Thứ Nữ Công Lược


Thấy Thập Nhất Nương trầm mặc, La đại phu nhân cũng có chút thất

vọng, nàng đành an ủi nói: “Đây cũng là chuyện không có cách nào.. gã

sai vặt kia ở huyện nha thú nhận không kiêng kỵ, lại có chứng cớ vô cùng xác thực, cộng thêm còn có Thường Trữ công chúa ở sau lưng thúc đẩy

chèn ép, Thuận Thiên phủ doãn cho dù biết người là ai giết cũng không có biện pháp phán tội hắn a!”


Kiếp trước nàng là luật sư, làm sao không biết đạo lý trong chuyện

này. Chẳng qua là, biết là một chuyện, hiểu là một chuyện, tiếp nhận

lại là một chuyện khác. Đây cũng là nguyên nhân tại sao nàng phải lựa

chọn làm một luật sư chuyên ly dị, tại sao tiền của nàng kiếm tiền càng

nhiều thì người càng ngày càng trầm mặc.


Vương lang dù sao cũng là con rể của La gia, La đại phu nhân cũng

không muốn nhiều về những chuyện này. Nàng hỏi Thập Nhất Nương: “Ngươi

bị làm sao?”


Có một số việc không thể nghĩ sâu.


Thập Nhất Nương cũng không muốn nói chuyện nhiều chuyện này.


“Cũng không còn cái gì.” Nàng hời hợt nói, “Chỉ có chút ít không

thoải mái. Lưu y đã đến xem qua, nói là bị phong hàn, để cho ăn mấy

thang thuốc, nghỉ mấy ngày.” Sau đó dời đi đề tài mà không lưu lại dấu

vết, “Đại tẩu chạy tới đây, là có chuyện gì muốn cùng ta thương lượng

sao?”


La đại phu nhân hiển nhiên là quan tâm thân thể Thập Nhất Nương hơn,

liền nhảy vọt qua vấn đề phía trước hỏi Thập Nhất Nương: “Vậy ngươi có

thấy khá hơn chút nào không? Nếu bị bệnh, sao không phái người đi nói

một tiếng. Chỗ ta còn có hai cây sa sâm năm mươi năm. Ta trở về sẽ làm

cho người đưa tới cho ngươi.”


“Chỉ là phong hàn nho nhỏ.” Thập Nhất Nương luôn miệng từ chối, kéo

về đề tài vừa rồi: “Đại tẩu có chuyện gì mà đến nơi này ngồi thế?”


La đại phu nhân quyết định chủ ý, trở về sẽ đem tin tức Thập Nhất

Nương ngã bệnh truyền đi, nên không có dây dưa đề tài này nữa. Nói

thẳng: ” Tam sinh tế phẩm trong tang lễ Thập cô gia theo lễ …, các nhà

có quy củ của các nhà. Đại ca ý của ngươi, trừ những thứ này. Ở mỗi nhà

chúng ra thêm ba mươi lượng bạc, bạc này không nằm trong danh mục quà

tặng, mà cho riêng thập cô. Về phần của ngũ cô, liền từ chỗ đại ca ngươi đưa ra —— nàng lập tức phải sinh rồi, chỗ dùng bạc cùng nhiều nữa.”


“Ta nghe đại ca và đại tẩu.” Nếu biết bạc của Ngũ nương một ít đã do La Chấn Hưng ra, Thập Nhất Nương cũng không thể để cho bọn họ toàn bộ

ra, “Ta giúp đở ra một nửa!”


“Ta cũng không phải là tới đây nạy tủ tiền của ngươi.” La đại phu

nhân cười nói, “Chờ ngươi chưởng gia đi, ngươi không nói, ta cũng bắt

ngươi ra một phần.”


Thập Nhất Nương cười lên.


Thì có tiểu nha hoàn bẩm: “Phu nhân, Hầu gia trở lại!”


La đại phu nhân liền nói: “Tám phần mười là Vương gia báo tang đến rồi, cho nên Hầu gia cố ý đi vào nói với ngươi một tiếng.”


Nàng vừa dứt lời, Từ Lệnh Nghi thần thái sáng láng mà thẳng bước đi vào.


Nhìn thấy La đại phu nhân, hắn rất khách khí: “Đại cữu cô mới tới.”


Nhất thời cũng không biết La đại phu nhân là tới thăm bệnh, hay là


là vì chuyện của Vương Lang mà tới cùng Thập Nhất Nương thương lượng.

Liền hướng Thập Nhất Nương nhìn lại, chỉ cảm thấy thần sắc nàng có chút

ấp úng. Hơn nữa, không chừng nàng bởi vì ngày hôm qua ngủ không ngon nên tinh thần không tập trung, hay là bởi vì biết chuyện Vương lang rồi nên lo.


Thập Nhất Nương đang giả bệnh, không tiện xuống giường hành lễ, chỉ

đánh chào hỏi một tiếng: “Hầu gia trở lại!” Rồi phân phó tiểu nha hoàn

mang ghế Thái sư tới đây, dâng trà cho Từ lệnh nghi.


La đại phu nhân thì tiến lên hành lễ, nói rõ ý đến: “Mậu quốc công

Gia bên kia đến Ngõ cung Huyền báo tang. Ta cố ý tới đây cùng Thập Nhất

cô thương lượng một chút, cũng tiện chọn cái thời gian cùng đi thăm Thập cô. Ai ngờ Thập nhất cô đang bệnh. Thật không khéo rồi!”


Nói như vậy, Thập Nhất Nương đã biết.


“Ta cũng là vì chuyện này mà tiến vào.” Từ Lệnh Nghi có chút bận tâm

nhìn Thập Nhất Nương một cái, “Ta cũng nhận được Vương gia báo tang.

Đang muốn cùng Chấn Hưng thương lượng một chút phải làm thế nào?”


La đại phu nhân khiêm tốn nói: “Lộ cách thập lí, hương Phong bất

đồng, huống chi Dư Hàng chúng ta cùng Yên kinh ngàn dặm xa xôi. Kính

xin Hầu gia giúp chúng ta nghĩ chủ ý. Ta trở về sẽ cùng tướng công nói

là được.”


Hai người thích thú thương lượng tốt ngày mai lúc nào thì cùng đi Vương gia tế bái.


La đại phu nhân thấy chuyện đều nói rõ ràng, cũng đứng dậy cáo từ.


Từ Lệnh Nghi an vị đến bên giường Thập Nhất Nương: “Ngươi cũng đừng

lo lắng. Việc Vương lang ta không tốt nhúng tay. Nhưng chuyện của thập

di, ta sẽ xem để làm!”


“Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên!” So sánh với những thứ chuyện

ngổn ngang ở Vương gia, Thập Nhất Nương lo lắng hơn là an nguy của Từ

gia, “Hầu gia cũng không cần miễn cưỡng.”


Đang chuẩn bị mặc quần áo rời giường, Ngụy Tử bên chỗ Thái phu nhân

đã tới: “Hầu gia, Thái phu nhân ở trong nhà Ngũ phu nhândùng thiện, bảo ngài tự mình trong nhà ăn bữa tối.”


Tính lại ngày tháng, Ngũ phu nhân cũng sắp đến ngày sinh.


Thập Nhất Nương nói: “Nhưng ma Ngũ phu nhân bên kia có cái gì động tĩnh rồi!”


Ngụy Tử nghe cười nói: “Qủa không lừa gạt được Tứ phu nhân. Ngũ phu nhân bên kia đã có động tĩnh rồi!”


Thập Nhất Nương bận rộn kêu Hổ Phách: “Ngươi đi qua chỗ Ngũ phu nhân

nơi đó xem một chút, có động tĩnh gì cũng tới báo cho ta nghe. Còn nữa

thay ta cùng Ngũ phu nhân nói một tiếng, ta đangmang bệnh, không tiện

vấn an, xin nàng đừng trách.”


Hổ phách đáp ‘dạ’, rồi cùng Ngụy Tử cùng đi ra cửa.


Sáng ngày thứ hai giờ sửu canh ba, Ngũ phu nhân rốt cục thuận lợi sinh hạ một bé gái.


Thập Nhất Nương nghe liền thở phào nhẹ nhỏm.


Nữ nhân cổ đại sinh nở, là một cước đạp ở Quỷ Môn quan.


Một lát sau, Từ Lệnh Nghi trở lại.



Hắn ăn xong bữa tối phải đi sang chỗ Từ lệnh khoan, hai người một mực ở trong thư phòng chờ tin tức.


“Tiểu nha đầu kia lớn lên thật là xinh đẹp. Ánh mắt, lỗ mũi giống như Ngũ đệ muội, đầu tóc, miệng thì giống như Tiểu Ngũ.” Từ Lệnh Nghi rất

cao hứng, “Tằng tổ phụ là nhất mạch đơn truyền, tổ phụ cũng là nhất

mạch đơn truyền, đến trong tay phụ thân, chỉ có Hoàng hậu nương nương

một nữ nhi, đến đời chúng ta, rốt cục có hai vị thiên kim.”


“Ngũ đệ muội thuận lợi sinh sản, ngài cũng có thể yên tâm ngủ rồi.”

Thập Nhất Nương cười tiến lên hầu hạ hắn thay quần áo, “Sáng mai còn

phải đi chỗ Vương gia phúng viếng nữa.”


Từ lệnh nghi thấy nàng chỉ mặc một áo nhỏ màu trắng thật mỏng, liền

lật ngược thế cờ kéo nàng tới trong chăn: “Cẩn thận thật sự gặp lạnh.”

Tự mình kêu Lục Vân đang làm nhiệm vụ hầu hạ rửa mặt một phen. Trở lại trên giường thấy Thập Nhất Nương đã nghiên người nằm xuống. Dưới ánh

đèn, mái tóc đen huyền xõa tung trên gối đầu màu vàng hơi đỏ, vẻ mặt

không biểu tình khiến cho nàng như Lê Hoa xinh đẹp nhu hòa, ánh mắt ôn

hòa làm khiến đôi mắt nàng ấm áp như Xuân Thủy, rõ ràng sự yên lặng tự

nhiên, nhưng có vẻ quyến rũ động lòng người nói không ra lời.


Hắn bất động thanh sắc nằm vào, đem nàng ôm vào trong ngực.


Trên người mang vào theo không khí lạnh lẻo để cho Thập Nhất Nương

khẽ co rúm lại một chút, nhưng lồng ngực ấm áp của hắn rất nhanh làm cho nàng ấm lại.


Vẫn lo lắng vì tin tức của Ngũ phu nhân bên kia, nên nàng đã sớm buồn ngủ nồng đậm.


Thập Nhất Nương điều chỉnh tư thế một chút, nghiêng đầu nhắm hai mắt lại.


Mông mông lung lung ở bên trong, trước ngực non nớt đột nhiên bị

người nắm ở trong tay, trên đỉnh diễm lệ còn bị nhẹ nhàng mà vuốt ve.


Thập Nhất Nương lập tức hoàn toàn không buồn ngủ nữa.


“Hầu gia......”


“Ừ!” giọng điệu lười biếng nhẹ nhàng mà đáp lời, hơi thở nóng rực phả vào cần cổ của nàng, “Bệnh hết chưa?”


Thập Nhất Nương quýnh lên.


Ngày hôm qua vừa nói ngã bệnh rồi, hắn liền lấy cớ hung hăng mà trêu đùa mình một phen.


“Không có chuyện gì......” Thập Nhất Nương có chút bất nhích nhích thân thể.


Thời gian rất lâu rồi bình an vô sự. Mặc dù ngày hôm qua...... Nhưng bọn hắn chưa từng có liên tục hai ngày......


Nàng tung mình nằm sấp, đem mặt chôn ở trên gối.


Từ lệnh nghi nhìn thấy thấp giọng cười lên.


Thời điểm Thập Nhất Nương cảm thấy xấu hổ sẽ đem mặt che lại. Rất có chút mùi vị bịt tay trộm chuông.


Trên thực tế như vậy càng kiều mỵ hơn. Che được khuôn ngực đầy đặn,

thì đường cong duyên dáng, cùng da thịt thắng tuyết, nhất nhất bày ở

trước mặt của hắn, càng khiến lóa mắt người.


Hắn tinh tế hôn lưng nàng.



Một đường quanh co đi xuống.


Thập Nhất Nương bất an chấn động.


Hôm nay Từ Lệnh Nghi cùng thường ngày khác biệt.


Dù là ngày hôm qua, hắn vẫn giống như trước kia, mặc dù cũng hôn hít

nàng, nhưng mang theo mấy phân ép không kịp chờ, sau đó ở thời điểm nàng mới vừa chuẩn bị xong liền tiến quân thần tốc...... Lần này, lại

có vẻ rất có kiên nhẫn. Dường như hắn chỉ hứng thú mà hôn vậy.


Nàng không thích.


Thân thể lại đột nhiên trở nên rất mềm, giống như đắm chìm trong dục vọng, trở nên không có khí lực.


Quá giày vò người.


Còn không bằng nhanh lên một chút......


“Hầu gia......”


Nàng đột nhiên trở mình.


Từ Lệnh Nghi thuận thế che ở trên người nàng.


Thân thể của hắn biến hóa nhìn một cái là không sót thứ gì.


Vẫn như cũ tinh tế hôn nàng.


Cái cổ thon dài, đầu vai mượt mà, xương quai xanh mỹ lệ...... từng chút xíu một mà hôn.


Nhiệt độ của Thập Nhất Nương chậm rãi tăng lên, thân thể bị lây một tầng màu hồng.


Nàng không nhịn được trở mình.


Từ Lệnh Nghi bắt đầu hôn lưng của nàng.


Thập Nhất Nương nhẹ nhàng run rẩy.


“Hầu gia......” Thanh âm không có thanh thúy như thường ngày, trong lúc lơ đảng lộ ra mấy phần vỡ vụn.


Từ Lệnh Nghi thật sâu hít một hơi, trong thân thể máu phía sau tiếp

trước cứ nhắm một phương hướng mà chạy chồm, thật giống như chậm một

bước, thì không thể hưởng thụ một lần bị kéo căng hút chặt, mềm mại, mềm mại, nóng ướt bao vây là tư vị tuyệt đẹp. Nhưng hắn chỉ có thể lựa chọn tiếp tục chậm rãi hôn nàng.


Đồng dạng sai lầm không thể phạm hai lần.


Ngày hôm qua hắn đã bị nàng khơi lên dục vọng như thế, sau đó gấp đến không thể chờ được mà vọt đi vào...... Bị nàng hai mắt đẫm lệ

hỏi”Ngươi nhanh lên một chút có được hay không”.


Thập Nhất Nương lại lật thân.


Sắc mặt như ánh bình minh.


Khúc dạo đầu mặc dù rất quan trọng, nhưng lần này, có phải quá dài một chút hay không.


Hơn nữa, ở giữa bọn họ vấn đề là thời gian của hắn quá dài, cũng không phải là thời gian của nàng quá dài.


Có phải có chút lẫn lộn đầu đuôi rồi hay không?


Hắn kiếm bạt nỗ trương dán bắp ở đùi của nàng, nàng thậm chí có thể cảm giác được hắn run rẩy.


Nhanh lên một chút làm xong đi!


Ngày mai “Bệnh” nàng sẽ tốt, nàng muốn đi nhìn đứa nhỏ mới sinh của

Ngũ phu nhân, còn phải đi chỗ Vương gia để tế bái, tiếp đãi Tuệ tỷ Nhi......


Nàng mím môi, hai chân thon dài trơn bóng do do dự dự quấn lên.



Non mềm cùng cứng rắn nhẹ nhàng mà đụng phải xuống.


Từ Lệnh Nghi hít vào một ngụm lãnh khí.


Hắn tự nói với mình”Đợi thêm một hồi nữa”. Vừa vặn tự có nó chủ trương. Cấp bách đụng nhau.


Thân thể sưng làm cho nàng thở phào nhẹ nhỏm.


Nàng ôm cổ của hắn, Như một thuyền lá nhỏ trong biển rộng, bất kể

Kinh Đào Hãi Lãng như thế nào, chỉ cần theo nó tần số mà trôi nổi, cũng sẽ không chìm xuống.


Đầu cháng váng hoa mắt ở bên trong, nàng dần dần cảm thấy có chút cố hết sức.


Một hồi sẽ qua, thay vào đó phải là cảm giác đau nhói.


Ý niệm trong đầu chợt lóe, thân thể nàng đã hơi có chút cứng.


Từ lệnh nghi đột nhiên dừng lại.


“Mặc Ngôn.” Hắn hô hấp trầm trọng, nhiệt khí mút vào xương quai xanh của nàng.


Thập Nhất Nương ngơ ngẩn.


Hắn dùng lực có chút lớn, ở trên da của nàng lưu lại một dấu màu đỏ.


Nàng cảm giác thân thể lại nóng.


Sau đó Từ lệnh nghi bắt đầu đấu đá lung tung.


Khi nàng cảm giác được không thoải mái thời điểm, hắn sẽ lui ra ngoài.


Hoặc là cấp bách, hoặc là trì hoãn, hoặc hung ác, hoặc nhẹ nhàng hôn nàng rồi lẩm bẩm.


Đợi nàng cảm thấy nóng rang là lúc sẽ tiến vào.


Đầu óc Thập Nhất Nương dần dần mơ hồ.


Hay cánh tay nàng siết chặt, giữ lấy cổ của hắn, bắp đùi thật chặc quấn ở cái hông của hắn......


“Từ lệnh nghi......”


Luật động thân thể khẽ dừng một chút.


Tiếng nói tinh tế mềm mại ôn nhu, giống như đang làm nũng, mang theo chút nức nở, “Ngươi đừng hôn ta......”


Từ Lệnh Nghi cười lên.


Hoan khoái, mang theo chút không chút kiêng kỵ.


“Tốt!”


Hắn bắt đầu tùy tâm sở dục phóng túng.


“Từ lệnh nghi!”


“Ừ!”


“Từ lệnh nghi!”


“Ừ!”


Ba âm tiết giống như ma chú, làm cho nàng như một con Hồ Điệp phá

kén ra, phe phẩy cái cánh màu sắc rực rỡ làm người ta qua cả mắt, bừa

bãi bay múa ở trên rừng hoa đầy mùi hương.


Loáng thoáng đâu đó, phảng phất có thanh âm thuần hậu cùng nàng vành tai và tóc mai chạm vào nhau, cười thở dài: “Ngươi thật là một Tiểu

Kiều Kiều!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận