Thứ Nữ Công Lược


” Hầu Gia, ngài uống nhiều đi!” Tuy tắm rửa qua, nhưng mùi rượu vẫn nồng đậm.


Thập Nhất Nương mặc dù bị hắn ôm vào trong ngực, nhưng cảm thấy thực không thoải mái, giãy dụa muốn ngồi xuống.


“Rượu không say mỗi người tự say.” Từ Lệnh Nghi cười, kéo tay nàng.


Thập Nhất Nương liếc qua thấy trong khóe mắt hắn đầy trêu tức, nghĩ

hắn hai lần ba phiên trêu chọc, nên theo hắn, nhưng mặt cũng không khống chế nóng bừng cháy sạch, không khỏi đem mặt chôn trong gối dựa.


Từ Lệnh Nghi thấy nàng xấu hổ đến lỗ tai đỏ bừng, lại mềm mại giống

như ta cần thì ta cứ lấy vậy, cảm giác rất thú vị. Tiến đến bên tai nàng thấp giọng nói chút lời mê sảng, nhưng tay thì một khắc cũng không

ngừng, đem nàng thoát hết chỉ còn tiết y……


Thập Nhất Nương thực không tự nhiên.


Lúc trước khẩn trương nhiều, làm sao chú ý đến, nhưng không có nghĩ

đến Từ Lệnh Nghi hồ nháo như vậy. Giống như lúc còn bé mới đi học trên

đường gặp nam sinh trêu chọc ồn ào nàng, tuy lúc lớn lên biết đó là hành động biểu hiện thưởng thức của nam hài tử, nhưng mà khi ấy cũng cực xấu hổ.


Nàng không khỏi ngẩng đầu trừng mắt liếc nhìn Từ Lệnh Nghi một cái,” Hầu Gia…” Lôi kéo chăn đem che chính mình.


Từ Lệnh Nghi chỉ cảm thấy người trước mắt như ánh bình minh, con mắt

sáng bay nghiêng qua, như con song lăn lăn trên nước mùa xuân, diễm lệ

đến tận cùng, mềm mại đến tận cùng, trong lòng rung động, nguyên bản

trêu đùa động tác trở nên mềm nhẹ, mang theo mấy phân ám muội, nhẹ nhàng cởi tiết y của nàng, lộ ra đầu vai trắng nõn như tuyết đầu mùa cùng

xương quai xanh tinh xảo xinh xắn.


Cảnh đẹp trước mắt làm cho tim hắn như nhảy nhanh thêm mấy nhịp, như muốn thở không được.


” Thập Nhất Nương ……” Hắn hàm hàm hồ hồ kêu và hôn lên đầu vai nàng.


Không biết là nhận ra ý đồ của Từ Lệnh Nghi hay vẫn là do không khí

mát lạnh, Thập Nhất Nương nhẹ nhàng run rẩy một chút, cảm giác có chút

lạnh, thân thể căng cứng.


Không thể lại như vậy!


Phải biết rằng, mặc kệ theo phương diện nào mà nói, nàng đều không

thể cự tuyệt quyền lợi của Từ Lệnh Nghi ở phương diện này. Một khi đã

như vậy, chỉ có cách duy nhất là nghĩ biện pháp giải quyết. Gặp được vấn đề liền lảnh tránh, cũng không phải là nguyên tắc xử sự của nàng. Huống chi mình hiện tại đã là Thập Nhất Nương, nên lấy thân phận Thập Nhất

Nương sống mới được…… May vá nữ hồng, tuyển tuyến làm y phục, trước kia

không phải làm rất tốt sao…… Huống hồ thế giới này nữ hài tử mười ba,

mười bốn tuổi đã gả có nhiều mà, chẳng lẽ mọi người đều giống như nàng

sao.


Nói cho cùng, vẫn là làm Mặc Ngôn nhiều một chút……


Nàng hít một hơi thật sâu, tay cũng không tự giác gắt gao nắm lấy chăn.


Mà đang tâm xe ý ngựa Từ Lệnh Nghi làm sao chú ý tới những thứ đó.



Quấy nhiễu ở chóp mũi hắn mùi hoa hồng như có như không làm cho hắn

phập phồng không yên, dưới bờ môi là da thịt nõn nà tinh tế tỉ mỉ như

ngọc làm cho hắn lưu luyến không rời…… Hắn tham lam theo mùi từ chóp mũi mút vào.


Dùng sức mút vào một lần lại thêm một làm Thập Nhất Nương hơi đau. Nàng theo bản năng đẩy hắn.


Từ Lệnh Nghi giật mình, tỉnh lại.


Đầu vai đã có một đóa hoa diễm lệ nở rộ, như hoa rơi trên tuyết……Nở rộ xinh đẹp nở rộ.


Bất quá là nhẹ nhàng hôn vài cái……


Ý niệm chạy như bay qua đầu hắn, bộ dáng nàng mềm mại ngay sau đó hiện lên ở trong óc hắn.


Giống như đặc biệt mềm mại……


Hắn không khỏi ôm nàng, nhẹ nhàng hôn hai gò má của nàng:” Làm đau

nàng!” Cánh tay lại mạnh mẽ đem nàng gắt gao ôm ở trong lòng ngực.


Từ Lệnh Nghi miệng đầy hơi rượu phà vào mặt nàng, có chút đậm đặc, làm cho nàng cảm giác không thật thoải mái.


Nếu là ngày xưa, nàng cũng nhịn, tùy tiện dỗ dành lừa gạt cho hắn

buông tay. Bất quá, nếu quyết định phải giải quyết vấn đề này, thì giải

thích trở nên phi thường tất yếu.


Nàng suy nghĩ một lát, buông mắt, lẩm bẩm:” Hầu Gia mùi rượu đầy

người…… Thiếp thân cảm thấy khó chịu…” Lại nghĩ Từ Lệnh Nghi tuy rộng

lượng, nhưng chuyện này dù sao cũng là vợ chồng tư mật, cũng không biết

hắn có thể chấp nhận hay không, mắt lại nhìn lướt qua hắn.


Từ Lệnh Nghi ngạc nhiên.


Hắn không nghĩ đến lý do này. Lại thấy nàng không dám cùng chính mình đối mắt, biểu tình có vài phần khiếp ý, giống như tiểu cô nương sợ bị

hắn chỉ trích……


Hắn đột nhiên nghĩ đến Từ Lệnh Khoan—lúc Từ Lệnh Khoan còn nhỏ khi

nhìn thấy hắn cũng là biểu tình như vậy. Sau đó hai huynh đệ đốt đuốc

ngồi nói chuyện thâu đêm nói đến chuyện lúc còn nhỏ, hắn cảm thấy Từ

Lệnh Khoan ở chính mình hai mặt ấp a ấp úng, khó chịu, giống như Tiểu cô nương, cho nên nhìn thấy hắn liền nhíu mày. Từ Lệnh Khoan lại nói là từ nhỏ đã muốn cùng hắn thân cận nhưng mỗi lần thấy hắn cau mày nhìn mình

thì không biết nên làm sao cho tốt bây giờ… Xem ra, Thập Nhất Nương cũng như thế?


Nghĩ muốn thân cận mình, lại sợ mình càn rỡ!


Còn nhớ đến mấy ngày kia ôm nàng ngủ, bộ dáng nàng rất nhu thuận; còn có lần đó trêu đùa nàng, kết quả đem mình hãm vào, bộ dáng nàng thuận

theo……


Từ Lệnh Nghi không khỏi thấp giọng cười rộ lên.


Thập Nhất Nương kinh ngạc ngẩng đầu, liền thấy góc mi hắn cong lên: “Thì ra là vì cái này!”



Đương nhiên không chỉ có cái này.


Có một câu nói một ngụm không thể ăn hết cả bàn ăn.


“Ân!” Nàng hơi gật đầu.


Mà Từ Lệnh Nghi nhìn nàng nhẹ nhàng nhếch môi đỏ mọng lên, đột nhiên dục vọng nổi lên. Cười cúi đầu hôn môi nàng.


Chỉ có người yêu nhau mới hôn môi……


Thập Nhất Nương theo bản năng nghiêng mặt đi, tránh được hắn hôn.


” Thập Nhất Nương ……” Từ Lệnh Nghi kinh ngạc nhìn nàng.


Thập Nhất Nương nhìn thấy không khỏi rên rỉ dưới đáy lòng.


Vừa mới hạ quyết tâm, như thế nào lại……


Nàng đành phải mất bò mới lo làm chuồng.


Bỉu môi đẩy hắn:”Mùi rượu đầy người.”


Từ Lệnh Nghi thấy nàng làm nũng như tiểu hài tử, chút không vui vừa

toát ra giống như gặp được thái dương, băng lạnh lập tức tan thành nước.


“Tốt lắm, tốt lắm.” Hắn hung hăng xoa xoa tóc của nàng, lại mạnh mẽ đem nàng ôm ở trong lòng, “Mau ngủ đi!”


Động tác có chút thô lỗ, lại nhanh chóng dán chạy vào người hắn Thập Nhất Nương có thể cảm giác rõ ràng thân thể hắn biến hóa.


Thật sự cứ như vậy ngủ……


Thập Nhất Nương có mấy phân không tin.


Sau đó cảm giác tay Từ Lệnh Nghi ấm áp rộng rãi không ngừng ở bên

hông mình xoa nắn một phen, thân thể liền dần dần bình tĩnh xuống.


Nàng đột nhiên cảm thấy được trong lòng có chút hoảng hốt.


Nếu không có trí nhớ của Mặc Ngôn kia, nàng cảm thấy hắn là trượng phu tốt đi?


Coi như là có, hắn cũng là tình nhân tốt……


Nghiêng đầu đi.


Mảnh màn trướng cẩm đoạn màu vàng nghệ bên ngoài màu xanh ngọc thêu

ngũ phúc phủng thọ hình đóa hoa trắng muốt do ngọn đèn chiếu lên, giống

như lưu hà lóe ra quang hoa khi mờ khi tỏ.



Thập Nhất Nương cắn cắn môi, xoay người dựa vào lòng Từ Lệnh Nghi, tay lại nhẹ nhàng dừng ở bên hông hắn.


” Hầu Gia”…” Thanh âm thanh thúy của nàng mang theo mấy phân do dự,

đầu ngón tay ám muội xẹt qua lăng đoạn mềm mạ, chậm rãi dừng trên da

thịt cực nóng của hắn.


Tay đột nhiên bị bắt lại.


” Mau ngủ!” Thanh âm tuần hậu mang theo vài phần khàn khàn,” Ngày mai còn dậy sớm!”


Thập Nhất Nương sửng sốt.


Ngay sau đó cảm giác mặt cháy sạch bỏng người.


Thế nhưng bị cự tuyệt……


” Ta uống rượu ……” Hắn thanh âm có chút trầm buồn.


Là bởi vì vừa rồi cự tuyệt sao?


Thập Nhất Nương xấu hổ tức giận không chịu nổi, qua lưng lại.


Từ Lệnh Nghi kinh ngạc.


Lập tức hiểu ra.


Không khỏi thấp giọng cười.


” Ta không nghĩ giống như lần trước vậy nửa đường bị phế……”


Nhẹ nhàng hôn lưng trơn bóng của nàng.


Thập Nhất Nương cứng đờ.


Từ Lệnh Nghi cảm giác được biến hóa của nàng, cười to, thanh âm lộ ra vui sướng không che dấu.


Thật sự là…… Rất mất mặt……


Thập Nhất Nương dùng chăn bưng kín đầu, lại bị Từ Lệnh Nghi mạnh mẽ ôm ra.


“Mặc Ngôn…” Hắn hôn hai gò má nàng, giọng nói lộ ra khoái trá không che dấu, “Nhanh lớn lên!”


Nam dũng tức phụ thật cẩn thận nhìn thoáng qua Thập Nhất Nương đang

ngồi ngay ngắn ở bài trang điểm, lại dùng khóe mắt nhanh chóng liếc mắt

Từ Lệnh Nghi nửa dựa trên giường một cái, đem trâm cài vàng ròng nam

châu cắm ở thái dương, sau đó thấp giọng hỏi: “Phu nhân, ngài xem như

vậy được chứ?”


Thập Nhất Nương đánh giá người trong gương.


Quả nhiên là người dựa vào trang phục phật dựa vào mạ vàng.


Cao cao châu hoàn thúy nhiễu mẫu đơn, thông tụ áo đỏ thẫm thêu hoa

xinh đẹp diễm lệ, phấn nhẹ mỏng, vẽ lông mày tinh xảo, một phen ăn mặc,

so với bình thường liền thêm mấy phần ung dung phú quý.


Nàng cười hướng nam dũng tức phụ hơi gật đầu, từ trong hộp sơ trang


trên bàn trang điểm lấy hai cái hà bao thưởng nàng:” Một cái đưa cho

ngươi, một cái cho Nữu nhi làm tiền mừng tuổi.”


Nam dũng tức phụ vội khom đầu gối hành lễ nói cám ơn, cúi đầu rón ra

rón rén lui xuống, đến tiền sảnh, lúc này mới thở một hơi thật dài.


Hôm nay làm sao vậy.


Phu nhân bình thường cười nhẹ thì mặt lạnh băng, Hầu Gia bình thường

mặt lạnh băng lại cười khẽ …… Còn nằm ở trên giường, nhìn thấy phu nhân

trang đểm ăn mặc…… Cảm giác là lạ.


Nàng đang suy nghĩ, lại nghe có người kêu nàng:” Nam tỷ tỷ, ngươi khi nào thì bắt đầu đến phòng Ngũ thiếu gia làm việc?”


Nam dũng tức phụ ngẩn ra, xoay người thấy Song Ngọc mười tuổi bưng nước ấm đứng ở mái hiên.


Song Ngọc kia liền cười nói:” Đào mama nói Nam tỷ tỷ qua năm liền tới phòng Ngũ thiếu gia làm việc, ta cũng bị phu nhân thưởng cho Ngũ thiếu

gia, về sau cùng Nam tỷ tỷ ở trong một phòng đâu!”


Nam dũng tức phụ ngẩn ra.


Thập Nhất Nương hỏi Nam dũng tức phụ có nguyện ý đến phòng Ngũ thiếu

gia làm việc hay không, nàng trở về thương lượng cùng Nam Dũng, lại bị

Nam Dũng mắng một chút:” Phu nhân hỏi ngươi, đó là cho ngươi thể diện,

thế nhưng ngươi thật sự ngu ngốc trở về thương lượng với ta. Ngươi nghĩ

ngươi là ai a? Còn không nhanh đi khấu đầu tạ ơn phu nhân.”


Nàng lúc ấy liền hoảng:” Ta không phải sợ mình làm không tốt sao? Ngũ thiếu gia xuất thân cũng không phải chân chính gì, lại dưỡng đến ba

tuổi mới hồi phủ. Từ trên xuống dưới bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm,

quản nghiêm sợ Ngũ thiếu gia sinh oán, mặc kệ lại không đúng quy củ thực có lỗi với phu nhân dặn dò. Nào dám tiếp tay này!”


“Ngu xuẩn. Còn tại nơi này nói bậy.” Nam Dũng nghe nổi giận lôi

đình.”Vậy ngươi liền dám bác phu nhân hả?” Một bên mắng, một bên thôi

kéo nàng ra cửa, thế nhưng cùng nàng đi thỉnh tội Thập Nhất Nương.


May mắn Triệu quản sự gia ở cách vách kéo Nam Dũng lại: “Ngươi đây là làm cái gì? Phu nhân chính là thích tức phụ ngươi thành thật biết bổn

phận. Ngươi bớt ở trong này xáo trộn. Cho tức phụ ngươi đi chỗ Hổ Phách

cô nương trả lời một tiếng không phải thành sao.”


Triệu quản sự ở phủ có thể diện, lời tức phụ hắn nói Nam Dũng không dám không nghe, thúc giục tức phụ mình nhanh đi đáp lời.


Nam Vĩnh nương tử không dám chậm, vội đi chỗ Hổ Phách đáp lời.


Không nghĩ tới mới qua vài ngày, mọi người lại biết hết.


Nàng hướng tới Song Ngọc cười cười:” Muốn nghe ý tứ phu nhân.” Sau đó chuyển đề tài,” Ngươi đây là mang nước cho ai? Cẩn thận nguội lạnh?”


“Không quan trọng, đây là bưng nước cho Lục Vân tỷ tỷ.” Song Ngọc

cười nói,” Hôm nay nhóm của Hổ Phách tỷ tỷ phải theo phu nhân đi ngõ

Cung Huyền thăm thân thích. Hồng Tú tỷ tỷ làm việc, Lục Vân tỷ tỷ nghỉ

ngơi.”


“Vậy cũng đừng để cho nước lạnh.” Nam Vĩnh nương tử cười nói dặn dò nàng vài câu, đều tự tan.


Mà trong phòng Thập Nhất Nương lại hướng tới Từ Lệnh Nghi sẳng

giọng:” Hầu Gia còn không chuẩn bị rời giường sao? Đi ngõ Cung Huyền sẽ

muộn.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận