Thần Ma Hệ Thống


Nữ nhân dáng người mập mạp kia nghe được Nhạc Trọng là nười Trung Quốc, nàng chợt kích động lên lớn tiếng kêu lên:

- Cái gì? Hắn là người Trung Quốc? Đáng chết!Đằng Khi Hương, tại sao cô có thể mang người Trung Quốc tới đây. Nơi này là Nhật Bản, chúng ta là người Nhật Bản, không phải là nơi cho người Trung Quốc tới. Bảo hắn cút ra ngoài cho tôi!

- Cút ra ngoài!Nơi này không chào đón mày!

- Nơi này là Nhật Bản, không chào đón người Trung Quốc, cút ra ngoài!Nơi này là đế quốc Nhật Bản!

Nghe được nữ hài mập mạp này châm ngòi thổi gió bên người, đám tiểu quỷ còn lại trong thôn cũng tưc giận nhìn qua Nhạc Trọng giương nanh múa vuốt rít gào lên.

Nhật Bản những năm này do thế lực cực hữu lên nắm quyền, chính phủ Nhật Bản dung túng và dẫn đạo dư luận, trong dân gian rất nhiều người Nhật Bản tràn ngập chán ghét và cừu địch với người Hoa.

Một tiểu nam hài tuổi chừng mười một lập tức kêu to lên, sau đó xoay người nhặt đá lên ném qua Nhạc Trọng.

- Đúng là một đám vô ơn!

Trên mặt của Nhạc Trọng hiện ra thần sắc lãnh khốc, hắn bước lên trước, huyễn hóa ra cước ảnh trùng trùng điệp điệp đá lên người năm tiểu quỷ Nhật Bản, thoáng cái đá năm tên tiểu quỷ này ra xa bảy tám mét, mỗi người nhổ ra một ngụm máu tươi. Hắn tiến lên một bước, hung hăng một bạt tai lên mặt của nữ hài mập mạp mặt đầy tàn nhang, thoáng cái nữ hài mập mạp này gãy vài cây răng, phun ra một ngụm máu tươi.

Nhạc Trọng rút lấy Hắc Nha Đao sau lưng ra chỉa vào đám người Nhật Bản sống sót và ánh mắt lạnh như băng, ra lệnh:

- Hiện tại tất cả quỳ xuống! Ai dám không quỳ tao sẽ chém đầu!

- Mày dám đánh tao! Tao giết mày!

Nữ nhân mặt tàn nhang dáng người mập mạp lập tức lao qua phía Nhạc Trọng.

- Không muốn!

Một bên Đằng Khi Hương phát ra tiếng thét thê lương.

Một bên Đằng Khi Hương phát ra tiếng thét thê lương.

Trong mắt Nhạc Trọng hiện ra thần sắc lãnh khốc, cầm trong tay Hắc Nha Đao hóa thành đao quang chém một cái.

Đầu lâu của nữ hài dáng người mập mạp này bay lên cao cao, một cổ máu tươi phóng lên trời, thi thể không đầu của nàng ta ngã xuống đất.

Nhạc Trọng một đao chém giết nữ hài dáng người mập mạp, cầm lây Hắc Nha Đao chỉ vào đám người trong thôn tràn ngập áp bách ra lệnh:

- Hiện tại quỳ xuống! Không quỳ thì chết đi!

Nhìn qua nữ hài mặt tàn nhang bị Nhạc Trọng không chút do dự chém giết, đám tiểu quỷ trong thôn sợ hãi nhìn qua Nhạc Trọng, giống như nhìn thấy ác quỷ!

- Thực xin lỗi!

- Vạn phần xin lỗi! Xin tha thứ chúng tôi mạo phạm!

- Thực xin lỗi! Xin ngài tha thứ chúng tôi!

"..."

Nữ hài đeo mắt kính, tư thái đoan chính thanh nhã quỳ xuống. Những nữ nhân còn lại hoảng sợ nhìn qua Nhạc Trọng nhao nhao quỳ xuống, nhao nhao cầu xin.

- Van cầu ngài, Nhạc quân! Xin ngài hạ thủ lưu tình, không nên giết những người khác, xin ngài!

Đằng Khi Hương cũng quỳ gối trước người Nhạc Trọng và đau khổ cầu khẩn.

Nhạc Trọng không chút do dự đá bay thi thể nữ nhân mặt tang nhang dám chống đối hắn ra xa bảy tám mét, cho những người này hiểu được không phải ai cũng bị bắt nạt mà không hoàn thủ cả. Hắn là một nam nhân bá đạo, trước mặt cường quyền thì các nàng phải cúi đầu.

Nhạc Trọng không chút do dự đá bay thi thể nữ nhân mặt tang nhang dám chống đối hắn ra xa bảy tám mét, cho những người này hiểu được không phải ai cũng bị bắt nạt mà không hoàn thủ cả. Hắn là một nam nhân bá đạo, trước mặt cường quyền thì các nàng phải cúi đầu.

- Xin ngài tùy tiện chơi chúng tôi, nhưng mà xin ngài đừng làm hại những đứa trẻ này, chúng là vô tôi.

Hai nữ nhân Nhật Bản chừng ba mươi tuổi bò tới trước người của Nhạc Trọng và kéo quần áo lên, lộ ra đôi ngọc thố trắng bóng cầu khẩn Nhạc Trọng cầu. Các nàng hy vọng dùng thân thể của mình cầu xin Nhạc Trọng.

- Tôi không có hứng thú với các nàng. Các người đã không thích tôi, như vậy tôi cũng không cần đem vật tư cho người không thích mình. Tôi sẽ đốt chúng đi!

Nhạc Trọng lạnh lùng nhìn qua đám người Nhật Bản này, một ngón tay chỉa vào xe đây vật tư, một đạo ma viêm bắn ra rơi vào đám vật tư này, hóa thành một đoàn hỏa diễm thiêu đốt không còn.

Đám người Nhật Bản này nhìn thấy xe đẩy chở vật tư bị đốt thành tro tàn thì mỗi người trong mắt chớp động thần sắc hối hận. Vài nữ nhân cũng nhịn không được khóc lên. Vật tư trong nơi của bọn họ không nhiều lắm, nếu không thực lực cũng không thế nào như Đằng Khi Hương xông pha ra ngoài mạo hiểm tính mạng tìm kiếm vật tư.

Trấn nhỏ này với Nhạc Trọng mà nói là một đường bằng phẳng, nhưng mà với người bình thường mà nói chỗ đó chính là chỗ khủng bố như địa ngục. Một đầu S2 cũng đủ làm cho người trong thôn nhỏ này chết sạch.

Nhạc Trọng một kích hủy vật tư thành tro bụi, sau đó ánh mắt rơi vào ba lô sau lưng của Đằng Khi Hương.

Trong lòng Đằng Khi Hương sinh ra một tia hàn ý, nàng ôm lấy ba lô, thoáng cái nằm rạp trên mặt đất, nói:

- Nhạc quân! Van cầu anh không nên hủy ba lô của tôi, đây là hy vọng của chúng tôi. Chỉ cần anh lưu lại ba lô, tôi nguyện ý bồi anh cả đêm. Tôi vẫn là xữ nữ, anh có thể thỏa mãn mà!

Nữ nhân đeo mắt kính, tư thế đoan trang thanh nhã, nhìn qua có chút nghiêm túc nhìn qua Nhạc Trọng cầu khẩn nói:

- Nhạc quân! Tôi là Tỉnh Điền Kinh Tử, năm nay mười bảy tuổi, vẫn là xử nữ. Lúc này là chúng tôi sai! Xin anh lưu vật tư cho chúng tôi. Tôi nguyện ý cùng Khi Hương bồi canh cả đêm.

Nếu như không có đồ ăn, người ở đây không sống nổi vài ngày. Tỉnh Điền Kinh Tử cũng biết đây là sự thật, nàng lần này quyết định dùng thân thể của mình đổi lấy đồ ăn.

Nhạc Trọng lạnh như băng nói ra:

- Tôi cần địa đồ nơi này. Còn có một người phải dẫn đường cho tôi, đi tới căn cứ lớn ở gần đây. Chỉ cần các người cung cấp hai điểm này thì ngày mai tôi sẽ rời đi. Bao đồ ăn cũng để lại cho các người.

- Tôi cần địa đồ nơi này. Còn có một người phải dẫn đường cho tôi, đi tới căn cứ lớn ở gần đây. Chỉ cần các người cung cấp hai điểm này thì ngày mai tôi sẽ rời đi. Bao đồ ăn cũng để lại cho các người.

Nhạc Trọng đối với những người Nhật Bản này không có hảo cảm gì, nhưng cũng không vô duyên vô cớ đồ sát những người Nhật Bản sống sót. Trừ phi song phương là địch nhân, như vậy hắn mới không do dự ra tay tiêu diệt.

Tỉnh Điền Kinh Tử quỳ gối trước người Nhạc Trọng và nói ra:

- Vâng! Chỗ tôi có địa đồ. Tôi cũng biết gần đây có căn cứ lớn, ngày mai tôi sẽ dẫn đường cho anh. Hôm nay kính xin anh vui lòng lưu lại thôn này nghỉ ngơi một đêm.

Nếu như Nhạc Trọng biểu hiện không được, lúc này đã bị các nàng đuổi đi. Thế nhưng mà Nhạc Trọng hiện tại ngay cả hài tử cũng đá bay đi, trực tiếp chém giết người có xung đột với hắn, chuyện này làm cho đám người Nhật Bản tràn ngập sợ hãi với Nhạc Trọng, các nàng tự nhiên không dám đem Nhạc Trọng đuổi đi. Sợ là Nhạc Trọng hung thần này tức giận giết người.

- Ân!

Nhạc Trọng nhàn nhạt ứng một tiếng bước đi vào trong thôn nhỏ này.

Nhạc Trọng tiến vào trong nhà nhỏ, những người sống sót lúc này mới dám đứng lên.

- Đám cho người Hoa khốn nạn!Một lũ đê tiện, cũng dám đá tinh anh tương lai của đế quốc Nhật Bản. Tao sẽ không buông tha cho mày! Tôi sẽ làm cho mày chết không yên lành!

Một tên thiếu niên tuổi chừng mười ba, đem đầu tóc nhuộm vàng tên là Long Khởi Hạo Nhị nhìn chằm chằm vào bóng lưn của Nhạc Trọng và hiện ra thần sắc oán độc.

Long Khởi Hạo Nhị nhìn Đằng Khi Hương cùng Tỉnh Điền Kinh Tử sau đó gương mặt vặn vẹo.

- Hương Tử tỷ là của tao! Kinh Tử tỷ cũng là của tao!Tuyệt đối không để cho con chó người Hoa tụi mày cướp đi!



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận