Thần Ma Hệ Thống


Xe dừng lại, Nhạc Trọng vừa mới xuống xe thì từ hai bên đường có sáu bóng người cầm súng tiểu liên chạy ra, một tên nam nhân cạo đầu đi tới, hắn đem súng nhắm vào Nhạc Trọng cùng hai chiếc Đông Phong kilocalo.Một tên có mặt sẹo trên mặt, tướng mạo cực kỳ hung hãng nhìn qua Nhạc Trọng quát:- Không được nhúc nhích! Nếu không chúng tôi nổ súng.Trong hai chiếc xe Đông Phong kilocalo, nữ sinh nhìn thấy đám người kia cầm súng ống, hung thần ác sát thì vô cùng hoảng sợ nằm nép sát xuống xe.Nhạc Trọng nhìn qua tên nam tử đầu trọc có bộ dáng hung thần kia thì nhướng mày, lập tức phát động kỹ năng Ảnh Bộ cấp 2, hắn như quỷ mị tiến về phía sáu tên nam tử cầm súng này.Trên xe Đông Phong kilocalo, Bạch Cốt thả người nhảy xuống, nó giống như ma thần nhảy vào trong sáu người kia.Nhìn thấy Bạch Cốt cực kỳ nhanh nhẹn thì nội tâm của sáu tên đầu trọc lập tức hoảng hốt, giơ súng lên nhắm vào Bạch Cốt không ngừng xạ kích.Những viên đạn bắn vào xương cốt cũng chỉ khảm vào mà thôi, cũng không có tạo thành chút ảnh hưởng nào cho nó cả.Nhạc Trọng phát động Ảnh Bộ thì tốc độ nhanh tới mức tận cùng, vượt qua người bình thường gấp năm lần, sau khi vọt lên vài lần thì trong tay cầm Phảng Chế Đường Đao chém vào đầu lâu của tên mặt thẹo.Tên mặt thẹo nhìn thấy Nhạc Trọng lao tới thì trong mắt hiện ra vẻ kinh hãi, hắn bất chấp Bạch Cốt ở bên kia, giơ súng hướng về phía Nhạc Trọng bắn quét qua.Thời điểm tên nam tử mặt sẹo này thay đổi nòng súng thì thân thể Nhạc Trọng nhoáng một cái, dùng thế sét đánh không kịp bưng tay vòng ra sau lưng của thằng này, một đao chém vào đầu của tên mặt thẹo.- Tiểu huynh đệ, dừng tay! Bằng không thì tôi không thể cam đoan tính mạng đồng bạn của anh đâu.Đúng lúc này bên cạnh truyền ra âm thanh của năm tử tràn ngập tự tin.Khóe mắt Nhạc Trọng quét qua, chỉ thấy bên cạnh nhiều ra hơn hai mươi tên nam tử cầm súng trường 81, súng tiểu liên 79, những phần tử vũ trang này xa xa vây quanh hai chiếc Đông Phong kilocalo. Hai chiếc xe kéo công nông ngăn cản làn xe, phong tỏa đường lui của Đông Phong kilocalo. Trong hai mươi tên phần tử vũ trang đầy đủ này có một gã thân cao một mét tám, tên nam tử này mang trên người khí tức hung hãn ở trong đám người xa xa nhìn qua.- Bạch Cốt lưu tính mạng của bọn họ lại!Nhạc Trọng tâm niệm vừa động, ánh đao rơi vào trên cổ tên mặt thẹo, hắn như mũi tên vọt ra sau lưng của tên mặt thẹo, dùng mặt thẹo làm khiên thịt, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tên thủ lĩnh của đám phần tử vũ trang này.Mặt thẹo cảm thụ được cảm xúc lạnh lẽo của Phảng Chế Đường Đao trên cổ, trong nội tâm lập tức sinh ra cảm giác lạnh giá, không dám hành động thiếu suy nghĩ.Nhận được lệnh của Nhạc Trọng thì Bạch Cốt cũng không có huy động búa lớn trong tay lấy mạng của đám nam tử này, một cước đá vào người của năm thằng kia, nhanh như vũ bão đá bay năm tên này, sau đó bước đi đến bên người Nhạc Trọng.Tên trung niên nhân trong đám phần tử vũ trang nhìn qua Bạch Cốt đứng bên người Nhạc Trọng thì khẽ mỉm cười, nói:- Tiểu huynh đệ, đúng là có bản lĩnh nha. Tôi là Vương Quang Hổ! Anh có thể gọi tôi là Hổ ca. Anh xưng hô thế nào?Nhạc Trọng nhìn chằm chằm vào Vương Quang Hổ trầm giọng nói:- Tôi là Nhạc Trọng. Hổ ca, không biết tại sao anh lại ngăn cản đường của chúng tôi? Dường như chúng tôi chưa từng đắc tội qua anh? Nguồn tại http://TruyệnFULL.vnĐám phần tử vũ trang vừa mới xuất hiện kia có hỏa lực cực mạnh, một khi vạch mặt, phát sinh xung đột, trừ Nhạc Trọng có mặc phòng hộ phục cấp 3 ra, không có có bao nhiêu người có thể sống sót cả.Kỷ Thanh Vũ, Trì Dương hai người trải qua không ngừng cường hóa, tố chất thân thể vượt xa người thường, săn giết tang thi bình thường vô cùng nhẹ nhõm. Nhưng mà khi đối mặt với đám phần tử vũ trang này khả năng sống sót không nhiều. Lộ Văn càng đừng đề cập, lực phòng ngự của nàng cơ bản là 0, một khi có xung đột thì có khả năng nàng sẽ chết trước. Không phải vạn bất đắc dĩ, Nhạc Trọng không muốn khởi xung đột với thế lực của Vương Quang Hổ trước mặt.Vương Quang Hổ nhìn chằm chằm vào Nhạc Trọng, chậm rãi nói ra:- Nhạc Trọng, tôi nói rõ, lúc này chúng tôi đang tìm kiếm vật tư và người sống sót. Các người nên đi theo tôi trở lại Trường Quang Thôn a. Trường Quang Thôn có được phương tiện phòng ngự hoàn mỹ, trở lại Trường Quang Thôn thì tôi có thể cam đoan các người cơm nước không lo, cũng không sợ tang thi.Nhạc Trọng trực tiếp cự tuyệt nói:- Thật có lỗi, Hổ ca! Chúng tôi muốn đi căn cứ người sống sót ở thành phố Lũng Hãi.Vương Quang Hổ khẽ chau mày, chợt giãn ra, hắn nhìn qua Nhạc Trọng cười nói:- Người có chí riêng. Nhạc Trọng, các người muốn đi căn cứ người sống sót ở thành phố Lũng Hãi, tôi cũng không ngăn cản mọi người. Nhưng mà tôi cũng không sống dễ dàng, tôi muốn vật tư trên một chiếc xe Đông Phong kilocalo của các người.Nhạc Trọng đang căng như dây cung thì buông lỏng, nói:- Có thể!Chỉ cần người không có chết thì tất cả đều dễ nói. Dùng năng lực đoàn đội của bọn họ, cẩn thận một chút đi tìm vật tư cũng không thành vấn đè.Vương Quang Hổ làm ra thủ thế, bộ hạ của hắn toàn bộ chỉa súng xuống, hắn đi về phía Nhạc Trọng cười nói:- Nhạc Trọng, anh bây giờ cũng nên thả huynh đệ Trần Tứ của tôi ra được rồi.Nhạc Trọng nhẹ buông tay, Phảng Chế Đường Đao cũng dời khỏi cổ của Trần Tứ.Trần Tứ xoa xoa cổ, hướng về Nhạc Trọng nhếch miệng cười nói:- Ngươi thực lợi hại. Tiểu tử, ngoại trừ Hổ Ca thì ngươi là người mạnh nhất mà lão tử từng gặp.Nhạc Trọng cười nhạt một tiếng:- Đắc tội rồi!Trần Tứ đi nhanh về phía của Vương Quang Hổ, nhưng mà Bạch Cốt bước về phía trước một bước ngăn cản đường đi của hắn.Mặt của Trần Tứ trầm xuống nhìn qua Nhạc Trọng nói:- Nhạc Trọng, anh muốn gì?Nhạc Trọng thản nhiên nói:- Không có ý gì. Hổ ca để cho chúng tôi rời đi thì anh mới có thể rời khỏi bên cạnh tôi.Vương Quang Hổ nhìn Nhạc Trọng và mỉm cười nói:- Trần Tứ, anh tạm thời đi theo bên người Nhạc Trọng tiểu huynh đệ đi.Trần Tứ ứng một tiếng đứng bên người Nhạc Trọng, nói:- Vâng! Hổ ca!Nhạc Trọng nói:- Hổ ca, tôi hiện tại chuyển vật tư cho ngài!Vương Quang Hổ nói:- Không vội, xe của chúng tôi không cách nào mang nhiều vật tư như vậy, không bằng mọi người cùng theo tôi đi về Trường Quang Thôn một chuyến. Để cho tôi hảo hảo chiêu đãi các người một lần. Nhạc Trọng, tôi thập phần bội phục thực lực của anh, tôi hy vọng chúng ta có thể kết thành bằng hữu. Mặt mũi này anh cho tôi chứ?Ánh mắt Nhạc Trọng có chút co rụt lại, suy nghĩ một hồi lâu, mới gật đầu nói:- Tốt! Chúng tôi đi theo anh một chuyến. Nhưng mà Hổ ca, chuyện gì cũng nói rõ trước, chúng tôi phải đi tới căn cứ thành phố Lũng Hãi, tối đa chỉ có thể ngây ngốc ở chỗ của anh một ngày mà thôi.Vương Quang Hổ hào sảng cười nói:- Không có vấn đề, anh là bạn tốt của tôi! Đương nhiên đi tự do.Bốn chiếc xe BMW và hai chiếc công nông một trước một sau kẹo lấy hai chiếc Đông Phong kilocalo, hai mươi sáu tên phần tử vũ trang vờn quanh, chậm rãi chạy vào một thôn nhỏ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận