Thú Nhân Chi Hàm Công Đích Xuân Thiên


Thấm thoát, Dương Hàn tới thế giới này đã được ba năm. Năm thứ nhất anh bận

rộn theo Tô Sách học tập ngôn ngữ thú nhân cùng làm vú em cho đám nhỏ

của Tô Sách, năm thứ hai anh đắm chìm trong mớ rối rắm chờ đợi A Nhĩ Sâm thông báo hay tự mình thông báo, rốt cuộc vào cuối năm thứ hai cũng

thuận lợi cùng A Nhĩ Sâm lăn lên giường, hơn nữa còn cùng đối phương

tiến vào phần mộ hôn nhân.


Mà năm thứ ba, Dương Hàn đã hoàn toàn

thuần thục ngôn ngữ thú nhân, đối với cuộc sống của thú nhân ‘giống cái’ cũng đã hoàn toàn quen thuộc.


Thuận tiện nói luôn, Dương Hàn, A

Nhĩ Sâm cùng một nhà Thản Đồ, Tô Sách cùng ba đứa nhóc vẫn duy trì quan

hệ thân thiết—— điểm này có thể thấy thông qua chuyện mỗi ngày hai nhà

đều ăn cơm trò chuyện cùng một chỗ. Hơn nữa, trong nhà có hai giống đực

càng làm sinh hoạt dễ dàng hơn.


Cứ vậy, hiện giờ cơ bản thì buổi

sáng Thản Đồ cùng A Nhĩ Sâm sẽ ra ngoài săn thú, Tô Sách cùng Dương Hàn

trông đám nhỏ, buổi trưa thì sẽ do Thản Đồ hoặc A Nhĩ Sâm trông, người

còn lại sẽ đi theo bảo hộ Dương Hàn cùng Tô Sách tới mảnh ruộng bọn họ

trồng trọt.


Ngày nọ, vừa lúc là ngày xới đất gieo hạt, lượng công việc khá lớn. Tô Sách cùng Dương Hàn dùng dụng cụ bằng gỗ chỉnh lý lại

mảnh ruộng của mình—— đứng bên cạnh là Thản Đồ, tuy y rất muốn hỗ trợ

nhưng lại bị ánh mắt Tô Sách chặn lại.


Theo lời Dương Hàn nói,

anh cùng Tô Sách vốn là đàn ông chính cống, ngay cả chút việc cỏn con

này cũng không làm, mỗi ngày chỉ ở nhà trông đứa nhỏ thì không phải thực sự biến thành phụ nữ rồi sao! Tuy, hai bọn họ thật sự rất yêu một nửa

kia của mình, bọn họ cũng tôn trọng tập tục cùng phương thức kết bầu bạn ở đây nhưng cũng không phải bọn họ thực sự xem mình là đối tượng cần

‘che chở’.


Tô Sách đối với việc này biểu thị không sao cả—— cậu

trước nay rất dễ dàng thích ứng hoàn cảnh, đối với hành vi cẩn thận ‘che chở’ không có gì bất mãn.


Bất quá, cậu cũng thực vui vẻ được

giãn gân giãn cốt trong mảnh ruộng. Hơn nữa học trưởng chính là huynh

trưởng, cho dù có chút không được tự nhiên cũng là chuyện đương nhiên.

Tô Sách thực tôn trọng quyết định của anh.


Vì thế hai người liền đội nắng, chảy đầy mồ hôi tiếp tục làm ruộng.


Kì thật cuộc sống mỗi ngày của bọn họ đều như thế, nhưng cố tình hôm nay… có chút bi kịch.


Thật ra cũng không phải vì chuyện gì khác, mà chính là Dương Hàn đột nhiên té xỉu.


Tô Sách trong nháy mắt sửng sốt một chút.


Trong mắt cậu, vị học trưởng này trước nay luôn đầy ‘sức sống’, so với cậu

thì có thể nói là ‘khỏe như trâu’ a! Thế nhưng hôm nay không biết đã xảy ra chuyện gì, học trưởng thế nhưng lại ngất xỉu… làm cho cậu không

khỏi, nhất thời không thể phản ứng.


Mà chờ đến lúc cậu phản ứng

thì Dương Hàn đã ngã xuống đất—— đáng ăn mừng chính là phần đất này mới

được xới, rất tơi xốp. Cho dù ngã cũng không sao đi.


Ngay sau đó, Tô Sách gọi giống đực cao lớn đứng ngoài bờ ruộng tới: “Thản Đồ! Mau tới giúp một tay!”


Thản Đồ đáp ứng, lập tức nhảy xuống, sau đó vì chuyện xử lý học trưởng mà có chút khó xử—— phải biết đây là giống cái đã có bầu bạn! Y không thể làm ra chuyện gì để A Nhĩ Sâm phải quyết đấu với mình…


Tô Sách cấp bách nói: “Thản đồ, cõng huynh trưởng đi, chúng ta lập tức trở về!”


Chiếm được chỉ thị của bầu bạn, tất cả gánh nặng lập tức bị vứt ra sau đầu.

Tô Sách cũng vội chạy qua, giúp đỡ học trưởng lên lưng Thản Đồ. Sau đó

vội vàng mang theo học trưởng chạy về nhà.


Lúc này, ba đứa nhóc

đang ngủ trưa, mà A Nhĩ Sâm thì đang ở bên cạnh tùy thời mà chỉnh lại

chăn da thú cho đám nhỏ, không để bọn nó bị trúng gió.


Nhưng hắn

đột nhiên nhìn thấy đám người cấp bách chạy vào nhà, đặc biệt là bầu bạn mình đang bất tỉnh nằm trên lưng Thản Đồ—— lập tức cũng lo lắng đứng

lên.


A Nhĩ Sâm vội chạy tới tiếp nhận Dương Hàn trên lưng Thản

Đồ, trong nháy mắt vọt vào phòng, đặt Dương Hàn nằm lên đống da thú. Mà

Thản Đồ sau khi được Tô Sách nhắc nhở liền xoay người chạy ra sân—— đi

mời vu y Tạp Mạch Nhĩ!


Dù sao từ lúc có Thụy Ân Tư, vu y đại nhân tới khám bệnh tại nhà cũng tiện hơn rất nhiều…


A Nhĩ Sâm nhìn Tô Sách lưu lại nhà, sắc mặt cũng biến đổi: “…A Sách, A Hàn làm sao vậy?”


Tô Sách hiểu được tâm tình của A Nhĩ Sâm, lập tức nói: “Ta cũng không rõ,

lúc nãy đang làm việc bình thường thì huynh trưởng đột nhiên ngất xỉu.”


A Nhĩ Sâm nhíu mày: “A Hàn bình thường rất khỏe mạnh…. chẳng lẽ vì phơi nắng sao…”


Tô Sách cũng không hiểu vì sao, bất quá mỗi người đều có thể chất bất

đồng, tuy cơ thể cậu yếu hơn học trưởng một chút nhưng nói không chừng

thể chất học trưởng dễ bị cảm nắng thì sao? Chờ Tạp Mạch Nhĩ tới xem một cái sẽ biết. Lúc này cậu cũng không biết nên an ủi A Nhĩ Sâm thế nào.

Chỉ có thể nói: “Thản đồ đi mời Tạp Mạch Nhĩ rồi, rất nhanh sẽ trở về.”


A Nhĩ Sâm gật đầu, ngồi trên da thú, nắm tay Dương Hàn.


Lạnh quá…


Hoàn toàn khác biệt với cảm giác ấm áp bình thường.


Sự lo lắng trong mắt A Nhĩ Sâm ngày càng sâu.


Hắn không dám tưởng tượng, nếu thân thể này hoàn toàn lạnh lẽo thì hắn sẽ

thống khổ cỡ nào… Bọn họ chỉ mới kết hôn một năm mà thôi a! Rõ ràng đời

người chỉ vừa bắt đầu, chỉ mới chạm vào hạnh phúc mà thôi…


Tô Sách hiểu tâm tình A Nhĩ Sâm, học trưởng lần này đột nhiên ngất đi cũng thực kì quái.


Hẳn là không có việc gì.


Trước đó rõ ràng không có phản ứng dị thường nào, khẳng định là không có việc gì.

Trước đó rõ ràng không có phản ứng dị thường nào, khẳng định là không có việc gì.


Nhìn A Nhĩ Sâm ngày càng phát ra hơi thở lạnh lẽo, Tô Sách cũng gấp tới độ xoay quanh.


Học trưởng rốt cuộc làm sao vậy, sao một người khỏe mạnh như vậy lại đột

nhiên ngất xỉu… Tô Sách thật sự nghĩ không thông a, cho dù là cậu, mấy

năm nay trừ bỏ lúc cải tạo thể chất cùng thời kì đầu mang thai thì chưa

từng ngất xỉu lần nào a…


Từ từ.


Mang thai?


Tô Sách khó tin ‘A’ một tiếng, đưa tay lên chặn miệng mình.


Cậu đã quên mất khả năng này…


Lúc này nhớ lại thì lúc cậu mang thai, theo Thản Đồ du săn, vì mệt nhọc quá độ mà ngất xỉu, chẳng lẽ học trưởng cũng vậy?


Không phải không có khả năng a…


Dù sao học trưởng cùng A Nhĩ Sâm kết hôn cũng được một năm rồi, cho dù lúc này thật sự mang thai thì so với cậu cũng chậm hơn một chút a…


Nhưng này chỉ là suy đoán, không nên nói với A Nhĩ Sâm.


Nếu đúng thì không sao, nếu không đúng thì không phải A Nhĩ Sâm mừng hụt

sao… Hơn nữa cậu cũng không thể dựa vào chuyện ngất xỉu mà phán đoán mù

quáng a! Này chỉ là đoán, đoán mà thôi!


Đương nhiên, cậu thực hi vọng suy đoán này trở thành sự thật…


Ngay lúc A Nhĩ Sâm nôn nóng nắm chặt tay Dương Hàn, Tô Sách không ngừng

phỏng đoán trong lòng thì Thản Đồ đã dẫn Tạp Mạch Nhĩ trở lại.


Đám nhóc vẫn còn ngủ say cũng bị Thản Đồ thuận tay ôm về phòng—— dù sao đám người lớn đều ở trong phòng, để con một mình ở bên ngoài thật sự rất

nguy hiểm.


Vẫn là Thụy Ân Tư ôm Tạp Mạch Nhĩ vội vàng theo Thản

Đồ chạy về, căn bản không mất bao nhiêu thời gian. Bất quá lúc A Nhĩ Sâm vừa nghe thấy động tĩnh thì liền lao tới kéo Tạp Mạch Nhĩ tới chỗ Dương Hàn.


Tạp Mạch Nhĩ không hổ là vu y có y đức, nhân phẩm cùng cá

tính tốt nhất, không hề tức giận vì hành động thô lỗ của A Nhĩ Sâm, chỉ

trực tiếp kiểm tra Dương Hàn, tỷ như sờ sờ cổ tay, lắng nghe nhịp tim

đập, nhìn đầu lưỡi, vạch mí mắt này nọ, rất nhanh liền xác định ‘nguyên

nhân căn bệnh’.


A Nhĩ Sâm ở bên cạnh cũng không dám thúc giục, chỉ có thể trẩn trương nhìn Tạp Mạch Nhĩ kiểm tra trên người Dương Hàn.


Cuối cùng rốt cuộc cũng chờ đến lúc Tạp Mạch Nhĩ kiểm tra xong, mới vội hỏi: “A Hàn làm sao vậy?”


Tạp Mạch Nhĩ xoay người, cười nói: “Không sao cả, ta phải chúc mừng ngươi a A Nhĩ Sâm, A Hàn mang thai.” Tiếp đó lại lắc đầu: ” Cơ thể A Sách cùng A Hàn không tốt, lúc mang thai đều té xỉu… phản ứng cũng không giống

những giống cái khác. A Nhĩ Sâm, còn có Thản Đồ, hai người các ngươi

càng phải cẩn thận chiếu cố bọn họ mới được.”


Tô Sách nghe vậy

Tô Sách nghe vậy

thì trong lòng ‘lộp bộp’ một chút, cậu cùng học trưởng quả thực không

giống giống cái bản địa, có lẽ vì cơ thể bị cải tạo nên sau khi mang

thai lại càng có vẻ ‘yếu ớt’ hơn…


A Nhĩ Sâm thì mừng như điên.


A Hàn… mang thai!


Hắn không ngờ A Hàn cư nhiên lại giống như A Sách, nhanh như vậy đã có thể mang thai! Hắn còn tưởng phải đợi thật lâu…


Từ cực độ lo âu tới cực độ kinh hỉ, A Nhĩ Sâm quả thực không biết nên phản ứng thế nào.


…Kì thật ba ba trên thế giới đều ngốc giống nhau, tuy bình thường A Nhĩ Sâm thoạt nhìn khôn khéo hơn Thản Đồ rất nhiều, nhưng lúc này, phản ứng so

với lúc Thản Đồ nghe tin Tô Sách mang thai cũng không khác biệt là bao.


A Nhĩ Sâm hóa đá, nhưng Tô Sách phản ứng khá tốt.


Bởi vì vừa nãy đã suy đoán ra nguyên do nên cậu thực tự nhiên thay A Nhĩ

Sâm nói với Tạp Mạch Nhĩ: “Này đúng là tốt quá, Tạp Mạch Nhĩ, cám ơn

ngươi!”


Tạp Mạch Nhĩ cười nói: “Những chuyện cần chú ý lần trước

ta đã nói qua nên cũng không lặp lại nữa, A Sách, chờ A Hàn tỉnh lại thì thay ta nói chúc mừng hắn a.”


Tô Sách vội vàng gật đầu, gọi Thản Đồ đi lấy xương thú giao cho Tạp Mạch Nhĩ, sau đó mới tiễn người ra ngoài.


A Nhĩ Sâm ngây người một chốc thì một lần nữa ngồi xuống trước mặt Dương Hàn.


Mà lúc này Dương Hàn cũng vừa tỉnh lại.


Anh nhíu nhíu mày: “A Nhĩ Sâm, ta làm sao vậy?”


A Nhĩ Sâm kích động đến mức không biết làm thế nào biểu đạt tin vui này,

vẫn là Tô Sách thay hắn công bố tin vui này: “Học trưởng, chúc mừng

ngươi, Tạp Mạch Nhĩ đã chuẩn đoán rồi, nói ngươi mang thai!”


Dương Hàn toàn thân cứng đờ.


Phải… phải sinh đứa nhỏ…


Bất quá, lúc anh ngẩng đầu lên nhìn gương mặt không chút che dấu niềm vui sướng của A Nhĩ Sâm thì trầm tĩnh trở lại.


Không phải đã sớm biết sẽ có ngày này rồi sao… sinh thì sinh a!


Thầm bơm hơi cho mình, Dương Hàn nhẹ nhàng sờ bụng.


Ân, thực mềm mại.


Thoáng dùng sức một chút… A, đụng trúng rồi!


…cứng?


Dương Hàn nhíu mày: “…A Sách, xác định là ta mang thai chứ không phải bị sỏi thận sao?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận