Thứ Nữ Công Lược


Edit: Hoài Hương
Beta: Tiểu Tuyền
Tuệ Tỷ Nhi thấy Phương Tỷ Nhi mặc áo nhỏ rất là vừa người, thì che miệng cười: “Ngươi nhớ thật rõ ràng”

“Dĩ nhiên là nhớ rõ.” Phương Tỷ Nhi tự tin trả lời, “Cái cúc áo thứ
ba là màu xanh nhạt kẹp theo sợi tơ màu xanh lá cây, cúc áo thứ năm có
hồng hoàng lục kim bốn màu (đỏ, vàng, xanh lá cây, vàng ánh sáng). Cúc áo thứ mười hai là màu đại hồng (đỏ thẫm), phỉ lục (xanh biếc) cùng vàng nhạt. Nút áo thứ mười bốn chỉ có huyền sắc (đen) cùng xích kim sắc (đỏ pha vàng) …”

Trinh Tỷ Nhi nghe trợn vậy mắt hốc mồm: “Các ngươi, các ngươi cũng quá kỹ càng rồi!”

Khuôn mặt Phương Tỷ Nhi lộ vẻ đắc ý: “Một khi muốn dựa vào đó làm
thêm một cái, tự nhiên phải giống nhau như đúc.” Sau đó”A” một tiếng,
hỏi Tuệ Tỷ Nhi, “Mới vừa rồi lúcngươi tiến vào gặp phải Tứ thẩm thẩm
sao? Nàng hôm nay mặc áo nhỏ mùa hoa hạnh, tống váy màu tím. Chính là
màu tím!”

“Nhìn thấy!” Tuệ Tả Nhi nói, “Chúng ta sau khi vào cửa, Tứ thẩm thẩm đi ra ngoài. Nàng đeo đóa xích kim (đỏ vàng) gắn Hồng Bảo Thạch hình hoa mẫu đơn, lưu quang dật thải (màu sắc tươi sáng), thật là hiếm thấy.”

Nhưng thời điểm Ngũ nương nhìn thấy đóa Hồng Bảo Thạch hình hoa
mẫu đơn trên đầu Thập Nhất Nương, nụ cười trên mặt như thế nào cũng
không thoát ra được.

Thập Nhất Nương thấy Ngũ nương nhìn chằm chằm đồ trang sức đeo tay
của nàng, âm thầm có chút hối hận, hôm nay hẳn là nên đổi lại xiêm y mới được. Giả bộ không biết, đánh giá chỗ ở Ngũ nương.

Nàng đây là lần đầu tiên tới.

Ngũ nương mướn một cái viện có hai lối vào, tường trắng ngói xám,
gạch xanh cửa đen, nhìn qua cũng khá sạch sẽ. Đồ đạc trong phòng toàn
một màu đen, cốc sứ hoa, màn gấm xanh ngọc, trên tường treo tranh chữ
hoặc là xinh đẹp cao sang, hoặc hùng hồn mạnh mẽ, xuất thủ bất phàm.
Khắp nơi lộ ra gia cảnh giàu có của thư hương môn đệ. (tạm hiểu: nhà giàu có học)

La Đại phu nhân còn tưởng rằng Ngũ nương tinh thần mỏi mệt, giúp đở
sửa sang lại gối: “Lễ tắm ba ngày kết thúc. Nơi này lại không có ngoại
nhân. Ngươi cũng nghỉ ngơi một chút đi!”

Ngũ nương mấp máy miệng, vẻ mặt mỏi mệt nằm xuống giường.

La Đại phu nhân lại nhìn đứa trẻ mập mạp trắng trẻo trong ngực cùng nàng hàn huyên: “...... Đặt tên gì chưa?”

“Còn chưa!” Ngũ nương giải thích nói, “Hài tử tới sớm, có chút không kịp ứng phó.”

Bởi vì mong đợi, sẽ sớm đặt tên cho hài tử — giống như Từ Lệnh Khoan, trước khi Hâm Tỷ Nhi ra đời đã viết tên nam nam nữ nữ không dưới một
trăm cái, nhàn rỗi lại hỏi bọn hắn tên nào thì tốt......

Trong lòng mặc dù khốn hoặc (bối rối), lại cảm thấy tình huống các nhà không giống nhau, nên không nhiều lời. Thập Nhất Nương cười
đánh giá hài tử: “Nó giống Ngũ tỷ phu nhiều hơn một chút.”


Một bên La tứ phu nhân cũng gật đầu: “Ta cũng cảm thấy giống Ngũ cô gia.”

Tử uyển đi vào mời các nàng đi thích đường (phòng khách): “Thức ăn đã dàn xếp đâu vào đó.”

Mọi người cười cùng Ngũ nương hàn huyên mấy câu rồi đi thính đường phân chủ thứ ngồi xong.

Tiền gia không có thân thích gì ở chỗ này, trừ hài tử bên nhà ngoại
của nữ quyến, chính là thê tử của một vài người bằng hữu, ăn mặc một
kiểu. Nhìn thấy đám người La Đại phu nhân, có ánh mắt lóe lên lộ ra vẻ
sợ hãi rụt rè, có đúng mức không kiêu căng không siểm nịnh, cũng có tới
đây chào hỏi đám người Thập Nhất Nương.

Bà đỡ chủ trì lễ tắm ba ngày lại càng khen Tiễn Minh có phúc khí,
cưới được Ngũ nương, đám người La Đại phu nhân ném vào trong bồn tắm tất cả đều là tám phần Ngân quả Tử.

La Đại phu nhân khách khí đáp lời, đợi bọn nha hoàn bắt đầu mang thức ăn lên, lúc này mới thanh tĩnh ngồi xuống.

Khách nhân mặc dù không nhiều lắm, nhưng tiệc rượu quy củ rất cao.
Mời sư phó Xuân Hi Lâu làm. Thập điệp thập chén (mười bát mười đĩa), món ăn cuối cùng chính là phật khiêu tường. Thập Nhất Nương ăn vây cá mập
cùng bào ngư.

La Đại phu nhân cũng ăn vào.

Nàng nói khẽ với Thập Nhất Nương: “Tiệc rượu này chỉ sợ không hề rẻ.”

Thập Nhất Nương cũng cảm thấy vô cùng xa xỉ.

La Đại phu nhân lại hỏi nàng: “Nghe nói lần trước muốn cùng ngươi làm ăn gì đó. Làm ăn có thành không?”

“Không có.” Thập Nhất Nương nói, “Có phương diện làm ăn ta có chút không tiện ra mặt.”

Một bên, La tứ phu nhân như có điều suy nghĩ liếc nhìn các món ăn như sơn mài vây cá trong đĩa nhỏ.

Bằng hữu của Tiễn Minh phần lớn đều khen thê tử làm r bàn tiệc ất tốt, nói Tiễn gia đại hào phóng.

Sau khi ăn xong, có người theo nữ quyến La gia đi nội thất uống trà, cũng có người lấy cớ có việc cáo từ trước.

Thập Nhất Nương ngồi một hồi, cũng hướng Ngũ nương từ giã: “...... Trong nhà còn có khách nhân. Mấy ngày nữa tới thăm ngươi cùng hài
tử.”

Ngũ nương liền hướng những người bên cạnh giải thích: “Vĩnh Bình Hầu
phủ đang làm Xuân yến, Trung Cần bá, Trung Sơn hầu còn có con dâu Phú
Thành công chúa đều ở đó. Nàng phải tranh thủ thời gian để tới.”

Bà đỡ kia cười nịnh nói: “Ai nha, vẫn là dì thương cháu trai.”


Trong nhà còn có hai mợ...... Thập Nhất Nương cảm thấy bà đỡ này không biết nói chuyện cho lắm, cười cười, cùng Ngũ nương nói mấy câu
“Nghỉ ngơi thật tốt” …mình thì được Tiễn Minh tự mình đưa đến cửa.

Trở lại Hà hoa lí, Hí Cương hát xong. Thập Nhất Nương đi qua vấn an
chư vị phu nhân. Mọi người rối rít hỏi nàng lễ tắm ba ngày của hài tử.

“...... Dáng dấp chỉnh tề. Thời điểm nã pháo trúc cũng không có tỉnh, ngủ được rất ngon.”

“Cũng là có phúc khí!”

Lại nhắc tới hai ngày này cũng không có nhìn thấy Hâm Tỷ Nhi: “Cũng
là có nương nhờ, biết Vĩnh Bình Hầu gia chúng ta thiếu khuê nữ!”

Ngũ phu nhân nhấp miệng cười, đỡ Thái phu nhân đi khách sảnh.

Bên kia rượu và thức ăn đã sớm dọn xong, Chu phu nhân lôi kéo Thập Nhất Nương muốn phạt rượu nàng.

Thái phu nhân sợ nàng chịu không nổi, liền chỉ Chu phu nhân cười nói: “Ngươi làm tỷ tỷ, cũng không biết thu liễm chút ít.”

Thập Nhất Nương mượn lời Thái phu nhân của liên tiêu đái đả (ở trong hóa giải tiến hành công kích), thêm Chu phu nhân cũng sợ nàng uống nhiều quá, ngoài miệng nói nhiều, nhưng cũng không thật sự dám ép.

Ngươi tới ta đi, làm cho Tứ thái thái Đường gia uống đến đỏ mặt. Nhắm trúng Đường phu nhân cười giận, trách Chu phu nhân: “Này… Ngươi bắt nạt kẻ yếu.” Đem tất cả chọc cười ha ha. Đợi đến khi cơm nước no nê, vui
vui vẻ vẻ đi tản mát.

Ngũ phu nhân trong lòng nhớ thương hài tử, đi chỗ Nhị phu nhân trước.

Hổ Phách giữ lại thiện hậu (sau khi cơm nước), Thập Nhất Nương đỡ Thái phu nhân trở về nhà.

Trên đường, Thái phu nhân cười nói: “Tất cả mọi người nói năm nay Xuân yến so sánh với năm trước tốt hơn nhiều lắm!”

Thập Nhất Nương cười khiêm tốn nói: “Đây cũng là Ngũ Gia cùng Ngũ đệ muội mặt mũi lớn (tiếng tăm lớn), có thể đem Tam đại gánh hát mời tới. Bằng không, nào có hoạt động lớn như hôm nay.”

Thái phu nhân khẽ mỉm cười gật đầu, cùng nhau đi vào nội thất, hỏi tới chuyện Ngũ nương: “...... Làm sao lại sinh non rồi?”

“Nói không cẩn thận ngã.” Thập Nhất Nương nhận lấy trà nóng trong tay nha hoàn châm cho Thái phu nhân, “Cũng may mẫu tử bình an, không có
việc gì!”

Thái phu nhân nâng chung trà lên nếm một ngụm, cười nói: “Ngươi hôm
nay cũng mệt mỏi rồi, đi nghỉ sớm đi! Nơi này có Diêu Hoàng là được.”
Nhìn ánh mắt của nàng rất từ ái, thái độ cũng rất kiên trì.

Thập Nhất Nương biết Thái phu nhân là hảo ý, cười khom gối xác nhận, chờ Ngụy Tử cùng Diêu Hoàng nâng Thái phu nhân vào tịnh phòng, lúc này
mới trở về nhà.

Nhạn Dung ra chào đón: “Trong nhà rất thái bình.”


Thập Nhất Nương gật đầu, vào nội thất.

Từ Lệnh Nghi đã sớm lên giường, đang ngồi bên đèn đọc sách, thấy nàng sắc mặt vi đà (đỏ mặt), y nói: “Uống rượu?”

“Bồi Chu tỷ tỷ các nàng uống một chút!”

Từ Lệnh Nghi bật cười: “Vậy mà nói trước mặt ta sẽ không uống.”

“Thiếp thân là không có tửu lượng phụng bồi Hầu gia uống.”

Hai người nói đùa mấy câu, Thập Nhất Nương rửa mặt xong lên giường ngủ.

Nửa đêm khát nước tỉnh lại.

Ghế nhỏ ở đầu giường có chén nước lạnh.

Thập Nhất Nương bưng chung trà, trầm mặc hồi lâu.

Sáng sớm ngày thứ hai, so sánh với hai ngày trước cũng rất bận rộn.
Lấy ra dụng cụ muốn thu đến trong kho, chi tiêu mấy ngày để thanh toán
bù trừ ra, chuyện dọn nhà bắt đầu chuẩn bị.

Mãi cho đến buổi trưa mới có cơ hội để thở. Vừa mới ngồi xuống uống
hớp trà, ngẩng đầu lại nhìn thấy nha hoàn Tiểu Ly bên cạnh Trinh Tỷ Nhi
đang cùng Lục Vân đang nói gì đó.

Người bên cạnh Trinh Tỷ Nhi chưa từng bao giờ chủ động đi tìm nàng.

Thập Nhất Nương để cho nha hoàn đem Tiểu Ly gọi vào.

“Chuyện gì?”

Tiểu Ly làm lễ với Thập Nhất Nương: “Đại tiểu thư nói, nhìn xem phu
nhân đã bận bịu xong chưa. Nếu đã bận xong, bảo nô tì trở về báo tin!”

Mặc dù đợi lát nữa còn phải cùng Hổ Phách an bài chuyện hòm xiểng,
nhưng so sánh, chuyện Trinh Tỷ Nhi quan trọng hơn. Nàng phân phó Tiểu
Ly: “Đi mời Đại tiểu thư tới đây!”

Tiểu Ly cao hứng lên tiếng đi, hầu hạ Trinh Tỷ Nhi tới đây.

Thập Nhất Nương để Trinh Tỷ Nhi ngồi xuống đối diện: “Chuyện gì?”

Trinh Tả Nhi cười nói: “Hai ngày trước Tuệ Tỷ Nhi nói, muốn ở thời
điểm mồng chín ở nhà thiết Xuân yến......” Vừa nói, nhìn Thập Nhất
Nương một cái.

So sánh với trước kia có tiến bộ!

Thập Nhất Nương cười nói: “Vậy ý của ngươi là?”

Trinh Tỷ Nhi nhìn thần sắc nàng hết sức ôn hòa, lớn gan nói: “Con
muốn trước hai ngày thêu khăn đưa một cái cho nàng. Sau đó lại từ trong
phủ hái chút hoa mang đến chỗ Phương Tỷ Nhi cho các nàng chơi.”


Thập Nhất Nương vì nàng nghĩ kế: “Chuyện tốt thành đôi. Nếu không
ngươi đưa một cái khăn cho nàng, đem khăn hai ngày trước thêu cùng bộ
cũng đều đưa cho nàng đi!”

Trinh Tả Nhi được khích lệ, cười đến hết sức thoải mái. Cùng Thập
Nhất Nương nói lời trong lòng: “...... Lâm gia thẩm thẩm muốn đem
Tuệ Tỷ Nhi gả đến Thương Châu. Cũng không biết sau này có thể gặp lại
hay không. Ta muốn giúp nàng thêu chút ít đồ cưới.”

Thập Nhất Nương có chút giật mình.

Năm trước Lâm phu nhân còn hỏi thăm Ngũ công tử nhà Trần các lão gia. Làm sao qua một năm, gió liền khẩn trương thay đổi hướng.

“Ngươi là nghe ai nói?” Nàng cười cùng Trinh Tả Nhi bát quái.

Trinh Tả Nhi thấp giọng nói: “Tuệ Tỷ Nhi nói.” Lại nói:

“Ta nghe Phương Tả Nhi nói. Lâm lão phu nhân chọn trúng chính là Ngũ
công tử nhà Trần các lão gia. Nhưng Lâm gia thẩm thẩm nghe Trần gia quy
củ lớn, sợ Tuệ Tỷ Nhi gả đi chịu khổ, lại không dám từ chối Lâm phu
nhân, một mặt buộc Tuệ Tả Nhi đi theo mẫu thân học nữ công, một mặt sai
người mang tin hồi Thương Châu. Đại cữu mẫu Tuệ Tả Nhi chọn trúng cho
Tuệ Tả Nhi là trưởng tôn Đặng thị ở Thương Châu. Liền trả lại hôn sự cho Lâm gia Ngũ cô cô. Lần này người Thương Châu, căn bản không phải tham
gia vũ cử. Là tới báo cho mọi người.”

Chuyện này Thập Nhất Nương là lần đầu tiên nghe nói. Cẩn thận nghĩ tính cách Lâm Đại phu nhân, đã có mấy phần có thể tin.

Nàng cười nói: “Thật!”

Trinh Tỷ Nhi gật đầu lia lịa: “Thật. Là Phương Tỷ Nhi trở về hỏi thăm!”

“Phương Tỷ Nhi rất lợi hại!”

Trinh Tỷ Nhi gật đầu: “Còn rất thông minh.” Lại đem chuyện Tuệ Tỷ Nhi nói cho Thập Nhất Nương, thấy Thập Nhất Nương nghiêm túc nghe nàng nói, kiên nhẫn lại ôn hòa, ấp a ấp úng mà đem chuyện Phương Tỷ Nhi mượn áo
nhỏ cũng nói cho Thập Nhất Nương: “...... Ta cũng biết không hẳn là vậy. Chẳng qua là mới biết, lại sợ nàng tức giận......”

Thập Nhất Nương có thể hiểu được loại tâm tình này.

Thật vất vả biết một người bạn, hy vọng có thể hảo hảo chung đụng, đều nguyện ý tự mình giao ra một ít vật.

“Không có chuyện gì, không có chuyện gì.” Nàng cười an ủi Trinh Tả
Nhi, “Chẳng qua là áo nhỏ kia tính chất không tốt, lấy ra sợ nàng không
thích.”

Trinh Tỷ Nhi hai ngày này trong lòng nhớ tới chuyện này, thấy Thập
Nhất Nương không trách cứ, như trút được gánh nặng, nụ cười lại càng rực rỡ: “Nàng rất thích. Buổi tối hôm đó lại gọi cô cô ở châm công cục đến
cắt áo, còn đem mỗi cái nút áo dùng màu sắc gì ghi lại hết......”

Nàng líu ríu, giống như chỉ chim nhỏ vui sướng cùng Thập Nhất Nương
nói chuyện. Đối với nàng mà nói đây là chuyện rất trọng yếu, còn đối với người khác mà nói chuyện này rất vụn vặt, nụ cười giống như ngày hè
sáng rỡ.

Thập Nhất Nương vẫn cười nhìn nàng, cho đến khi Trinh Tỷ Nhi trong
lúc vô tình nhìn thấy trên mặt Hổ Phách chợt lóe lên vẻ lo lắng, lúc này mới chợt nhận thấy mình thất thố.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận