Thiên Tài Tướng Sư


Tại chung quanh núi quặng tiến hành tìm kiếm trong ba ngày, bộ đội Nga tút khỏi toàn bộ.Bất kể là Jini Si hay là Victor, đều không muốn lưu lại mảnh đất này thêm, bởi vì nó là sỉ nhục với quân đội Nga, bị sức của một người, dẹp mười vạn đại quân như gà chó.Hơn nữa lúc này, sự chú ý của thế giới đều tập trung ở Moscow, từ thi thể kia lấy ra gien, khiến thế giới lâm vào khiếp sợ, còn khu Seberia, lại khôi phục tĩnh lặng như cũ.- Đinh đại tiên, coi như tiểu tử xin lỗi ngài, nhưng ngài là người trong cõi thần tiên, chạy đến nơi phàm trần thế tục này làm gì chứ? Cùng dân tranh lợi, có gì hay ho!Một đêm tháng 1 trời thưa sao, một thân ảnh lẳng lặng đứng ở chỗ Đinh Hồng đào bới, trong miệng thì thào những từ ngữ kia.Hồi tưởng lại chuyện mấy ngày trước, lòng Diệp Thiên còn sợ hãi như cũ, cảm thấy rất hoảng sợ.Hắn như thế nào đều không thể tưởng được, Đinh Hồng tu vi cao thâm lại có thể đối kháng lại phi cơ đại pháo, nếu không phải kia Thiên Lôi không hiểu ra sao cả lại đánh úp, sợ là Diệp Thiên lúc đó khó giữ được tánh mạng.- Nhân loại có thể đi vào biến hóa đến trình độ như vậy, Đinh Hồng có thể làm được, ta nhất định cũng có thể!Nghĩ đến dáng người Đinh Hồng ngày đầu gặp hắn, Diệp Thiên không khỏi mơ ước, với tu vi của hắn hiện tại, đừng nói phi cơ đại pháo, chỉ sợ ngay cả viên đạn của súng máy đều không chống đỡ được.Nhưng cái này cũng kích phát quyết tâm của Diệp Thiên muốn trở nên mạnh mẽ, từng có một thời gian hắn cho là mình đã là đỉnh phong nhất trong nhân loại, nhưng Đinh Hồng cùng Bạch Viên (Khỉ Trắng) xuất hiện, không thể nghi ngờ đã mở cho hắn một thế giới khác.- Mặc kệ là thời gian nào, cũng đều là người mạnh là vua!Trải qua chuyện này, Diệp Thiên rõ ràng nhận thức được, bất kể là ở thời đại vũ khí lạnh, hay là vũ khí nóng hoành hành như hiện đại, vũ lực tuyệt đối, mới là lợi thế bảo đảm cho mình và người nhà.Nếu Đinh Hồng không phải khăng khăng muốn giết chết mình, trêu chọc đến Thiên Lôi, chỉ sợ trên đời này không người nào dám động vào hắn, người giống như hắn, đã chân chính có thể làm được siêu cấp thượng tướng trước ngàn quân.- Xem xem bên trong mỏ vàng kia rốt cuộc còn sót lại cái gì vậy?Đứng nguyên tại chỗ tưởng niệm một hồi. Diệp Thiên xoay người đi đến chỗ mỏ vàng.Sau khi bị đạn đạo chiến lược cùng ngàn đại pháo ném bom một lúc, mấy gò đất đã hoàn toàn biến thành đất bằng phẳng, trên mặt đất tràn đầy nguyên thạch hạt màu đỏ.Nhưng này một mặt binh lính không nhận biết được mỏ vàng, thứ hai bọn hắn cũng không cách nào tinh luyện ra vàng.Cho nên những quặng này đều bị vứt lại trên mặt đất, sau này thật sự là có thể giảm cho Trần Hỉ Toàn rất nhiều công sức khi khai thác, ít nhất mạch khoáng trên mặt đất, không cần hắn phiền lòng, chỉ cần tinh luyện quặng sẽ dễ hơn.- Làm sao đi vào? Không lẽ phải sống ở chỗ này thêm?Đinh Hồng đào ra sơn động. Sớm bị bom làm đổ sụp. Diệp Thiên vòng vo nguyên tại chỗ vài vòng, lại như là con chuột ăn trộm trứng gà, không thể nào há miệng. Bởi vì dưới đất tựa hồ có một tầng cái chắn, đang gây trở ngại nguyên thần của hắn dò tìm.- Ồ? Linh khí thật mạnh?Khi Diệp Thiên đứng ở một chỗ bị đá sỏi chồng chất lên, chân mày bỗng nhiên nhíu lại. Bởi vì hắn cảm giác được từ dưới đất có một linh khí lộ ra, lại có thể mơ hồ làm đau làn da.- Hẳn là chính là chỗ này!Diệp Thiên vui vẻ trong lòng, kỳ thật từ lúc biết Vân gia cùng Đinh Hồng có liên quan, Diệp Thiên liền đoán ra, mỏ vàng tuyệt này đối không chỉ đơn giản là sản xuất vàng, bên trong nhất định còn có thể có vật hấp dẫn người tu đạo.Giờ phút này là giữa đêm khuya, bốn phía tối đen một dải, Diệp Thiên cũng không sợ có người tới đây, lập tức ra tay đào đất đá vụn trên mặt. Tới hừng đông, cái cửa động đã bị Diệp Thiên đả thông.- Đây.. đây chính là linh thạch thuộc tính kim?Khi một khối tảng đá lớn cuối cùng bị Diệp Thiên dọn sạch, cái cảm giác da thịt đau đớn thật mãnh liệt, linh khí trước mặt mà đến giống như một tiểu đao, đang cắt lên thân thể Diệp Thiên.Hít vào một hơi thật sâu, Diệp Thiên đem thực khí bày bố ở bên ngoài cơ thể, lúc này khó khăn lắm mới chặn được Kim khí ăn mòn. Lại không phát hiện, một tia linh khí thuộc tính kim lặng yên không một tiếng động tràn vào đến bên trong thực khí hộ thể hắn.- Ân? Sao lại thế này, tại sao ta cũng hấp thu linh khí này?Sau khi thực khí tuần hoàn quanh thân trở về trong cơ thể, mày Diệp Thiên bỗng nhiên nhăn lại, hắn phát giác thực khí trong kinh mạch của mình chạy lên. Lại có thể ẩn hiện kim quang, tua nhỏ kinh mạch đau đớn.- Trời ơi. Ta có thể tiêu thụ nổi không!?Diệp Thiên vội vàng lui về sau mấy bước, tránh ra khỏi cửa động, khoanh chân ngồi trên mặt đất, tục ngữ nói người giang hồ càng già lá gan càng nhỏ. Sau khi trải qua chuyện ở đầm Hắc Long năm đó và nhìn thấy tu vi của Đinh Hồng, Diệp Thiên cũng không dám tiếp tục lấy thân thể của chính mình ra đùa.- Không xong, không khu trừ ra được?Diệp Thiên Hành cung vận khí, muốn đuổi kim khí đi ra ngoài, lại phát hiện nó đã dung hợp lại với thực khí trong cơ thể, chạy tới dưới đan điền.Nhưng khiến Diệp Thiên kinh hỉ chính là, khi kim khí ở chỗ hai cái đan điền bị thay đổi, cũng tiêu biến hết, hóa thành một dòng thực khí trong veo, chạy ở trong người đã không còn có cảm giác đau đớn.- các thuộc tính của Ngũ Hành không giống nhau, tính hỏa mãnh liệt, tính thuỷ âm hàn, Mộc Sinh vạn vật, thổ hậu tích đức, kim này, cũng không gì không phá được, nhưng vì sao mình có thể hấp thu ba loại linh khí đây?Hấp thu hết linh khí thuộc tính kim, Diệp Thiên trầm tư, con đường hắn tu đạo không người chỉ dẫn, bước vào Tiên Thiên lại càng phải cẩn thận, e sợ một bước đi sai bước nhầm, làm cho vạn kiếp bất phục.Diệp Thiên sớm biết linh khí Ngũ Hành là không thể hấp thu tùy tiện, phải biết rằng, Hồ Hồng Đức có thể hấp thu linh khí thuộc tính hỏa, Nam Hoài Cẩn có thể hấp thu linh khí thuộc tính thủy, nhưng Cẩu Tâm Gia lại không thể sử dụng cả hai loại linh thạch đó.Cái này cũng thuyết minh, cơ thể người chỉ có thể căn cứ thuộc tính riêng mình mà hấp thu linh thạch tuơng ứng Ngũ Hành, như nước xung khắc như với lửa, lần đầu tiên Hồ Hồng Đức tiếp xúc linh thạch thuộc tính thủy, thiếu chút nữa bị đông cứng rồi.Diệp Thiên nổi lên một tia thấu hiểu trong lòng, đan điền trong cơ thể hắn là hấp thu hai loại linh khí thủy hỏa, do linh khí thuộc tính mộc dung hợp ngưng kết mà thành, có lẽ gốc rễ ở linh khí thuộc tính mộc.- Có lẽ chính là linh thạch thuộc tính mộc tác dụng? Sau này nếu có cơ hội tiến vào đến Thần Châu kết giới kia, nhất định phải hỏi thăm cao nhân, xem xem rốt cuộc là chuyện gì!Trầm tư một hồi lâu, Diệp Thiên lắc lắc đầu đứng dậy, hắn chung quy kiến thức nông cạn, đối với hệ thống tu đạo cơ hồ hoàn toàn không biết gì cả, ngay cả thiên bẩm thông minh, cũng không thể giải thích được những việc trên người mình.Nhưng Diệp Thiên cũng không biết, coi như hắn vào đến Thần Châu kết giới, gặp được cao nhân Kim Đan, sợ là cũng không thể giải đáp được vấn đề của hắn.Tiên Thiên đối với người tu đạo mà nói, chẳng khác nào là Trúc Cơ, sau khi tiến vào cảnh giới này, có thể ăn gió thay cơm, uống nước bằng hành trình, đã không thuộc nhân gian khói lửa, đây cũng là phân chia rõ ràng giữa người tu đạo cùng thế gian võ giả.Thể chất người thường, đều chỉ có thể đối ứng một loại thuộc tính Ngũ Hành, Trúc Cơ lại cần tìm kiếm linh thạch thuộc tính giống nhau, hấp thu linh khí từ trong đó, đem khí Tiên Thiên sơ khai chuyển sang Tiên Thiên thực khí, do đó thăng cấp đến cảnh giới Tiên Thiên.Mà Diệp Thiên cũng nhờ cơ duyên trùng hợp, bị hai loại linh khí thủy hỏa đồng thời tiến vào trong cơ thể, thủy hỏa bất dung, Diệp Thiên đáng lẽ chỉ có thể có kết cục hồn phi phách tán.Nhưng trong tay Diệp Thiên còn có một khối linh thạch thuộc tính mộc trung phẩm, trung hoà hai loại thuộc tính linh khí thủy hỏa, khiến cho dung hợp thần kỳ, cải biến thể chất Diệp Thiên, cũng tạo cho Diệp Thiên đan điền kỳ quái kia.Linh khí thuộc tính mộc còn tịnh kia chưa tiêu tán hết, mà biến thành một đường ranh giới âm dương đan điền Diệp Thiên, cho nên bất kể là linh khí gì tiến vào trong cơ thể Diệp Thiên, hắn đều có năng lực sử dụng. Truyện Sắc Hiệp - https://truyenfull.vnGiống như Diệp Thiên, ở giới tu đạo có thể nói là có một không hai, coi như tổ sư gia Ma Y đạo nhân sống lại, chỉ sợ cũng không thể chỉ điểm cho Diệp Thiên.- Nghĩ nhiều làm cái mẹ gì, là phúc thì không phải là họa, là họa thì tránh không được!Nếu không nghĩ ra, Diệp Thiên cũng không thèm nghĩ nhiều.Từ lúc còn nhỏ nhận tổ sư Tương sư truyền thừa đến hiện tại, hắn cũng không còn nghĩ làm thé nào hiểu được chính mình năm đó làm sao trong đầu có thêm vài thứ kia.Khi Diệp Thiên lại tiến vào trong động, Kim khí đập vào mặt mà đến, đối với hắn không ảnh hưởng gì, từng đợt từng đợt linh khí tràn vào trong cơ thể hắn, đều chuyển hóa thành thực khí trong veo.- Đây hẳn là Đinh Hồng lưu lại?Sơn động cũng không phải rất dài, chỉ có 10m, kéo sâu xuống, khi Diệp Thiên đi đến cuối, thấy được một cái cuốc.- Thật sắc bén!Cầm lấy cái cuốc ngăm đen không thấy được rõ, Diệp Thiên tùy tay cuốc vào vách trong động một cái, một khối quặng vàng lớn mỏ lăn xuống, lại khiến Diệp Thiên lắp bắp kinh hãi.Từ trong lòng lấy ra đoản kiếm đầy vết rạn, Diệp Thiên cũng vẽ một chút lên vách, đoản kiếm nhìn qua như là sắp gãy, nhưng cắt vào đến vách giống như chẻ đậu phụ vậy.- Giới Tu đạo quả nhiên còn nhiều nữa, không nói đến phi kiếm này, chỉ cái cuốc cũng hơn ra mấy lần so với Vô Ngân!Diệp Thiên lật tay cầm Vô Ngân ở lòng bàn tay, đây là món nhạc cụ của thầy tu công kích thứ nhất của hắn, tuy rằng hiện tại đã không có nhiều tác dụng cho hắn, nhưng Diệp Thiên cũng luyến tiếc vứt bỏ, luôn luôn lưu lại bên người.- Đợi có thời gian, thật là có thể dùng phương pháp Luyện Khí, tinh luyện Vô Ngân một phen!Diệp Thiên từ sư đệ của Đinh Hồng lấy được cuốn sách, có pháp quyết luyện khí quan trọng của luyện khí các, nhưng trong khoảng thời gian này Diệp Thiên luôn luôn không thể được an ổn, cũng chưa thể cân nhắc việc này.Thu hồi Vô Ngân cùng phi kiếm, Diệp Thiên thoáng cảm ứng một chút, cầm cái cuốc hướng đến một chỗ Kim khí mãnh liệt nhất mà cuốc.Mặc dù Diệp Thiên không biết cái gì gọi là linh mạch, nhưng chính như đầm Hắc Long và hồ nước nóng, đạo lý là tương thông, nơi có thể sinh ra linh thạch, linh khí nhất định là nồng đậm nhất.- keng…Khi Diệp Thiên đào đi xuống thêm bốn năm mét, cái cuốc bỗng nhiên đụng vào một vật cứng, nhất thời đốm lửa văng khắp nơi, ngay trước cái cuốc, lộ ra một cái chỗ hổng.- Cái gì cứng rắn như thế?Diệp Thiên lắp bắp kinh hãi, vội vàng bỏ cái cuốc, búng một cái vào đá vụn và đất chỗ đó, một khối ánh vàng rực rỡ hiện ra trước mắt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận