Thiên Tống


Ra khỏi khu bị chiếm lĩnh, đến Đông Kinh Khiết Đan chiếm lĩnh. Người Khiết Đan cũng tương đối hữu hảo, phái ra kỵ binh hộ tống hoặc là giám thị đại đội khâm sai đến Bình Châu.


Người Khiết Đan hiển nhiên rất có thành ý, phái ra Lý Xử Ôn làm đại biểu hơn mười quan viên triều đình nghênh đón bọn người Âu Dương, bọn họ cũng không biết, Lý Xử Ôn sớm đã là người Tống Triều, lão bà hài tử hắn cố ý bỏ sót ở Lâm Hoàng phủ được Tống Triều chiếu cố, bây giờ cuộc sống rất không tồi.


Lúc Âu Dương đến, hai quân ở khu vực Đông Kinh đã sắp tiến hành xong hiệp giao thủ đầu tiên, sau khi quân Tống chiếm lĩnh một huyện Tam Sơn, đang sửa chữa.


Tiết tấu đánh trận của hai bên từ tốn, hơn nữa qua lại đôi bên cũng tương đối hữu hảo. Trận chiến này Hàn Thế Trung dẫn người vừa vây huyện thành, thì đưa tin ra ngoài nói rõ tình hình, mình bề ngoài có bao nhiêu nhân mã, trang bị những vũ khí gì, tình hình sĩ khí và tình hình lương thảo, tướng quân thủ thành và phó tướng đưa tin nói qua nói lại đôi câu, sau hai chiêu, liền rút binh. Mọi người đều biết Tống Liêu nhanh chóng sắp bắt đầu hòa đàm, không muốn hi sinh vô nghĩa nữa.


" Bái kiến Hoàng hậu nương nương."


" Tham kiến Hoàng hậu nương nương."


Bọn người Âu Dương không ngờ chính là chạng vạng cùng ngày, Đức Phi cũng chính là hoàng hậu bây giờ phải gấp gáp mời bọn họ đến châu phủ hành cung tạm thời dùng cơm như vậy. Âu Dương đại biểu Triệu Ngọc, tất nhiên không thể nói tham kiến. Dựa theo minh ước vẫn chưa bị hủy bỏ, hai nước trên danh nghĩa vẫn là huynh đệ chi bang, người bên dưới phải xem Đức Phi là hoàng hậu của mình.


Đức Phi khách khí nói:


" Mọi người đường xa mà đến, không cần câu nệ, mời ngồi."


Chính vị có hai cái bàn, Âu Dương và Đức Phi ngồi ngang hàng, bên dưới xếp hai dãy bàn, một dãy là người Tống, một dãy là người Khiết Đan. Âu Dương sau khi ngồi xuống hỏi:

Chính vị có hai cái bàn, Âu Dương và Đức Phi ngồi ngang hàng, bên dưới xếp hai dãy bàn, một dãy là người Tống, một dãy là người Khiết Đan. Âu Dương sau khi ngồi xuống hỏi:


" Hoàng hậu nương nương, bệ hạ thân thể..."


" Haizzz..."


Đức Phi thở dài nói:


" Sau khi đăng lên bảo tọa, thân thể ngày càng sa sút, xem hết lương y nhưng không hề có hiệu quả."


" Bệ hạ cát nhân ắt có thiên tướng, Hoàng hậu nương nương không cần phải lo lắng."


Âu Dương chỉ có thể khách sáo nói như thế. Trước đó Lý Xử Ôn tiết lộ, Đức Phi kỳ thật cũng có nguyên nhân để gấp rút, bởi vì thân thể Gia Luật Thuần rất gay go, phải ở trước khi hắn chết hoàn thành hoà đàm, mới có thể tranh thủ lợi ích lớn nhất.


Bằng không lại chỉ có thể là Thiên Tộ đế hoặc là nhi tử Gia Luật Định hắn để lại có được chỗ tốt. Đây là tin tức tốt, nhưng cũng có tin tức xấu, Lý Xử Ôn nói, Đức Phi mục tiêu rất đơn giản, chính là hi vọng Tống Triều ủng hộ Gia Luật Thuần làm Bắc Liêu hoàng đế. Chuyện này và tin tức Âu Dương nắm được chênh lệch rất lớn.


" Hôm nay không nói chuyện công."


Đức Phi nâng chén nói:


" Liêu Tống hai nước vẫn luôn hữu hảo với nhau, cho nên hôm nay chỉ bàn về hữu nghị không nói chuyện công, mọi người thỏa sức no say."


Trong bữa tiệc quả thật không có đàm luận bất kỳ công sự gì, Âu Dương biết rõ Đức Phi là cho mình một tín hiệu, nàng đã tính trước cả rồi. Nữ nhân so với nam nhân càng thích hợp tham dự các loại đàm phán hơn.


Sự kiên nhẫn và tính nhẫn nại của các nàng là mấu chốt các nàng thủ thắng, lòng đề phòng của nam nhân đối với nữ nhân cũng luôn tương đối thấp.


Nếu không tin tính nhẫn nại của nữ nhân, có thể cùng lão bà trao đổi giữ hài tử một ngày, ngươi sẽ biết, sau mười phút ngươi sẽ hối hận đã sinh ra hài tử, mẫu thân lại trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ vẫn có thể kiên nhẫn như cũ.


Trương Bang Xương mượn say đi dạo bên ngoài, một cung nữ của Đức Phi mang canh giải rượu tới, rồi sau đó quan tâm hỏi thăm. Trương Bang Xương cũng là người thông minh, vừa nhìn đã biết cung nữ này không phải là cung nữ bình thường, lúc này lại càng tăng thêm lòng sợ hãi với Âu Dương.


Âu Dương nói cho hắn biết, Đức Phi có thể sẽ an bài một vài người, đặc biệt là nữ nhân tiến hành tiếp xúc với quan viên, thu thập tin tức hoà đàm. Trương Bang Xương không biết, đây là thủ đoạn gián điệp hòa đàm thương nghiệp thường dùng, không cần chủ công ích lợi.


Tỷ như với chủ quan đàm phán như Âu Dương không cần thử đánh bại, mà phải đánh bại trợ thủ của chủ quan, tỷ như thư ký. Còn có tỷ như đại biểu hộ tống đàm phán.


Còn nữ nhân so với nam nhân mà nói, ngoại trừ có thêm thân thể là công cụ, còn dễ khiến nam nhân thả lỏng cảnh giác, đề cao tâm lý tự đại của mình.

Còn nữ nhân so với nam nhân mà nói, ngoại trừ có thêm thân thể là công cụ, còn dễ khiến nam nhân thả lỏng cảnh giác, đề cao tâm lý tự đại của mình.


Vì vậy Trương Bang Xương sáu mươi tuổi, bị buộc bất đắc dĩ cùng cung nữ chưa tới hai mươi đi thuê phòng. Hết cách rồi, diễn kịch phải diễn cho hết vở. Uống hai chén rượu, Trương Bang Xương có thể thoải mái chửi bới tổ tông Âu Dương, nói thật, hắn với Âu Dương vốn cũng không vừa mắt, những lời này cũng là chôn ở trong lòng rất lâu rồi.


Có gì đặc biệt hơn người chứ, ở trước mặt cung nữ phát tiết bất mãn của mình đối với Âu Dương, liệt kê từng chuyện xấu Âu Dương làm với mình, hoặc là chuyện xấu giựt giây người khác làm với mình, thậm chí phải chuyện xấu Âu Dương làm với người khác, tương đối ghét ác như thù.


Kế tiếp chính là chơi nữ nhân, hoặc là nói chơi nữ nhân cũng là một nhiệm vụ của công việc. Trương Bang Xương vô cùng cố gắng phối hợp, không dễ dàng gì mới hoàn thành quá trình, rồi sau đó còn phải ra vẻ thái độ rất hài lòng rất hưởng thụ.


Một lúc lâu sau, tin tức liền đưa đến trước mặt Đức Phi. Tổng cộng có ba quan viên lọt hố, tin tức lấy từ Trương Bang Xương có giá trị nhất và có thể tin nhất. Trương Bang Xương và Âu Dương bất hòa, Đức Phi cũng có nghe qua.


Ở trong trận chiến Tây Hạ, Âu Dương căn bản là không có để Trương Bang Xương vào trong mắt, làm cho hai người trở mặt. Mặc dù một người là quan địa phương, một người là quan ở kinh thành, nhưng vẫn luôn không thỏa đáng lắm.


Đức Phi sau khi phân tích tin tức cho ra kết luận, điểm mấu chốt Triệu Ngọc cho Âu Dương là, phong Gia Luật Thuần làm Bắc Liêu vương, có được Thái Thực quyền trăm vệ đội, một vạn hộ.


Tin tức này khiến Đức Phi có chút tâm lãnh, nàng hoà đàm mục đích chính là từ bỏ một phần thổ địa Đông Kinh, và cắt giảm binh lực, ngược lại xin Tống ủng hộ Gia Luật Thuần làm Bắc Liêu hoàng đế.


Có điều cẩn thận ngẫm lại cũng đúng, tình cảnh trước mắt của Gia Luật Thuần chính là Bắc Liêu hoàng đế, nếu Tống Triều một chút cũng không có mưu đồ thừa nhận Bắc Liêu hoàng đế, còn phái khâm sai tiến hành hòa đàm, vậy thì khó mà có thể nói nổi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận