Thiếu Niên Tu Chân Xuyên Qua Cơ Giáp


Sau khi Ninh Hữu thương lượng với Thạch Hoằng Tuấn xong, quyết định đem chuyện này giao cho Cảnh Vệ Đội xử lý, tuy nói có khả năng cũng chẳng thể làm cái gì, nhưng ít nhất cũng có thể nhắc nhở cho Cảnh Vệ Đội. Trong tràng chiến đấu kia, bên đối thủ đều cực kỳ cường đại, những người này nếu là ở trong Triệt Na Đế Quốc thì cũng đều là nhân vật ưu tú số một số hai, Ninh Hữu cảm thấy khả năng lớn nhất là những người đó có chút quan hệ với những người Addams đế quốc đến giao lưu.


Bản thân cùng Tấn Giang bị vây đánh quỷ dị như thế, mà Kỳ Tĩnh thì lại ngay tại thời điểm Addams đế quốc còn chưa đi đã bị dẫn tới tinh cầu Gia Tắc Tư, hiện tại căn bản không liên hệ được. Cậu cũng đã dò hỏi Kỳ phu nhân, được kết quả giống nhau, không chỉ đơn thuần chỉ là riêng Kỳ Tĩnh, mà ngay cả đội ngũ mà anh mang theo cũng đều mất liên hệ.


Hết thảy điều này đều làm cho Ninh Hữu cảm thấy mưa gió sắp đến.


Hiện tại cậu đã không lo lắng về sự kiện vây công lúc trước nữa, mà chỉ lo lắng cho an nguy của Kỳ Tĩnh.


"Tiểu Hữu con trước đừng có gấp", Kỳ phu nhân an ủi nói, "Bên quân đội đã đưa ra giả thiết là bọn họ có khả năng vào nhầm khu gió lốc điện tử, chúng ta tạm thời chờ một chút trước đã, lúc trước cũng đã từng xuất hiện loại tình huống này rồi, cho nên chúng ta khoan lo lắng đã. Quân đội đã phái người qua đi tìm, lấy thực lực của Kỳ Tĩnh, tuyệt đối sẽ không xuất hiện vấn đề đâu." Tuy rằng nói như thế, nhưng bản thân Kỳ phu nhân hiển nhiên cũng là cực kỳ lo lắng.


Ninh Hữu gật gật đầu, nhưng bất an trong lòng lại càng thêm dày đặc, cẩn thận nghĩ nghĩ một hồi, cậu nói, "Dì, con muốn đi tinh cầu Gia Tắc Tư tìm anh ấy."


Kỳ phu nhân nghiêm sắc mặt, "Đừng xúc động, quân đội đã phái người đi qua rồi, lực lượng của mình con sao có thể sánh cùng quân đội được chứ? Nếu con đi cũng mất tích thì dì phải công đạo với Kỳ Tĩnh như thế nào đây! Chuyện này con nghe dì đi, an tâm ở trường học đợi, thằng tiểu tử thúi kia nhất định sẽ không có việc gì đâu."


"Nhưng là ——"


"Không có nhưng là!", Kỳ phu nhân nhíu mày nói, "Chuyện này không bàn bạc gì thêm nữa, nếu như con đi ngược lại sẽ làm trở ngại chứ không giúp gì cả, nghe dì, nếu Kỳ Tĩnh bên kia có bất luận tin tức gì dì đều sẽ nói cho con trước tiên."


Ninh Hữu đành phải gật đầu, cảm giác điềm xấu trong lòng lại không giảm chút nào.


Thẳng đến ba ngày sau, bên Kỳ phu nhân truyền đến tin tức, quân đội đã truy tung được tín hiệu xạ khí quân dụng bên Kỳ Tĩnh phát ra, tín hiệu thu được cho thấy bọn họ xác thật là đang ở trong khu gió lốc điện tử, hơn nữa vẫn như cũ đang hoạt động. Tin tức này truyền đến làm Ninh Hữu tức khắc thở dài nhẹ nhõm một hơi, tuy rằng máy liên lạc của Kỳ Tĩnh vẫn như cũ không gọi được, nhưng cũng may là an toàn của anh đã có cam đoan.


"Dì đã nói là tên tiểu tử Kỳ Tĩnh kia sẽ không có việc gì rồi mà, từ nhỏ đến lớn nó cũng đã làm rất nhiều chuyện như thế rồi, mỗi lần đều làm dì sợ tới mức lo lắng đề phòng", Kỳ phu nhân lộ ra một cái tươi cười, hiển nhiên là cũng đã bỏ xuống tảng đá lớn trong lòng, "Nhưng mỗi lần nó đều trở lại an toàn, nó có đủ thực lực, hơn nữa lại phúc lớn mạng lớn. Chờ lần này nó trở về, chúng ta nhất định phải hảo hảo giáo huấn nó một trận, dì còn tốt, con xem nó làm con lo lắng thế nào kìa."


"Được ạ!", Ninh Hữu cũng nở nụ cười.


————


"Em trai, em nói ngày đó chúng ta gặp phải rốt cuộc là người nào a!", Tấn Giang lòng còn sợ hãi nói, "Một đám kia thân thủ thật lợi hại, quả thực khiến người không dám tin tưởng nổi, này sẽ không phải là phái toàn bộ người ưu tú nhất đế quốc tới bắt hai người chúng ta đâu đi. Bất quá nói lại, em nói xem bọn họ vì cái gì lại muốn ra tay với hai chúng ta vậy chứ?"


*Editor: Xin lỗi đi, mục tiêu có mình Tiểu Hữu thôi, chú đừng tưởng bở


Ninh Hữu còn chưa nói chuyện, Thạch Hoằng Tuấn đã mở miệng, âm thanh lạnh lùng nói, "Cậu còn không biết xấu hổ sao! Bình thường tôi bảo cậu nỗ lực một chút cậu không nghe, lần này thiếu chút nữa là làm cho bản thân mất mạng rồi đấy!"


Tấn Giang ngượng ngùng mà sờ sờ đầu, hắc hắc cười nói, "Lần giáo huấn này tớ nhớ kỹ rồi, tớ thề, về sau khẳng định sẽ nỗ lực một chút, coi như là vì cái mạng nhỏ của tớ! Đại ca cậu yên tâm đi!"


Ninh Hữu đi qua đi lại, "Em cảm thấy những người đó dường như là người Addams đế quốc, kỹ xảo chiến đấu của bọn họ tương đối giống với trong lúc thi đấu mà em nhìn thấy. Hơn nữa địa phương lần này xảy ra chuyện cũng cách không xa địa phương lần trước anh Lâm bị bắt cóc, giữa hai việc này có thể có liên hệ gì hay không?"


Lâm Ninh tự hỏi một lát nói, sắc mặt ngưng trọng, "Nếu thật là người của Addams đế quốc, như vậy sự tình liền phức tạp rồi. Em có muốn nói với Kỳ phu nhân một chút trước không? Hiện tại tuy rằng không liên hệ được với Kỳ thượng tướng, nhưng Kỳ phu nhân và quân đội cũng có chút liên hệ, nhắc nhở một chút vẫn hơn."


"Lâm Ninh nói không sai, em nhanh chóng thông báo một chút với Kỳ phu nhân đi, nếu là không phải thì tốt nhất, một khi em suy đoán là thật sự, như vậy liền thật sự phiền toái rồi", Thạch Hoằng Tuấn ngay sau đó cũng nói.


"Được, hiện tại em liền nói với dì ngay", Ninh Hữu lập tức mở máy liên lạc của mình ra, đem suy đoán của mình nói với Kỳ phu nhân. Kỳ phu nhân thần sắc cũng là ngưng trọng không thôi, xác nhận hồi lâu với Ninh Hữu xong liền cắt đứt thông tin.


"Hiện tại chỉ hy vọng sự tình không có nghiêm trọng như vậy thôi", Lâm Ninh lo lắng nói, "Nói lại, Tấn Giang hỏi câu kia cũng xác thật là có vấn đề, vì cái gì những người đó lại ra tay với các cậu chứ? Hơn nữa căn cứ theo Tiểu Hữu suy đoán, nếu chuyện của tớ cùng chuyện lần này của các cậu cũng có liên lụy, vậy những người đó sẽ là ai? Bọn họ rốt cuộc là có mục đích gì?"


"Chuyện sự tình lần này cùng địa điểm Lâm Ninh xảy ra chuyện rất gần có khả năng chỉ là một sự trùng hợp", Thạch Hoằng Tuấn nói, "Nhưng nếu tập kích các cậu thật là người Addams đế quốc, mục đích quan trọng của bọn họ hẳn chính là Tiểu Hữu, bọn họ hẳn là biết quan hệ của Tiểu Hữu và Kỳ thượng tướng, tôi cảm thấy bọn họ là hướng về phía Kỳ thượng tướng mà tới."

"Chuyện sự tình lần này cùng địa điểm Lâm Ninh xảy ra chuyện rất gần có khả năng chỉ là một sự trùng hợp", Thạch Hoằng Tuấn nói, "Nhưng nếu tập kích các cậu thật là người Addams đế quốc, mục đích quan trọng của bọn họ hẳn chính là Tiểu Hữu, bọn họ hẳn là biết quan hệ của Tiểu Hữu và Kỳ thượng tướng, tôi cảm thấy bọn họ là hướng về phía Kỳ thượng tướng mà tới."


"Mặc kệ thế nào, tôi vẫn cảm thấy gần đây có chút không thích hợp, tất cả mọi người đều phải cẩn thận một chút, ngàn vạn lần đừng để cho mình lâm vào hiểm cảnh", Thạch Hoằng Tuấn trịnh trọng nói.


Ba người đồng thời gật đầu.


————


Hôm nay, Ninh Hữu muốn liên hệ với vợ chồng Lương Mạn một chút, kể cho bọn họ một chút về tình huống gần đây, nhưng máy liên lạc của bọn họ cũng tắt máy.


Ninh Hữu nhất thời trong lòng hoảng hốt.


Mà lúc này, Ninh Hữu nhận được thông tin của Kỳ phu nhân.


"Tiểu Hữu, dì nói cho con một việc, con ngàn vạn lần phải bình tĩnh", biểu tình của Kỳ phu nhân có chút ngưng trọng cùng lo lắng.


Nghe câu nói như thế, trong lòng Ninh Hữu "Lộp bộp" một tiếng, dự cảm điềm xấu che trời lấp đất mà đến, thanh âm có chút nghẹn mở miệng nói, "Dì, dì nói đi."


"Tiểu Hữu, dì vừa mới nhận được thông báo, tinh cầu Hòa Tân bị quân đội Addams đế quốc chiếm lĩnh", Kỳ phu nhân thấp giọng nói.


Ninh Hữu chỉ cảm thấy một tiếng sấm sét bổ vào trong đầu, dưới hoảng hốt lại có chút mờ mịt, "...... Này sao có thể?"


"Cha mẹ của con đâu! Bọn họ thế nào rồi? Đúng rồi, con không gọi được máy liên lạc của bọn họ, bọn họ đã tắt máy. Bọn họ có phải đã gặp nguy hiểm gì hay không?", Ninh Hữu hoảng loạn nói.


"Tiểu Hữu con bình tĩnh trước đã!", Kỳ phu nhân lo lắng nói, "Sự tình hẳn là còn chưa nghiêm trọng tới nông nỗi như vậy đâu, cha mẹ con bọn họ có khả năng là đã ẩn nấp rồi, quân đội đã phái bộ đội đi qua, nhất định sẽ đem cha mẹ con cứu trở về!"


"Là bộ đội nào đi? Hiện tại đã xuất phát chưa? Bọn họ có nắm chắc có thể đem quân đội Addams đế quốc đánh lui không?", Ninh Hữu lần đầu có chút hùng hổ doạ người, lạnh giọng hỏi.


Kỳ phu nhân ngừng lại, cười khổ nói, "Loại chuyện nắm chắc này ai cũng không thể nói rõ được, nhưng là bọn họ nhất định sẽ tận lực."


Ninh Hữu hít một hơi thật sâu, "Dì, con hiểu được ngài là vì tốt cho con, nhưng là cha mẹ của con...... Con thật sự có chút lo lắng, con không thể cứ như vậy mà ngồi xem mặc kệ được, con khẩn cầu ngài để cho con cùng quân đội cùng nhau qua đó đi. Con là học sinh học viện cơ giáp, con đã được giáo dục tương ứng rồi, sau khi con qua đó nhất định sẽ phục tùng mệnh lệnh của quân đội, tuyệt đối sẽ không tạo thành bất cứ phiền toái gì cho bọn họ đâu."


"Không được, cái này tuyệt đối không có khả năng!", Kỳ phu nhân quả quyết cự tuyệt, "Tiểu Hữu, con hiện tại vẫn chỉ là một học sinh, hiện tại đúng là thời điểm đánh giặc, vạn nhất nếu là xảy ra chuyện không hay gì thì phải làm cái gì bây giờ?!"


"Con tuy rằng là học tập chế tạo cơ giáp, nhưng năng lực chiến đấu cơ giáp của con cũng tuyệt đối là đủ tư cách!", Ninh Hữu có chút vội vàng nói, "Năng lực thực chiến của con tuy rằng so với Kỳ Tĩnh thì kém chút, nhưng tự bảo vệ mình thì tuyệt đối không thành vấn đề, dì ơi dì yên tâm đi, con nhất định có thể hảo hảo trở về."


"Không được!", Kỳ phu nhân lắc đầu.


"Để nó đi đi thôi", một giọng nam trung niên trầm ổn từ máy liên lạc truyền tới, "Chiến sĩ đều là từ trên chiến trường chém giết mà ra, không ai có thể ở trong nhà ấm đợi cả đời được cả, cho dù hiện tại nó không lên chiến trường, cũng không qua bao lâu, chỉ sợ cũng sẽ có quyết định trưng binh, sớm hay muộn đều phải đi thôi."


"Nhưng là ——", Kỳ phu nhân cau mày, "Tôi vẫn rất lo lắng......"


"Cái này là chuyện sớm hay muộn thôi, không cần lo lắng", người đàn ông trung niên nói.


"Chào chú!", Ninh Hữu nhìn thấy người đàn ông trung niên đi vào trong tầm nhìn, lập tức chào hỏi, đây là cha của Kỳ Tĩnh Kỳ Quốc Viễn, thời gian dài vẫn luôn ở trong quân đoàn, rất ít khi về nhà, Ninh Hữu cũng chỉ mới thấy qua ông mấy lần, "Vậy con có thể đi sao?"


Kỳ Quốc Viễn nói, "Chú sẽ lên tiếng chào hỏi với bọn họ, bất quá con ở đó cũng chỉ là một tân binh, cần phải nghe theo mệnh lệnh. Chú sẽ báo cho bọn họ không cần quản con, nếu con một khi bởi vì bản thân tự mình quyết định mà có nguy hiểm gì, bọn họ sẽ không đi cứu con. Mà một khi con có hành vi nguy hại cho quân đội, chú cũng sẽ đưa con lên toà án quân sự."


"Quốc Viễn! Ông đang nói cái gì hả!", Kỳ phu nhân trợn mắt giận nhìn.


Ninh Hữu nhanh chóng nói, "Dì, chú cũng là vì tốt cho con thôi, con biết mà. Chú, con sẽ nhớ kỹ lời ngài nói, nhất định sẽ tuân thủ mệnh lệnh, sẽ không tự mình hoạt động."


"Vậy là tốt rồi", Kỳ Quốc Viễn tán thưởng gật gật đầu, "Bảo vệ tốt bản thân con, đừng làm cho chúng ta lo lắng."


Ninh Hữu trong lòng ấm áp, "Con đã biết, cám ơn chú dì!"


Sau khi cắt đứt thông tin, Kỳ phu nhân vẫn như cũ lo lắng không thôi.


"Đám người Addams đế quốc đó rốt cuộc là xâm lấn tiến vào như thế nào vậy? Quần tinh Bặc Mục bên kia không phải đang theo dõi sao?", Kỳ phu nhân cau mày hỏi.


"Đám người quân đoàn đệ tứ nói bọn họ căn bản là không có ai nhìn thấy", Kỳ Quốc Viễn cười lạnh, "Lâm gia từ rất sớm trước kia đã không thích hợp rồi, tôi chỉ cho rằng bọn họ chỉ là muốn làm chút động tác bên trong bộ mà thôi, hiện tại xem ra chỉ sợ là sớm đã cấu kết cùng Addams đế quốc rồi!"


"Vậy hiện tại quân đoàn đệ tứ rốt cuộc là chuyện như thế nào? Đã phản loạn sao?", Kỳ phu nhân vội vàng hỏi.


"Tạm thời còn chưa có động tác gì, hơn nữa hiện tại chúng ta còn chưa tìm được chứng cứ quân đoàn đệ tứ phản loạn, hết thảy vẫn còn chưa định luận được, nhưng vẫn cần phải phòng bị trước", Kỳ Quốc Viễn nói, ngữ khí trầm trọng mà lãnh lệ, "Trạm kiểm soát quần tinh Bặc Mục hiện tại là do quân đoàn đệ tứ chưởng khống, một khi bọn họ thật sự cùng Addams đế quốc thông đồng thành gian, quân đội của Addams đế quốc muốn tiến vào là quá dễ dàng."


"Vậy nên làm cái gì bây giờ?"


"Tôi đã xin phép với tổng bộ rồi, tôi sẽ dẫn người đi tiếp nhận, vô luận bọn họ có phải thật sự có vấn đề hay không, quyền lợi này tuyệt đối không thể lại đặt ở trong tay bọn họ được!"


"Đúng rồi, còn có một việc tôi đặc biệt nghi hoặc", Kỳ phu nhân tiếp tục nói, "Addams đế quốc vì cái gì lại cố tình muốn chiếm lĩnh tinh cầu Hòa Tân chứ? Tinh cầu Hòa Tân vô luận là người hay là tài nguyên thì cũng đều cực kỳ thiếu thốn, nhiều nhất cũng chỉ có một chút khoáng thạch, mà nó cũng không phải là căm cứ quân sự quan trọng gì, tôi thật sự có chút không rõ Addams đế quốc vì cái gì lại muốn đi nơi đó."


"Cái này cũng là điểm mà tôi vẫn luôn cực kỳ thắc mắc", Kỳ Quốc Viễn cau mày nói, "Hành động này của bọn họ vượt quá dự tính của chúng ta, tinh cầu Hòa Tân theo lý mà nói căn bản là không có bất cứ địa vị quân sự gì. Ấn phân tích của bọn tôi, nếu không phải là trên tinh cầu Hòa Tân có điểm đặc thù gì, chỉ sợ đây là một chiêu đánh lạc hướng của bọn họ, khẳng định còn có động tác ngầm gì đó nữa!"


——————


Quân đội bị phái đi tinh cầu Hòa Tân chính là đóng quân ở trên một tinh cầu cách tương đối gần, mà có một đám quân dụng vật tư từ Tương Vương Tinh gửi tới, Ninh Hữu chính là đi trên phi thuyền quân dụng vật tư gửi đi đó. Thời điểm Ninh Hữu đi mấy người Thạch Hoằng Tuấn bọn họ đều không ở ký túc xá, Ninh Hữu dứt khoát để lại ở trong phòng một tờ giấy, công đạo một chút hành tung của mình. Cậu cũng không có dấu diếm sự tình của cha mẹ với Thạch Hoằng Tuấn, chuyện này sớm hay muộn cũng sẽ bị báo tin tức đưa ra, chi bằng nói sớm chút cho anh, hết thảy đều rõ ràng vẫn còn tốt hơn là suy đoán vô cớ.


Trước khi Ninh Hữu lên phi thuyền, Kỳ Quốc Viễn phái người đưa cho cậu một cái cơ giáp cấp A+. Viêm Hoàng sớm trước đó đã bị Ninh Hữu trả lại cho Kỳ Tĩnh, hiện tại cậu còn chưa có một cái cơ giáp chuyên dụng cho mình nào. Thời điểm Ninh Hữu nhận được cái cơ giáp này thì cực kỳ cảm kích, cái cơ giáp này tuy rằng so ra kém với Viêm Hoàng, nhưng ở Triệt Na Đế Quốc cũng đã coi như là số một số hai rồi.


"Cám ơn chú!", Ninh Hữu thông qua máy liên lạc nói với Kỳ Quốc Viễn, "Cái cơ giáp này con thực thích."


"Không cần khách khí, trên chiến trường lửa đạn vô tình, hết thảy phải cẩn thận", Kỳ Quốc Viễn công đạo nói.


"Con sẽ!"


————


Lúc này, tin tức truyền ra sự tình Addams đế quốc xâm lấn hơn nữa còn chiếm lĩnh tinh cầu Hòa Tân, không khí trong Triệt Na Đế Quốc nháy mắt trở nên dị thường khẩn trương.


"Đại ca, cậu không cần quá lo lắng đâu, bác trai bác gái nhất định sẽ không có việc gì", Lâm Ninh an ủi nói, "Còn Tiểu Hữu, thực lực của cậu ấy mạnh như vậy, cậu ấy cũng sẽ không có chuyện đâu, hơn nữa nhất định sẽ đem chú và dì cứu ra."


"Đúng vậy, đại ca, cậu phải tin tưởng em trai, lấy thực lực của cậu ấy nhất định sẽ không có vấn đề", Tấn Giang cũng theo sát nói, "Bác trai bác gái bọn họ cát nhân tự có thiên tướng*, sẽ không có việc gì."


*cát nhân tự có thiên tướng: người tốt sẽ được trời phù hộ


Thạch Hoằng Tuấn trong lòng lo lắng, lại cũng chỉ có thể gật gật đầu, thực lực của em trai mình như thế nào anh rất tinh tường, nhưng trên chiến trường không cần người đối chiến đơn, cho dù thực lực của cậu có mạnh hơn nữa, ở trước mặt quân đội cũng không có bất cứ cơ hội thẳng nào. Chẳng qua việc đã đến nước này, anh cũng chỉ có thể cầu nguyện cho cha mẹ cùng em trai đều không có việc gì, cho dù trong lòng có nôn nóng, anh cũng đâu có bất cứ biện pháp nào. Chi bằng bình tĩnh cẩn thận ngẫm lại, có chỗ nào có thể giúp đỡ được hay không.


"Các cậu nói Addams đế quốc cũng đã chuẩn bị khai chiến rồi, sao lại còn phái học sinh tới trường học chúng ta tiến hành thi đấu giao lưu làm gì vậy?", Lâm Ninh có chút phẫn nộ.


"Bọn họ hẳn là đang thừa dịp cơ hội này phái người đi điều tra hoàn cảnh. Cũng chỉ có lúc giao lưu này, người Addams đế quốc tới đây mới có thể danh chính ngôn thuận một chút, những thời điểm khác chỉ cần người của đế quốc bọn họ tiến vào, nơi này của chúng ta cũng sẽ tra xét rất nghiêm, bọn họ làm gì có cơ hội tiến hành xâm chiếm nơi này của chúng ta chứ?", Thạch Hoằng Tuấn bình tĩnh phân tích nói.


Lâm Ninh thần sắc vừa động, "Có phải là chính bởi vì như vậy, nhóm người học viện cơ giáp đệ nhị Addams đế quốc kia mới có thể trăm phương nghìn kế nghĩ cách không ở trường học của chúng ta không? Nếu ở lại trong trường học của chúng ta, hành động tất nhiên sẽ không thuận lợi như vậy. Bên ngoài trường học, mới có khả năng có người tiếp ứng với bọn họ."


"Hẳn chính là như thế", Thạch Hoằng Tuấn gật gật đầu, "Bọn họ hẳn là đã sớm chuẩn bị lần khai chiến này rồi, bằng không cũng sẽ không đổi một trường học khác tiến hành giao lưu với chúng ta. Học sinh học viện cơ giáp đệ nhất của bọn họ đều là tài nguyên quan trọng của bọn họ, vạn nhất ở chỗ này xảy ra vấn đề gì, chỉ sợ sẽ làm cho bọn họ đau lòng chết. Mà lần này kia một đám tới, tư chất hiển nhiên là không có lợi hại như vậy, cho dù có là xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, bọn họ chỉ sợ cũng sẽ không quá mức đau lòng."


"Vậy học sinh của học viện cơ giáp đệ nhị cũng thật quá mức đáng thương rồi, trực tiếp bị đế quốc bọn họ coi thành pháo hôi đưa tới đây!", Tấn Giang kinh ngạc mở miệng, "Tớ phỏng chừng bọn họ còn chưa biết đâu, bằng không lúc bọn họ tới đây sao có thể cả một đám vênh váo tự đắc giống như bản thân rất lợi hại như vậy được, hiện tại ngẫm lại, cũng thật là đủ đáng buồn."


"Pháo hôi thì tính là gì, hiện tại bọn họ đã rút về rồi, tuy rằng có khả năng còn chưa có trở lại Addams đế quốc, nhưng hẳn là cũng đang trên đường. Hơn nữa này cũng chỉ là suy đoán của tôi thôi", Thạch Hoằng Tuấn nói.


Lâm Ninh bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, có chút kinh hoảng, "Đại ca, tớ bỗng nhiên nghĩ tới một sự kiện."


"Chuyện gì?"


"Hai ngày trước lúc Tiểu Hữu và Tấn Giang bị tập kích, Tiểu Hữu không phải đã nói rất có khả năng chính là người của Addams đế quốc sao? Bọn họ tỉ mỉ kế hoạch tràng tập kích kia, có phải là đại biểu Tiểu Hữu kỳ thật đã sớm bị Addams đế quốc theo dõi rồi không, lần này cậu ấy trực tiếp lên chiến trường, chẳng phải là dê vào miệng cọp rồi sao?!", Lâm Ninh có chút hoảng loạn nói, "Tiểu Hữu có thể có nguy hiểm gì hay không?"


"Hẳn là không thể nào đâu", Tấn Giang lắc lắc đầu, "Nếu là bọn họ tới đánh giặc, sao có thể chuyên chú nhìn chằm chằm vào một người được chứ, hơn nữa em trai vẫn chỉ là học sinh, ai có thể nghĩ đến cậu ấy sẽ chiến trường chứ. Huống hồ, vừa lên chiến trường, mọi người không phải đều sẽ mở ra chiến cơ điều khiển cơ giáp sao, ai có thể nhận ra cậu ấy được? Nếu đã không nhận ra, bọn họ biết phá rối như thế nào! Tớ lại cảm thấy động tác lúc trước bọn họ tập kích chúng ta có khả năng chỉ là vì để bắt cóc em trai sau đó uy hiếp Kỳ thượng tướng thôi, hiện tại Kỳ thượng tướng vẫn không liên hệ được, bọn họ cho dù có bắt cóc cũng vô dụng."


"Hơn nữa loại chuyện này ở trước khi khai chiến mới có thể hữu dụng", Tấn Giang ngay sau đó nói, "Tỷ như nói uy hiếp Kỳ thượng tướng ở địa phương trạm kiểm soát quần tinh Bặc Mục cho bọn họ mở một cánh cổng cho bọn họ qua, hiện tại Kỳ thượng tướng đã bị điều đến tinh cầu Gia Tắc Tư xa xôi không thể với tới, cùng bọn họ không có xung đột ích lợi trực tiếp nữa, bọn họ cho dù là muốn uy hiếp cũng là uy hiếp quân đoàn đệ tứ hiện tại đang khống chế trạm kiểm soát quần tinh Bặc Mục thôi. Đâu thể nào rảnh mà phản ứng em trai chứ."


"Tấn Giang nói có đạo lý, lần này Tiểu Hữu đi chiến trường hẳn là sẽ không có bao nhiêu nguy hiểm", Thạch Hoằng Tuấn gật gật đầu, "Chỉ hy vọng lần này Tiểu Hữu có thể bình an cứu Cha mẹ ra."


Ở trên đường đi đến tinh cầu Hòa Tân, Ninh Hữu gọi đến máy liên lạc của Thạch Hoằng Tuấn, trong ngắn ngủi nói về tình huống của mình một chút.


"Hiện tại em đã đáp lên quân hạm đi tinh cầu Hòa Tân, có khả năng hai ngày sau sẽ đến, chú Kỳ đã an bài em tới trong quân đội rồi, đến lúc đó em sẽ đi theo bọn họ cùng nhau hành động."


"Lần này em là lên chiến trường, cùng so đấu bình thường không giống nhau, rất có khả năng sẽ đối mặt với ngàn vạn người, bản thân em nhất định phải cẩn thận đấy!", Thạch Hoằng Tuấn dặn dò nói, "Ngàn vạn lần không thể đem bản thân đặt hiểm cảnh, nếu Cha mẹ không có chuyện gì, em ngược lại đã xảy ra chuyện, bọn họ nhất định sẽ cực kỳ hối hận tự trách, cho nên ngàn vạn lần phải bảo vệ mình thật tốt."


"Em đã biết, em nhất định sẽ cẩn thận gấp bội. Chú Kỳ trước đó đã nói với em rồi, em nhất định sẽ vâng theo quân đội sai khiến, sẽ không tự mình hành động", Ninh Hữu từng câu từng chữ nói, trịnh trọng vô cùng, "Đại ca anh yên tâm đi, em nhất định sẽ cứu Cha mẹ ra."


Thạch Hoằng Tuấn gật gật đầu, "Vậy là tốt rồi."


"Em trai", Tấn Giang nói, "Em trước nay chưa từng lên chiến trường, bọn anh cũng chưa từng, cho nên không có gì kinh nghiệm gì có thể nói với em, chỉ có một câu, ngàn vạn lần phải chú ý an toàn của mình đấy."


"Đúng rồi, anh bỗng nhiên nhớ tới một việc, em trai không phải còn chưa có cơ giáp sao? Vậy phải chiến đấu như thế nào!", Tấn Giang ở bên cạnh nói, có chút sốt ruột, "Em không nên đi sớm như vậy, ít nhất cũng hẳn phải nói với bọn anh một chút, lấy cơ giáp chiến đấu đi! Không có cơ giáp, em làm sao chiến trường được!"


Ninh Hữu cười cười, "Anh Tấn không có việc gì đâu, trước khi đi chú Kỳ đã cho em một chiếc cơ giáp cấp A+ rồi, tính năng tuyệt đối có cam đoan, em sẽ không lấy mạng của mình ra nói giỡn đâu, các anh không cần lo lắng."

Ninh Hữu cười cười, "Anh Tấn không có việc gì đâu, trước khi đi chú Kỳ đã cho em một chiếc cơ giáp cấp A+ rồi, tính năng tuyệt đối có cam đoan, em sẽ không lấy mạng của mình ra nói giỡn đâu, các anh không cần lo lắng."


Ánh mắt Tấn Giang phóng tới cái nút không gian màu xám tối kia trước ngực Ninh Hữu, tức khắc thở dài nhẹ nhõm một hơi, "Vậy là tốt rồi, cơ giáp cấp A+ cũng đủ cam đoan an toàn của em."


"Tiểu Hữu em ngàn vạn lần phải cẩn thận nhóm người Addams đế quốc kia đấy, anh cảm thấy bọn họ có chút nhằm vào em, nếu thật là như vậy, em đi đến đó sẽ so với trong tưởng tượng càng thêm nguy hiểm", Lâm Ninh lo lắng nói.


"Em hiểu rồi, em nhất định sẽ cảnh giác!", Ninh Hữu nói.


Bọn họ lại nói vài câu, phần lớn là dặn dò Ninh Hữu ngàn vạn lần cẩn thận, Ninh Hữu đều nhất nhất đáp ứng, cuối cùng nói, "Sau này em sẽ không còn cơ hội liên lạc với các anh nữa, bất quá em nhất định sẽ không có việc gì, đại ca các anh không cần lo lắng đâu, ở trường học chờ tin tức tốt của em đi."


Vừa mới dứt lời, Ninh Hữu liền cắt đứt thông tin. Cậu hít một hơi thật sâu, biểu tình túc mục*, sắp tới chính là một hồi ác chiến.


*túc mục: nghiêm trọng và an tĩnh


Bởi vì phi thuyền quân dụng có tuyến đường chuyên môn, thời gian Ninh Hữu tới tinh cầu Hòa Tân so với phi thuyền bình thường thì nhanh hơn không ít, nhưng cũng phải dùng hai ngày thời gian.


Hai ngày, cũng đủ để phát sinh rất nhiều chuyện.


Trong lòng Ninh Hữu tuy rằng nôn nóng không thôi, nhưng cũng căn bản không có biện pháp nào, chỉ có thể không ngừng suy tư sau khi tới đó thì nên làm sao bây giờ.


Rất nhanh, Ninh Hữu đã sớm hội hợp với quân đội, bởi vì lúc trước đã tiếp thu mệnh lệnh, đội trưởng phụ trách tiếp nhận Ninh Hữu trực tiếp nhận cậu trở về, công đạo nhiệm vụ cho cậu.


Không biết có phải là Kỳ Quốc Viễn cố ý phân phó hay không, hay chỉ là trùng hợp, đội ngũ Ninh Hữu bị phân phối đến này vừa vặn là tiểu đội cứu hộ, phụ trách tiến vào tinh cầu Hòa Tân cứu viện con tin. Ninh Hữu trong lòng vui sướng, như vậy cậu liền có thể tự mình cứu cha mẹ ra rồi.


Quân đội Triệt Na Đế Quốc cũng đã tới bên ngoài tinh cầu Hòa Tân, nhưng hiện tại bọn họ lại vẫn chưa khai chiến, hiện tại bọn họ đang thảo luận kế hoạch tác chiến lúc này, chuẩn bị tìm thời cơ thích hợp nhất mà nhất cử tiến công. Ninh Hữu bởi vì vốn dĩ chính là người trên tinh cầu Hòa Tân, cho nên đối với tình huống trên tinh cầu cực kỳ hiểu biết. Quân đội tuy rằng cũng có tư liệu về tinh cầu Hòa Tân, nhưng những tư liệu đó cũng là đã được ghi chép trước đây rất lâu rồi, cũng không đáng tin cậy hơn một người địa phương, cho nên bọn họ gọi Ninh Hữu cũng tham gia hội nghị.


"Cậu cảm thấy trên tinh cầu Hòa Tân nơi nào thì có thể ẩn nấp được? Tính an toàn tương đối tốt một chút?"


Ninh Hữu tự hỏi một chút, "Trên tinh cầu Hòa Tân của chúng tôi đều là quặng mỏ, mênh mông vô bờ, rất ít địa phương có tính che đậy tương đối tốt. Cũng chỉ có một quần thể kiến trúc ở trung bộ, bên cạnh có một tòa núi thấp, nơi đó mới có khả năng không quá dễ dàng bị phát hiện một chút."


Bọn họ dựa vào Ninh Hữu miêu tả kết hợp với những gì trên tư liệu ghi chép, cuối cùng định ra mấy địa phương trọng điểm, mà những địa điểm này chính là vị trí mà bộ chỉ huy của Addams đế quốc có khả năng tồn tại nhất.


Trải qua thương thảo, bọn họ quyết định vào buổi tối sẽ phát động tiến công, mà đội cứu hộ của Ninh Hữu thì lại tiến vào tinh cầu Hòa Tân trước, tìm con tin.


Chạng vạng, sắc trời đã tối sầm xuống.


Chín cái cơ giáp từ trên phi thuyền nối đuôi nhau mà ra, tìm một con đường nhỏ yên lặng, bay về hướng phía tinh cầu Hòa Tân.


Một giờ sau, bọn họ thành công tránh được binh lính tuần tra, tiềm nhập vào tinh cầu Hòa Tân.


*Editor: Hồi hộp rồi hồi hộp rồi, liệu có phải sẽ bị chia cách như các motip truyện khác không? Hay sẽ một trận thành danh? Đoán đi nào.


>


�c�2b�9<>


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận