Thiên Tống


Âu Dương cũng không hài lòng với Tô Thiên, làm sao lại trao đổi với Hoàng thượng cho ra kết quả kia. Đương nhiên cũng có thể lý giải, Âu Dương lúc làm chủ tịch gần như không có suy nghĩ ích kỷ gì, mà Tô Thiên không muốn vì thương nhân mà đắc tội triều đình, chính xác mà nói, thương nhân ở vùng biên giới tự thành một phái riêng.


" Hiền đệ không biết, Hoàng thượng biết được chuyện này cũng vô cùng tức giận. Có điều nay phía bắc chiến sự liên miên, không có khả năng bây giờ lại rút binh ra ngoài."


Trương Huyền Minh nhỏ giọng nói:


" Nhưng nhìn ý tứ của hoàng thượng, sớm hay muộn cũng phải ra tay với các dân tộc không phục với triều đình, miễn trừ hậu hoạn."


"Ừ, thái độ này của Hoàng thượng ta đây đã có biện pháp. bảo tiễn trang Dương Bình cho thương nhân biên giới vay tiền, để thành lập công ty chuyên môn, giảm bớt phí tổn. Triều đình địa phương ưu tiên mua ngựa. Miễn trừ thuế lá trà của các thương nhân biên giới, muối do muối tư trực tiếp cung cấp, miễn trừ phí qua tay. Nói chuyện khách khí một chút thì các thương nhân nhất định sẽ đồng ý."


Thuế lá trà đúng là tương đối cao, do Âu Dương Tu chỉnh sửa, miễn trừ phần thuế này triều đình không thể không suy nghĩ, nhưng sợ thương nhân giảo hoạt, lợi dụng các biện pháp treo đầu dê bán thịt chó, trốn thuế. Nếu thành lập công ty thì không giống nữa, công ty thống nhất nhập hàng điều phối, có thể phái người giám thị. Không giống như trước, mấy trăm đến một ngàn thương nhân chi chít, nhập hàng hỗn loạn, không cách nào quản lý được.


Trương Huyền Minh nghe xong vui vẻ nói:


" Được, biện pháp này có thể thực hiện. Ta sẽ về tấu lên Hoàng thượng."


Âu Dương dặn dò:


" Đây là trị phần ngọn không trị được phần gốc, ngàn vạn lần nhắc nhở Hoàng thượng phải dẹp tan được sự tụ tập của bọn họ."


...


Trở lại Dương Bình, lại qua mấy ngày. Cam Tín lên kinh đi thi, Âu Dương phụ trách sự vụ Dương Bình. Cam Tín để lại hai thư ký, lại thêm Âu Dương với Dương Bình vẫn rất quen thuộc, công việc hàng ngày tương đối quen thuộc, tiếp nhận rất đơn giản. Duy nhất tổn hại là không còn nhiều thời gian giải trí nữa.


Trong lúc này, cuộc chiến Tống Liêu xuất hiện một chút lầm lỗi. Liêu quốc nội loạn. Thứ tử của Thiên Tộ Đế âm mưu sát hại ca ca, sau khi bị phát hiện, Thiên Tộ Đế giết chết thứ tử, tạo thành các sĩ quan của phe phái thứ tử vô cùng không an lòng. Trong vòng mấy ngày, có hơn sáu vạn người Liêu đầu hàng quân Tống.


Dẫn đến quân Tống thần tốc tấn công Lâm Hoàng phủ. Giống như lịch sử người Nữ Chân công chiếm Lâm Hoàng phủ, Thiên Tộ Đế hốt hoảng chạy trốn, bởi vì tin tức không thông, vùng Thông Châu lầm tưởng Thiên Tộ Đế đã chết. Vì vậy dưới sự ủng hộ của Tể tướng Lý Xử Ôn, tôn thất đại thần Da Luật Đại Thạch, Hề Vương Hồi Ly, Da Luật Thuần quang vinh trèo lên ngôi vị hoàng đế.


Trận nội loạn này tuy rằng tiêu hao lực lượng của người Khiết Đan, nhưng Da Luật Đại Thạch một lần nữa làm đại nguyên soái. Hơn nữa từ Thông Châu đến Đại Định Phủ tiến hành càn quét nhanh như tia chớp với quân Tống ở Cẩm Châu. Làm cho quân Tống bị chia cắt với hậu cần. Tuy rằng quân Tống dùng thực lực cường đại khôi phục tuyến hậu cần, nhưng quân đội phía bắc Lâm Hoàng chỉ đành phải chờ đợi. Cho Liêu quân càng nhiều thời gian bố trí phòng ngự.


Nếu đây không tính là phiền toái, vậy chuyện phiền phức hơn là, vận may của Da Luật Đại Thạch bùng nổ nhặt được bảo bối, Tống Huy Tông bị hắn bắt làm tù binh. Tống Huy Tông quả thật như Âu Dương suy nghĩ, căn bản không có khả năng thông qua binh tuyến đi Liêu quốc, nhưng Da Luật Đại Thạch lần này tập kích bất ngờ, tiến vào trăm dặm của khu Tống chiếm lĩnh, kéo dài liên tục ba ngày, Tống Huy Tông bị bắt cũng có khả năng.


Liêu quốc cũng không huỷ bỏ báo hoàng gia, cho nên thông qua hệ thống tin tức của báo hoàng gia truyền tin tức đến cho triều đình, Âu Dương đương nhiên nhận được tin tức sớm hơn so với Triệu Ngọc, không nhịn được mắng một câu. Hắn biết Da Luật Đại Thạch người này vô cùng khó chơi. Trong lịch sử lúc liên minh với Kim đấu Liêu, quân Tống tấn công mười sáu châu Yến Vân, gặp phải người này là cứ chiến liền bại, thua tương đối thảm, kết quả người Nữ Chân tấn công xong mười sáu châu, người Tống một châu cũng không bắt được, cuối cùng bất đắc dĩ dùng tiền mua lại của người Nữ Chân. Từ điểm đó nhìn ra, sức chiến đấu của người Nữ Chân lúc ấy cường đại đến cỡ nào.


Vì vậy, Đại Tống cũng xảy ra một chuyện lạ hiếm có, Cam Tín không có trải qua thi đình đã cầm công danh tiến sĩ, được lại bộ phái trở lại Dương Bình. Âu Dương đầu tiên nhìn thấy Cam Tín cười khổ là biết, mình chắc là phải bị đi lính rồi. Quả nhiên, Cam Tín mang đến thủ dụ của Triệu Ngọc, muốn Âu Dương Thượng Kinh chuẩn bị xử lý vấn đề con tin lần này.


...


Triệu Ngọc nhìn Âu Dương, Âu Dương nhìn Triệu Ngọc, hai người đều vô cùng bất đắc dĩ. Tống Huy Tông này mặc dù không có một chút quyền lợi gì, nhưng thân phận của hắn lại không thể không để ý. Triệu Ngọc mở miệng trước nói:


" Mà nay đã ngưng chiến toàn bộ với Liêu, thái thượng hoàng nếu chết rồi thì coi như xong. Nhưng nếu không chết mà trẫm lại hạ lệnh tiếp tục tiến công, sợ rằng chọc cho dân gian với triều thần bất mãn lớn."


Dựa theo nguyên tắc mà nói, thân phận của thái thượng hoàng so với Hoàng đế còn tôn quý hơn. Bết bát nhất chính là Triệu Ngọc vốn là soán vị mà thành, nếu không xử lý tốt, sách sử sẽ ghi lại những lời nặng nề, với tư tưởng và giá trị quan thời đó Triệu Ngọc không thể nào không cố kỵ.


Âu Dương nói:


" Vi thần cũng biết một chút, bị bắt làm tù binh tổng cộng hơn ba mươi người, tám gã nội vệ cộng thêm hơn hai mươi đệ tử. Năm xưa thái thượng hoàng đi Nữ Chân một chuyến đã nhắc nhở vi thần, khiến quân Tống đất của Nữ Chân thế như chẻ tre. Nhưng không ngờ muốn đi Liêu một chuyến lại rơi vào tay địch thủ."


Triệu Ngọc hỏi:


" Thái thượng hoàng lúc này đi Liêu quốc làm gì?"


" Thái thượng hoàng bây giờ là người như thế nào bệ hạ cũng biết, suy nghĩ của ngài thật sự không phải là thứ người bình thường có thể nghiền ngẫm được."


Triệu Ngọc nhớ tới Mộng Sinh giả kia, cười nói:


" Bất kể như thế nào ngươi phải đi đến Thông Châu đàm phán. Nguyên tắc là, đòi tiền đòi vật gì cũng có thể, nhưng tuyệt đối không có khả năng lui binh. Nếu thật sự không được, cứ giết đi."


Âu Dương cười khổ:


" Bệ hạ anh minh, nhưng vi thần thật sự không cách nào làm chuyện đó trước vạn quân."


" Không phải là giết thật sự, chỉ là tuyên bố đã chết."


Triệu Ngọc nói:


" Cho ngươi thời gian hai tháng, hai tháng sau cho dù tình hình như thế nào, cấm quân sẽ tiến công một lần nữa. Không thể để cho người Liêu kéo dài tới thu đông."


Giả báo tin tử, biện pháp như thế trong lịch sử không là lần đầu tiên dùng đến, Âu Dương gật đầu:


" Vi thần sẽ dốc hết sức mình."


"Hửm? Ngươi không sợ đi Liêu quốc sao?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận