Thiếu Niên Ca Hành




<Thánh tăng lắc đầu>


Vô Tâm chau mày, không hiểu vì sao hắn đột nhiên niệm thơ.


Lôi Vô Kiệt thở phào một hơi, vừa nãy tuy là một quyền của hắn đánh không trung, nhưng thực tế trong nháy mắt đó, hắn ít nhất đã tránh thoát ba đạo kiếm khí, cảm giác trên gương mặt hơi hơi đau đớn, nhẹ nhàng lau một chút, liền sờ thấy một vết máu, vẫn là bị thương.


“Tùy tiện ra tay với Phong Tuyết kiếm, ngươi chán sống rồi à? Nếu ban nãy Cẩn Tiên thật sự có ý muốn giết, ngươi hiện tại đã là người chết rồi.” Tiêu Sắt dựa lên cửa, thờ ơ nói.


Bên kia hòa thượng râu dài vẫn luôn sống chết mặc bây tiến về phía trước một bước.


“Kết trận!” Linh Quân hô một tiếng, Bá Dung cùng với bốn gã tráng hán chưa động thủ rút ra binh khí ra, vây quanh Cẩn Tiên công công chuẩn bị kết trận.


“Không cần nữa, chúng ta đi.” Cẩn Tiên công công cất kiếm vào trong vỏ, cơ hồ không liếc mắt nhìn Vô Tâm lấy một cái liền trực tiếp vào trong kiệu. Bốn gã tráng hán lập tức thu hồi binh khí, cùng lúc nâng kiệu lên.


Linh Quân và Bá Dung tuy rằng không rõ nguyên do, nhưng sau khi nhìn nhau cũng lập tức thu hồi kiếm trong tay.


“Khởi kiệu!” Linh Quân la lớn.


Bọn họ trong ánh mắt hoang mang của mọi người mà nâng kiệu lên, trực tiếp ra khỏi cửa Đại Phạn Âm tự.


“Đây là có chuyện gì? Sao tự nhiên liền đi rồi?” Lôi Vô Kiệt khó hiểu, nhìn Tiêu Sắt.


Tiêu Sắt lười biếng lắc đầu: “Ta sao mà biết được. Đại khái là ăn của ngươi một quyền, cảm thấy không phải đối thủ, cho nên nhanh chóng trốn chạy rồi.”

Tiêu Sắt lười biếng lắc đầu: “Ta sao mà biết được. Đại khái là ăn của ngươi một quyền, cảm thấy không phải đối thủ, cho nên nhanh chóng trốn chạy rồi.”


Lôi Vô Kiệt sửng sốt một chút, sờ sờ vết thương có chút đau đớn: “Ta thực sự hy vọng lời ngươi nói thật……”


Thời điểm cỗ kiệu kia đi ngang qua người Vô Tâm, Vô Tâm nghe tiếng Cẩn Tiên công công nhẹ giọng nói: “Tiểu Vô Tâm, người của Thiên Long tự đã chuẩn bị tới đây rồi, muốn chạy thì mau chạy đi.”


Vô Tâm nghe vậy thần sắc bất biến, chỉ cười nói: “Chạy không thoát.”


“Phải, mạng của ngươi có thể chạy thoát, nhưng số mệnh của người chạy không thoát.” Cẩn Tiên công công nói xong câu này liền không nói gì thêm, cỗ kiệu kia từ từ ra khỏi Đại Phạn Âm tự.


“Sư phụ, tại sao đột nhiên hạ thủ? Hòa thượng kia rõ ràng không phải đối thủ của ngươi.” Ra khỏi Đại Phạn Âm tự, Bá Dung rốt cuộc nhịn không được hỏi.


“Hòa thượng kia đã luyện thành La Sát Nội Đường ba mươi hai Phật môn bí thuật, không dễ đối phó như vậy. Nhưng mà…… Linh Quân, lấy bút tới, ta muốn truyền thư gửi đại giám!” Cẩn Tiên công công bỗng nhiên tăng thêm ngữ khí.


Linh Quân chưa bao giờ nghe thấy sư phụ dùng ngữ khí lo âu như vậy để nói chuyện, vội vàng từ phía sau cỗ kiệu lấy ra giấy bút, cung kính đem tới.


Nhưng Cẩn Tiên công công tiếp nhận xong, ở trên giấy viết mấy chữ ít ỏi, lúc sau buông bút xuống, trầm tư một lát lại đem tờ giấy xé tan thành từng mảnh, trong miệng lải nhải mà nói: “Không được, không thể truyền thư, nếu truyền thư sẽ bị người khác đọc được……”


Bá Dung cùng Linh Quân nhìn nhau, Cẩn Tiên công công vẫn luôn xưng ưu nhã đạm nhiên, đại chưởng Hồng Lư Tự nhiều năm như vậy, mặc dù gặp được Tế Thiên đại điển sự, cũng không hoảng loạn. Trong chùa miếu kia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà bọn họ không nhận ra, sự tình gì làm sư phụ chấn động như vậy.


“Không được! Linh Quân, ngươi hiện tại lập tức tới trạm dịch gần nhất chọn cho ta một con khoái mã, ta muốn nhanh chóng hồi Đế Đô, tự mình gặp đại giám!” Cẩn Tiên công công đem giấy bút ném ra ngoài, nói.


Đại nội xếp hạng năm cao thủ, ngũ đại giám nội địa vị chỉ ở sau Chưởng Hương đại giám, vậy mà muốn tự mình khoái mã ngàn dặm trở về Đế Đô, chỉ vì báo một cái tin? Rốt cuộc là loại tin gì quan trọng như vậy?


“Lĩnh mệnh!” Linh Quân không dám nghĩ nhiều, thả người một cái đã biến mất.

“Lĩnh mệnh!” Linh Quân không dám nghĩ nhiều, thả người một cái đã biến mất.


Cẩn Tiên công công thở dài, cảm xúc cuối cùng chậm rãi bình phục xuống. “Lương phong suất dĩ lệ, du tử hàn vô y.” Hắn một lần nữa lẩm bẩm niệm thơ.


Đoàn người Cẩn Tiên công công rút khỏi Đại Phạn Âm tự, Lôi Vô Kiệt cùng Tiêu Sắt đứng dậy đi tới bên cạnh Vô Tâm. Lôi Vô Kiệt hỏi: “Vô Tâm, cho nên ngươi tới Đại Phạn Âm tự rốt cuộc là muốn tìm ai?”


“Chắc là cũng là hòa thượng say rượu vừa rồi?” Tiêu Sắt nghi ngờ nói.


Hòa thượng say rượu râu dài chậm rãi từng bước đi đến, trong tay cầm theo Phá Giới đao, trông rất hùng hổ. Tiêu Sắt ánh mắt lạnh lùng: “Cẩn thận. Hòa thượng này võ công không thể so hơn kém với Cẩn Tiên.”


Vô Tâm lắc đầu, đẩy Lôi Vô Kiệt chắn ở trước mặt hắn ra, nghênh diện hòa thượng đang đi đến, hai người dừng lại ở cách nhau ba bước chân.


“Con, trưởng thành rồi.” Hòa thượng râu dài than nhẹ một tiếng.


“Vô nghĩa, đã mười hai năm trôi qua.” Vô Tâm tựa hồ rất quen biết hòa thượng râu dài, cười mắng, “Chẳng lẽ còn là tiểu đồng năm tuổi trước kia sao?”


Hòa thượng râu dài cũng cười cười: “Lúc năm tuổi, con còn nhớ được bao nhiêu chuyện?”


“Nhớ được rất nhiều a, nhớ rõ lúc ấy ta cưỡi trên vai ông, rút râu dài của ông. Còn nhớ rõ khi đó ông còn chưa xuất gia, một tay Toái Không đao chơi đến xuất thần nhập hóa, ta đòi muốn cùng ông học. Còn nhớ rõ cái gì nhỉ?” Vô Tâm ánh mắt bỗng nhiên lạnh lùng, “Nhớ rõ ngươi phản bội cha ta?”


Lôi Vô Kiệt cùng Tiêu Sắt trong lòng cả kinh, Vô Tâm trong nháy mắt bại lộ sát khí chưa từng có, nhưng chỉ lướt qua trong giây lát.


“Ta vẫn luôn suy nghĩ, chờ con lớn rồi, có tới giết ta hay không. Ta hỏi Vong Ưu đại sư, hắn nói thế gian mọi việc đều có nhân quả, nói một đống Phật lý. Nhưng ta là một hòa thượng giả, không hiểu được những đạo lý đó. Sau đó ta liền nghĩ, nếu con tới giết ta, ta có thể làm cái gì. Đại khái chính là đua thanh đao cho con.” Hòa thượng râu dài vung tay lên, Phá Giới đao ở trong không trung di chuyển, rơi xuống trước mặt Vô Tâm, non nửa thân đao cắm vào đất.


Vô Tâm tay hơi chạm vào chuôi đao, nhưng không rút lên: “Lão hòa thượng nói với ta muốn từ bi vì hoài, hiện tại ta là một người xuất gia, sẽ không loạn khai sát giới. Yên tâm, ta không giết ông.”

Vô Tâm tay hơi chạm vào chuôi đao, nhưng không rút lên: “Lão hòa thượng nói với ta muốn từ bi vì hoài, hiện tại ta là một người xuất gia, sẽ không loạn khai sát giới. Yên tâm, ta không giết ông.”


Hòa thượng râu dài lắc đầu: “Ta hy vọng con là tới giết ta, con không giết ta, như vậy có nghĩa là càng có việc phiền toái hơn muốn nhờ ta.”


“Không phiền toái, chỉ là muốn ông giúp ta làm tràng pháp sự.”


“Tràng pháp sự? Ta chỉ là hòa thượng giả, nhiều năm như vậy bổn kinh còn không biết niệm.”


“Không phải muốn một mình ông làm, ta muốn toàn bộ Đại Phạn Âm tự giúp ta làm tràng pháp sự.”


Đại Phạn Âm tự chính là quốc tự của Vu điền quốc, hôm nay bởi vì có đại địch tới phạm, cho nên đại đa số hòa thượng đều tránh ở nội đường hậu viện tụng kinh. Nếu xuất động toàn bộ hòa thượng, nhiều nhất có ba trăm người, pháp sự như vậy thật phô trương, sợ là chỉ có Vu điền quốc quốc chủ mới có tư cách.


Nhưng là hòa thượng râu dài chỉ sửng sốt một chút, quay đầu lại nhìn thoáng qua phương trượng Pháp Lan tôn giả, hô một tiếng: “Sư huynh!”


Pháp Lan tôn giả cả người đột nhiên giật mình một cái, mê màng mở mắt, nhìn hòa thượng râu dài, khóe miệng hình như còn có dấu vết nước miếng chưa khô. Hoá ra ban nãy trong chùa miếu kiếm khí tung hoành, đánh lớn một trận, Pháp Lan tôn giả làm bộ vẫn luôn lắc đầu, thật ra đã sớm trộm ngủ rồi.


“Cao nhân!” Lôi Vô Kiệt không khỏi mà giơ ngón tay cái lên, đối với tôn giả chỉ biết thập phần tán thưởng, giống hệt với cao tăng trong truyền thuyết giang hồ. Chỉ là trong truyền thuyết, cao tăng đều là đối mặt trước đại nguy đại nạn có thể thiền định, mà tôn giả này, đem thiền định dứt khoát trở thành ngủ……


“Sư huynh, sư đệ có một chuyện muốn nhờ.” Hòa thượng râu dài cất cao giọng nói.


Pháp Lan tôn giả duỗi tay lau nước miếng bên khóe miệng, nhẹ nhàng gật đầu.


“Ta muốn làm một tràng pháp sự, đại khái muốn ba trăm hòa thượng cùng làm.” Hòa thượng râu dài không khách khí nói.


Nhưng mà Pháp Lan tôn giả thần sắc cũng không đổi, nghe vậy mặt lộ vẻ mỉm cười, nhẹ nhàng gật gật đầu.

Nhưng mà Pháp Lan tôn giả thần sắc cũng không đổi, nghe vậy mặt lộ vẻ mỉm cười, nhẹ nhàng gật gật đầu.


“Lão hòa thượng đời này dư lại duy nhất một bằng hữu, nhờ ông tới chủ trì trận pháp sự này cũng coi như là báo đáp lão nhiều năm lải nhải như vậy.” Vô Tâm cười cười, xoay người, “Ngày mai ta ở nơi đó chờ ông.”


“Sau ngày mai thì sao?” Hòa thượng râu dài hỏi.


“Sau ngày mai, chờ đến ngày mai ta có thể sống sót rồi nói.” Vô Tâm không quay đầu lại, nhảy thân một cái, đã đứng trên tường miếu, “Ngày mai làm xong pháp sự ông mau rời đi, mười hai năm trước bọn họ bức ông bị cuốn vào trong chuyện này, mười hai năm sau, ông không thể lại giẫm lên vết xe đổ.” Dứt lời, thân ảnh màu trắng từ trên tường nhảy xuống.


“Ta nói này, Lôi Vô Kiệt…… Ngươi có phát hiện mỗi lần Vô Tâm hòa thượng này bỏ đi đều không nhớ mang theo chúng ta?” Tiêu Sắt yên lặng mà nói.


“Ta cũng thấy vậy……” Lôi Vô Kiệt gãi gãi đầu.


“Vậy hai người chúng ta đây…… Rốt cuộc vì cái gì mà mặt dày mày dạn đi theo hắn?” Tiêu Sắt quay đầu hỏi Lôi Vô Kiệt.


“Cũng đúng, hay là trực tiếp đi tìm Đường sư huynh đi.” Lôi Vô Kiệt rốt cuộc không muốn kiên trì theo sau.


Coi như hai người hiếm khi có lúc cùng nhất trí, phía trên tường kia lại thò ra một cái đầu, hướng về phía lôi vô kiệt cùng hiu quạnh chớp chớp mắt: “Nhị vị huynh đệ sao còn không đuổi kịp a? Ta hiện tại muốn tới một nơi rất xa, phải thuê mấy con ngựa. Nhưng ta không mang tiền đâu.”


ATDT: Lại còn chớp chớp:"))) muốn mấy con Sắt mua hết:")))


“Thật là một tên hòa thượng tà môn!” Tiêu Sắt chỉ có thể tức giận mắng một tiếng.




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận