Thần Ma Hệ Thống


- Tao quyết định. Hai nữ nhân này từ giờ trở đi sẽ là chó cái của tao. Người đâu, giết nam nhân này cho tao!

Trong mắt của Kim thiếu thì mạng người so với chó còn kém hơn. Chỉ cần hắn nguyện ý giết mười người cũng không sao cả.

Tên bảo tiêu áo đem hung quang hiện ra.

- Vâng! Kim thiếu! Bắt hai nữ nhân này lại, giết tên nam nhân này cho tao!

Trong nháy mắt chín tên bảo tiêu xông qua phía Nhạc Trọng bên này. Chín tên bảo tiêu này thân thủ bất phàm có được tố chất thân thể gấp hai người thường, hiển nhiên mỗi người đều là người cường hóa.

- Thật đáng chết!

Nhạc Trọng cũng không có thèm nhìn qua Kim thiếu làm gì, chuyện này hắn gặp nhiều. Kim thiếu so với hắn Nhạc Trọng biết còn bá đạo hơn gấp vài lần.

- Một đám súc sinh, đi chết đi!

Nhạc Trọng tay lật một cái, Ngạc Nha Cứ Nhận chợt hiện ra trong tay của hắn, hắn lập tức bổ ra hơn mười đao hóa thành đao ảnh trùng trùng điệp điệp xoắn một cái, chín tên bảo tiêu chợt hóa thành thành từng mảnh nhỏ, mang theo máu tươi nhuộm đỏ mặt đất.

Kim thiếu nhìn qua mấy con chó dữ của mình lập tức biến thành thi thể, bỗng chốc bị sợ tới mức dưới háng chảy ra nước đái ướt sũng, thoáng cái co quắp té trên mặt đất:

- Ah!Cứu mạng!Cứu mạng!Mày không thể giết tao!Tao là con của Kim Thắng Huyễn, Kim Đạt Lợi!Mày giết tao thì ba ba của tao sẽ không bỏ qua cho mày!

Nhạc Trọng nhìn Kim Đạt Lợi trong mắt hiện ra hung quang chém qua người của Kim thiếu :

- Rác rưởi! Mày không cần lo lắng, ba ba của mày tao sẽ trong thời gian ngắn nhất tiễn tới gặp mày cùng đi xuống địa ngục!

Đúng lúc này, một tên nam tử dáng người bình thường bên người của Kim thiếu lập tức như mũi tên lao thẳng về phía trước, cầm trong tay một thanh ám ma đao một đao bổ vào đao của Nhạc Trọng, ngăn cản Nhạc Trọng đánh xuống.

Đồng thời từ trên đao truyền ra lực phản chấn cực lớn, chấn đắc Nhạc Trọng liền lùi lại hai bước.

Nhạc Trọng ánh mắt nhìn chằm chằm vào bảo tiêu này và nói:

Nhạc Trọng ánh mắt nhìn chằm chằm vào bảo tiêu này và nói:

- Cao thủ! Là người tiến hóa lực lượng nhanh nhẹn song thuộc tính sao?

Tên bảo tiêu cầm đao trực chỉ Nhạc Trọng và trong mắt hiện ra thần sắc ngưng trọng, hắn lần đầu tiên gặp đối thủ đáng sợ như vậy, dùng thực lực người tiến hóa lực lượng, nhanh nhẹn song thuộc tính như hắn còn không ngăn được một đao của Nhạc Trọng thì trong lòng của hắn tràn ngập kinh hãi:

- Cho tôi mặt mũi, thả cho hắn con đường sống, chuyện hôm nay tôi không nhìn thấy!

Kim Đạt Lợi thoáng cái trốn ra sau lưng của tên bảo tiêu và tràn ngập cừu hận nhìn qua Nhạc Trọng và lớn tiếng kêu lên.

- Điền Hạo!Làm tốt lắm!Giết hắn cho tao!Nếu mày giết hắn thì tao sẽ thưởng cho mày. Giết hắn! Nhanh giết hắn cho tao!

Nhạc Trọng gắt gao nhìn chằm chằm vào Điền Hạo chậm rãi nói:

- Rác rưởi như vậy anh còn muốn che chở cho hắn sao?

Nhạc Trọng mơ hồ cảm giác được Điền Hạo cũng không phải muốn là địch với hắn.

Trong mắt Điền Hạo hiện ra vẻ bất đắc dĩ chậm rãi nói:

- Tôi phải cam đoan hắn an toàn.

Nhạc Trọng im lặng, trong mắt hiện ra thần sắc kiên định và lạnh lùng:

- Như vậy tôi chỉ có thể bỏ qua anh mà thôi. Súc sinh kia tôi không tha mạng cho hắn được!

Nhạc Trọng mơ hồ đoán được Điền Hạo có khả năng có khổ tâm, nhưng mà thế giới này người khổ tâm có quá nhiều, hắn không có khả năng vì Điền Hạo có nỗi khổ tâm mà đình chỉ bước tiến.

- Vậy thì thực xin lỗi!

- Vậy thì thực xin lỗi!

Trong mắt Điền Hạo hiện ra dị quang, phát động kỹ năng Ảnh Bộ cấp hai, đột nhiên tốc độ bạo tăng, dùng tốc độ vượt qua Thiểm Điện cấp hai hiện ra trước người của Nhạc Trọng và một đao chém lên cánh tay trái của Nhạc Trọng.

- Thật nhanh!

Trong mắt Nhạc Trọng tinh quang chớp động, trong nháy mắt phát động kỹ năng Ảnh Bộ, thao túng trọng lực, một cổ trọng lực cường đại bao phủ người Điền Hạo và làm thân hình Điền Hạo chậm lại.

Thời điểm thân hình Điền Hạo đình trệ thì một đao của Nhạc Trọng bổ vào đao của Điền Hạo.

- Tránh ra!

Điền Hạo nổi giận gầm lên một tiếng, thân thể cơ bắp toàn bộ căng cứng, một cổ sức lực cuồng bạo từ va chạm của song phương truyền ra, Nhạc Trọng lần nữa bị Điền Hạo bổ lui ra sau hai bước.

Nhạc Trọng lúc này có thể dễ dàng miểu sát người tiến hóa lực lượng từ cấp 30 trở xuống, cường hoành như vậy mà bị Điền Hạo bức lui, có thể thấy được thực lực Điền Hạo mạnh như thế nào.

Thời điểm Điền Hạo một đao đánh lui Nhạc Trọng thì lần nữa nhìn thấy Nhạc Trọng muốn tiến lên, đột nhiên Tiết Trữ bên kia truyền ra sát khí lạnh lùng!

- Điền Hạo, con mẹ mày mau dừn tay! Nếu không tao sẽ giết rác rưởi này!

- Không muốn!

Điền Hạo vừa quay đầu lại thì nhìn thấy trong tay Tiết Trữ cầm cầm một cây dao găm đặt lên ngự của Kim thiếu, hắn sợ tới mức hồn phi phách tán.

- Hắc hắc! Bye bye!

Tiết Trữ nhìn thấy Điền Hạo quay đầu thì tươi cười vũ mị, một dao găm đâm vào trái tim của Kim Đạt Lợi ra sau lưng, một cổ máu tươi từ trong tim của Kim Đạt Lợi bắn ra ngoài, bắn tung tóe mặt đất chung quanh, nàng dùng sức đá Kim Đạt Lợi qua phía Điền Hạo.

Sắc mặt Điền Hạo đại biến tiên lên thi thể của Kim Đạt Lợi, thò tay đón thi thể của Kim Đạt Lợi. Hai tay của hắn vừa mới chạm vào thi thể của Kim Đạt Lợi thì Nhạc Trọng như mũi tên bước lên, một cước hung hăng đá vào sau lưng của hắn, thoáng cái đá hắn bay xa bảy mét, trực tiếp phun ra một ngụm lớn máu tươi, đã bị trọng thương.

Điền Hạo bị Nhạc Trọng một cước đá bay thì hắn lập tức đứng lên, đem bàn tay tìm tòi cái mũi của Kim Đạt Lợi, sắc mặt thoáng cái biến thành tro tàn, chán nản nhổ ra một ngụm máu tươi và sầu thảm nói:

Điền Hạo bị Nhạc Trọng một cước đá bay thì hắn lập tức đứng lên, đem bàn tay tìm tòi cái mũi của Kim Đạt Lợi, sắc mặt thoáng cái biến thành tro tàn, chán nản nhổ ra một ngụm máu tươi và sầu thảm nói:

- Hết! Hết!

Nhạc Trọng nhìn qua Điền Hạo giống như mất đi mục tiêu sinh tồn, nói:

- Anh có ai rơi vào trong tay của tên súc sinh này sao? Nói mau, có lẽ tôi sẽ giúp anh một tay!

Nhạc Trọng thân là người cường hóa cấp 66 chiến lực kinh người, mặc dù chính diện giao vẫn có tám phần nắm chắc Kim Đạt Lợi được Điền Hạo bảo vệ sau lưng. Nhưng nếu thu phục Điền Hạo thì hắn sẽ có một trợ lực cường đại.

Điền Hạo vẻ mặt sầu thảm nói:

- Em gái tôi là Điền Tĩnh bị Kim Đạt Lợi bắt. Chỉ có hắn mới biết nơi hạ lạc em gái Điền Tĩnh của tôi ở đâu. Tôi phải nghe lệnh của hắn để em gái được an toàn, hắn vừa chết thì em tôi phải chết!

Đúng lúc này một tiểu mỹ nữ ngồi trên mặt đất, toàn thân trần trụi, tuổi chừng ba mười trong mắt hiện ra hào quang kỳ dị, nói:

- Điền Tĩnh? Em gái Điền Tĩnh của anh đã sớm chết rồi!

- Cái gì? Không có khả năng! Không có khả năng! Nàng không có khả năng chết! Cô nói bậy! Cô nói bậy!

Sắc mặt của Điền Hạo thoáng cái trở nên vô cùng dữ tợn, hắn tiến về phía tiểu nữ nhân vừa nói, vẻ mặt hung tàn, giống như muốn xé nàng thành nát vụn.

Nhạc Trọng nhướng mày một cước đá vào chân của Điền Hạo và Điền Hạo lập tức ngã nhào. Nếu như để cho Điền Hạo tức giận dùng sức một xé, tiểu mỹ nữ kia tuyệt đối phải chết.

Dùng thực lực của Điền Hạo thì cho dù Nhạc Trọng không sử dụng kỹ năng cũng rất khó đánh bại hắn, nhưng mà tâm của hắn đã loạn, chiến ý không còn, người như vậy cho dù tố chất thân thể mạnh hơn nữa cũng chỉ là phế vật.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận