Thiên Tài Tướng Sư


- Đại ca, anh nói có người tới, là những người nào?Vân Hoa Đồng lại rót chén trà, cau mày nói:- Từ khi tin tức phát ra đến hiện tại cũng hơn năm tháng, bọn họ cho dù ở nơi xa nhất về thì thời gian cũng đủ rồi!- Hoa Đồng, an tâm một chút, chớ vội nóng nảy, những người bọn hắn khí ngạo cao vời, chúng ta há lại có thể so sánh!Vân Hoa Quân nâng chén trà lên uống ngụm trà, nói:- Cơ duyên người khác đã sớm cho, nhưng chúng ta cầm không được, năm đó cha lại không chịu, ôi dào, không nói chuyện này nữa, ta hiện tại cũng thấy già rồi!Vân Hoa Đồng tuy rằng năm nay mới hơn năm mươi tuổi, nhưng mấy năm nay làm kinh doanh vất vả, người có vẻ già đi, hai bên thái dương tóc hoa râm, hắn ngược lại càng giống là anh hơn.- Đại ca, bản thân em không có gì, nhưng mẹ sợ là không chịu được vài năm nữa.Vân Hoa Đồng lắc lắc đầu, nói:- Cái lão Trần Hỉ Toàn kia là kẻ cứng đầu, hôm qua đã đem cả nhà đến Nga rồi, đại ca, bên kia có người đến , chúng ta có thể có cách nào khác giải thích hay không?Chuyện nhà Trần Hỉ Toàn xuất ngoại, cách một ngày, đã rơi vào lỗ tai người nhà họ Vân, đây cũng là nguyên nhân Vân Hoa Đồng luôn luôn không ở nhà về tới đây.Phải biết rằng, Vân Hoa Quân tuy rằng cũng không hỏi qua chuyện kinh doanh gia tộc, nhưng trên thực tế hắn vẫn là người ra mặt cho Vân gia, phàm là gặp chuyện trọng đại, đều cần Vân Hoa Quân quyết định.- Hiện tại là thời gian nào rồi? Ngươi còn muốn đi lũng đoạn thị trường sao?Vân Hoa Quân trừng mắt nhìn em, giận giữ nói:- Mỏ vàng người ta rõ ràng giá trị ba mươi tỷ, các ngươi lại ra một trăm năm mươi tỷ, còn trách hắn không bán, lại vận dụng thủ đoạn xấu xa đi bức bách người ta.- Hiện tại Trần Hỉ Toàn đã gom góp được tài chính, các ngươi trợn tròn mắt lên? Ta đã nói rồi, dựa vào quan hệ buôn bán. Chỉ có thể làm, là làm ngay!- Đại ca, em đã quở mắng bọn nó rồi, chuyện này trách em thì làm được cái gì đây?Tục ngữ nói huynh trưởng như cha, Vân Hoa Quân lại lớn gần hai mươi tuổi so với Vân Hoa Đồng, cho nên Vân Hoa Đồng tuy rằng cũng là người hơn năm mươi tuổi. Vẫn bị đại ca giáo huấn, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.Vân Hoa Quân thở dài, nói:- Chờ bọn họ đến đây, ăn ngay nói thật, ở trước mặt những người đó, đừng nghĩ có bí mật gì, ngàn vạn lần không được nói dối!- Em biết, đại ca!Vân Hoa Đồng gật gật đầu, nhưng trên mặt lộ ra thần sắc tò mò, hỏi:- Đại ca. Những người đó chân tướng thần kỳ như anh nói vậy sao? Bọn họ không phải là đám bịp bợm giang hồ chứ?- Càn rỡ, dám nói bậy!Nghe được lời nói của tiểu đệ, trên mặt Vân Hoa Quân lộ ra một vẻ bối rối. Nhìn chung quanh một cái, lúc sau giảm thấp thanh âm xuống nói:- Hoa đồng, những lời này, sau này ngàn vạn lần không được nói sau, nếu không sẽ mang đến cho Vân gia chúng ta tai hoạ ngập đầu !- Đại ca, em ... em chỉ hỏi một chút mà thôi, trước ngoại nhân khẳng định không nói .Thấy đại ca phẫn nộ, Vân Hoa Đồng lúc này nịnh nọt, nhưng trên mặt vẫn còn có chút không cho là đúng.Vân Hoa Đồng là người sinh ra trong những năm kiến quốc, hắn không trải qua niên đại loạn lạc, hơn nữa Vân gia trong giai đọan náo động cũng không bị đả kích quá lớn, Vân Hoa Đồng cả đời này cũng chưa gặp qua cái gì thất bại.Cái này cũng dưỡng thành tính khí kiêu ngạo trong lòng hắn, ngoài đại ca ra, rất ít khi nhún nhường người đối ngoại.Hơn nữa trước kia cha hắn cùng đại ca nói về những người đó đều là một kiểu khó hiểu, cho nên Vân Hoa Đồng tuy rằng không dám làm trái lời nói đại ca, nhưng trong lòng luôn luôn cảm thấy bọn họ đang làm chuyện bé xé ra to.- Ngươi ý mà, sau này vẫn còn tính tình này, nhất định sẽ có hại!Vân Hoa Quân lắc lắc đầu, nói:- Cũng đành, ngươi hiện tại tuổi cũng không nhỏ rồi, ta đem chuyện này nói với ngươi.Năm đó khi cha ở khu địch chiếm, có một lần bị đám quỷ Nhật ngăn ở trong sơn cốc, nơi đó ngay cả chỗ ẩn thân đều không có, mắt thấy sắp bị quỷ bắt, đột nhiên một tia bạch quang hiện lên, hơn mười tiểu quỷ đến đuổi bắt cha, đều rơi vào cảnh một thi thể chia lìa!Sau khi chúng chết đi, xuất hiện trước mặt cha là một đạo nhân, dựa theo cha nói, đạo nhân kia đã mang theo cha đi qua trước mặt bọn quỷ bên ngoài, thế nhưng không ai phát hiện bọn họ.Lúc ấy cha là người kiên định theo chủ nghĩa duy vật, sau khi tự mình đã trải qua chuyện như vậy, tự nhiên không chịu để cho đạo nhân đó rời đi, đã muốn khuyên bảo ông ta gia nhập đội ngũ chúng ta.Nhưng đạo nhân kia căn bản là bất vi sở động, sau khi hỏi tính danh cha, dưới chân lại dâng lên sương mù, cưỡi mây từ không trung bay mất...- Còn có chuyện như thế này? Sao cho tới bây giờ cha không nói với em?Vân Hoa Đồng lộ ra vẻ không thể tưởng tượng nổi trên mặt, truy vấn:- Đại ca, sau đó thì sao, đạo nhân kia không còn có xuất hiện qua sao?- Đương nhiên xuất hiện qua, nếu ta không thấy tận mắt, chỉ sợ cũng giống như ngươi, không chịu tin tưởng chuyện này...Ánh mắt Vân Hoa Quân như đang nhớ lại:- Đó là chuyện hơn bốn mươi năm trước, ngươi cũng biết, sau kiến quốc, cha liền chủ trì công tác kinh tế, đó là một buổi tối năm thứ hai sau khi cha được trao quân hàm tướng quân...Vân Hoa Quân suy nghĩ tới hơn bốn mươi năm trước, lúc đó hắn đã gần ba mươi tuổi, đi làm ở một ban trọng bộ và uỷ ban trung ương trong kinh thành, bởi vì vừa kết hôn không lâu, cũng chưa ở riêng, vẫn ở trong Tứ Hợp Viện này.Vân lão bà là người phóng khoáng, văn thơ đối ngẫu, được giáo dục cũng rất cao, thường xuyên cùng con trai lớn thảo luận một vài tình thế kinh tế. Đó là một đêm hè, cha con hai người ngồi trong hậu viện, khi đang nói chuyện, trong viện đột nhiên xuất hiện một đám sương mù.Khi sương mù tan đi, một đạo sĩ mặc áo bào gai hiện ra tại trước mặt hai người, lúc ấy làm cho Vân Hoa Quân sợ hãi vô cùng.Phải biết rằng, nơi này phần lớn đều là người lãnh đạo cấp trung ương, cảnh vệ bên ngoài rất nghiêm, tuy rằng không đến mức khoa trương đến ngay cả con muỗi cũng bay không lọt, nhưng là tuyệt đối không đơn giản.Vừa muốn cao giọng hô cảnh vệ bên ngoài thì cũng bị cha ngăn trở.Nghe hai người nói chuyện với nhau, Vân Hoa Quân lúc này mới biết được chuyện phát sinh mà cha kể kia, mà người đạo nhân đó, chính là người cứu cha hắn khỏi vòng vây năm đó.Thấy ân nhân cứu mạng, lại biết đối phương không phải người tầm thường, Vân lão đương nhiên vui sướng dị thường, nhưng là đạo nhân kia nói thẳng vài câu, cũng khiến Vân lão thấy cái khó.Người nọ yêu cầu Vân lão cung cấp một số kim loại thực khan hiếm lúc ấy ở quốc nội, hơn nữa nói có thể dùng hai đan dược có thể có thêm hai mươi năm thọ để đổi, coi như là Vân lão bồi thường ơn cứu mệnh của hắn.Một phương diện là quốc gia đại nghĩa, một phương diện lại là ân nhân cứu mạng, Vân lão suy nghĩ hồi lâu, làm một chuyện trái lương tâm duy nhất cuộc đời.Lúc ấy quốc nội cũng không có nhiều người biết về kinh tế, rất nhiều vật tư đều là do Vân lão một tay điều tiết khống chế, hơn nữa cũng không ai đi quản giáo hắn, ba ngày sau đó, Vân lão liền phái người đem vật tư đến một cái khoblớn.Đạo nhân kia cũng không biết dùng thủ đoạn gì, ngắn ngủn trong vòng một đêm, vật tư kim loại chất đầy kho hàng tất cả đều biến mất không thấy.Ngay ngày hôm sau sau khi vật tư biến mất, đạo nhân lại tới nhà Vân lão, giao cho hắn một quyển sách, hai cái viên thuốc cùng 3 khối Ngọc Thạch.Đạo nhân nói rõ, chỉ cần Vân lão có thể tìm được đồ vật giống trong sách, cũng có thể dùng Ngọc Thạch liên hệ cùng hắn, đến lúc đó còn có thể đổi lấy linh dược kéo dài tuổi thọ.Lần đó khi đạo nhân rời đi, Vân Hoa Quân xem như đã rõ ràng rồi, vốn là một đám sương mù bao trùm đạo nhân, sau đó đạo nhân kia giống như là bắc thang trời mà bay lên trời.Nhưng sau khi thân thể đạo nhân lên không, sương mù liền trở nên phai nhạt, giống như là hư không biến mất, những cảnh vệ bên ngoài Tứ Hợp Viện, thậm chí cả đám sương mù cũng chưa thể thấy.Chỗ thần kỳ của đạo nhân, cha con Vân Hoa Quân đã nhìn rất rõ, đối với hai viên thuốc tự nhiên là rất tin không nghi ngờ. Nguồn truyện: Truyện FULLVân lão têu con trai, đem một viên thuốc cho Vân Hoa Quân, mình và bạn già chỉ dùng nửa viên, lúc đó Vân Hoa Đồng mới vừa sáu tuổi, Vân lão sợ hắn không chịu nổi, không cho dùng.Sau khi ăn viên thuốc vào, Vân lão rõ ràng cảm giác một ít vết thương cũ trong cơ thể đều có được chuyển biến tốt hơn, trong lòng hiểu được là tác dụng của viên thuốc.Chỉ là hành vi của mình tổn hại ích lợi quốc gia, trong lòng Vân lão luôn áy náy, đã đem sách và Ngọc Thạch niêm phong cất vào kho, ngay cả vợ, cũng không có ý định tìm kiếm vật trong sách cho đạo nhân kia.Tuy rằng chỉ ăn nửa viên thuốc, nhưng Vân lão đã sống hơn chín mươi tuổi, nếu không phải trước kia hắn nhiều lần bị thương, lúc tuổi già cũng có bệnh, nói không chính xác sợ là cũng có thể sống đến hiện tại.- Đại ca, khi anh còn trẻ, hóa ra là ăn được đan dược kia?Nghe thấy đại ca nói vậy, Vân Hoa Đồng trừng mắt lên, hắn trước kia cho tới bây giờ chưa nghe đại ca nói qua chuyện này, chỉ nghĩ là đại ca dưỡng sinh thật là tốt, thoạt nhìn trẻ tuổi mà thôi.- Hoa Đồng, quả thật như thế.Vân Hoa Quân gật gật đầu.Vẻ khiếp sợ trên mặt Vân Hoa Đồng chưa tiêu, chợt nhớ tới một chuyện, hỏi:- Đại ca, nếu anh nói cha không tiếp tục đi tìm đồ trong sách, chuyện năm đó giải thích thế nào?Vân Hoa Đồng hỏi chính là chuyện công ty đó thành chế độ tư hữu, còn điều hắn đến sở nghiên cứu kim loại công tác, việc này không có cha cho phép là không thể nào làm được.Vân Hoa Quân mở miệng nói:- Đó là ta sắp xếp, cha không phản đối, chính là ngầm đồng ý .Vào đến niên đại tám mươi, Vân Hoa Quân đã làm đến chức phó bộ trưởng, việc này đều là hắn hoạt động ở sau lưng, đến khi Vân lão biết đến, sự tình cũng đã xử lý xong .Lúc ấy xã hội đang đứng ở thời kì chuyển hình, vị vĩ nhân kia cũng muốn có một nơi làm thí điểm, lại là con trai của lão chiến hữu khởi xướng, lúc đó hắn xem như mở một mắt nhắm một mắt, cho Vân lão thể diện, cũng không truy cứu.- Em hiểu rồi, đại ca, hóa ra anh để cho em tìm đá gì vừa nóng vừa lạnh, còn có cái gì mà kim loại xanh, đều là những thứ trong sách đó à?Trên mặt Vân Hoa Đồng lộ ra vẻ tỉnh ngộ, chẳng thể trách đại ca của hắn luôn luôn rất mực khiêm tốn, lại thường xuyên thúc giục mình đi tìm vật kỳ dị này.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận