Thứ Nữ Công Lược


Thập Nhất Nương cẩn thận đem ngọc bội móc vào sừng tê giác trên đai

lưng, sau đó đứng dậy đến đánh giá quan phục trữ ti đỏ thẫm của Từ Lệnh

Nghi một lát, cười nói: “Tốt lắm!”


Từ Lệnh Nghi gật đầu:” Ta vào triều đây!”


“Hầu Gia đi đường cẩn thận.” Thập Nhất Nương giúp Từ Lệnh Nghi phủ thêm áo choàng, tiễn hắn đến cửa.


Từ Lệnh Nghi “Ừ” một tiếng, được Chiếu Ảnh hầu hạ ra cửa.


Nhìn đèn lồng lớn màu đỏ càng lúc càng xa, Thập Nhất Nương đứng một hồi mới vào nhà.


Nhóm tiểu nha hoàn đang rón ra rón rén thu thập bàn cơm, Hổ Phách liền hầu hạ nàng tiến vào nội thất.


” Phu nhân muốn ngủ lại hay không.”


” Không!” Nàng mấy ngày nay bận rộn với bình phong,” Ta thêu hoa đi! Giữa trưa ngủ một giấc là được.”


Hổ Phách trả lời đem khung thêu của nàng chuyển đến kháng, ngồi xuống giúp nàng chia tơ tuyến, rồi cùng nàng trò chuyện.


“Hai ngày trước nhà Lưu Nguyên Thụy đến gặp ta. Ta thấy ngài bận bộn, nên không có lên tiếng báo.”


“Chính là vì hôn sự của Đại Hiển?” Thập Nhất Nương tay cũng không ngừng, thản nhiên hỏi nàng,” Nhà Vạn Nghĩa Tông không chịu?”


“Không phải.” Hổ Phách cười nói,”Nhà Vạn Nghĩa Tông kia còn tưởng

rằng ngài muốn xử trí tỳ nữ không nghe lời, cho nên không dám đáp ứng.

Sau lại nghe nói là người bên cạnh ngài, đến tuổi muốn thả ra ngoài,

nhất thời vui mừng, lập tức đáp ứng. Nhờ nhà Lưu Nguyên Thụy nói giúp

hôn sự này. Ta thấy nàng như vậy, còn cố ý kéo dài. Cho bọn họ gấp quýnh lên.”


Thập Nhất Nương không khỏi bật cười:” Ngươi a!”


Hổ Phách che miệng cười:” Nhà Lưu Nguyên Thụy vẫn muốn tới báo tin cho ngài, ngài xem ngài khi nào thì có thời gian gặp nàng?


Thập Nhất Nương trầm ngâm nói:” Liền ngày mai đi! Đông Thanh năm nay

ước chừng hai mươi. Nếu có thể ở trước quá năm định xuống, đầu xuân sang năm liền đem chuyện này làm. Cũng miễn cho nàng bị nhốt ở trong phòng

như vậy, đến cửa đều không thể đi ra.”


Hổ Phách lập tức cười hì hì ứng.


Vừa lúc Đông Thanh tiến vào, Hổ Phách không khỏi nhìn nàng cười.


Đông Thanh nghi ngờ:” Làm sao vậy?”


Chữ bát giữa lông mày suýt nữa đã nhếch lên, lại sợ Đông Thanh thẹn


thùng, Thập Nhất Nương vội nói:” Không có việc gì, không có việc gì.”

Lại hỏi nàng,” Ta bảo ngươi thêu khăn tay ngươi đã thêu xong?” Bình

thường tú hồng đều là thêu chút chim chóc hoa lá phức tạp, mới bắt đầu

nhiều người sợ khó, nàng liền vẽ mấy hình hoa cỏ rất đơn giản dùng để

hấp dẫn Tuệ tỷ nhi, bởi vì không có thời gian, cho nên bảo Đông Thanh

giúp đỡ thêu.


Đông Thanh vội lấy khung thêu khăn đưa cho Thập Nhất Nương xem.


Thêu cũng không tệ lắm!


Thập Nhất Nương cười đem khăn tay nhận lấy.


Nam Vĩnh nương tử lại đây.


“Ngươi búi cho ta búi tóc cao kế đi!” Nàng ngày thường đều tùy ý vãn

búi tóc toản nhân,” Hai ngày nay trong nhà bận rộn, Nhị tẩu chưa có rời

thành. Hôm nay ăn điểm tâm liền về Tây Sơn, lát nữa ta phải đi tiễn

nàng.”


Nam Vĩnh nương tử cười ứng”Vâng”, hầu hạ Thập Nhất Nương đến bàn

trang điểm ngồi xuống chải đầu, Thập Nhất Nương thay đổi bộ tiểu áo màu

phấn, tống quần màu lam xanh biếc, đi đến chỗ thái phu nhân.


Hòm xiểng Nhị phu nhân đều đã muốn thu thập xong, đang cùng thái phu nhân nói lời tạm biệt.


Thập Nhất Nương vấn an thái phu nhân xong, liền cùng Nhị phu nhân

hành lễ, Tam phu nhân đã tới cùng Ngũ phu nhân một trước một sau tiến

vào. Mọi người liền ngươi một câu ta một câu dặn dò Nhị phu nhân, muốn

nàng chú ý an toàn trên đường, muốn nàng có việc gì thì sai người báo

một tiếng cho nhà…… Thẳng đến giờ tỵ mới đem Nhị phu nhân đưa ra cửa.


Mấy ngày nay Nhị phu nhân vẫn ở cùng thái phu nhân, một khi rời đi,

không khỏi có mấy phân buồn bả, cũng may Từ Tự Cần, Từ Tự Dụ cùng Từ Tự

Kiệm đều không cần đi học, mỗi ngày ở trong phòng thái phu nhân cười đùa huyên náo, Thập Nhất Nương lại mang Trinh tỷ nhi đến chỗ thái phu nhân

nơi đó làm thêu thùa may vá, trong phòng thập phần náo nhiệt, thái phu

nhân tâm tình rất nhanh tốt lên. Nhìn thấy bầu trời trong xanh, còn cố ý cho Đỗ mama mời Ngũ gia cùng Ngũ phu nhân lại đây đánh bài lá.


Ngũ gia cười nói liên tục, chọc mọi người cười suốt.


Có gã sai vặt chạy vào tìm hắn:”…… Nói là người quen cũ của gia ở

Thúy khánh lâu cùng Liễu Huệ Phương hát xướng (Cổn lâu), hắn từng kéo hồ cầm cho gia.”


Ngũ gia nghe sắc mặt đại biến, nói:” Hắn tới làm gì?” Lại vội vả đứng dậy,” Ta đi nhìn xem!”



Ngũ phu nhân nhìn thấy có chút đăm chiêu.


Thái phu nhân sắc mặt lại trầm xuống:” Ngươi đứng lại cho ta!”


Ngũ gia nghe cước bộ kiềm hãm, khuôn mặt có vẻ có chút tái nhợt.


“Mắt thấy sắp quá năm.” Ánh mắt Thái phu nhân mang theo lạnh lùng,”

Những người này tìm đến ngươi thì có chuyện gì tốt.” Sau đó phân phó Đỗ

mama,” Đi lấy hai mươi lượng bạc.” Sau đó đối gã sai vặt kia nói,” Ngươi đi nói cùng người nọ, Ngũ gia có khách, không tiện ra nghênh đón. Hai

mươi lượng bạc này coi như là Ngũ gia mời hắn uống rượu.”


Gã sai vặt tiếp bạc, trả lời rồi đi.


Ngũ gia đã có chút đứng ngồi không yên:” Nương, ta vẫn là đi xem đi?”


” Như thế nào?” Ánh mắt Thái phu nhân lợi hại nhìn Ngũ gia,” Cảm thấy ta cho ít?”


” Không phải, không phải.” Ngũ gia vội nói,” Ta sợ hắn ầm ĩ……”


“Làm phản rồi!” Mặt Thái phu nhân giận dữ,” Hắn dựa vào cái gì mà ầm ĩ? Chớ không phải là ngươi có việc gì gạt ta?”


“Không có, không có.” Ngũ gia đáy mắt hiện lên một tia sợ hãi.


“Nương,” Ngũ phu nhân đột nhiên cười nói,” Ngũ gia luôn luôn khoan

dung với người ngoài, cứ như vậy mà lấy tiền đuổi khéo, có lẽ sợ làm

người ta cảm thấy gia khêu ngạo nên có chút bất an thôi!”


Ngũ gia nghe xong vội gật đầu:” Đúng vậy, đúng vậy. Ta luôn luôn đối đãi với hắn như thân huynh đệ ……”


Thái phu nhân vừa nghe, một tiếng “Bốp” vỗ ở trên bàn kháng: “Đối đãi bọn hắn như thân huynh đệ?”


Ở trong phòng mấy đứa nhỏ vui đùa ầm ĩ thấy tình thế không đúng, đều nhao nhao im lặng nín thở đứng ở một bên.


“Ngũ gia chính là người không biết nói chuyện như vậy.” Ngũ phu nhân

cười kéo ống tay áo thái phu nhân,” Ngài đừng cùng hắn chấp nhặt.” Lại

kêu Ngũ gia,” Còn không mau xin lỗi với nương!”


Ngũ gia giật mình một cái phản ứng lại, tiến lên xin lỗi thái phu nhân.


Nhìn vẻ mặt đứa con uể oải, tâm tình tốt của thái phu nhân hoàn toàn không còn.


Nàng quăng bài lá:” Thời điểm không còn sớm, các ngươi sớm về hậu hoa viên một chút đi! Miễn cho trời chiều đường trơn trượt.” Ngũ phu nhân

nghe xong đã xuống kháng mang hài, cùng thái phu nhân nói vài câu, cùng


Ngũ gia trở về hậu hoa viên.


Trên đường, Ngũ phu nhân hỏi Ngũ gia:” Ngài có cái gì không thể cùng

nương nói, cùng ta nói cũng giống nhau. Vợ chồng chúng ta đồng tâm, mới

có thể nghĩ ra biện pháp!”


Ngũ gia một lúc lâu sau cũng không nói gì, mày lại níu gắt gao.


Trở về phòng, Ngũ gia nằm ở Lâm Song đại kháng, bộ dáng rất là không thú vị.


Ngũ phu nhân tự mình bưng trà nóng qua:” Gia, đến uống chén trà.”


” Không muốn uống!” Ngũ gia buồn buồn.


Ngũ phu nhân cũng không miễn cưỡng, bồi ở một bên làm thêu thùa may vá.


Ngũ gia vẫn lăn qua lộn lại bất an.


Đến lúc ăn cơm, hắn bới mấy ngụm ăn qua loa liền đứng dậy muốn đi tìm Từ Lệnh Nghi: “…… Ta cuối cùng cũng không thể mỗi ngày ở nhà ngốc như

vậy đi?”


Ngũ phu nhân cười tặng hắn ra cửa:” Đợi lát nữa muốn ta đi tìm ngài hay không? Miễn cho Hầu Gia mắng ngài không ngừng!”


Ngũ gia cúi đầu, kéo tay Ngũ phu nhân:” Đan Dương……” bộ dáng rất là cảm kích.


Ngũ phu nhân che tay áo mà cười:” Ta cùng Ngũ gia là vợ chồng, ta không giúp đỡ Ngũ gia, còn có ai có thể giúp đỡ Ngũ gia.”


Ngũ gia gật đầu, thúc giục nàng:” Ngươi mau trở về thôi! Bên ngoài lạnh lẽo!”


“Ngài trên đường cẩn thận một chút!” Ngũ phu nhân gật đầu, vẫn đứng ở cửa nhìn Ngũ gia đi xa.


Ngũ phu nhân cười hướng hắn phất tay, thẳng đến nhìn không thấy thân ảnh trượng phu, lúc này mới trở về sân.


Thạch mama lập tức tiến lên đỡ Ngũ phu nhân


” Như thế nào? Tra rõ ràng!”


“Tra rõ ràng!” Thạch mama thấp giọng nói,” Người kia chính là Liễu

Huệ Phương, xuất thân lê viên thế gia. Hai cái thúc thúc, một cái đường

huynh cũng đều là đào kép nổi tiếng Yến Kinh.


Bất quá người này phẩm chất không tốt, thích uống rượu, ba năm trước

đây uống nhiều đem giọng hát làm hỏng, từ đó về sau rốt cuộc cũng không

thể lên sân khấu xướng diễn.”


Ngũ phu nhân nghe cau mày: “Vậy Ngũ gia sợ cái gì?”


“Nghe ý tứ hắn nói, Ngũ gia ra tay hào phóng lại có mặt mũi……” Thạch

mama chậm rãi nói,” Nghĩ đến chỗ người khác đều cầu không được, đành

phải đến cầu Ngũ gia.”


” Liền đơn giản như vậy……” Ngũ phu nhân không tin, lại không hướng hướng chỗ xấu suy nghĩ.



Thạch mama làm sao không rõ, nói: “Gia cũng không phải là người như

vậy. Bằng không Trường sinh ban làm gì đem Tiểu Hải Đường đưa cho Tam

thiếu gia Trung Sơn Hầu phủ…… Huống chi ta xem bộ dáng hiện tại của Liễu Huệ Phương, mặt mọc đầy râu, vừa béo vừa mập, làm sao còn thấy nửa điểm phong thái năm đó……”


“Ngươi biết cái gì!” Ngũ phu nhân lo lắng nói,” Nếu Liễu Huệ Phương

kia biến thành bộ dáng này mà còn khiến cho gia nhớ thương, thì càng

khiến cho người lo lắng hơn việc nhận Tiểu hải đường!”


Chỉ cần không để ở trong lòng, Ngũ phu nhân đối với việc trượng phu gặp chợ diễn trò căn bản không quan tâm.


“Vậy, ta lại đi hỏi thăm……”


Ngũ phu nhân gật đầu.


Bên kia Từ Lệnh Nghi đang cùng Thập Nhất Nương nói chuyện:”…… Ta nói

có bệnh thấp khớp, năm nay thời tiết lại lạnh hơn so với mọi năm, thật

sự là đau lợi hại, nghĩ muốn từ chức Ngũ quân đề đốc phủ.”


” Hoàng Thượng nói như thế nào?” Thập Nhất Nương khẩn trương hỏi han.


” Hoàng Thượng không đồng ý.” Từ Lệnh Nghi cười khổ,” Còn hỏi ta có phải là vì chuyện Ngũ hoàng tử hay không?”


“Vậy ngài nói như thế nào?”


” Ta cùng hắn nói chuyện trong nhà.” Từ Lệnh Nghi nói,” Đặc biệt nói

đến Truân ca. Từ nhỏ có đủ chứng bệnh, mấy năm trước đi đánh giặc bên

ngoài, sau lại bận rộn chuyện triều chính, bị nương cùng Nguyên Nương

chiều chuộng cực kỳ. Hắn hiện tại mỗi ngày chỉ biết đi theo tỷ tỷ chơi

vặn dây thừng, ném bao cát. Tuy không trông cậy hắn văn võ toàn tài,

nhưng cũng không thể bị dưỡng thành hoàn khố công tử. Thừa dịp hắn tuổi

còn nhỏ, ta nghĩ dùng nhiều tinh lực một chút dạy dỗ hắn cho tốt, miễn

cho đánh mất mặt Từ gia!” Hắn giọng điệu rất là bất đắc dĩ, thấy ra,

cũng không hoàn toàn là vì từ quan cho nên lấy chuyện Truân ca nói. ”

Hoàng Thượng nghe ánh mắt đỏ lên. Nói, vốn nghĩ muốn Truân ca lớn một

chút cho hắn tiến cung theo Ngũ hoàng tử đọc ……” Nói tới đây, giọng điệu hắn dừng một chút,” Hỏi bệnh thấp khớp của ta. Ta nói vài vị ngự y

trong ngự y viện đều xem qua vài lần, cũng tìm phương thuốc dân gian,

nhưng hiện tại ngày càng nghiêm trọng. Sau đó cùng Hoàng Thượng nói đến

chuyện tây bắc. Nói tây bắc hiện tại tuy thanh bình, nhưng năm năm, mười năm sau, không chừng sẽ lại có chiến loạn, cho Hoàng Thượng thừa cơ hội này, đem thị vệ, võ tướng tín nhiệm điều đi qua, cho bọn họ học hỏi

kinh nghiệm. Lúc này bọn họ ở bên người hoàng thượng nhiều năm, trung

thành tài giỏi. Thứ hai Hoàng Thượng thưởng cho người cũ chút tiền đồ,

người mới nhìn thấy, tự nhiên biết nên làm như thế nào; thứ ba là miễn

cho tây bắc không người nối nghiệp. Lại nhân cơ hội đem chuyện muốn cho

Tam ca ra làm quan nói cho Hoàng Thượng. Nói như vậy, coi như là phân

gia có thể diện……” Giọng điệu thực thương cảm.


Từ Lệnh Nghi, hoàn toàn, triệt để buông quyền lực trong tay!


Thập Nhất Nương ngạc nhiên, tiện đà trầm mặc.


Sau một lúc lâu mới nói:” Hoàng Thượng đồng ý sao?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận