liền hai tay nhỏ bé che miệng: “Mẫu thân, ca ca nói không để

cho con nói cho ngài biết. Nhưng mà, không phải là vĩnh viễn không nói

cho. Chờ đến tết Trung Nguyên qua sẽ nói cho ngài.”


Thập Nhất Nương cười to, ôm hắn hôn cái: “Mẫu thân chờ con cùng ca ca đoạt Trạng nguyên nha!”


Từ Tự Giới cười khanh khách: “Con phải dành được tiền thưởng đưa cho mẫu thân.”


“Tốt!” Thập Nhất Nương cười nói, “Ta giúp Giới ca giữ lại, sau này cho Giới ca cưới vợ.”


Từ Tự Giới thật cao hứng đi tìm Từ Tự Truân.


Thập Nhất Nương cuối cùng cũng không có tận mắt nhìn thấy đèn hoa đăng hai người làm.


Tết Trung Nguyên ngày đó, nàng đang ở bên cạnh trông Hâm Tỷ Nhi.


Có truyền thuyết nói trẻ nhỏ khí huyết yếu, dễ dàng bị ác quỷ nhập

vào thân. Cho nên khi lúc quỷ môn mở, không chỉ có không được ở bên

ngoài đi vào ban đêm, hơn nữa còn cần người lớn đi theo bên người vì

chúng mà trấn thủ.


Mặc dù không có gì căn cứ, nhưng Thập Nhất Nương nhận ủy thác của

người, vẫn là đàng hoàng ngồi ở trong nhà Ngũ phu nhân, cùng Thạch ma ma cùng nhau phụng bồi Hâm Tỷ Nhi chơi.


Cũng may trời tối không bao lâu Hổ Phách tới báo tin: “Tứ thiếu gia

cùng Ngũ thiếu gia làm đèn hoa đăng hình hổ. Tất cả mọi người đều chọn

Tứ thiếu gia cùng Ngũ thiếu gia là thứ nhất. Thái phu nhân thưởng hai

mươi lượng bạc.”


Người trong nhà chấm điểm, bọn họ tự nhiên là được giải nhất.


Thập Nhất Nương cười để cho hổ phách đi về trước: Để cho Ngũ thiếu

gia nghỉ ngơi sớm một chút, đừng hưng phấn quá mà không ngủ được.”


Hổ Phách đáp lời rồi đi.


Có thể là không nhìn thấy Ngũ phu nhân, đến lúc ngủ Hâm tỷ nhi đi tới đi lui trong phòng, lúc này nàng mới an tĩnh lại. Nhưng đợi nàng hô hấp vững vàng thả lên trên giường, nàng giật mình tỉnh lại khóc lên. Thập

Nhất Nương không thể làm gì khác hơn là vẫn ôm nàng.



Thạch ma ma ngoài ý muốn nhìn, muốn cùng Thập Nhất Nương ôm lấy, chưa tiếp nhận Hâm Tả Nhi có vẻ là tỉnh.


“Để ta ôm đi!” Thập Nhất Nương cũng có chút buồn bực, tại sao Hâm Tỷ Nhi lại không phải nàng không thể.


Thạch Ma Ma cũng có chút không giải thích được.


Lại nói, cơ hội Thập Nhất Nương ôm Hâm Tả Nhi cũng không nhiều.


“Không phải là người một nhà, không vào một cửa.” Thạch ma ma sợ

trong lòng Thập Nhất Nương không thoải mái, trấn an Thập Nhất Nương,

“Hâm Tả Nhi nhà chúng ta muốn bá mẫu ôm.”


Dù sao thì giờ Tý bọn họ sẽ trở về rồi.


Thập Nhất Nương dù sao cũng không có mang qua em bé, cánh tay giống

như bị chìm dưới nước, nhưng cũng vẫn hết sức ôm lấy Hâm Tả Nhi.


Nhưng đã qua giờ Tý, Ngũ phu nhân cùng Thất Nương vẫn chưa trở về.


Thạch ma ma có chút bất an.


Thập Nhất Nương có thể hiểu được.


Thời điểm chơi rất vui, nơi nào còn có thể chú ý đến thời gian.


“Không có chuyện gì, muộn một chút cũng là chuyện thường xảy ra.” Nàng an ủi Thạch ma ma.


Có tiểu nha hoàn vội vàng hấp tấp chạy vào:”Tứ phu nhân, Hầu gia tới!”


Từ Lệnh Nghi tới?


Hắn tới làm gì?


Thạch ma ma vội vàng vén rèm.


“Sao thế? Lão Ngũ vẫn chưa về!”


Từ Lênh Nhi không nhìn đám người Thạch ma ma đang quỳ, đi tới vuốt mái tóc đen nhánh của Hâm Tỷ Nhi.


Hâm Tả Nhi lập tức tỉnh lại.


Quay đầu lại nhìn Từ Lệnh Nghi một cái, không đợi Thập Nhất Nương nói chuyện, đã “oa” khóc lên.


Nhìn bộ dạng này là nhớ mẹ rồi!


Thập Nhất Nương cũng bất chấp cùng Từ Lệnh Nghi nói chuyện, vỗ nhè nhẹ lưng của nàng dụ dỗ nàng.


Hâm Tả Nhi lại ở trên vai nàng mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.


Thập Nhất Nương ôm nàng ngồi xuống bên cạnh, thấp giọng nói: “Có thể về trễ.”


Từ Lệnh Nghi nhíu nhíu mày: “Nàng có vú nuôi đây!” Giọng nói so với bình thường nhỏ hơn vài phân.


“Cũng không biết tại sao, chỉ cần mình thiếp.” Thập Nhất Nương ý bảo hắn không nên nói nữa.


Chân mày Từ Lệnh Nghi khóa lại.


“Hầu gia trở về nghỉ ngơi trước đi.” Hắn ở chỗ này tất cả mọi người không được tự nhiên, “Thiếp chờ rồi sẽ trở về.”



Hầu gia suy nghĩ một chút, nói: “Ta ở trong thư phòng của lão ngũ đọc sách. Khuya khoắt, trên đường cũng không bình an.”


Mặc dù trên hành lang có đèn lòng đỏ thẫm cả đêm chiếu sáng, nhưng

hôm nay là tết Trung Nguyên, trong lòng Thập Nhất Nương cũng có chút sợ

hãi.


“Vậy thì làm phiền Hầu gia rồi.”


Thạch ma ma vội vàng đưa Từ Lệnh Nghi sang thư phòng nhỏ của Từ Lệnh Khoan, rồi an bài nha hoàn ở bên cạnh hầu hạ trà bánh.


Đến giờ Sửu, bốn người cười nói vui vẻ trở lại.


Nhìn thấy Từ Lệnh Nghi, nụ cười cũng cứng ở trên mặt.


Từ Lệnh Khoan cùng Chu An Bình trăm miệng một lời mở miệng nói, một

người nói “Trên đường quá nhiều người”, một nói: “Không có chú ý thời

gian”, đồng thời lộ ra mấy phần ngượng ngùng. Ngũ phu nhân cùng Thất

Nương thì trốn sau lưng vị trượng phu của mình.


Việc đã đến nước này, huốn chi còn có vợ chồng Chu An Bình ở đây.


Từ Lệnh Nghi cũng không nên nói gì.


Hắn nhàn nhạt nói một câu “Trở lại là tốt rồi”, sau đó nói với Ngũ

phu nhân: “Đệ muội mau đi xem Hâm Tỷ Nhi một chút, nàng ngủ có chút

không được ngon.”


Ngũ phu nhân vừa nghe, vội vã vào phòng, thấy Thập Nhất Nương ôm Hâm

Tả Nhi, trong mắt hiện lên một tia bất an, vừa nói “Làm phiền Tứ tẩu

rồi,” một bên nhận lấy Hâm Tả Nhi.


Hâm Tả Nhi hé mở mắt, nhìn thấy là mẫu thân, cái miệng nhỏ mím lại, cúi đầu khó mấy tiếng, lại thiếp đi trong ngực Ngũ phu nhân.


Thập Nhất Nương thở phào.


Cuối cùng đem con bình an giao cho Ngũ phu nhân.


Nàng nắn cánh tay nặng trịch, đang muốn cùng Ngũ phu nhân nói chuyện

hai câu, chỉ thấy Thất Nương một mặt căm giận bất bình nhỏ giọng nói

thầm “…Ta cũng không nói gì…. Chuyện lần trước ta còn không có cùng hắn

tính sổ, tại sao hắn phải lộ ra sắc mặt….”, một mặt bị Chu An Bình lôi

đi vào. Phía sau còn mang theo Từ Lệnh Khoan đầu đầy mồ hôi.


Thập Nhất Nương cùng Ngũ phu nhân hai mặt nhìn nhau.


“Không có chuyện gì, không có chuyện gì.” Từ Lệnh Khoan vội vàng

hướng chị dâu cùng thê tử lộ vẻ mặt kinh ngạc “Chỉ là một chút hiểu lầm, chỉ là một chút hiểu lầm.”


Thập Nhất Nương nhìn Chu An Bình, khuôn mặt lúng túng, cười theo

tình thế nói: “Ta đây đi về trước. Trời không còn sớm, mọi người cũng

sớm một chút nghỉ ngơi đi!”


Từ Lệnh Khoan vội vàng gật đầu: “Tứ tẩu đi thong thả!”


Thập Nhất Nương ra cửa, nhìn thấy ở trong bóng đêm Từ Lệnh Nghi chắp tay đứng ở dưới tàng cây.


Ánh trăng chiếu vào trên mặt của hắn, một nửa ở ngoài sáng, một nửa ở trong bóng tối, ngũ quan lộ ra rõ hơn, cũng có mấy phần lạnh thấu

xương.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận