Thông Điệp Cuối Cùng


Chiếc Roll Royce cổ thắng

gấp trước cổng nhà,

Phát bước xuống rồi nhanh chóng vào nhà. Sơn và An đang ngồi chờ trong phòng khách, thấy Phát bước vào Sơn nói ngay.


- Thế nào rồi?


Phát ngồi xuống ghế và

nói. –Đã tìm ra.


Anh lấy ra một tập giấy

và bắt đầu nói, anh dường như không thể để phí một giây nào nữa.


- Đầu tiên là đoạn mật mã ban đầu. Vừa nói

anh vừa chỉ vào mẩu giấy dưới bàn. Sơn ngồi cùng chiều liếc nhìn nó, An tiến ra sau ghế để xem cho kĩ hơn.


“Mắt phải


1010.5.99A.XXX.99.77A


3.A.99A.X.X.1010.A


Mắt trái


66A.A.77.9


4.9.JJ.(…)”


Phát nói tiếp. –Nếu chúng

ta mã hóa các quân bài này thành những kí tự số thì nó sẽ như thế này.


- Mã hóa như thế nào? –Sơn hỏi.


- Kí tự A sẽ thay bằng 1, kí tự J sẽ thay

bằng 11, tương tự Q

sẽ là 12 và K là 13. Giống như cách tính điểm trong bài Phỏm. –Phát giải thích.

–Ta sẽ được như thế này.


Vừa nó Phát vừa chỉ vào

mảnh giấy trên bàn.


“Mắt phải


1010.5.991.XXX.99.771


3.1.991.X.X.1010.1


Mắt trái


661.1.77.9


4.9.1111.(…)”


Dưới sự chăm chú theo dõi của An và Sơn, Phát nói tiếp.


- Nếu ta cộng các số trong dấu chấm lại.

Chú ý là vẫn giữ nguyên mười và mười một, không được tách thành một không hay một một thì ta sẽ được là.


“Mắt phải


20.5.19.XXX.18.15


3.1.19.X.X.20.1


Mắt trái


13.1.14.9


4.9.22(…)”


- Đó chính là sự tương quan giữa các quân bài tây

và bảng chữ cái.


- Quân bài và chữ cái ư? Sơn hỏi.


- Đúng vậy. -Phát trả lời. –Quân bài có 52

quân chia cho 4 nước

thành 13 quân khác nhau còn

chữ cái có 26 chữ. Nếu ta thay A bằng 1 và J bằng 11 vào và cộng lại ta sẽ được

như vậy.


- Thế thì sự tương quan như thế nào? –An hỏi.


- Đây. –Vừa nói Phát vừa lật qua trang

tiếp theo. –Từ những số này ta sẽ đánh dấu bằng số thứ tự của chúng trong bảng

chữ cái anphabet đầy đủ, ví dụ như 1 bằng A, 2 bằng B, 3 bằng C, 4 bằng…Vâng

vâng


Ta sẽ được.


“Mắt phải


TES(.)RO


CAS(.)(.)TA


Mắt trái


MANI


DIV(…)”


Phát nói tiếp. –Vì có một

vài kí tự trống nên ta sẽ kí hiệu chúng là kí tự này. – Vừa nói Phát vừa chỉ

tay vào kí tựu (.) trên trang giấy rồi nói tiếp.


-Vì kí tự Mani được đầy đủ nên ta bắt đầu

suy ra từ nó. Theo tôi nó có nghĩa là đôi tay.


- Này, không phải chứ? –Sơn cắt ngang lời anh.


Phát nhìn Sơn lắc đầu. –

Ý tôi không phải là tiếng Anh mà là tiếng Ý.


- Tiếng Ý? –Cả Sơn và An đồng thanh.


- Đúng vậy. Và sau khi tham khảo một số

tài liệu và từ điển thì tôi có thể khẳng định được ở mắt phải những số bị mất ở

hàng đầu tiên là 77A theo thứ tự là 15 và có nghĩa là O, nên hàng thứ nhất sẽ

là TESORO có nghĩa là kho báu.


- Kho báu ư? –An tròn mắt nhìn Sơn.


- Tiếp tục đi, Sơn nói.


- Được rồi, và từ thiếu ở hàng thứ hai sẽ

là 3.A có nghĩa là 3.1 và tương ứng theo thứ tự trong bảng chữ cái là C.A.


- Vậy nó là CASCATA. –An nói.


Phát tiếp lời. –Đúng vậy,

đó là thác nước. Còn ở hàng cuối cùng bị mất bên mắt trái tôi

không thể tìm ra được.


- Đó chính là DIVINE có nghĩa là thần

thánh. –Sơn nói.


- Sao anh lai biết được?


Sơn mỉm cười nói. –Mắt trái là

MANI DIVINE có nghĩa là “Đôi tay thần thánh”(1). Đó là nghệ danh của ông sơ nhà

tôi.

tôi.


- Vậy mắt trái chính là chữ kí của ông ấy?

–Phát nói.


Sơn gật đầu đồng ý rồi nói. –Vì vậy tôi tin chắc rằng anh đã

đúng.


An suy nghĩ trong giây

lát rồi lên tiếng. –Nhưng mà hình như tiếng Ý có dấu nhấn mà, như là dấu sắc hay dấu huyền của chúng ta gì đó, em đã từng thấy một lần từ một người bạn trong trường đại học.


- Có thể ở đây ông em bỏ qua những dấu đó.

–Phát giải thích. –Vì đơn giản đó chỉ là những kí tự để đánh dấu cách phát âm

và đặt trọng âm, không ảnh hưởng đến nghĩa của từ.


- Nhưng tại sao không phải là tiếng anh, nó có phải hợp lí

hơn không. Vì bảng chữ cái

tiếng anh đầy đủ 26 chữ cái còn bảng chữ cái tiếng Ý đầy đủ đâu có đủ nhiêu ấy.


- Biết là thế, nhưng lúc này tiếng Anh chưa phổ

biến và hơn nữa ông anh rất yêu nghệ thuật Ý và thần tượng Da Vinci nên tiếng Ý có lẽ là lựa chọn tốt nhất.


An tiến về phía ghế ngồi

rồi nói. –Phải chăng mắt phải có ý là kho báu trong thác nước?


- Có lẽ là vậy. –Sơn đáp.


Phát ngả người ra sau nói. –Vậy thác nước ấy

ở đâu?


- Trong cấm địa. –Sơn đáp. –Và giờ chúng

ta sẽ vào đó ngay. Anh chờ ở đây tôi phải về phòng thay đồ và lấy một vài thứ.


- Được rồi. –Phát đồng ý.


An cũng nhanh nhảu đứng lên.

–Chờ em với.


Đang đứng lên thì Sơn quay lại phía An.


- Em

phải ở nhà.


- Không, em phải đi. –An cãi lại. –Em đã

vào đó một lần rồi.


- Không là không.


- Em sẽ gọi điện mách bố. –Vừa nói cô vừa

đứng dậy đi về phía cái điện thoại cố định treo trên tường.


Sơn chạy theo kéo cô lại rồi suy

nghĩ trong phút chốc. –Thôi được.


***


Sau khi băng qua đám cỏ

đồng, Sơn quay lại nhìn về phía sau, anh thấy một vệt cỏ dài bị ngã rạp xuống

tạo ra một lối mòn tạm thời. Sơn biết rằng nếu mấy ngày nữa mà không có ai qua đây thì nó sẽ mọc kín lại như chưa bao giờ có ai bước qua

vậy. Tiến lên con đồi, lần này cả ba đi rất nhanh vì đây không phải là lần đầu tiên nữa. Những dãi băng

đỏ quấn trên mấy cành cây hôm trước vẫn còn

đó nhưng màu đã nhạt dần. Chúng giúp anh định hướng dễ hơn. Sơn bước lên trước rồi quay lại kéo An và Phát

lên sau. Cứ thế cả ba leo lên hết ngọn đồi. Lên tới thác nước. Sơn nhảy lên

tảng đá trước đó nhìn xuống

cấm địa. Một mũi tên dài chạy thẳng hướng vào nơi anh đang đứng chỉ thẳng vào ngọn thác.


- Phải chăng đây là ý đồ của ông sơ nhà

anh và ông quản gia lúc đó?


Sơn quay lại, anh thấy Phát đã leo lên hòn đá và hất cầm về phía cánh

đồng. Phát nói.


- Cánh đồng được tạo thành hình mũi tên

chỉ thẳng lên đây, theo tôi thì ông ấy đã có sẵn một kế hoạch. Tạo ra một cái

chết cho riêng mình, để lại một lời nguyền để ai không dám vào đây nữa và tạo

ra một kho báu cho con cháu mình, những người tài giỏi có đủ khả năng để tìm ra nó qua việc đi tìm lời giải ẩn chức trong tác

phẩm mà chính ông tạo ra - nàng Mona Lisa. Tất nhiên là có sự giúp đỡ của bác quản

gia. Sau khi ông chết, bác quản gia sẽ là người sắp xếp mọi việc.


Sơn nhìn Phát mỉm cười

nham hiểm. – Anh nghĩ vậy sao?


- Tất nhiên rồi. Đó chính là thông điệp

cuối cùng cụ nhà anh muốn gửi cho anh đấy. Không biết người tài giỏi tìm ra nó

sẽ xử lí số tài sản kếch xù ấy như thế nào đây.


- Mọi việc vẫn chưa xong đâu. –Sơn từ từ quay lại.

–Không biết thác nước như thế này thì kho báu được giấu thế nào đây.


Phát quay lại nhìn ngọn

thác. Nó cao sừng sững với từng hàng nước mạnh mẽ đổ thẳng xuống phía dưới rồi men theo con

suối chạy thẳng ra cái vực phía sau.


- Anh ơi, nước mát quá. –An vừa nói vừa đưa tay rửa mặt rồi cô

lấy tay tạt nước lên người Phát.


- Thôi nào An. –Sơn cáu gắt.


An im lặng nhìn lên ngọn

thác. –Chúng ta sẽ lên đó bằng cách nào đây.


Cả ba nhìn ra xung quanh.

Một vách đá dựng đứng cao vun vút như một pháo đài kiên cố.


- Không biết ông tôi lên đó bằng cách nào?

–Sơn thắc mắc.


- Anh có nghĩ là chú anh biết kho báu này

không? –Phát hỏi.


Sơn im lặng không đáp.


- Tôi nghĩ là ông ấy biết rất rõ. Không phải tự nhiên chú anh được

lại sở hữu căn phòng có bức

tranh ấy. Phải chăng chính ông đã giải ra nó trước chúng ta.


- Không thể nào.


- Có thể lắm chứ.


- Nhưng sao ông ấy lại không ở đây để bảo vệ nó. –Sơn nói.


- Ông ấy vẫn hay về đây đấy chứ, vào mùa

hè phải không.


Sơn ngạc nhiên nhìn Phát, anh định hỏi câu gì đó nhưng Phát

đã nói trước. –Không

có gì phải ngạc nhiên đâu

chính An đã nói cho tôi tất cả. Từ lời nguyền cho đến chú anh.


Sơn mỉm cười tiến lên phía trước.

–Vậy anh giải thích vì sao ông

ấy lại chỉ về đây vào màu hè đi.


- Chờ tôi chút đã.


Nói đoạn Phát nhảy xuống

dòng suối rồi tiến về phía con thác. –Vì là mùa hè nên nước chỉ tới đầu gối. Phát tiến

lại gần ngọn thác rồi leo lên mấy hòn đá nước đang chảy xuống dữ dội. Sơn chăm chú nhìn theo Phát.


Phát nhảy khỏi hòn đá vào

phía trong dòng nước

rồi biến mất.


- A, hay quá. –An hét lớn.


- Này, nó là gì thế? –Sơn nói nhỏ rồi lội xuống nước.


Anh tiến lại gần hòn đá

để nhìn rõ hơn vào dòng nước đang đổ xuống ầm ầm.


- Vào đây đi. –Tiếng Phát gọi vọng ra.


Lúc này An cũng đứng sau

lưng anh. –Anh vào trước nhé.


Nói đoạn Sơn nhảy vào

trong. Bên trong là một hang động được ngụy trang phía sau dòng chảy của con

thác. Sơn quay lại

kéo An vào rồi tiến vào sâu hơn. Phát đang đứng chờ phía trước.


- Đó chính là lí do chú anh chỉ cần bảo vệ

nó vào mùa hè. Vì về mùa đông nước lên

rất cao, do đó nếu có ai vào cấm địa này cũng không thể phát hiện ra cái

hang động ẩn sau cái dòng nước đang ầm ầm đổ xuống này. Nhưng vào mùa hè, lượng nước giảm đi rất nhiều

nên có thể dễ dàng thấy hang động bên trong này qua làn nước mong manh của thác

nước đang đổ xuống nếu ta đứng gần.


- Sao anh lại phát hiện ra điều này?


Vừa nói cả ba vừa tiến

vào trong. –Suy luận thôi.


Đi được một đoạn cả ba bị

chặn lại bởi một vách đá. Sơn ngước nhìn lên trên cao. Bên trên hoàn toàn trống

không giống như một

giếng trời trong hang động vậy.


- Chúng ta làm cách nào lên đó đây? –An

hỏi.


Cả ba cùng nhìn lên giếng

trời phía trên, nó cao cũng tương đương ngọn thác. –Tôi chịu. –Sơn nói.


Phát suy nghĩ đôi chút

rồi đưa ra ý kiến. –Hay là có hệ thống gì quanh đây chăng, mọi người tìm thử

xem.


Cả ba mò mẫm xung quanh

xem thử có hệ thống gì không. Những hòn đá nhỏ nhô ra hay những tảng đá khác

màu cả ba đều thử nhưng vô dụng.


An đứng dậy mệt mỏi. Cô

dựa lưng vào tường

bổng một cái gì chuyển động

sau lưng cô rồi An ngã mạnh vào trong.


Cả Phát và Sơn chạy lại nhìn vào. An đang bệt dưới đất trong một căn

phòng. Cánh cửa được làm bằng đá, khi An dựa vào cánh cửa nó bị ngã vào bên

trong.


Phát đưa tay kéo An dậy

rồi phủi đất cho cô. Sơn tiến vào sâu căn phòng.


Sơn ngước nhìn lên trên, có một khe hở nhỏ rọi ánh nắng

xuống bên dưới địa

đạo này.


Giữa căn phòng bao quanh

toàn đá này là một cái cột nhô cao lên khoảng một mét. Sơn nhìn quanh, cả bốn bên đều dựng các bức tranh được vẽ

trên vải trắng. Theo thời gian mảnh vải cũng đã đổi sang một màu vàng úa, màu

sắc của chúng cũng nhạt dần. Sơn nhìn trên bức tranh trước mặt là hình của một quý ông và một quý bà trong một

bộ đồ tây sang trọng. Anh chạy một vòng tròn khắp các bức tranh tiếp theo. Vẫn

là hai người đó và

có tấm còn có cả hai người thanh niên trẻ tuổi. Anh nhận

thấy rằng họ có những nét gì

đó quen thuộc.


- Có tám tấm tất cả. –Phát nói.


Những nét quen thuộc này

làm cho Sơn liên tưởng tới gia đình anh. – Đây phải chăng là…


Phát quay về phía Sơn. –

Có thể đó chính là gia đình của ông nhà anh lúc đó.


- Nhưng sao chúng lại được đặt ở đây. Sao không phải là nhà

tôi.


- Có thể đây chính là phần thưởng quý giá nhất cho con cháu của ông. Các bức tranh về gia

đình ông. Rất tiếc là hai người con không thể tìm ra

được bí mật này.


- Nhưng tại sao lại để trước một thác nước như thế này, với

điều kiện ẩm ướt như thế này rất dễ ảnh hưởng đến bức tranh. –Nhã nói.


- Không, bên ngoài có một giếng trời.

–Phát nói. –Nếu chúng ta đóng cánh cửa này lại thì hơi ẩm hầu như không được đưa vào

căn phòng này mà tất cả đều

bay lên cái giếng trời ngoài kia. Cái tôi thắc mắc là làm sao có thể đem mấy

bức tranh này vào đây mà không bị ướt.


- Bây giờ mới chỉ là đầu mùa hè, tôi nghĩ

rằng sau khoảng 1 tháng nữa nước ở cái thác này sẽ cạn sạch và nơi đây sẽ bị lộ ra ngoài. Vì vậy chú tôi phải về đây vào mùa hè để bảo

vệ nó không bị ai phát hiện.


Phát gật đầu tỏ vẻ đồng

ý. Anh nhìn quanh rồi tiến tới gần cây cột xây trên bực cao ở giữa. Bước lên từng bậc thang, Phát tiến

gần về phía cây cột. Nhìn vào

nó anh thấy có rất nhiều gương và kính trong đó. Sơn cũng tiến lại vào cây cột đó. – Đây có thể là

một quang hệ.


- Phải, Một quang hệ phức tạp được lắp đặt

bằng rất nhiều thấu kính, gương và lăng kính. Anh có đèn pin không? –Phát hỏi.


Sơn lục mặt trong túi áo khoác rồi

lấy ra một cây đèn pin nhỏ nhưng công suất rất lớn.


Phát cầm lấy cây đèn pin

bật lên rồi đặt nó vào trong quang hệ. Chiếu từ trên xuống.


- Quao, đẹp quá. –An thét lên trầm trồ bên

dưới.


Sơn vội chạy xuống phía dưới. Từ

quang hệ, một luồng sáng rọi ra cả tám bức tranh và chúng sáng bừng lên trong

bóng tối.


Sơn chạy khắp nơi rồi chiêm ngưỡng

các bức tranh về gia đình hai

cụ sơ và hai ông cố

nhà anh. Phải nói rằng ông ấy đúng là một họa sĩ thiên tài. Dưới ánh sáng các

bức tranh hiện lên rõ mồn một.


Phát bước xuống khỏi cái bực cao rồi

chiêm ngưỡng các bức tranh. –Ông ấy quả là thiên tài. –Anh nói. –Tôi nghĩ nó sẽ

còn đẹp hơn nữa dưới ánh sáng

mặt trời.


Phát nhìn lên cái lổ nhỏ

Phát nhìn lên cái lổ nhỏ

bên trên rồi nói tiếp. –Giữa trưa, mặt trời sẽ chiếu thẳng vào đây, qua lổ nhỏ trên trần rồi chiếu thẳng

vào cái cột này. Ánh sáng mặt trời là ánh sáng trắng có công suất lớn hơn cái

đèn pin này nhiều, tôi nghĩ nó sẽ lung linh hơn nhiều đấy.


- Tôi nghĩ ông ấy không phải để lại đây

duy nhất món quà này đâu.


Vừa nó Sơn vừa tiến lại mấy thùng hàng

phía sâu trong hốc đá. Anh xé toạt cái thùng ra. Bên trong là một thứ bột màu

trắng đã được đóng gói.


- Cái gì vậy. –An hỏi.


Phát cũng tiến về phía

mấy thùng hàng rồi mở tiếp mấy thùng tiếp theo. Bên trong một thứ bột màu trắng

bị xé rách chảy ra.


- Ma túy. –Sơn nói.


Phát gật đầu. –Số lượng này

có thể mua được không biết bao nhiêu căn biệt thự ở Sài Thành đây.


Phát rút cái điện thoại

ra rồi nói. –Để tôi gọi người đến đem đi.


Cùng lúc đó, Sơn lui lại

về phía An rồi rút con dao trong túi ra chĩa về phía Phát. Anh nói.


- Bỏ điện thoại xuống.


- Anh nói gì vậy, tôi sẽ báo công an.

–Phát giải thích.


- Bỏ xuống. –Sơn hét lớn.


- Được rồi. –Vừa nói Phát vừa nhét cái

điện thoại vào trong túi.


Lăm lăm con dao trên tay,

Sơn đẩy An lui về

phía sau.


- Anh đang làm gì vậy. –An hỏi.


-

Chính hắn đã giết chú chúng ta.


Phát tiến lại gần Sơn hơn. –Không phải như vậy.


- Lui ra. –Sơn hét lớn.


Phát từ từ lui lại. Anh

nói. –Không phải vậy. Tôi muốn giải thích.


- Để rồi mày giết tao như giết tên điên à.


- Sao anh lại nghĩ vậy. –Phát đứng yên trước mấy thùng hàng dường như anh

không dám tiến lên nữa.


Con dao trong tay Sơn vẫn lăm lăm về phía Phát.


- Mày biết không, từ khi mày lấy bức tranh

đi thì tao đã biết mày chính là kẻ đã gây ra biết bao tội ác cho gia đình tao

rồi nhưng mà tao

muốn mày phải giúp tao tìm ra

nơi này rồi tao mới

giết mày thôi.


- Ý anh là… –Phát ngập ngừng.


- Hôm tối ông Bình bị giết tao đã xém tung

phải mày ở cái cua vào con đường đất đỏ. Có phải không? –Sơn nói.


- Anh nhầm rồi. Nhưng…


Sơn cắt lời. –Tối hôm đó trời mưa

rất to, nhưng sáng hôm sau trời lại nắng rất gắt. Hôm đó mày lên lấy bức tranh

tao đã để ý chiếc xe mày dính

rất nhiều bùn đất nên chỉ có thể là mày đã lên vào tối hôm trước và chính mày đã xém tung phải tao sau khi giết xong ông

ấy thôi. Và chỉ có mày mời biết được cuộc hẹn tối đó của tao.


- Không, tối đó ở chổ tôi cũng mưa…


- Không. –Sơn cắt lời Phát. –Bùn đất dính ở trên xe là loại

đất đỏ, loại đất đặc trưng của làng này. Mày đã quá nôn nóng muốn lấy bức tranh nên đã phạm sai lầm.

Mày nói dối đủ rồi đấy.


Phát ngửa đầu nhìn lên

trời rồi bậm môi lại. Biết không

thể chối cãi. Anh nói. –Đúng vậy, nhưng khi tôi lên đến nơi hắn đã chết rồi.


- Không, những lời nói dối như vậy là quá đủ rồi. –Sơn đẩy An

lui về phía sau rồi lăm lăm con dao về phía Phát. –Hôm đó sau khi giết hắn mày

đã xé mấy tờ giấy trong cuốn

sổ, nhưng mà đã không biết rằng tao có thể khôi phục được

trang cuối cùng, mày có biết là gì không. Đó là tên mày cùng với biểu tượng của Hội Tứ Hải, rắng nó nói rằng

mày là một thành viên của hội tứ hải và có xuất hiện trong đêm chú tao bị giết.


- Không, anh hiểu nhầm rồi. –Vừa nói Phát

vừa tiến lên phía trước.


- Lui lại. –Sơn hét lớn. –Tao đã theo dõi mày mấy ngày gần đây, hôm trước

tao thấy mày đã viếng mộ của một người tên Mai Thi, qua điều tra tao biết được đấy là vợ

Liêm.


Sơn im lặng nhìn Phát rồi nói tiếp. –Mày là người của hội Tứ Hải, mày đã giết chú tao, rồi giết tiếp ông Bình để

bịt miệng. Mày không thể chối cãi được.


- Anh hiểu lầm rồi. –Phát lui lại bực tức vì bất lực,

Sơn không tin anh.


- Giờ mày định gọi người xuống đây để lấy

lại mấy lô hàng này à. Tao biết nó là của chú tao, dù chú là người như thế nào đi nữa thì tao vẫn thương chú ấy. Tao nhín nhịn chịu đựng bấy lâu vì tao biết chắc rằng mày sẽ giải được mật

mã, mày sẽ tìm ra nơi

này bởi vì mày còn mong muốn

tìm ra nó hơn tao.

Hôm nay tao sẽ cho mày xuống gặp chú tao.


- Anh định làm gì?


- Cởi áo ra. –Sơn hét lớn.


- Cái gì? –Phát hỏi.


- Tao muốn xem ngực mày. Nhanh lên.


Phát từ từ mở nút áo rồi

phanh bộ ngực của mình ra. Trên bộ ngực rắn chắc ấy một hình xăm đặc trưng của

Hội Tứ Hải hiện ra.


An há hốc mồm kinh ngạc

lui lại. –Anh là… –Cô ấp úng nói không nên lời.


- Thật ra tên điên đã phát hiện ra điều

này nên hắn mới ghi lại trên cuốn sổ đó, nhưng… –Phát chưa kịp nói thì một

tràng cười vang lên

phía sau.Cả ba quay lại thì thấy một khẩu súng đang chỉa

thẳng vào ba người.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận