Thư Của Tề Nhạc Tư


Ngày 13 tháng 7 năm 2006


Con người đều là động vật nhát gan, ai cũng không ngoại lệ.


Khoảng thời gian gần đây tôi thường xuyên mơ thấy cảnh tượng tôi đi đến thành phố kia gặp Tề Nhạc Tư, nhưng ở trong mơ khuôn mặt em trở nên mơ hồ, lúc tỉnh lại trong lòng có chút tiếc nuối mất mát, nhưng lại lập tức nhận định rõ ràng đó chính là kết cục tốt nhất của chúng tôi.


Sau một thời gian dài mờ mịt cuối cùng tôi đã cầm bút lại bắt đầu sáng tác, những câu chữ, khi bạn rời xa nó quá lâu, đối với bạn nó sẽ trở nên mới lạ.


Lúc trước nói với Tề Nhạc Tư tôi sẽ tham gia giải thi đấu văn học kia, nhưng bởi vì hồi ức không muốn nhớ lại kia tất cả đã bị nghẽn lại.


Hiện tại, là thời điểm lại bắt đầu lại từ đầu.


Tôi nghĩ cuộc đời của tôi thật ra vẫn không tính là quá tệ, đứng ở điểm hôm nay quay đầu nhìn lại, khi tôi cận kề địa ngục, đều có người kéo tôi lại, muốn cứu tôi ra.


Với bọn họ có lẽ là vô ý, đối với tôi mà nói lại có ý nghĩa phi phàm.


Thanh xuân của tôi giống như rắn lột da, sau khi trải qua thống khổ, cuối cùng chờ được cuộc sống mới.


Xưa nay tôi đối với tương lai không hề mong đợi nhưng bây giờ cũng bắt đầu tưởng tượng một ngày nào đó ở thành phố kia tôi đang đi bộ trên đường sẽ lần thứ hai không hẹn mà gặp Tề Nhạc Tư, thời điểm đó có lẽ em vẫn như trước không nhận ra tôi, với em mà nói, tôi cùng lắm chỉ là một người qua đường xa lạ, nhưng chỉ có tôi biết, giữa chúng tôi từng có một đoạn ràng buộc không có cách nào xóa đi được.


Nghĩ như vậy, bỗng nhiên cảm thấy nhân gian nãy vẫn đáng giá ghé thăm một lần.


Tôi chưa từng yêu quý cuộc sống quá mức, cuộc sống đối với tôi vẫn không có ý nghĩa lớn, chỉ có điều chịu ảnh hưởng của người bên cạnh, bắt đầu cảm thấy mọi thứ cũng không quá tệ.

Tôi chưa từng yêu quý cuộc sống quá mức, cuộc sống đối với tôi vẫn không có ý nghĩa lớn, chỉ có điều chịu ảnh hưởng của người bên cạnh, bắt đầu cảm thấy mọi thứ cũng không quá tệ.


Tôi không yêu quý cuộc sống, nhưng tôi học được cách trân trọng cuộc sống từ vài người.


Lần trước tham gia giải thi đấu văn học kia viết chỉ còn thiếu phần kết tôi dự định viết, bây giờ quay đầu nhìn lại tác phẩm mấy năm trước, phong cách quá mức ngột ngạt.


Khi đó trong đầu tôi chỉ có ý nghĩ muốn hủy hoại, hủy hoại bản thân, hủy hoại người khác, hủy hoại thế giới.


Những chữ khi đó tôi viết xuống cũng không ngoại lệ đều là âm u tàn nhẫn, giữa những hàng chữ tràn ngập sự xem thường đối với cuộc sống.


Lúc trước nếu như không phát sinh chuyện bất ngờ kia, tôi dùng tác phẩm này tham gia thi, đại khái cũng sẽ không có kết quả gì, dù sao, nó quá độc ác, tất cả đều là trào phúng và ác ý.


Coi như tôi bây giờ vẫn không viết ra được thứ văn chương tích cực nào, nhưng ít ra, viết sẽ không sắc bén như vậy, tôi sẽ không để cho văn tự của tôi lại một lần nữa hóa thành mũi dao, sẽ không để mình đi ngực đầu dao.


Truyện mới của tôi có ba nhân vật chính mới.


Tôi muốn tóm tắt về cuộc sống trong quá khứ của mình theo cách mà tôi chưa từng thử, dùng ngôi thứ hai kể lại việc "Bạn" gặp được ba người.


Nếu như dựa theo văn học truyền thống phân loại chia ra, truyện này vai chính là "Bạn", nhưng tôi càng muốn nói đến việc nhân vật chính là "Bạn" gặp được ba người kia, người như gió mát, người tựa nắng ấm, người là sương mai.


"Bạn" trong tình cảnh khốn cùng, một giọng nói nói với bạn, phá bỏ tình cảnh khó khăn, thế giới bên ngoài rất tuyệt vời, hai người đưa tay ra, dẫn theo "bạn" bị che mắt thoát khỏi mê cung đầy cạm bẫy


Đây chính là tôi cùng với những người tôi gặp.

Đây chính là tôi cùng với những người tôi gặp.


Giọng nói kia là Tề Nhạc Tư, hai người khác là người thuê chung và bạn trai của hắn.


Nghĩ vậy, cuộc đời của tôi rất đáng giá quý trọng, bởi vì nó cũng từng nhận được ưu đãi vô hạn.


Tôi mong đợi ngày bản thảo hoàn thành.


Nếu có duyên, có lẽ Tề Nhạc Tư có thể đọc được.


____________________________


16/09 hôm nay là sinh nhật một người đặc biệt trong lòng Hạ Xưa.


Người ấy từng là giấc mơ thời son trẻ của Hạ Xưa.


Hạ Xưa vì người bạn này mà khao khát đi đến những nơi thật xa, muốn chạm vào những gì mình chưa từng chạm.


Sinh nhật năm nay không mong gì hơn cậu luôn bình an, mạnh khỏe, có một người thật đáng tin cậy ở bên. Mong cuộc sống này sẽ nghe được lời cầu nguyện của tớ mà dịu dàng với cậu hơn một chút.


Hôm nay cũng là ngày tớ bắt đầu hành trình mới của mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận