Thú Nhân Chi Hàm Công Đích Xuân Thiên


Tô Sách còn chưa kịp phản ứng liền phát hiện chính mình đã lơ lửng giữa

không trung, đợi đến lúc phản ứng kịp thì cậu không biết nên dùng ngôn

từ gì để biểu đạt cảm giác của mình lúc này.


Bị một nam nhân ẵm kiểu công chúa… Tô Sách quỷ dị mà cứng đờ người.


Cho tới bây giờ không ai dám đối với cậu như vậy.


Nhất là lúc bị ôm trong lòng ngực một nam nhân lại phát hiện người ta không

chút cố sức đã có thể ôm trọn mình vào lòng, Tô Sách cảm thấy tự tôn đàn ông của mình đã bị đả kích nghiêm trọng.


Trong công ty của học

trưởng, bởi vì cậu yêu cầu rất nghiêm ngặt nên phần lớn viên chức còn

không dám nhìn thẳng vào cậu, hiện giờ lại bị nam nhân sư tử này làm vậy trước mặt mọi người!


Mà cố tình Tô Sách hiện giờ quả thực hành động không tiện…


Rốt cuộc nên tức giận hay phải cám ơn đây? Tô Sách thở dài.


Quên đi, tiếp xúc với Thản Đồ mấy ngày qua, chính mình không phải đã sớm

nhìn ra hành động của người này vĩnh viễn luôn đi trước đầu óc sao?


Mà Thản Đồ cũng không biết người trong lòng nghĩ nhiều như vậy, lại càng

không biết những hành vi khinh suất của mình trước kia không hề làm

người này tức giận, nhưng hành vi mình tràn ngập ý tứ muốn bù đắp lại có tác dụng ngược.


May mắn là tốc độ Thản Đồ khá nhanh, lúc Tô Sách vừa làm tốt quyết định thì đã chạy tới mục tiêu—— chỗ ở của tộc trưởng.


Đây là một căn lều rất lớn, không biết dùng da lông dã thú gì tạo thành, nó làm người ta có cảm giác rất dày nặng, giống như cho dùng dùng hết sức

đánh lên nó cũng không thể tạo ra chút tổn hại nào.


Cho dù Tô

Sách không nhìn rõ thì cậu cũng ngửi được căn lều này phát ra hương vị

rất nguy hiểm… giống như có một con mãnh thú ngủ đông bên trong, mà thứ

trước mắt cũng không phải lều mà là một vật thể có sinh mạng. Làm Tô

Sách kìm lòng không đậu bị chấn động thật sâu.


Thản Đồ thả Tô

Sách xuống, nhìn thấy cậu vẫn còn ngẩn người thì không khỏi giữ chặt tay cậu, nhắc nhở nói: “A Sách, chúng ta vào trong gặp tộc trưởng đi.”


Tô Sách lấy lại tinh thần, gật đầu: “…nga.” Cậu đã quăng hết mọi chuyện khi nãy ra sau đầu.


Bên trong lều rất lớn, Tô Sách vừa vén tấm mành thì chợt nghe thấy âm thanh ngọn lửa ‘lách tách’ bên trong. Trong lều thực ấm áp, làm Tô Sách trên

người chỉ quấn một cái khăn tắm cũng cảm thấy có chút nóng.


Sau đó, cậu nghe thấy một âm thanh vang dội: “Thản Đồ? Tiểu tử ngươi sao lại tới đây?”


Sau đó là tiếng bước chân tới gần, một luồng sức mạnh cường đại mạnh mẽ ập tới, lúc sắp tới chỗ Tô Sách thì dừng lại.

Sau đó là tiếng bước chân tới gần, một luồng sức mạnh cường đại mạnh mẽ ập tới, lúc sắp tới chỗ Tô Sách thì dừng lại.


Âm thanh kia trở nên có chút nghi hoặc: “Thản Đồ, giống cái này là…


Thản Đồ nói: “Tộc trưởng, cậu ta gọi là Tô Sách, là đứa nhỏ của ‘dân du cư’, đã mất phụ mẫu. Ta vô tình gặp được A Sách trên đường, A Sách đồng ý

gia nhập bộ lạc chúng ta.”


Vị tộc trưởng kia cười to nói: “Đây

chính là chuyện tốt a! Bộ lạc chúng ta luôn hoan nghênh bất cứ thú nhân

nào gia nhập!” Sau đó có chút trêu chọc: “Nhất là giống cái yêu quý của

giống đực.”


Trong lòng Tô Sách chấn động.


Theo ý tứ hai người đang nói chuyện… ‘giống cái’ này là chỉ cậu sao?


Còn có thú nhân.


Thản Đồ có hai hình thái người cùng sư tử, không phải chính là ‘thú nhân’

sao? Mà bị xưng là ‘giống đực’ cùng ‘giống cái’ thì… không thể không

nói, ba danh từ này làm cậu có cảm giác thực vi diệu.


Vẻ mặt Tô

Sách luôn có loại cảm xúc nghiêm túc, ít biểu cảm, này cũng là thói quen nhiều năm hình thành, nên hiện tại cậu cũng không có biểu hiện luống

cuống, chỉ im lặng suy tính trong lòng.


Tô Sách còn đang suy nghĩ thì đột nhiên cậu cảm thấy một thân thể ấm áp bước tới trước mặt, hơi

thở xa lạ làm cậu vô thức lui ra sau từng bước.


Lúc này, Tô Sách mới nghe thú nhân giống đực quen thuộc nói: “Tộc trưởng, vẫn là để ta làm đi.”


Làm… làm cái gì? Tô Sách vừa mới chìm vào trầm tư, tựa hồ đã bỏ lỡ một đoạn đối thoại.


Sự tình là thế này—— ngay lúc Tô Sách ngẩn người, Thản Đồ cùng tộc trưởng Tát Tháp đã tiến hành một cuộc trao đổi.


Tát Tháp so với Thản Đồ thấp hơn một chút, nhưng cơ thể đồng dạng rất cường tráng, có mái tóc đỏ rực, mà hình thú của hắn cũng là một con hổ đỏ.


Giống đực tráng niên đã ngồi trên vị trí tộc trưởng ba trăm năm, hắn kì thực

có ý nghĩ phi thường khôn khéo để bảo vệ tộc nhân của mình.


Lúc Thản Đồ tiến vào lều, hắn đã thấy giống cái Thản Đồ dắt theo.


Giống cái này so với giống cái bình thường lại càng trắng trẻo hơn, nhưng

thoạt nhìn lại càng yếu ớt hơn… Mặc dù vẻ mặt của giống cái thoạt nhìn

rất kiên cường.


Còn có, hắn cũng không phải người sơ ý như Thản

Còn có, hắn cũng không phải người sơ ý như Thản

Đồ, liếc mắt một cái đã nhìn ra ánh mắt giống cái này có chút vấn đề——

không có thần thái, hơn nữa có đặc biệt có chút mông lung… Tư thái không hề phòng vệ nhưng lại hàm chứa chút cảnh giác, làm giống đực rất muốn

bảo hộ.


Bất quá, đối với Tát Tháp đã có giống cái bầu bạn hơn hai trăm năm mà nói, hắn chỉ cảm thấy ánh mắt Thản Đồ không tồi mà thôi.


Đương nhiên, trước đó, hắn phải giúp tiểu tử Thản Đồ này một tay.


Mà Thản Đồ, quả nhiên không cô phụ kì vọng của Tát Tháp, sau khi nói

chuyện giống cái sẽ ở lại bộ lạc thì lập tức đưa ra nguyện vọng muốn tới ‘cấm địa’ hái ‘bách mộc thảo’.


Tát Tháp nghe vậy thì bật cười:

“Cấm địa bình thường nếu không có mười mấy giống đực đi chung thì không

thể vào, cho dù ngươi là giống đực cực mạnh trong bộ lạc cũng không

được.”


Thản Đồ cũng đột nhiên nhớ ra chuyện này, có chút thất

vọng, nhưng quy củ của bộ lạc vốn là vậy, y chỉ có thể tuân theo… Vì thế y lập tức xoay người: “Tộc trưởng giúp ta chiếu cố A Sách, ta đi tìm

người hỗ trợ!”


Tát Tháp vội vàng giữ chặt cổ áo phía sau của Thản Đồ, quát lớn bảo y ngừng lại: “Thản Đồ, sao ngươi lại nôn nóng như vậy!”


Thản Đồ vẫn cố giãy dụa đi tới vài bước: “Không vội không được, ta không thể cứ để A Sách sống như vậy!”


Tát Tháp biết giống đực nóng lòng muốn lấy lòng giống cái căn bản không

chịu nói đạo lý, cho dù là Thản Đồ cũng không ngoại lệ… Tát Tháp nặng nề thở dài: “Chỗ của ta có.” Hắn chỉ có thể vội vàng nói.


Ngay sau đó, hắn chỉ cảm thấy Thản Đồ lách tới trước mặt mình, vẻ mặt nôn nóng: “Tộc trưởng! Là thật sao? Mau cho ta!”


Tát Tháp lắc đầu, đi tới giá gỗ bên cạnh, sờ sờ trong một cái túi da, sau

đó lấy ra một ống trúc lớn cỡ ngón trỏ, một đầu có nút đậy, bề ngoài

xanh mướt rất dễ nhìn.


Thản Đồ nhìn Tát Tháp, chợt nghe Tát Tháp

nói: “Đây là dược do Tạp Mạch Nhĩ làm, yên tâm đi, so với trực tiếp dùng bách mộc thảo còn hiệu quả hơn.” Nói xong, hắn bước tới trước mặt Tô

Sách, sau đó nhìn thấy người trước mặt lui về sau vài bước.


Nghe

vậy, Thản Đồ đương nhiên rất cao hứng, liền thấy Tát Tháp muốn trị liệu

cho Tô Sách, nhưng Tô Sách phòng bị Tát Tháp lại càng làm y vui sướng,

hơn nữa, lúc y tiếp cận, Tô Sách không có chút lảng tránh nào a.


Vì thế Thản Đồ tiếp nhận ống trúc nhỏ trong tay Thản Đồ, nói: “Tộc trưởng, vẫn là để ta làm đi.”


—— đây là chuyện phát sinh lúc Tô Sách ngẩn người.


Tô Sách ngẩng đầu ‘nhìn’ về phía Thản Đồ, mơ mơ hồ hồ có thể nhìn thấy đối phương đang cười, tựa hồ đang rất vui vẻ, Tô Sách có chút khó hiểu,

nhưng lập tức cậu nghe thấy Thản Đồ nói với mình: “A Sách, đây là bí

dược trong tộc chúng ta, có thể chữa khỏi mắt của ngươi.”


Tô Sách trầm mặc.


Lúc này Thản Đồ có chút vội vàng nói tiếp: “Yên tâm đi A Sách, dược này

theo bộ tộc chúng ta từ mấy vạn năm trước lưu truyền lại, rất nhiều tộc

nhân đã thử qua, tuyệt đối hữu hiệu! Những bộ lạc khác cũng không có!”


Mấy vạn năm…


Lúc nghe thấy câu này, trong lòng Tô Sách lại một lần nữa chấn động.


Người địa cầu có văn minh bất quá chỉ có mấy ngàn năm mà thôi, mà thời điểm

này căn bản không có ai có khả năng thành lập một khu thí nghiệp lớn thế này. Trừ phi có thần linh thật sự tồn tại, hoặc nơi này còn lưu lại nền văn minh tiền sử, cũng có một khả năng mà Tô Sách không muốn thừa nhận

nhất…


Có lẽ, nơi này căn bản không phải địa cầu.


Vô luận

là loại nào, cậu đều phải ổn định mới có thể chậm rãi suy nghĩ—— phải

tìm kiếm càng nhiều tư liệu có thể suy luận mới được.


Mà trước

mắt, thú nhân đối diện nói với cậu, có một loại dược có thể chữa khỏi

bệnh cận thị nặng của mình? Nếu là thật, như vậy không thể nghi ngờ, cậu sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.


Vì thế Tô Sách thản nhiên gật đầu: “Hảo.” Ngẫm lại một chút rồi nói thêm: “Cám ơn.”


Thản Đồ cao hứng bảo Tô Sách ngẩng đầu mở mắt, hưng phấn đến mức tay chân

rối bời, mà Tát Tháp ở bên cạnh nhìn cảnh tượng này lại cảm thấy tính

cách giống cái này thật sự rất lạnh nhạt… Nói không chừng, con đường của Thản Đồ còn rất dài.


Tô Sách lựa chọn tin tưởng dược này, cho dù tỉ lệ làm thị lực cậu chuyển biến tốt đẹp chỉ có một phần vạn—— ít

nhất, mặ kệ thế nào, so với tình huống không nhìn rõ thứ gì hiện tại

cũng tốt hơn, không phải sao? Vì thế cậu thực ngoan ngoãn nâng mặt lên,

cố mở to mắt.


Sau đó, Tô Sách cảm thấy có loại chất lỏng mát rượu chảy vào hai mắt mình, cảm giác thoải mái giống như được mát xa dần dần lan tỏa trong ánh mắt… Ngay sau đó, cảm đang đau đớn rất nhỏ bắt đầu

nhanh chóng lan tỏa.


Tô Sách không thể khống chế chảy nước mắt,

tiếp đó cậu trừng to mắt, phát hiện sau khi nước mắt chảy ra, tầm mắt

cũng dần dần trở nên rõ ràng hơn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận