Thịnh Sủng Thê Bảo


💋 edit: Phương Moe 💋

Hôm nay toàn gia được đoàn tụ nên Trấn Quốc Công phủ đặc biệt náo nhiệt.

Giang Diệu ngồi cùng bàn với lão thái thái, mẫu thân và nhóm thẩm thẩm, tẩu tẩu.

Thỉnh thoảng Giang Diệu cũng sẽ nhìn sang chỗ Lục Lục một chút, thấy cử chỉ cùng thái độ của Lục Lưu khi nói chuyện cùng cha nàng và các ca ca rất là khiêm hoà, khéo léo. Mà thái độ của cha nàng đối với Lục Lưu so với ba con ruột còn tốt hơn…

Như vậy thật tốt!

Giờ thì cha mẹ của nàng cũng chính là cha mẹ Lục Lưu, hơn nữa cha mẹ lại yêu thương nàng như vậy nên tự nhiên cũng yêu thương Lục Lưu như con ruột. Như vậy những khoảng trống trong cuộc sống của Lục Lưu dường như cũng dần dần được bù đắp không phải sao?

Khoé miệng Giang Diệu cong cong thì liền bị Nhị tẩu ngồi bên cạnh nhìn thấy rõ ràng và chế nhạo:

“Mới xa có chốc lát mà đã không nỡ rồi?”


Lời này tự nhiên là nói Giang Diệu cùng Lục Lưu.

Giang Diệu bị Tiết Kim Nguyệt nói tới đỏ mặt, nàng không định nói gì nhưng đến khi nhìn thấy trong bát Nhị tẩu toàn là rau dưa, lúc này nàng mới hỏi:

“Nhị tẩu không phải thích nhất là ăn thịt sao? Làm sao mà hôm nay lại không ăn một miếng nào?”

Tiết Kim Nguyệt bĩu môi:

“Đều do Nhị ca tốt của muội đấy. Muội nhìn ta đi, bây giờ thành một bà mập rồi…”

Do thời điểm nàng mang thai bị Giang Thừa Hứa nuôi quá tốt, hơn nữa Giang Thừa Hứa suốt ngày truyền vào đầu nàng cái tư tưởng: “thời điểm mang thai phải ăn nhiều một chút, mập cũng không sao, sinh hài tử xong là sẽ tự gầy trở lại.”

Vì thế mà cái mồm nàng cứ ăn nhiệt tình. Kết quả là sinh được một tiểu mập mạp Hinh Tỷ nhi… mà nàng thì đương nhiên thành một mẫu thân mập mạp.

Giang Diệu nhìn lại cẩn thận một lượt, nàng thấy hiện nay tuy gò má Nhị tẩu nhìn đầy đặn, vóc dáng cũng trở nên mập hơn… nhưng loại vóc dáng này đúng là có nhiều hơn mấy phần phúc hậu, mà đây cũng là vóc dáng mà nàng ao ước nhất khi còn bé.

“Như này rất tốt, Nhị ca của muội khẳng định không nỡ để tẩu gầy trở lại như trước đâu.”

Tiết Kim Nguyệt vừa nghe xong thì mặt có chút đỏ. Nàng nghĩ đến người kia bề ngoài thì nhã nhặn mà trên giường nhỏ thì rất hung hăng, mà hắn cũng nói là hắn yêu thích dáng vẻ đẫy đà nhiều thịt của nàng nên làm nàng có chút do dự là nên giảm cân hay không giảm cân.

Nhưng đến khi nàng bước xuống giường thì liền khôi phục lại lý trí, cảm thấy giảm cân vẫn tốt hơn.

Nàng vốn đã đần rồi, bây giờ thân thể còn mập mạp xấu xí thì nhỡ đâu sau này Giang Thừa Hứa có thể không cần nàng nữa…

Tâm trạng Tiết Kim Nguyệt chua xót, dáng vẻ ấy giống như bà cô già bị phu quân gét bỏ, nàng nhỏ giọng nói:

“Mới không phải đâu, tẩu nếu lại mập nữa thì phỏng chừng sẽ bị hắn ghét bỏ.”


Giang Diệu mỉm cười, nàng đang định nói Nhị ca coi là bảo bối còn không kịp thì Tiết Kim Nguyệt sau khi ăn xong liền nhanh chóng lôi kéo nàng đi tản bộ tiêu cơm. Một năm không gặp nên tự nhiên là có nhiều chuyện để nói.

Nhưng Giang Diệu cũng không đứng dậy đi ngay mà liếc mắt nhìn sang phía bàn Lục Lưu, nàng thấy cha cùng Lục Lưu còn đang uống rượu, tửu lượng Lục Lưu tương đối tốt nhưng vẫn không theo kịp được cha nàng.

Hôm nay cha nàng vui vẻ nên cùng Lục Lưu nói chuyện và uống rượu rất nhiều, nhạc phụ nâng chén thì Lục Lưu thân là con rể đương nhiên cũng nâng chén uống cùng.

Hiện nay gò má Giang Chính Mậu đã ửng hồng còn Lục Lưu thì đã ngà ngà say nhưng cử chỉ đối thoại thì vẫn rất thong dong.

“Hôm nay các ngươi trở về nên cha mẹ rất vui vẻ, vào lúc này cha cùng em rể uống nhiều thêm mấy chén cũng là chuyện bình thường. Chờ một lúc nữa trở về phòng nghỉ ngơi một lúc là được rồi. Muội nha, đừng quá bận tâm như vậy.”

Giang Diệu cũng rõ ràng chuyện này.

Nhưng thời điểm ở Dân Châu thì Lục Lưu luôn lo lắng nàng sẽ cô đơn nên mỗi ngày chỉ cần xong việc là hắn liền như hình với bóng ở cùng một nơi với nàng. Thế nên bây giờ nàng đúng là dần dần quen lúc nào cũng có Lục Lưu bên cạnh. Vào lúc này nghe Tiết Kim Nguyệt nhắc nhở, Giang Diệu cũng cảm thấy mình đã trở về kinh thành rồi thì không nên để Lục Lưu quá lo lắng vì nàng, nàng chỉ cần quản lý tốt mấy việc vặt trong phủ để Lục Lưu có thể an tâm là được.

Sau đó Giang Diệu mới ừm một tiếng rồi theo Tiết Kim Nguyệt đi ra ngoài sân.

Giang Diệu kể rất nhiều chuyện khi ở Dân Châu và đương nhiên không thể thiếu những chuyện liên quan đến Đường Anh.


Còn Tiết Kim Nguyệt cũng nói với nàng những chuyện xảy ra ở kinh thành. Tuy nói những chuyện này đa phần Giang Diệu đã biết hết, nhưng đến cùng thì không thể biết rõ như người ở kinh thành, có một số chuyện vẫn là lần đầu tiên nàng được nghe thấy.

Ví dụ như Vệ Bảo Linh sau khi gả cho Phùng Ngọc Tuyền vốn sinh được một nhi tử nhưng nhi tử kia sinh được không bao lâu thì liền chết yểu. Vệ Bảo Linh bị đả kích lớn như vậy, thế mà Cảnh Huệ đế xưa nay luôn yêu thương biểu muội cũng không hề xuất đầu lộ diện, hắn chỉ phái thái giám đến động viên.

Tiết Kim Nguyệt nói:

“Lúc trước chúng ta đều đáng tiếc thay cho Hoắc Tuyền, cảm thấy nếu nàng ấy vào cung thì nhất định sẽ bị Vệ Bảo Linh đoạt mất sủng ái, vậy mà ai có thể ngờ kết quả lại như thế này. Lần trước tại tiệc sinh nhật của Hoàng hậu, tẩu cùng nương, đại tẩu và tam đệ muội đến tham dự. Muội không nhìn thấy Hoàng thượng đối với Hoàng hậu tốt như nào đâu…

Hơn nữa tiểu Hoàng tử lại được lập thành Thái tử nên hoàng sủng của Bình tân Hầu phủ còn phô trương hơn Vệ phủ ngày đó.”

Nhớ lại lúc trước trong nhóm tiểu cô nương chưa lập gia đình thì quá nửa đều nịnh bợ Vệ Bảo Linh, chỉ có Tiết Kim Nguyệt và Giang Diệu là từ đầu tới cuối luôn có quan hệ tốt với Hoắc Tuyền.

Bây giờ nhìn Hoắc Tuyền có địa vị như vậy, trong lòng Tiết Kim Nguyệt chính là vui vẻ khi thấy tỷ muội của mình có được hoàng sủng.

(๑>◡


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận