Thú Nhân Chi Hàm Công Đích Xuân Thiên


*** sồ điểu tình kết: chim ngon sau khi nở thấy bất cứ ai cũng nghĩ là mẹ


*****


Ấm áp trong căn lều đến từ những chậu lửa đặt trên hai hàng giá kim loại

đặt trước một tấm da thú lớn, tâm ngọn lửa có màu xanh biếc, nhưng không hề trở nên kì lại, ngược lại nó không ngừng tỏa ra ánh sáng sáng ngời,

làm người ta có cảm giá của sinh mệnh.


Trên tấm da thú thật lớn

kia chi chít những lằn vân vàng, phủ hết cả một mặt căn lều, còn lan

xuống dưới trải dài trên mặt đất, cuối cùng là một cái đầu thú thật lớn

đặt trên thứ gì đó như tấm thảm—— đập vào mắt là một đôi mắt thật to, to như nửa đầu người, sung huyết đỏ rực hệt như hồng ngọc.


Tô Sách

người đứng bên phải đầu thú lúc nãy có ý giúp mình, trên thân mặc áo da, dưới là một cái khố da lông xù, tóc thực ngắn, hệt như dựng thẳng trên

đầu, hoàn toàn tất đồng với Thản Đồ đứng phía sau. Hình dáng gương mặt

rất cứng rắn, có vài vết thương nông sâu bất đồng, xem ra đã khá lớn

tuổi.


Được rồi, xem ra chuyện người này đã mấy trăm tuổi có thể tăng vài phần tin tưởng. Tô Sách nghĩ.


Thản Đồ cẩn thận đánh giá Tô Sách, phát hiện ánh mắt cậu rõ ràng đã có trọng tâm, liền vội vàng hỏi: “A Sách, ngươi… đã tốt hơn chưa?”



Sách trầm mặt ngẩng đầu nhìn Thản Đồ, từ gương mặt thú nhân nhìn thấy

thân thiết không hề che dấu, vì thế dừng một chút: “Đã tốt lắm.”


Thản Đồ lập tức lộ ra nụ cười tươi rói.


Tô Sách thấy y như vậy trong lòng cũng vui sướng, sau đó một lần nữa nhìn về phía vị tộc trưởng kia: “Xin chào.”


Tát Tháp nhìn hai người trước mắt, mỉm cười: “Tô Sách, nghe Thản Đồ nói, ngươi nguyện ý gia nhập bộ lạc chúng ta?”


Tô Sách do dự một chút, gật đầu: “…Đúng vậy.”


Thản Đồ cười không dứt miệng, Tát Tháp nhìn bộ dáng ngu ngốc của y, cảm thấy thực thú vị—— bất quá dù sao hắn cũng gặp qua không ít biểu tình đồng

dạng— đến từ nhóm giống đực trong những tình huống đồng dạng, sau đó

cũng không khó xử, trực tiếp hỏi: “Như vậy, ngươi đã là một thành viên

trong bộ lạc, là giống cái, ngươi có thể tự do chọn lựa nơi ở của mình.”


Thản Đồ ở bên cạnh muốn nói gì đó, nhưng ánh mắt của Tát Tháp làm y chấm dứt ý tưởng này, chỉ có thể đứng đó mà lo lắng suông.


Tô Sách trầm ngâm một chút, hỏi: “Lựa chọn thế nào? Ta không hiểu biết chuyện này.”


Tát Tháp cười nói: “Là vầy, bởi vì ngươi mới tới, đối với bộ lạc còn chưa

quen thuộc, có thể chọn sống một mình hoặc ở cùng với người dẫn đường.”


Người dẫn đường của Tô Sách đương nhiên chính là Thản Đồ.


Tô Sách kỳ thật hi vọng được ở một mình, chính là khi cậu nhìn thấy ánh

mắt chờ mong của Thản Đồ thì có chút dao động. Còn có, nếu sống một

mình, cậu muốn điều tra vài thứ cũng không tiện…


Thấy Tô Sách còn đang suy nghĩ, Tát Tháp nói tiếp: “Nếu chọn sống một mình, buổi tối ta

sẽ tổ chức một buổi tụ hội nhỏ để mọi người nhận thức ngươi một chút,

sau đó chọn mấy giống đực cường tráng buổi tối sẽ đi tuần tra gần chỗ

ngươi ở, ban ngày thì để mấy giống cái tới giới thiệu tình huống bộ lạc

chúng ta cho ngươi biết… Nếu ở cùng người dẫn đường thì…” Hắn liếc mắt

nhìn Thản Đồ: “Hết thảy những việc đó sẽ giao cho Thản Đồ, an toàn của

ngươi chính là trách nhiệm của y. Đương nhiên, Thản Đồ chính là một

trong những dũng sĩ mạnh nhất bộ lạc, có đủ năng lực để bảo hộ ngươi.”


Là tộc trưởng, Tát Tháp rất vui lòng dành chút thời gian để giúp tộc nhân

của mình—— đặc biệt là giống đực, nói những lời hay trước mặt người

trong lòng.


Tô Sách dao động càng lợi hại hơn.


Không thể

không nói, sau khi tiến vào nơi kì quái này, vật sống đầu tiên cậu gặp

chính là Thản Đồ, còn nhận vài lần ân cứu mạng… cho dù người này thoạt

nhìn có chút cộc lốc nhưng vẫn như cũ làm tâm tình bất an của cậu có

được sự ổn định nhất định. Tô Sách hiểu rõ đó chính là loại tình cảm ‘sồ điểu tình kết’, mà sự thực Thản Đồ chưa từng làm cậu cảm thấy khó chịu.


Trừ bỏ hai từ ‘giống đực, ‘giống cái’ làm cậu cảm thấy không tốt kia.


Có lẽ cậu ẩn ẩn hiểu được gì đó… bất quá phỏng đoán kia làm cậu có chút… phức tạp. Nếu phỏng đoán của cậu là thật thì…


Thản Đồ nhìn giống cái đang suy nghĩ bên cạnh, sườn mặt xinh đẹp như đang

phát sáng, y chưa từng thấy qua giống cái nào có sức quyến rũ đến vậy!


——chỗ này, chúng ta không thể không đề cập một chút tới tướng mạo Tô Sách.


Ánh mắt Tô Sách hẹp dài, khóe mắt hơi nhướng lên, nhưng không tới mức mắt

phượng, sống mũi cao thẳng, cái miệng vừa phải, vì rất ít cười nên đường môi hơi kéo căng. Mà da dẻ vì ngồi trong phòng làm việc ít phơi nắng

cùng di truyền mà trắng hơn nam nhân bình thường một chút, nhưng chỉ có

cùng di truyền mà trắng hơn nam nhân bình thường một chút, nhưng chỉ có

thể nằm trong mức bình thường.


Tóc rất đen, không dày cũng không

ít, nhưng mỗi sợi tóc đều rất ngoan ngoãn theo nếp, dáng người cao gầy,

ước chừng khoảng 1m78, tổng thể mà nói, mỗi bộ vị đều không phải đặc

biệt nhưng khá đoan chính. Gương mặt rất nghiêm chỉnh.


Nghiêm

chỉnh đến mức sống hai mươi lăm năm vẫn chưa từng nói qua chuyện yêu

đương——cũng không phải bộ dáng Tô Sách không dễ nhìn, cụng không phải vì cậu không có bản lĩnh của nam nhân—— dù sao lúc còn đi học thành tích

đã rất tốt, sau khi về công ty học trưởng lại dốc sức làm việc, hơn nữa

còn giữ mình trong sạch, mặc kệ nói thế nào, hẳn cũng là mẫu người tốt

nhất trong tiêu chuẩn kén chồng của phụ nữ đi?


Chính là, lúc phụ nữ nhìn thấy bộ mặt Tô Sách xong thì đều rút lui có trật tự.


Đầu tiên, không ai thích bị một người nhìn mình mà như đang xem văn kiện.


Thứ hai, cũng không ai chịu nổi một nam nhân biểu tình luôn nghiêm nghị,

đối xử với bạn gái cũng nghiêm khắc như đối với cấp dưới.


Thứ ba, càng không có người phụ nữ nào chịu nổi một người có thói quen quy luật cộng thêm cuộc sống cơ bản không có chút giải trí nào như vậy… Ngay cả

đánh răng, tắm rửa, đi Wc cũng phải đúng giờ thì ai mà chịu nổi a!


Vì thế, Tô Sách cứ vậy độc thân tới hai mươi lăm tuổi, lịch sử yêu đương,

không, động tâm, không, có hảo cảm… Nếu thân tình nảy sinh vì sự săn sóc của học trưởng Dương Hàn cũng được tính, thì có một?


Kỳ thật,

trừ bỏ Dương Hàn, những người khác lúc nhìn thấy Tô Sách đều cảm thấy

trên người cậu có một bầu không khí làm người ta chùn bước, khiến bọn họ không chỉ không dám tới gần, còn lui ngược về sau.


Mà Thản Đồ không giống, y không hề cảm nhận được loại không khí này.


Đơn giản mà nói, mùi của các thú nhân quá nặng, hơn nữa lại quá mạnh mẽ, vì thế khí chất của Tô Sách trong mắt bọn họ thoạt nhìn… lại biến thành cá tính độc đáo, thậm chí có thể nói là sức quyến rũ.


Nhất là đối

với Thản Đồ đã lâm vào bể tình mà nói, ưu điểm của Tô Sách bị y xem hết

trong mắt, mà khuyết điểm trong mắt người khác cũng đều biến hết thành

manh điểm [đáng yêu]… Vì thế Thản Độ chỉ cảm thấy bộ dáng Tô Sách dễ

nhìn vô cùng mà thôi!


Mà hiện giờ, Thản Đồ đang vì Tô Sách ở chỗ mình mà nỗ lực.


Tô Sách không biết, nhưng Thản Đồ lại biết rất rõ. Y làm người dẫn đường,

nếu có thể thuyết phục Tô Sách ở cùng một chỗ với mình thì đại hội thân

cận đêm nay có thể miễn.


Đúng vậy, là đại hội thân cận.


Giống cái ngoại tộc gia nhập bộ lạc, nếu muốn chân chính dung nhập không thể

nghi ngờ chính là kết hôn cùng giống đực trong bộ lạc, sau khi sinh hùng dục thư mới có thể bình thản hạnh phúc.


Giống cái ngoại tộc nếu

là độc thân, bình thường hơn phân nửa là được giống đực ra ngoài mang

về—— giống đực này chính là người dẫn đường cho giống cái vào bộ lạc——

nếu giống đực không có tình yêu với giống cái, hoặc giống đực có bầu

bạn, hoặc giống cái này cự tuyệt giống đực, hoặc giống cái lựa chọn sống một mình, tộc trưởng sẽ giới thiệu giống cái cho toàn tộc, nó chính là

đại hội thân cận trá hình.


Tộc trưởng sẽ lựa chọn vài vị giống

đực trong tộc có hảo cảm với giống cái này, để bọn họ bảo hộ bên ngoài

chỗ ở giống cái vào ban đêm, cũng có thể thi triển thủ đoạn theo đuổi.


Vì thế nếu Tô Sách đồng ý ở cùng Thản Đồ, kia ít nhất cậu đã cam chịu

quyền ưu tiên theo đuổi của người dẫn đường, mà nếu cự tuyệt, Thản Đồ sẽ xuất phát lại từ đầu cùng các giống đực muốn theo đuổi khác.


Chính là, Tô Sách không biết chuyện này.


Nhưng mặc dù vậy, Tô Sách vẫn chịu thua dưới ánh mắt vô cùng khẩn trương của Thản Đồ.


So với việc để đám người xa lạ lắc lư ngoài cửa, vẫn là ở cùng một người

có thể gọi là quen biết lại khá thân cận với mình tốt hơn…


Lúc Tô Sách nói ‘Ta ở cùng Thản Đồ’, cậu nhìn thấy nụ cười trên mặt Thản Đồ lại càng sáng lạn hơn nữa.


Mà Tô Sách cũng không ngờ, cho dù cậu đã suy đoán thái quá một chút——

chẳng hạn như, cậu nghĩ giống đực là thú nhân, mà giống cái chính là

nhân loại bình thường như cậu, hơn nữa giữa hai người có thể có một loại liên hệ đặc biệt… Nhưng không thể nào ngờ trên thế giới này kì thật

không có nữ nhân.


Cậu càng không ngờ chính là, thú nhân tộc trên

thế giới này trả qua vô số biến đổi đã sớm hình thành nền văn minh độc

đáo của mình, vì để bộ lạc không ngừng sinh sôi nảy nở, trong bộ lạc đã đặt ra một quy luật… Nó hạn chế thú nhân, đồng thời, cũng bảo hộ thú

nhân.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận