Thịnh Sủng Thê Bảo


💋 edit: Phương Moe 💋

Đôi tiểu phu thê coi như là đã hoà hảo, vì tối hôm qua Giang Diệu bị Lục Lưu dằn vặt quá chừng nên hai tối sau đúng là rất nghiêm chỉnh không có làm gì cả.

Còn Giang Diệu đã thẳng thắn chuyện hoang đường đời trước nên Lục Lưu cũng không có hỏi nhiều. Nếu không phải có lúc nàng vô tình nhắc tới Lục Hành Chu liền thấy Lục Lưu thay đổi sắc mặt, nếu không nàng còn tưởng hắn căn bản không tin nàng đấy!

Nghỉ ngơi hai ngày, thân thể Giang Diệu gần như khỏi hẳn, nghĩ đến ngày mai Lục Lưu phải đi xa thì hiện nay người còn chưa rời đi mà nàng đã bắt đầu nhớ nhung.

Trước khi Lục Lưu rời kinh thành còn cách một ngày thì trong cung đưa thiếp mời muốn Lục Lưu cùng thê nhi tiến cung dự tiệc.

Giang Diệu đem chính mình sửa soạn cẩn thận rồi cùng Lục Lưu tiến cung. Lúc này cung yến giống như gia yến, chờ đến khi ngồi vào chỗ thì cũng chỉ có mấy người Cảnh Huệ đế, Hoắc Tuyền và Trưởng công chúa.

Cảnh Huệ đế còn cố ý căn dặn Lục Lưu mang theo tiểu Thế tử đến, thấy tiểu nam hài nộn nộn đáng yêu làm Cảnh Huệ đế nổi lên hứng thú, hắn ôm tiểu tử này vào trong ngực, vẻ mặt nhu hoà trêu đùa tiểu tử.

Tiểu Thái tử đang tập đi cũng bước từng bước ngắn chạy đến bên cạnh phụ hoàng, nhìn tiểu tử trong lồng ngực phụ hoàng thì hắn trợn to hai mắt, vui vẻ kêu:

“Đệ… Đệ đệ!”

Cảnh Huệ đế nhìn oa nhi mập mạp trong lồng ngực mình và lại liếc mắt nhìn nhi tử, lúc này hắn liền dặn dò:

“Đây là tiểu đường đệ của Thần nhi, sau này Thần nhi phải nhớ luôn luôn bảo vệ Triệt nhi thật tốt!”


Vẻ mặt tiểu Thái tử mơ màng, nhưng dường như hắn vẫn nghe hiểu lời Cảnh Huệ đế, khuôn mặt nhỏ vui vẻ gật đầu nói:

“Bảo vệ!”

Nhìn nhi tử ngoan ngoãn hoạt bát khiến Cảnh Huệ đế có chút hoảng hốt.

Vị đường ca này của hắn đã bảo hộ hắn nhiều năm như vậy, sau này hắn để nhi tử của mình bù đắp cho tiểu chất nhi, vậy cũng coi như là chuyện tốt.

Lại một lần nữa nhìn tiểu tử hoạt bát đang a a a a trong lồng ngực, Cảnh Huệ đế cũng không nhịn được mà lộ ra nụ cười.

Cảnh Huệ đế rất yêu thích tiểu chất nhi này, chờ đến lúc khai tiệc thì hắn mới đưa tiểu tử trả trở lại.

Dùng xong tiệc, Cảnh Huệ đế cùng Trưởng công chúa có lời muốn nói cùng Lục Lưu nên Hoắc Tuyền liền lôi kéo Giang Diệu đến Khôn Cùng cung nói chuyện.

“Muội cùng Tuyên Vương mới trở lại kinh thành không bao lâu, giờ lại bị tách ra, ta thật sự không đành lòng. Lúc trước ta đã khuyên qua Hoàng thượng mấy lần nhưng chuyện này hắn đã quyết định, ta cũng khuyên không nổi hắn..”

Nàng thấy bất công thay tỷ muội tốt Giang Diệu này, nhìn muội ấy cùng Tuyên Vương hạnh phúc ân ái ngọt ngào khiến người ta phải ước ao nên nàng tự nhiên không muốn Tuyên Vương phải mạo hiểm. Nhưng nàng đã nói cùng Cảnh Huệ đế mấy lần, vậy mà hắn thay đổi thái độ ôn hoà ngày xưa, sắc mặt lạnh lùng không cho nàng quản chuyện này.

Lần này nàng không thức thời nên cũng biết mình đã trọc giận hắn….

Khi đó Hoắc Tuyền đã nghĩ: thường ngày ôn nhu chăm sóc, nhưng chung quy thân phận này không giống nhau. Hắn là đế vương, chuyện trong triều đình sao có thể để nàng chi phối?


Giang Diệu hiểu Hoắc Tuyền che chở nàng, tâm trạng nàng cũng là cảm động, nàng mỉm cười nói:

“Muội hiểu rõ, Tuyền tỷ tỷ không cần tự trách. Hơn nữa trong lòng Vương gia cũng đồng ý chuyện này…”

Nàng dừng lại một chút rồi rũ mắt xuống và tiếp tục nói:

“Lúc trước thật sự muội có ý nghĩ tại sao không phải là một người khác mà lại là Lục Lưu. Nhưng mấy ngày nay muội đã nghĩ rõ ràng, Lục Lưu không phải loại nam tử sẽ cùng muội chỉ sống những tháng ngày chân thật bình yên, cho dù không có chuyện ra chiến trận này thì cũng sẽ có những chuyện nguy hiểm khác, muội gả cho hắn thì phải chuẩn bị kĩ loại tâm lý này… Nam nhân của muội phải được thoả sức vẫy vùng tài năng của mình, đây mới chính là con người hắn!”

Hoắc Tuyền không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn Giang Diệu, sau đó nàng mới nở nụ cười và nói:

“Ta vốn sợ trong lòng muội không thoải mái, nghĩ muốn khuyên nhủ muội nhưng không ngờ muội so với ta còn nghĩ thông suốt hơn, là ta lo xa rồi.”

Giang Diệu thấy Hoắc Tuyền đối với mình cũng rất trực tiếp, nàng liền nhớ đến mấy lời Trưởng công chúa từng nói, nàng liền nhỏ giọng hỏi:

“Tuyền tỷ tỷ, tỷ cùng Hoàng thượng… tỷ đến tột cùng là có suy nghĩ gì?”

Tuy nói lúc trước Cảnh Huệ cùng Vệ Bảo Linh là thanh mãi trúc mã tình cảm thân thiết, nhưng nếu như nói đến thì thực sự Cảnh Huệ đế cũng không có làm gì sau.

Khi đó Cảnh Huệ đế còn chưa thích Hoắc Tuyền, nên trong lòng có cô nương khác cũng là chuyện bình thường, huống chi đấy còn là thanh mai tiểu biểu muội.

Bây giờ Vệ Bảo Linh gả cho Phùng Ngọc Tuyền, tháng ngày trải qua không vui vẻ nhưng Cảnh Huệ đế cũng không hề lén lút đi gặp nàng ta. Còn hậu cung này… Nàng biết hắn quả thực có thêm vài phi tần, mà thân phận hắn là đế vương thì chuyện độc sủng một người là không thể nào.


Tuy rằng nếu chuyện này xảy ra trên người mình thì Giang Diệu có thể không rộng rãi được như thế, nhưng nếu như thật sự gặp phải thì mặc dù trong lòng khó chịu thì cũng chỉ có thể yên lặng sống những tháng ngày này…

Đạo lý này, nàng hiểu! Lấy Hoắc Tuyền thông tuệ như vậy, khẳng định là cũng rõ ràng.

Hoắc Tuyền chậm rãi thu lại ý cười, nàng nói:

“Ta biết hắn đối với ta tốt, ta cũng rõ ràng đời này chỉ có thể bên hắn. Nhưng mà Diệu Diệu, ta đối với hắn không nảy sinh được tình yêu nam nữ…. chuyện bây giờ ta có thể làm chính là làm một Hoàng hậu tốt.”

Giang Diệu suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng có lý. Chuyện tình cảm cũng là thuận theo tự nhiên, không phải một người si tình thì người kia sẽ đáp lại.

Giang Diệu không nói thêm chuyện này nữa, hai người hiếm khi gặp được nhau, bây giờ lại đều làm mẫu thân nên tự nhiên chủ để liền rơi lên hài tử.

“Vừa nãy Hoàng thượng nói lời kia thì ta cũng tán thành. Lúc trước đều là Tuyên Vương chăm sóc, giúp đỡ Hoàng thượng, bây giờ Thần nhi so với Triệt nhi lớn tuổi hơn, ngày sau hắn sẽ giống như ca ca ruột mà che chở cho Triệt nhi, đây cũng coi như báo đáp ân tình của Tuyên Vương.”

Giang Diệu cười cười, nghĩ tới tiểu Thái tử thông tuệ thiện lương xác thực cũng khiến người ta yêu thích.

Nàng tất nhiên chỉ muốn nhi tử bình an lớn lên, nhưng thân phận ở nơi đó thì không thể cắt đứt quan hệ với hoàng thất được, nên nàng cũng đành thuận theo tự nhiên.

Nghe tin ba người bọn họ đã đàm luận xong sự tình thì lúc này Hoắc Tuyền liền tự mình đưa Giang Diệu ra cửa điện.

Đi tới bên ngoài thì từ rất xa đã thấy Lục Lưu cùng Trưởng công chúa đang nói chuyện.

Nhìn viền mắt Trưởng công chúa hồng hồng, Giang Diệu rất là kinh ngạc. Trong ấn tượng của nàng thì tính tình trưởng công chúa như nam nhi, xưa nay đổ máu không đổ lệ, nàng còn nghe nói lúc sinh hài tử cũng trấn định hơn rất nhiều so với nữ tử khác, dễ dàng có thể sinh ra nhi tử mập mạp, nhưng bây giờ…


Cho dù Giang Diệu có ngốc thì cũng hiểu rõ vì chuyện của Lục Lưu mà Trưởng công chúa cùng Cảnh Huệ đế huyên náo không vui.

Chờ Lục Lưu nhìn theo Trưởng công chúa rời đi thì Giang Diệu mới đi thẳng tới nắm chặt lấy tay hắn và yên lặng không có hỏi chuyện của Trưởng công chúa.

Một đêm cuối này, tâm trạng Giang Diệu cũng trầm trọng hơn, nhưng nàng vẫn vui vẻ hầu hạ hắn rửa tay chân rồi sau đó cùng hắn triền miên ở trên giường.

Vì thê tử đặc biệt nhiệt tình nên Lục Lưu so với ngày thường cũng dùng lực mạnh mẽ hơn một chút, ôm kiều thê mềm mại thuỷ nộn ở trong ngực, nghĩ đến ngày mai phải tách ra là trong lòng Lục Lưu rất không nỡ.

Hiện nay thấy nàng ngoan ngoãn hiểu chuyện không hề nhắc tới một lời mà chỉ dùng sức nghênh hợp, ngay cả mấy việc ngượng ngùng trước khi vào trận thì nàng cũng đều nhất nhất thuận theo…

Lục Lưu đến cùng là không đành lòng, hắn đem người đang cúi xuống dưới thân hắn kéo lên, nhìn khuôn mặt nhỏ ửng đỏ, giọng hắn khàn khàn nói:

“Diệu Nhi, không cần.”

Có thể cùng nàng làm chuyện thân mật nhất đã đủ rồi, hắn không cần người trong lòng vì hắn mà làm những chuyện này.

Giang Diệu mím mím môi thở hồng hộc, nàng biết hắn còn chưa có được thoả mãn, nhưng lúc này thấy hắn ôm chính mình như thế, nàng liền không nhịn được nữa mà ôm chặt lấy nam nhân nỉ non nói:

“Chàng phải đáp ứng thiếp bình an trở về!”

Lục Lưu hôn một cái lên tóc mai nàng, tiếng nói trầm thấp mang theo hơi thở kích tình còn chưa lui, rất nhanh liền đáp lại:

“Ta đáp ứng nàng!”

(๑>◡


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận