Thần Ma Hệ Thống


Một gã tên trưởng lão tên Dịch Thủy lớn tiếng kêu lên.- Đúng vậy a! ! Môn chủ! ! Bạch Hổ đường cũng dùng đều là súng ngắn, cũng có không ít huynh đệ dùng đại đao. Lúc này có súng trường cũng nên phân mấy khẩu cho Bạch Hổ đường chúng tôi. Bằng không thì không được đâu!Tên của Hồng môn khí phái, mấy đường dướng trướng phân thành Chu Tước, Bạch Hổ, Huyền Vũ, Phá Quân, Tham Lang. NHưng mà trên thực tế là một đám ô hợp. Súng trường còn chưa tới tay đã náo nên phân phối như thế nào. Dù sao nếu mấy đường này nhiều hơn mấy khẩu súng trường, vậy thì sức chiến đấu có thể áp qua mấy đường khác. Phân phối vật tư cũng nhiều hơn.Bành Lăng Ba rống lớn một câu:- Đều yên lặng cho lão tử!Bành Lăng Ba gào thét thì tất cả người đang náo im lặng lại.Bành Lăng Ba áp đảo các trưởng lão, lúc này mới nhìn qua Nhạc Trọng cười nói:- Để anh chê cười! ! Nhạc Trọng huynh đệ, không biết anh dùng bao nhiêu súng trường và đạn đổi một người Thái Lan sống sót?- Không sao!Nhạc Trọng cười cười trực tiếp rút khẩu gai độc đặt lên đầu của Bành Lăng Ba và bóp cò:- Tôi hợp nhất các người là được!Phanh một tiếng vang thật lớn, đầu của Bành Lăng Ba chợt nổ ra. Óc và máu bay tứ tung, kể cả Trịnh Cường, Hồ Ngạn, Trương Sổ Văn, Vệ Trữ Quốc bốn người ai cũng không ngờ tới Nhạc Trọng lại giết người!- Môn chủ!Trần Lực Bang chính là một trong những tâm phúc của Bành Lăng Ba, hắn nhìn thấy Bành Lăng Ba bị Nhạc Trọng một súng giết chết, lập tức hai mắt đỏ thẫm phát động kỹ năng di động cao tốc, giống như sét đánh lao thẳng về phía Nhạc Trọng bên này.- Đều an tĩnh cho tôi. Ai dám lộn xộn thì đi chết đi!Nhạc Trọng một súng tiêu diệt Bành Lăng Ba, tiện tay giơ gai độc lên nhắm vào quỹ tích di động của Trần Lực Bang và bóp cò.Phanh một tiếng vang thật lớn, đầu của Trần Lực Bang lập tức nổ tung, thi thể không đầu lập tức ngã xuống đất.Nhạc Trọng dễ dàng giết hai người, Vệ Trữ Quốc, Hồ Ngạn, Trương Sổ Văn, Trịnh Cường thoáng cái chấn động, bọn họ nhanh chóng móc súng ra chỉa vào ba người Trịnh Minh Hòa, đồng thời thân thể căng cứng, tùy thời đều có thể phát động kỹ năng tấn công ba người Trịnh Minh Hòa. Bọn họ là thân ở trong thế đối địch, cho dù nghĩ như thế nào thì Nhạc Trọng đã phát động, bọn họ phải đứng chung chỗ với Nhạc Trọng.Nhìn thấy một màn cực kỳ thảm thiết này, Trịnh Minh Hòa và ba gã trưởng lão còn lại toàn thân căng cứng, không dám lộn xộn chút nào. Bành Lăng Ba là bị Nhạc Trọng đánh lén giết chết không chứng minh được thực lực của Nhạc Trọng. Nhưng mà Trần Lực Bang là người cường hóa hệ nhanh nhẹn, người cường hóa mạnh như vậy bị Nhạc Trọng một súng giết chết, chứng minh thực lực của Nhạc Trọng khủng khiếp bực nào. Hơn nữa lúc này trừ Nhạc Trọng ra, còn có bốn cao thủ của Hoa Hưng Hội nhìn chằm chằm vào bọn họ, nếu bọn họ vọng động chỉ có con đường chết.Hào khí trong phòng hội nghị lập tức căng cứng, bốn gã trưởng lão thân thể mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, một bên đem ánh mắt nhìn vào người của Trịnh Minh Hòa. Môn chủ Hồng môn đã chết, tâm phúc của bọn họ là phó môn chủ Trịnh Minh Hòa này. Mặc dù bọn họ có chút mâu thuẫn, nhưng mà sống chết trước mắt nên liên hợp lại với nhau.Trịnh Minh Hòa hít sâu một hơi nhìn qua Nhạc Trọng, chỉa chỉa vào thi thể không đầu của Bành Lăng Ba và hỏi:- Nhạc Trọng huynh đệ! Tôi là phó môn chủ Hồng môn Trịnh Minh Hòa, ngài có ý gì?Nghi vấn của Trịnh Minh Hòa cũng là nghi vấn của bọn người Vệ Trữ Quốc, Hồ Ngạn, Trương Sổ Văn, Trịnh Cường, trước đó không lâu nhận được thông tri của Nhạc Trọng. Nhạc Trọng đột nhiên động thủ giết người, hơn nữa tiêu diệt môn chủ Hồng môn.Nhạc Trọng nhìn qua Trịnh Minh Hòa khẽ cười nói:- Bành Lăng Ba không muốn đối kháng với Ngô Nham Hoành thì tôi giết hắn! Hợp nhất quân của hắn, chỉ đơn giản vậy thôi! Trịnh Minh Hòa, anh có muốn theo tôi tiêu diệt Ngô Nham Hoành hay không, hay là chết tại đây. Chính anh lựa chọn đi! Tôi cho anh 10 giây cân nhắc. 10, 9...Trịnh Minh Hòa biến sắc, hắn thế nào cũng không ngờ tới mục đích của Nhạc Trọng lại như thế này!- 2!Trịnh Minh Hòa tâm niệm thay đổi thật nhanh và nhanh chóng lên tiếng.- Tôi đầu hàng! ! Tôi nguyện ý cùng ngài đi tiêu diệt Ngô Nham Hoành!Trịnh Minh Hòa cùng Ngô Nham Hoành thống lĩnh Đại Thái Lan đế quốc có cừu hận khắc cốt. Một nhà già trẻ của hắn bị Đại Thái Lan đế quốc tra tấn tới chết. Hắn một lòng chỉ nghĩ đến tiêu diệt Đại Thái Lan đế quốc báo thù, nhưng mà tạo hóa trêu người, hắn không thể gia nhập Hoa Hưng Hội mà tiến vào trong Hồng môn. Lúc này Nhạc Trọng bức bách cho nên hắn lựa chọn đầu hàng Nhạc Trọng chỉ vì tương lai tiêu diệt Ngô Nham Hoành.Nhạc Trọng nhìn qua Trịnh Minh Hòa đầu hàng thì nhìn qua bốn tên trưởng lão của Hồng môn:- Các người đầu hàng hay không?Đúng lúc này một tên hộ vệ Hồng môn nhao nhao tập kết, xông qua gian phòng hội nghị này.Trương Sổ Văn cầm súng đứng ở ngoài cửa không ngừng đấu súng với hộ vệ Hồng môn. Hắn chính là cao thủ dùng súng, súng bắn ra không phát nào trượt, bằng vào lực lượng một người ép hộ vệ Hồng môn không dám tiến lên.- Ra lệnh cho bọn họ đầu hàng!Nhạc Trọng đem gai độc chỉ vào một tên trưởng lão nói ra.Người trưởng lão kia vô cùng cường ngạnh nhìn qua Nhạc Trọng quát:- Nhạc Trọng! Tao khuyên mày đầu hàng đi! Hồng môn chúng tao có một trăm hảo hán tử, tuyệt đối sẽ không khuất phục loại ác ôn như mày! ! Bọn mày chỉ có năm người, cho dù giết bọn tao thì Hồng môn cũng không có khả năng khuất phục! Cuối cùng cũng chỉ là cục diện lưỡng bại câu thương mà thôi.- Hảo hán tử! Đi chết đi!Ánh mắt Nhạc Trọng lạnh như băng bóp cò súng.Phanh một tiếng súng vang! Đầu của trưởng lão này nổ tung.Uy lực của gai độc vô cùng khủng bố, có thể so sánh với zpt90 25 li, bắn vào đầu người thì dễ dàng bắn nát đầu.Nhạc Trọng đem gai độc dời lên người của trưởng lão khác.- Hồng môn hơn một trăm có làm được cái gì. Tôi ngày hôm qua giết hai doanh tám trăm người của Ngô Nham Hoành. Hôm nay lại giết thêm trăm người cũng chỉ là một bữa ăn sáng. Cho dù các người là người Hoa, chỉ cần là địch nhân của tôi thì tôi không bao giờ hạ thủ lưu tình. Đầu hàng hay không hàng?Nghe Nhạc Trọng nói thì trong mắt mấy người Hoa Hưng Hội toát ra thần sắc không dám tin. Bọn họ không tin Nhạc Trọng đơn thương độc mã có thể tiêu diệt hai doanh của Ngô Nham Hoành.Hồ Ngạn trầm giọng nói ra:- Đó là thật! ! Nhạc Trọng có được năng lực thao túng biến dị thú. Các người nên hàng đi.Hồ Ngạn không nghĩ Nhạc Trọng ra tay lại hung ác như vậy, nói giết liền giết, lập tức tiêu diệt môn chủ Hồng môn. Thế mạnh mẽ hợp nhất Hồng môn. Nhưng mà bây giờ tên lên dây không thể không bắn, hắn phải phối hợp Nhạc Trọng bắt lấy Hồng môn. Nếu không Hồng môn phản công thì bọn họ sẽ có tử thương.Người trưởng lão kia vẻ mặt hoảng sợ lớn tiếng nói:- Tôi đầu hàng! Đừng giết tôi!Người trưởng lão kia vừa đầu hàng, Nhạc Trọng đem gai độc chỉ vào người khác.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận